Tránh xa chòm sao yandere

Chương 13: Thu hoạch (2)

Chương 13: Thu hoạch (2)

“…”

“…”

Sự im lặng bao trùm. Cả ba chúng tôi cứ đứng yên như thể thời gian đã ngưng đọng. Tất nhiên, trong lúc đó, cái đuôi của Casey vẫn cứ ngoe nguẩy.

Sự im lặng bị phá vỡ sau 3 giây.

- Ọt ọt~

Vấn đề là thứ phá vỡ sự im lặng đó lại là chiếc đồng hồ báo đói của Casey.

“Hự!”

Lise dường như đã lấy lại được lý trí, cô hít một hơi thật mạnh. Ngay khoảnh khắc cô định mở miệng với vẻ mặt lạnh lùng nhất thế gian.

“Phải rồi. Lise, sao tự dưng em lại mở cửa mà không có sự cho phép thế?”

“A… Vì em cảm nhận được có khí tức đáng ngờ trong phòng nên đã vô thức… Em xin lỗi, thiếu gia.”

Lise cúi gập người xin lỗi.

Chết tiệt. Sao thấy cắn rứt lương tâm thế nhỉ.

Nhưng mình không thể là người chịu trận được, đúng không?

Tất nhiên, chắc sẽ không có chuyện bị Lise đâm cho một nhát dao như mấy em yandere, nhưng không hiểu sao tôi vẫn thấy có điềm chẳng lành. Mà vốn dĩ mấy chuyện này, đánh phủ đầu là thắng.

“Phải rồi. Kẻ đột nhập mà em cảm nhận được khí tức đáng ngờ có lẽ là đứa bé ta mang về đây.”

“Vâng. Có lẽ là vậy ạ, thưa thiếu gia.”

Lise quay đầu về phía Casey. Cô nhìn vào tai và đuôi của cô bé.

Thế nhưng, Casey dường như chẳng thèm đoái hoài gì đến cô, mà đang nhanh chóng xử lý đống thức ăn trước mặt.

Này! Chết tiệt. Để lại phần tao nữa, con khốn!!

Cô bé ăn nhanh đến mức, chỉ trong thoáng chốc tôi nói chuyện với Lise, thức ăn trên bàn đã vơi đi một nửa.

- Bốp!

“Chủ nhân đang nói chuyện mà ngươi vẫn nuốt trôi cơm à?”

“Ư! Chủ nhân vừa nãy cũng ăn như thế còn gì.”

Bị tôi chặt một phát vào đầu, cô bé đưa tay lên xoa đỉnh đầu mình.

“Đó là trước khi Lise đến. Giờ thì tự giới thiệu đi.”

“Vâng. Được thôi. Ta là Casey, công chúa của tộc khuyển thú.”

Con nhóc này chỉ là một đứa trẻ mà sao sự tự tin lại cao ngút trời thế nhỉ.

Cô bé chống tay lên hông, ưỡn ngực ra vẻ ta đây vĩ đại lắm.

Nhìn hành động của nó, người ta còn tưởng nó là Chòm sao nào đó cơ đấy.

Đáp lại lời tự giới thiệu của cô bé, Lise cũng nắm lấy vạt váy, lùi một chân về sau và đáp lời.

“Vâng. Tôi là Lise, thị nữ riêng của thiếu gia.”

“Ừ. Ta có nghe chủ nhân nói rồi. Mong được giúp đỡ nhé.”

Casey đưa tay ra trước Lise với vẻ mặt đầy tự tin.

- Cốp!

Lại bị tôi cốc cho một phát nữa, Casey rơm rớm một giọt nước mắt rồi hét lên.

“Á! Sao chủ nhân cứ đánh tôi thế?!”

“Này. Mày là cái thá gì mà ra vẻ với Lise, tiền bối của mày hả?”

“C-Cái gì?!”

Nghe câu hỏi của tôi, cô bé nhìn tôi với ánh mắt hoang mang.

Sao lại có phản ứng đó? Con bé này không biết thật à?

“Này. Chẳng phải đó là điều hiển nhiên sao? Chủ nhân của mày là ai?”

“Tất nhiên là chủ nhân rồi.”

Casey chỉ vào tôi như thể đó là điều hiển nhiên.

“Vậy Lise, chủ nhân của em bây giờ là ai?”

“Là thiếu gia ạ.”

“Đấy, thấy chưa? Lise vào dưới trướng của ta trước ngươi, nên đó là điều hiển nhiên còn gì?”

Nghe câu hỏi của tôi, đôi tai vốn đã đỏ của Casey lại càng đỏ bừng lên.

“Hứ!! Nhưng ta là công chúa của tộc khuyển thú cơ mà!!”

“Ừ~ Nhưng một khi đã vào dưới trướng của ta thì mấy cái đó vô dụng. Ai vào trước thì người đó là tiền bối. Cay cú thì vào trước đi.”

[Nữ thần nhìn thấu vận mệnh nói rằng bạn thật ấu trĩ khi đối đầu với một đứa trẻ.]

Chà, như Chòm sao đã nói, có thể mọi người nghĩ tôi ấu trĩ. Nhưng biết sao được? Cứ đi nghĩa vụ quân sự ở Hàn Quốc về là sẽ có suy nghĩ giống tôi thôi.

Vốn dĩ trong quân đội, đến trước hưởng trước mà mà.

“Chuyện là vậy đó. Lise, trước hết chúng ta ăn cơm đã rồi nói chuyện sau. À, và đừng tiết lộ danh tính của Casey cho ai biết.”

“Vâng. Tôi hiểu rồi. Vậy tôi xin phép ra ngoài một lát. Chúc ngài ngon miệng.”

Nói xong, Lise cúi người chào rồi lui ra. Tất nhiên, trước khi ra ngoài, cô ấy đã nhìn vào tai và đuôi của Casey với ánh mắt đầy hứng thú, nhưng tốt nhất là cứ coi như tôi không thấy gì.

                   

***

                          

Ăn xong, Casey vỗ vỗ cái bụng của mình với vẻ mặt hạnh phúc nhất thế gian.

“Phù… Chủ nhân, giờ có chết tôi cũng không hối tiếc.”

“Chỉ ăn một bữa cơm thôi mà nói gì ghê thế.”

- Cốc! Cốc! Cốc!

“Ừ. Vào đi.”

Nghe thấy lời tôi, cô ấy cẩn thận mở cửa rồi bước vào.

“Cảm ơn em về chiếc nhẫn nhé, Lise.”

“Vâng… Nhưng thưa thiếu gia, những thứ này là?”

Lise nhận lại chiếc Nhẫn không gian phụ, rồi nghiêng đầu nhìn ba lọ Potion và số hạt giống trị giá 1 đồng vàng mà tôi lấy ra.

“Nguồn tiền đầu tiên của ta.”

“…Vâng?”

Lise chớp mắt với vẻ mặt như muốn hỏi tôi đang nói cái quái gì vậy. Không chỉ cô ấy, Casey cũng có biểu cảm tương tự và lên tiếng.

“Giờ mới hỏi thì cũng hơi kỳ, nhưng chủ nhân, rốt cuộc ngài định kiếm tiền bằng mấy thứ đó như thế nào?”

“Chà, ngày mai ta sẽ giải thích. Trước đó, có một chuyện không liên quan nhưng Lise, em thấy Casey thế nào?”

“…Ý ngài là nói với tư cách một hầu gái? Hay là… về phương diện chiến đấu ạ?”

Tất nhiên là.

“Vế sau.”

Lise lướt nhìn Casey một lượt rồi nói với vẻ mặt thản nhiên.

“Phải xem xét kỹ mới biết chính xác được, nhưng thành thật mà nói, em nghĩ cô bé có đủ tài năng.”

Quả nhiên là một hầu gái kiêm sát thủ chuyên nghiệp, có con mắt thật tinh tường. Tôi thì biết thông tin về Casey nên mới nói vậy, còn Lise chỉ cần lướt qua là đã nhận ra tài năng phi thường của cô bé.

Rốt cuộc cô ấy nhìn vào đâu mà biết được nhỉ?

Đối với một người bình thường như tôi thì chỉ có thể kinh ngạc mà thôi.

Casey nhìn tôi với ánh mắt rực lửa, dường như đã chuẩn bị sẵn tinh thần.

“Nhìn ánh mắt là biết đã chuẩn bị kỹ càng rồi nhỉ. Sao nào, Lise? Em có thể huấn luyện được chứ?”

“…Nhưng vì không biết chính xác cô bé có tài năng gì, nên ban đầu có thể sẽ mất nhiều thời gian ạ.”

À. Ừ, cũng có lý.

Dù Lise là một sát thủ được gia tộc đào tạo, nhưng nếu không biết chính xác tài năng của Casey thì chắc chắn ban đầu sẽ gặp khó khăn.

Thế nhưng.

Đó là khi không biết mà thôi.

“Đừng lo. Tài năng của con bé này ta biết. Cứ dạy theo hướng ẩn nấp và võ thuật đối kháng đi.”

Sự kết hợp tài năng có hơi kỳ lạ, nhưng tạm gác chuyện ẩn nấp sang một bên, riêng về võ thuật đối kháng, không ngoa khi nói Casey là một thiên tài áp đảo trong thế giới game này.

Thiên tài đến mức nào ư? Là một thiên tài điên rồ có thể trở nên mạnh nhất thế giới chỉ bằng võ thuật đơn thuần.

Quả nhiên là con gái của trưởng lão tộc khuyển thú sao? Đi đâu cũng có cái gọi là huyết thống nhỉ.

À. Chắc không phải rồi. Vì thằng khốn Kane này, khác với Thomas, đúng là hết thuốc chữa.

[Nữ thần nhìn thấu vận mệnh kinh ngạc trước khả năng thu thập thông tin của bạn!]

Nhìn phản ứng này, chắc chắn Chòm sao cũng đã điều tra tài năng của Casey.

Hai người họ nheo mắt nhìn tôi với vẻ mặt như muốn hỏi làm thế quái nào tôi biết được chuyện đó.

Gì đây?! Không tin tôi à?!

Chà, nếu tôi ở vị trí của hai người họ, chắc tôi cũng không dễ dàng tin được, nhưng dù sao đi nữa, có cần phải nhìn tôi bằng ánh mắt đó không chứ.

“…Rốt cuộc làm thế nào mà chủ nhân biết được những chuyện đó?”

“Bí mật kinh doanh. Vậy Lise, em làm được chứ?”

“Vâng. Kể cả khi cô bé không có tài năng như thiếu gia nói, em cũng sẽ ép cho nó phải lòi ra.”

Lise nở một nụ cười nham hiểm, nhìn thấy vậy, Casey mặt mày tái mét, người run lên bần bật.

Không sao đâu. Người khổ có phải mình đâu.

“Vậy chuyện này kết thúc ở đây. Quay lại chủ đề chính nào. Lise, thửa ruộng mà ta quản lý trong gia tộc bây giờ thế nào rồi?”

“Ơ, ờm, cái đó…”

Lise trông có vẻ khó xử, cô nhìn đi đâu đó để tránh ánh mắt của tôi.

Nhìn phản ứng là biết ngay.

Mà, nghĩ lại thì không cần đến phản ứng của cô ấy, ai cũng có thể đoán được.

Một kẻ chỉ biết nốc rượu và tiêu tiền như nước thì liệu có quản lý ruộng đất của mình cho đàng hoàng không? Chắc chắn là hắn ta chưa hề đụng đến nó rồi.

“Được rồi. Nhìn phản ứng của em là ta biết tỏng rồi. Vậy đất của các anh em khác thì sao?”

“Vâng… Những người khác vì chưa đến mùa thu hoạch nên tôi chỉ biết là cây trồng vẫn đang phát triển ạ.”

Ok. Vậy thì chắc chắn có thể kiếm được tiền.

“Vậy thì Lise. Em dẫn Philip đến thửa ruộng ta quản lý gặp ta. À! Và nói cho Philip biết về Casey luôn.”

“Vâng. Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ cùng Philip đến ruộng ngay bây giờ.”

Nghe lệnh của tôi, Lise nhanh chóng ra khỏi cửa để đi gọi Philip.

Chà, Philip thì không biết những chuyện khác thế nào, nhưng miễn không phải lệnh của Thomas thì cậu ta rất nghe lời tôi. Chắc cậu ta cũng biết ý mà không đi rêu rao lung tung đâu.

“Vậy chúng ta cũng đi thôi. À, tiện thể, ngươi biến thành cún con đi.”

“Vâng, chủ nhân.”

Cứ thế, hai chúng tôi cầm theo túi hạt giống và một lọ Potion, đi bộ ra ruộng.

                   

***

                    

Đi bên cạnh tôi, Casey trong bộ dạng đã giấu tai và đuôi, nhìn thửa ruộng trước mắt. Cô bé há hốc miệng với ánh mắt không thể tin nổi.

“Oa… Chủ nhân. Nó trống không luôn này.”

“Khụ…”

Bị một đứa trẻ nói thẳng vào mặt sự thật khiến tôi hơi choáng váng.

Tất nhiên đó không phải do tôi quản lý, nhưng dù sao thì… cũng hơi khó nói.

Mà nghĩ lại thì đây đâu phải lỗi của mình? Sao mình lại phải có cảm giác này chứ!!

Trong lúc tôi đang cảm thấy oan ức không rõ lý do, Chòm sao gửi một tin nhắn đến.

[Nữ thần nhìn thấu vận mệnh nói rằng muốn vỗ tay cho thửa ruộng trống vắng chiều nay của bạn.] (T/n: vỗ tay!!! Vỗ tay!!!)

Chết tiệt. Cái Chòm sao này bao giờ mới hết quan tâm đến mình đây!!

Nếu có thể, tôi thật sự muốn cốc cho cô ta một phát, nhưng tôi lại chẳng thể đến chỗ nó được.

Và thành thật mà nói, thửa ruộng của Kane trống rỗng cũng là sự thật.

So với đó thì.

“Ruộng của các anh em khác thì sum suê hơn của chủ nhân nhiều!!”

“…”

Con khốn này chắc chắn vẫn còn cay cú chuyện bị mình đánh!!

Nó đã dùng sự thật để tấn công tôi không chỉ một mà là hai lần liên tiếp. Dù tôi có tấm lòng rộng như biển cả thì cũng khó mà không bị tổn thương.

Do đó, đánh nó cũng là vô tội.

- Bốp!

“Á!! Sao lại đánh tôi, chủ nhân!!”

“Im đi!! Ai cho phép mày dùng sự thật để tấn công người khác hả.”

Bị tôi thực thi công lý, Casey xoa xoa cục u trên đỉnh đầu.

“Ư! Mà này chủ nhân, rốt cuộc ngài định kiếm tiền ngay bây giờ bằng mấy cái hạt giống này như thế nào? Giờ mới gieo trồng thì có vẻ muộn quá rồi?”

Không chỉ cô bé nghĩ vậy, ánh mắt của hai người còn lại cũng đổ dồn về phía tôi.

“Như ta đã nói, ngày mai ta sẽ giải thích. Nào, giờ thì gieo hết hạt giống đã.”

“Vâng ạ, thiếu gia.”

“Vâng, chủ nhân.”

Nghe lệnh của tôi, cả ba người gật đầu rồi lấy một phần tư số hạt giống trong túi.

Ba người họ tự mình đào đất một cách vừa phải rồi gieo từng hạt giống xuống.

Vậy thì, mình cũng bắt đầu thôi.

            

***

                   

Đây có thật là việc mà một quý tộc nên làm không vậy? Thằng khốn Kane này, kẻ gây ra là nó mà sao người dọn dẹp lại là mình?

[Nữ thần nhìn thấu vận mệnh nói rằng chỉ cần nhìn biểu cảm của bạn là có thể nghe thấy tiếng lòng của bạn.]

Tôi không biết biểu cảm của mình bây giờ thế nào, nhưng thật lòng mà nói, không cần nhìn cũng biết nó ra sao rồi.

Nói thẳng ra là, trong tình huống này mà tôi không tức giận mới là lạ. Không chỉ bị đấm vào bụng hai lần vì phải dọn dẹp mớ hỗn độn của Kane, mà giờ còn phải lao động cưỡng bức nữa.

Thậm chí, vì phải cúi lưng gieo hạt nên lưng tôi như muốn gãy ra.

Cảm giác này y hệt như một tên nô lệ vậy.

Cứ thế, 30 phút trôi qua.

“Ư! Cuối cùng cũng xong. Lưng đau chết đi được.”

“…Chủ nhân yếu thật.”

“Im đi, nhóc con.”

“Hứ!!”

Bị nói trúng tim đen, Casey phồng má lên như quả bóng bay.

Vậy thì, giờ lấy Potion ra thôi.

Thấy hành động của tôi, cả ba người đều tỏ vẻ bối rối.

”Thiếu gia?”

“Chủ nhân?”

Tôi lờ đi phản ứng của họ và mở nắp lọ Potion. Tôi nhỏ chính xác một giọt xuống thửa ruộng của mình.

“Chủ nhân, chỉ vậy thôi sao?”

“Ừ. Thế là đủ rồi.”

“…Ngài định kiếm tiền bằng hành động vừa rồi sao?”

“Đúng vậy.”

Nghe câu trả lời dứt khoát của tôi, Casey lắc đầu với vẻ mặt thương hại.

“Chủ nhân… Nói ra thì hơi phũ, nhưng thật sự là… không được đâu.”

“Thiếu gia… Không sao đâu ạ. Dù ngài có bị chấn thương ở đầu thì em vẫn sẽ luôn ở bên cạnh ngài.”

“…”

Gì vậy? Sao ai cũng nói bỏ lửng thế? Mà chấn thương ở đầu là sao? Philip, sao ông không nói gì?

[Nữ thần nhìn thấu vận mệnh bắt đầu nghi ngờ cấu trúc não của bạn.]

Không chỉ ba người họ, ngay cả Chòm sao cũng phản ứng như thể đang thương hại tôi.

“Được thôi. Để xem ngày mai, khi nhìn thấy thửa ruộng này, các người có còn phản ứng y như vậy không.”

Cứ thế, cho đến hết ngày hôm nay, cả ba người và Chòm sao vẫn tiếp tục nhìn tôi với ánh mắt đầy thương cảm.

              

***

                  

Ngày hôm sau.

“K-Không thể nào.”

[Không thể nào!!]

“Ừ. Có thể đấy.”

Nhìn thửa ruộng của Kane sum suê hơn hẳn các anh em khác, cả ba người và Chòm sao đều há hốc miệng kinh ngạc đến mức như muốn rớt cả quai hàm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!