Tránh xa chòm sao yandere

Chương 04: Ám Sát (2)

Chương 04: Ám Sát (2)

Sau khi thư giãn trong bồn tắm, tôi trở về phòng. Không chút do dự, tôi ngả mình xuống chiếc giường có vẻ êm ái.

Vậy thì, kiểm tra kế hoạch thứ hai và các kỹ năng một chút xem sao.

Mục tiêu lớn nhất là làm cho Chòm sao quay trở lại với Kim Soo-yong, nhưng cũng phải tính đến trường hợp thất bại.

Thật lòng mà nói, dù mình có cố gắng khiến gã đó quay về thì chuyện cũng đâu có dễ dàng như ý muốn?

Vì vậy, cần phải lập kế hoạch thứ hai.

Nếu con điên không quay về, tôi cần phải bí mật hỗ trợ Kim Soo-yong.

Vốn dĩ, gã đó sẽ được các giáo phái đi theo Chòm sao biến thái này hỗ trợ, nhưng vấn đề là tương lai đã thay đổi nên khả năng đó giảm mạnh rồi.

Nhưng hỗ trợ bằng cách nào đây?

Bây giờ nói thật thì tôi đang trong tình thế có thể bị gia tộc đuổi cổ.

Nếu là David von Thomas, gia chủ, thì khả năng cao ông ta đã biết Bang hội hắc ám của Kane bị nghiền nát rồi.

Cuối cùng, việc bị đuổi khỏi gia tộc vì gây ra thiệt hại lớn gần như là chắc chắn.

Mà không, bị đuổi đi còn là may mắn ấy chứ. Nói thẳng ra, có bị sát thủ của gia tộc David giết chết cũng chẳng có gì để nói.

Nghĩ lại thì tôi đâu có ở trong cái thế mà đi lo cho người khác được.

Phù… Trước hết, nếu bị đuổi đi, tôi phải sử dụng kiến thức trong game. Cần phải lấy được các vật phẩm ẩn và bí mật hỗ trợ cậu ta.

Không chỉ vậy, cũng có thể dùng điểm để hỗ trợ bằng các vật phẩm trong Cửa hàng tiền mặt.

Nhưng mà không được làm quá lộ liễu. Nếu không cẩn thận, mọi chuyện sẽ thay đổi quá lớn so với nguyên tác.

Nếu khác xa nguyên tác, tôi không thể đoán được chuyện gì sẽ xảy ra.

Ngay lúc đó, lợi thế biết trước tương lai của tôi sẽ biến mất.

Tất nhiên vẫn còn cách chết đi để quay về quá khứ, nhưng tôi chẳng muốn cố tình đi chết đâu.

Thật lòng mà nói, lúc bị thủng bụng, chỉ một từ ‘đau’ thôi cũng không đủ để diễn tả sự kinh hoàng đó.

Tôi không muốn trải qua cảm giác đó lần thứ hai.

Bất giác nhớ lại chuyện lúc đó, tôi nổi da gà khắp cánh tay.

Được rồi. Kế hoạch đã định xong. Giờ thì kiểm tra kỹ năng thật sự thôi.

Kỹ năng cài đặt game: Điều chỉnh âm lượng, Điều chỉnh chất lượng hiệu ứng, Cài đặt màu sắc, Xem bản đồ, hòm đồ, Cửa hàng tiền mặt…

Trước mắt, điều chắc chắn là chỉ có thể sử dụng Điều chỉnh âm lượng và Cửa hàng tiền mặt. Và trong hai kỹ năng đó, thứ duy nhất có thể dùng một cách tử tế là Điều chỉnh âm lượng.

Với số điểm hiện có thì hầu hết các món đồ trong Cửa hàng tiền mặt đều không mua nổi.

Thử dùng Điều chỉnh chất lượng hiệu ứng một lần xem sao.

-Ting!

[Để mở khóa Điều chỉnh chất lượng hiệu ứng, cần tiêu tốn 500 điểm. Bạn có muốn sử dụng không?]

500 điểm… Ít hơn mình nghĩ nhỉ.

Lần trước, Xem bản đồ tốn gấp 10 lần số điểm này. Có lẽ kỹ năng càng tốt thì càng tốn nhiều điểm hơn.

Thật ra thì, trừ phi ở trong Không gian lỗi như lần trước, kỹ năng Xem bản đồ có thể giúp tìm ra vị trí đối phương ngay lập tức.

Nên việc nó tốn 5.000 điểm cũng không phải là vô lý.

Hừm… Tạm thời không dùng vậy.

Thật tình thì bây giờ tôi cũng không cần kỹ năng đó, cũng không cảm thấy nó cần thiết cho lắm.

Mà, chắc rồi cũng có lúc cần dùng đến thôi.

Sau khi kiểm tra sơ qua kế hoạch và kỹ năng, tôi hướng mắt ra cửa sổ.

Đã tối rồi sao.

Cũng đến lúc đi ngủ rồi. Trước đó phải vào nhà vệ sinh đã.

Nghĩ vậy, tôi mở cửa phòng và bước ra ngoài.

Uầy. Tối quá đi mất.

Nơi này tối om đến mức có nói là có ma hiện ra cũng chẳng có gì lạ.

Chết tiệt. Cảm giác như đang tham gia thử thách lòng can đảm vậy.

Không hiểu sao thấy lành lạnh, tôi rảo bước nhanh về phía nhà vệ sinh.

-Cộp. Cộp.

Chắc do dinh thự rộng quá nên dù đã đi một đoạn khá xa mà vẫn chưa tới nơi.

Rộng vãi cả nồi, chết tiệt.

Lúc chơi game thì không cảm nhận được, nhưng khi tự mình trải nghiệm thế này mới nhận ra dinh thự này rộng đến mức nào.

Không nói điêu một chút nào, nói nó rộng hơn cả trường cấp ba tôi từng học cũng không phải là quá.

Trong lúc tôi vừa đi vừa lầm bầm trong bụng, chẳng mấy chốc đã đến nhà vệ sinh.

Cơ sở vật chất tốt hơn tôi nghĩ. Thật lòng mà nói, vì bối cảnh thế giới trong game không phải hiện đại như Trái Đất nên tôi cũng không kỳ vọng nhiều, nhưng họ đã dùng phép thuật để bù đắp cho khoa học nên cũng không có khác biệt lớn.

…Mà không, có thể do ở đây nên cơ sở vật chất mới tốt như vậy.

Tôi vẫn chưa thấy cơ sở vật chất mà thường dân sử dụng. Vì vậy chưa thể có định kiến được.

Dù sao thì, mau đi tiểu thôi.

Khi tôi giải quyết xong, viên đá ma thuật trong bồn tiểu tự động kích hoạt, nước tự động xả xuống.

Rửa tay xong, tôi vừa định quay trở về phòng.

Tôi cảm nhận được có sự hiện diện của ai đó phía sau. Không chút do dự, tôi quay đầu lại.

-Vụt!

Mình bị ảo giác sao?

Trái với những gì tôi cảm nhận, phía sau không có một bóng người.

Không hiểu sao cảm thấy có điềm chẳng lành, tôi bước nhanh về phía phòng mình.

-Cộp. Cộp. Cộp.

-Cộp. Cộp. Cộp.

Có ai đó đang bám theo, bắt kịp nhịp bước chân của tôi.

Tôi lại quay đầu nhìn lần nữa.

Quả nhiên, đúng như dự đoán, hành lang không một bóng người.

Để xác nhận xem mình đang quá nhạy cảm hay thật sự có ai đó đang theo dõi, tôi không ngần ngại sử dụng [Điều chỉnh âm lượng].

Vừa tăng lên mức tối đa, hơi thở của tôi ngừng lại trong giây lát. Một giọt mồ hôi chảy dọc sống lưng.

Không chỉ vậy, nỗi sợ hãi về cái chết bao trùm toàn thân.

Không phải ảo giác. Có kẻ đang theo dõi tôi.

Là ai? Philip chăng? Gia tộc định giết tôi sao?

Nếu vậy thì cũng hợp lý. Đối với họ, tôi chẳng khác gì sâu mọt của gia tộc.

Nhưng.

Cách thức này quá khác so với những sát thủ của gia tộc.

Bọn họ dù có ám sát thì cũng thường ra tay bên ngoài dinh thự, chứ không làm ở nơi dễ để lại dấu vết như thế này.

Thôi, chuyện đó không quan trọng. Phải chạy trốn đã.

Nếu cứ thế này mà chết, chắc chắn tôi sẽ hồi quy mà không biết được bất cứ điều gì.

Không được.

Không có cái chết nào vô nghĩa hơn thế. Nghĩ vậy, tôi lại tiếp tục bước đi một cách tự nhiên như thể không biết gì.

Trước tiên, không được để lộ.

Dù sao thì với cơ thể này, có chạy cũng chẳng được bao xa. Vì vậy, phải bước đi sao cho tên sát thủ nghĩ rằng mình chưa phát hiện ra hắn.

Phải đến chỗ Lise, binh lính hoặc quản gia.

Như vậy thì có thể sống sót, hoặc ít nhất cũng có thể lấy được thông tin về kẻ đó rồi mới chết.

Sau khi đi một cách trang nhã khoảng 30 giây, tôi phát hiện một quản gia có khí chất tương tự Philip ở phía trước hành lang.

Là ai vậy? Không phải Philip.

Nhưng nhìn chiếc quần tây đen và áo khoác đen chỉnh tề, rõ ràng là quản gia của gia tộc David.

Điều đó có nghĩa là có khả năng hắn cũng là sát thủ của gia tộc David, giống như Philip.

Tôi bước nhanh về phía hắn. Hắn thấy tôi liền cúi gập người.

“Xin chào ngài, thiếu gia Kan-.”

“Chào hỏi cái quái gì nữa, có kẻ đang theo dõi ta.”

Nghe lời tôi nói, người quản gia mở to mắt kinh ngạc. Tôi lờ đi phản ứng của hắn, quay đầu lại và chỉ tay về phía sau.

“Hắn đang theo ta từ phía đó…”

-Phập!

-Bịch!

Không thể nói hết câu, bụng tôi nóng rực như bị lửa đốt.

Không chỉ vậy, máu chảy ra từ lưng và miệng, toàn thân tôi mất hết sức lực.

Tôi chỉ có thể đảo mắt, chuyển tầm nhìn sang người quản gia.

Hắn nở một nụ cười rạng rỡ, dùng khăn tay lau con dao găm dính máu.

Cái gì? Chuyện gì đã xảy ra?

Rõ ràng mình đã cảm nhận được khí tức từ phía sau.

Dù có phải chết, tôi vẫn tiếp tục tăng âm lượng lên 100 để thu thập thông tin.

Lẽ nào?!

“Có hai sát thủ sao?”

Nghe câu hỏi của tôi, hắn nhếch mép cười một cách méo mó.

“À~ Tôi sẽ cho rằng đó là một nửa câu trả lời đúng.”

Một nửa câu trả lời đúng? Có nghĩa là gì?

Tôi muốn tiếp tục suy nghĩ, nhưng cơn đau khiến đầu óc tôi không thể hoạt động được.

Tầm nhìn ngày càng mờ đi.

-Ting!

[Nữ thần nhìn thấu vận mệnh thở dài, tỏ vẻ thất vọng về bạn.]

Sau thông báo đó, tầm nhìn của tôi hoàn toàn chìm vào bóng tối.

                     

***

                       

Trong khi đó, cùng lúc ấy.

Nữ thần nhìn thấu vận mệnh nhìn Kane đang gục ngã mà không giấu nổi sự thất vọng.

“…Dưới cả mức kỳ vọng.”

Thật ra, cô biết rằng Kane có vận mệnh phải chết. Vì vậy, cô vừa mong chờ vừa phấn khích quan sát xem lần này cậu ta sẽ né tránh bằng cách nào.

Màn dạo đầu không tệ.

Khác với khả năng của Kane mà cô từng biết, cậu ta đã nhận ra ngay có kẻ bám theo. Đến đó thì vẫn tốt.

Nhưng Kane lại không biết sát thủ có năng lực gì, cứ thế vô tư tiến lại gần người quản gia trên hành lang.

Và ngay lúc đó, cô đã dẹp bỏ mọi kỳ vọng.

Hay là cứ đi xem Kim Soo-yong thôi nhỉ?

Ngay lúc cô đang nghĩ vậy.

?ỉhn iôht gnoy-ooS miK mex iđ ức àl yaH. (T/n: Hay là cứ đi xem Kim Soo-yong thôi nhỉ?)

Cái gì?! Sao mình đột nhiên lại nói ngược thế này?

Trước tình huống bất ngờ, cô chỉ biết đảo mắt nhìn xung quanh.

Không chỉ mình cô như vậy. Cả thế giới này đang bắt đầu quay ngược lại.

Lẽ nào?!

Cô chuyển tầm nhìn từ thế giới sang màn hình.

Người quản gia đang nhìn xung quanh với vẻ mặt hoang mang. Vũng máu trên sàn bắt đầu chảy ngược về phía Kane đã chết.

Thế giới bắt đầu quay ngược lại, với Kane là trung tâm.

Nhìn thấy cảnh đó, Chòm sao nhếch mép cười.

Ta muốn biến cậu ta thành của riêng mình. Ta muốn biến cậu ta thành của riêng mình. Ta muốn biến cậu ta thành của riêng mình. Ta muốn biến cậu ta thành của riêng mình. Ta muốn biến cậu ta thành của riêng mình. Ta muốn biến cậu ta thành của riêng mình. Ta muốn biến cậu ta thành của riêng mình. Ta muốn biến cậu ta thành của riêng mình. Ta muốn biến cậu ta thành của riêng mình. Ta muốn biến cậu ta thành của riêng mình.

Đây là lần đầu tiên, lần đầu tiên có một người đàn ông mà cô muốn sở hữu đến thế.

Thình thịch thình thịch thình thịch thình thịch thình thịch.

Trái tim cô đập như điên. Từ trước đến nay chưa từng có chuyện như vậy.

Đây… là tình yêu sao?

Chắc là vậy rồi. Dù bản thân chưa từng yêu bao giờ, nhưng trong lý thuyết cô từng nghe nói rằng khi nhìn người mình yêu, trái tim sẽ đập như điên loạn.

Nghĩ đến đó, cô cảm thấy mặt mình dần nóng lên.

Ngay cả khi quan sát Kim Soo-yong, cô cũng chưa từng có cảm giác này. Chỉ có hứng thú, nhưng chỉ dừng lại ở đó mà thôi.

Còn bây giờ, khi nhìn Kane, cô muốn sở hữu cậu ta đến mức muốn ở bên cậu ta mãi mãi trong một căn phòng chỉ có hai người, không muốn trao cho bất kỳ ai khác.

Nhưng.

Khi hồi quy kết thúc, không đời nào cô còn nhớ được chuyện này.

Lúc Kane sống sót trước Kim Soo-yong, chắc chắn cậu ta đã hồi quy ít nhất một lần.

Vậy mà trong ký ức của mình lại không có gì, chứng tỏ đây là một sức mạnh vượt qua cả các Chòm sao.

Phải tìm cách thôi. Nếu không, cảm xúc và ký ức này sẽ biến mất.

Làm sao đây? Làm sao đây? Làm sao đây? Làm sao đây? Làm sao đây? Làm sao đây? Làm sao đây? Làm sao đây?

Dù có lục lại toàn bộ kiến thức của mình, cô cũng không tìm ra cách nào.

Trong lúc cô đang sốt ruột, cuối cùng cuộc hồi quy cũng kết thúc.

               

***

                   

“Hộc! Hộc! Hộc!”

[Nữ thần nhìn thấu vận mệnh nghiêng đầu khi nhìn thấy trạng thái của bạn.]

Đây là?!

Tôi thoáng nhìn quanh.

Xung quanh không phải là dinh thự của gia tộc, mà là cảnh tượng đầu tiên tôi nhìn thấy sau khi ra khỏi căn cứ.

Mình đã hồi quy sao?

“Thiếu gia Kane. Ngài có chỗ nào không khỏe sao ạ? Sắc mặt ngài xanh mét.”

Thấy tôi ngẩn người một lúc, Lise đứng bên cạnh nhìn tôi với vẻ mặt lo lắng.

Nhìn chiếc mặt nạ che mặt cô ấy, chắc chắn là mình đã hồi quy về thời điểm vừa thoát khỏi căn cứ.

“Xin lỗi. Ta đang mải nghĩ chuyện khác. Mau quay về gia tộc thôi.”

“…Vâng. Tôi hiểu rồi.”

Phù… Vừa đi vừa nghĩ vậy.

Nếu cứ thế này, đêm nay mình sẽ chết. Gã đó rõ ràng đã nói câu trả lời của mình chỉ đúng một nửa khi mình nói có 2 người.

Một nửa…

Trước hết, chắc chắn hắn không có một mình. Mình đã cảm nhận rõ ràng khí tức của kẻ bám theo.

Trong lúc tôi cúi đầu vừa đi vừa lục lại tất cả kiến thức về game.

-Cộp!

Tôi va phải vai ai đó.

“Này anh kia. Nhìn đường một chút… X-xin lỗi ạ!!”

“Xin lỗi ngài. Em gái tôi không nhìn đường cẩn thận đã gây ra lỗi lầm lớn. Xin ngài hãy tha thứ cho lần này.”

Không. Sao chỉ va phải vai một cái mà lại xin lỗi đến mức đó chứ.

Tôi đành phải chuyển ánh mắt sang những người đang xin lỗi.

“Không sao đâu. Trái l…”

Ngay lúc tôi định nói lời xin lỗi.

Trước mắt tôi là hai cô gái giống hệt nhau đang quỳ gối, chắp tay van lạy.

Một nửa câu trả lời đúng… A!!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!