Tập 4 (hoàn thành)

Chương 530. Tổ chức đám cưới

Chương 530. Tổ chức đám cưới

Sáng sớm tinh mơ, Tô Bằng đã bị một trận khóc ré đánh thức.

Cậu vươn vai đứng dậy, ngáp ngắn ngáp dài khoác vội cái áo rồi bước ra khỏi phòng.

Trước bàn máy tính trong phòng khách, An Hàm đang luống cuống bế Tô Du lên, cúi đầu vạch lớp áo ngoài của bộ đồ cho con bú, nhưng vừa nghe thấy tiếng Tô Bằng mở cửa, mặt cô bỗng đỏ bừng, động tác vén áo cũng có hơi ngập ngừng.

Tô Bằng ngoan ngoãn lùi lại một bước rồi đóng cửa lại.

Lúc này, sự xấu hổ trong lòng An Hàm mới dịu đi. Cô khẽ dỗ dành em bé, đôi mày hơi nhíu lại.

Tuy đã là vợ chồng già với Tô Bằng, giờ lại còn là một bà mẹ bỉm sữa, nhưng dù gì cũng mới "vào nghề", vẫn chưa quen bị Tô Bằng nhìn chằm chằm vào ngực lúc không phải đang nghĩ chuyện bậy bạ.

Những lúc trong đầu toàn "sắc sắc không không" thì cô thoáng lắm, chứ bây giờ thì không.

Không lâu sau, Tô Bằng bước ra khỏi phòng. An Hàm cũng đã dỗ xong hai đứa nhỏ, gò má vẫn còn vương lại một vệt ửng hồng, đang ngồi trước máy tính chơi Hàng Tỷ Zombie.

“Cả đêm không ngủ à?”

Tô Bằng đi tới trước bàn máy tính, cúi đầu nhìn đôi mắt đỏ hoe của An Hàm.

“Ừm, cậu cũng biết tớ mà bị đánh thức thì khó ngủ lại lắm...” An Hàm vừa ngáp vừa vươn vai, “Cứ hai tiếng lại bị đánh thức thì thà thức trắng luôn cho rồi, chơi game cũng không thấy buồn ngủ lắm.”

Nói thì nói vậy, nhưng vừa ngáp một cái, khóe mắt cô đã rịn ra vài giọt nước mắt.

Tô Bằng xoa đầu cô, dỗ dành: “Không sao, hôm nay mình thuê một cô bảo mẫu chăm trẻ giúp cậu. Sau này buổi tối cứ cho tụi nó uống sữa bột, để cô ấy chăm là được.”

Thế nhưng An Hàm lại nhíu mày, có vẻ không vui, làu bàu: “Thuê một dì giúp việc ban ngày nấu cơm dọn dẹp thì còn được, chứ bảo mẫu ở hẳn trong nhà…”

Cô vẫn không quen cảm giác có người lạ ở trong nhà mình.

Trước đây là do cô bụng mang dạ chửa, làm gì cũng không tiện nên mới miễn cưỡng đồng ý thuê dì giúp việc, bây giờ tuy mới sinh được vài ngày, nhưng cô cảm thấy tinh thần mình vẫn chống đỡ nổi.

“Trên mạng đầy rẫy tin tức dì giúp việc trộm đồ, bảo mẫu đánh trẻ sơ sinh, người giúp việc ngược đãi người già còn gì...”

An Hàm có chút kháng cự nhìn sang chiếc cũi bên cạnh, Tô Du và An Mộng Nhã vừa bú sữa xong, lúc này đang tựa đầu vào nhau ngủ say, vẻ mặt bình yên.

“Vậy…”

“Tớ tự làm được! Không yên tâm giao cho người khác đâu!”

Tô Bằng hơi khó xử, chau mày: “Vất vả lắm đấy, với cả qua một thời gian nữa không phải cậu phải đi làm rồi sao?”

Biểu cảm của An Hàm cứng lại. Tuy rất muốn nói sẽ nghỉ làm để ở nhà chuyên tâm chăm con, nhưng như vậy chẳng khác nào trở thành một bà nội trợ toàn thời gian.

Từ nhỏ đến lớn nhìn mẹ mình làm một bà nội trợ toàn thời gian, cô khá ác cảm với việc này.

“Thôi được rồi...”

Cô khẽ thở dài, cúi người tựa vào thành cũi, mắt long lanh nhìn hai đứa con bên trong.

Lúc mới biến thành con gái, trong đầu cô toàn là suy nghĩ ghét trẻ con, vậy mà bây giờ mỗi lần nhìn hai đứa con của mình, vẻ mặt cô lại càng thêm dịu dàng, bất giác mỉm cười.

Giá mà tiếng khóc đừng có chói tai như thế thì tốt biết mấy, ồn đến đau cả đầu.

Nhưng có lẽ nhờ BUFF “thông minh ngoan ngoãn” mà hệ thống thưởng, hai đứa nhóc này tuy có quấy khóc nhưng chỉ cần được đáp ứng nhu cầu là sẽ nhanh chóng im lặng, trở lại dáng vẻ ngoan ngoãn đáng yêu ngay.

“Yên tâm đi.” Tô Bằng cười xoa đầu An Hàm, “Cậu còn nhớ dì giúp việc nấu ăn nhà tớ không? Dì ấy làm ở nhà tớ hơn chục năm rồi, để dì qua giúp nhé.”

“Dì giúp việc nấu ăn?”

An Hàm ngẩn ra, nhớ lại người phụ nữ lạ mặt mà cô gặp trong lần đầu tiên đến nhà Tô Bằng, bèn gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.

“Dì ấy là người quen hơn chục năm của nhà tớ rồi, nói là giúp việc chứ thật ra cũng chẳng khác gì người nhà.”

“Vậy thì được ạ…”

Cô lẩm bẩm đứng dậy, vừa ngáp ngắn ngáp dài đi vào nhà vệ sinh vừa dặn dò: “Cậu đi lấy ít sữa bột đi, tớ rửa mặt xong rồi chúng mình đưa hai đứa nhỏ đi thăm ông nội cậu.”

“Sáng đi, chiều về, buổi chiều tớ còn có thể ngủ bù.”

An Hàm rất coi trọng ông nội, lúc mang thai gần như tuần nào cũng đi thăm ông một lần. Dù sao ông cũng là ông mai của cô và Tô Bằng, lại còn tặng cô cả một căn nhà.

Vào nhà vệ sinh rửa mặt, An Hàm ngẫm nghĩ về những chuyện sắp tới.

Ở nhà chăm con khoảng một đến hai tháng, sau đó sẽ đi khám sức khỏe đầu vào để chính thức trở thành một công chức.

Bố mẹ chồng đã bắt đầu chuẩn bị tiệc đầy tháng cho các cháu rồi, đến lúc đó, cô còn phải trang điểm, mặc một chiếc áo khoác gió để biến thành một ngự tỷ trưởng thành, tránh bị lép vế trước mặt họ hàng của Tô Bằng, trông quá non nớt.

Sau đó là...

“An Hàm, bao giờ chúng mình tổ chức đám cưới?”

Đúng rồi, còn đám cưới nữa!

Đám cưới vốn dự định tổ chức vào tháng mười đã bị hoãn lại vì cô mang thai.

Cô và Tô Bằng đã sống chung từ lâu, cuộc sống của cả hai cũng chẳng khác gì vợ chồng, lại còn sinh con đẻ cái, An Hàm suýt nữa thì quên mất cả chuyện cưới xin.

Thật ra cô không quá xem trọng đám cưới, không có cái gọi là "nỗi ám ảnh hôn lễ" như nhiều cô gái khác, nhưng dù sao đây cũng là một phong tục.

“Tết Nguyên đán thì sao?”

“Tết á? Thế thì khó đặt khách sạn lắm…” Tô Bằng dừng lại một chút, rồi nhanh chóng bật cười, “Không sao, chuyện này cứ để bố mẹ tớ lo.”

Cậu tựa vào bức tường bên cạnh, ngắm nhìn An Hàm đang rửa mặt.

Tuy đã sinh con, nhưng tối qua cậu cũng đã kiểm tra thân thể vợ mình, vóc dáng chỉ hơi đẫy đà hơn một chút thôi.

Dáng người vẫn ngon nghẻ ra phết.

Tiếc là mới sinh con xong, dù An Hàm có tha thiết câu dẫn thì cậu cũng chẳng làm gì được.

An Hàm đang đánh răng thì bỗng khựng lại, vẻ mặt mừng rỡ: “Tô Bằng, hay chúng mình bao trọn một công viên để làm đám cưới đi!”

“Hả?”

“Tớ thấy người giàu trong phim toàn cưới ở công viên thôi.”

Tô Bằng dở khóc dở cười gật đầu: “Được được được, cậu muốn lên trời cưới cũng được luôn.”

“Thật á?”

“Nằm mơ đi cưng!”

An Hàm nhìn cửa sổ hệ thống vừa hiện lên trước mắt, cười híp cả lại.

[Đã tiếp nhận Nhiệm vụ 2, mời hoàn thành trong thời gian sớm nhất]

Không ngoài dự đoán, đám cưới đã kích hoạt nhiệm vụ!

Phần thưởng nhiệm vụ là “Làn da hoàn mỹ không tì vết”, chắc chắn có thể giải quyết vấn đề rạn da!

Nhiệm vụ bây giờ dường như toàn xuất hiện khi liên quan đến những chuyện trọng đại trong đời, rất hiếm khi có những nhiệm vụ xấu hổ thường ngày nữa.

“Sao tự dưng lại cười xinh thế?” Tô Bằng đưa tay véo nhẹ má An Hàm.

Do mang thai nên tăng cân, má cô véo sướng tay hơn trước nhiều.

“Nghĩ đến chuyện vui thôi~”

An Hàm cũng không phản kháng, hừ hừ vài tiếng rồi nhổ bọt kem đánh răng trong miệng ra.

Đám cưới à…

Không hiểu sao cô lại bắt đầu mong chờ dáng vẻ của mình khi mặc váy cưới.

Lễ phục kiểu Trung có vẻ cũng không tệ, hơn nữa thường sẽ không hở vai hở lưng như váy cưới.

Rõ ràng trước đây chưa từng trông mong gì nhiều vào đám cưới, thế mà bây giờ cô đã bất giác đặt mình vào khung cảnh đó, tưởng tượng đến cảnh được bạn bè và người thân chúc phúc.

Tưởng tượng cảnh Nhâm Trì, Long Hưng, Trần Tuấn Kiệt, Vương Thắng... các bạn học và thầy cô cũ ngồi dưới khán đài, nhìn bạn cùng phòng của mình kết hôn với một gã trai phòng bên cạnh...

Còn có các anh chị em họ từ nhỏ đã tắm mưa cởi truồng chơi chung với mình...

Thế này thì có hơi xấu hổ quá không nhỉ?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!