Căn nhà ông nội Tô Bằng cho rộng đến hơn một trăm mét vuông, ba phòng ngủ hai phòng khách, vốn dĩ An Hàm và Tô Bằng hai người ở còn hơi quá rộng rãi, nhưng sau này cái nhà này e là sẽ trở nên chật chội.
Mười tháng mang thai An Hàm chẳng dám ăn uống thả ga, những ngày tháng này quả thực là quãng thời gian đau khổ nhất trong cả cuộc đời cô.
May mà đã kết thúc rồi.
Cả người đều nhẹ nhõm, đi lại không tốn sức, chạy nhảy cũng chẳng còn áp lực gì, cũng không cần phải nơm nớp lo sợ nhỡ vấp ngã một cái là bao tháng trời nỗ lực đổ sông đổ bể...
"Tự do rồi~"
Vừa về đến nhà, An Hàm liền vọt ngay vào trong, te te chạy vội đến tủ lạnh, miệng không ngừng lẩm bẩm: "Cola! Cola ướp lạnh!"
Tô Bằng vẻ mặt bất lực bước vào nhà, nhưng cũng không muốn làm mất hứng An Hàm lúc này, đành nuốt lại những lời đã đến tận cửa miệng.
Quay đầu lại, cậu nhìn bố mẹ ở cửa, cùng với hai chiếc xe nôi trước mặt hai người, cười nói: "Mẹ, hay là hai người ở lại giúp bọn con trông cháu đi?"
"Mẹ thì không vấn đề gì, chỉ sợ vợ con không thoải mái thôi." Mẹ Tô cười tủm tỉm đẩy xe nôi vào nhà, "Hơn nữa mấy hôm ở bệnh viện những gì cần dạy thì cũng dạy con bé rồi, ngày mai mẹ lại thuê cho hai đứa một cô bảo mẫu hai mươi bốn trên hai mươi bốn."
"Nếu An Hàm không đi trung tâm ở cữ thì con cũng đừng đi làm nữa, ở nhà chăm sóc con bé hai tháng đi, bên công ty không cần lo đâu, bố con sẽ xin nghỉ phép giúp con."
Tô Bằng cười gật đầu.
"Sinh con xong sức đề kháng sẽ giảm sút, dễ ốm lắm, con đừng để An Hàm làm càn quá đấy."
Cậu ngoảnh lại nhìn An Hàm đã cầm trên tay chai cola không đường, ngửa cổ tu ừng ực, không ngừng lắc đầu: "Vâng, con biết rồi."
Nhìn cái tư thế kia của An Hàm, e là muốn tu một hơi cạn sạch cả chai cola vào bụng mất.
Đón hai đứa nhỏ vào trong nhà, đóng cửa lại, Tô Bằng thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Cuối cùng cũng coi như kết thúc rồi.
Từ lúc An Hàm vỡ nước ối đến khi vào bệnh viện chờ sinh, rồi đến mấy ngày sau đó với đủ loại kiểm tra trong bệnh viện, trung bình mỗi ngày cậu ngủ chưa đến bốn tiếng đồng hồ, quầng thâm mắt đã sớm đen sì rồi.
Cúi đầu nhìn hai ánh mắt tò mò quan sát trong xe nôi, cùng với đôi bàn tay nhỏ bé giơ lên cao cố gắng nắm lấy không khí, Tô Bằng chợt cảm thấy sự vất vả mấy ngày nay cũng chẳng thấm tháp vào đâu.
"Tô Du, Mộng Nhã~ Gọi ba đi nào~"
Mặc dù không thích lắm kiểu đặt tên bốc đồng hứng lên là vỗ đùi cái đét của bố vợ, nhưng dù sao thì cũng cuỗm mất con gái nhà người ta rồi, đến việc đặt tên mà cũng không cho nữa thì đúng là hơi quá đáng.
Huống hồ tạm thời cậu cũng chẳng nghĩ ra được cái tên nào hay hơn.
An Hàm sảng khoái buông một tiếng thở dài, ợ một cái, đôi mắt cười híp lại thành hình trăng khuyết.
Cô ôm chai cola, lon ton chạy tới bên cạnh Tô Bằng, cúi đầu nhìn hai đứa nhỏ, đề nghị: "Tối nay ăn cá nướng nhé!"
"Bác sĩ dặn không được ăn đồ quá đậm vị đâu."
"Không sao, chỉ ăn loại hơi cay thôi, tớ cũng sẽ không ăn da cá mà."
Cô kéo xe nôi ngồi xuống ghế sô pha, hai tay bám lên thành xe, thò đầu ra mắt chớp chớp nhìn hai đứa con của mình.
Không hiểu sao, chỉ cần nhìn hai đứa nó, tâm trạng của An Hàm sẽ trở nên đặc biệt bình yên, từng cử chỉ hành động cũng vô thức trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Tô Bằng ngồi sát cạnh cô, cùng cô ngắm nhìn con cái nhà mình, bàn tay đã bắt đầu không đứng đắn mà ôm lấy eo cô.
Chỉ là vừa bị sờ chạm vào eo, sắc mặt An Hàm chợt ỉu xìu đi vài phần: "Dáng tớ vẫn còn sồ sề lắm..."
Tuy không còn vác bụng bầu to vượt mặt nữa, nhưng vùng eo và bụng rõ ràng là mập lên một vòng so với trước kia, có thêm không ít mỡ thừa, làn da săn chắc thấy rõ là đã chùng nhão đi, đáng sợ nhất là trên người còn mọc thêm không ít vết rạn da xấu xí.
"Không sao, dạo này chịu khó tập aerobic đi, mẹ mình cũng chuẩn bị sẵn sữa dưỡng thể cho cậu rồi, bảo là có thể trị rạn da đấy."
"Sợ là chẳng ăn thua mấy đâu..."
An Hàm liếc Tô Bằng một cái, lại khiến Tô Bằng lâu lắm rồi mới lại cảm nhận được một luồng khí lạnh chạy dọc từ xương cụt lan khắp sống lưng.
Mấy cái thể dục thẩm mỹ, sản phẩm trị rạn da gì đó, đều chẳng thể nào sánh bằng hệ thống phát cho hai cái nhiệm vụ.
Hơn nữa cô chỉ cần cái nhiệm vụ thứ ba đơn giản nhất, nhận được điểm thuộc tính ngẫu nhiên là xong.
Thuộc tính vóc dáng có thể giúp cô khôi phục lại thân hình bốc lửa y như trước, còn thuộc tính da cốt có thể làm tan biến những vết rạn da trên người cô.
[Nhiệm vụ đã hoàn thành, nhận được phần thưởng: Em bé thông minh hiểu chuyện]
Có lẽ là do em bé đã vượt qua giai đoạn nguy hiểm khi vừa mới chào đời, mãi đến lúc này hệ thống mới hiện lên thông báo hoàn thành nhiệm vụ.
Bảo là phần thưởng hệ thống dành cho An Hàm, chi bằng nói đây là món quà hệ thống tặng cho em bé nhân ngày chào đời thì đúng hơn.
Chỉ là không biết Tô Du hay là An Mộng Nhã nhận được cái bùa lợi thông minh hiểu chuyện này.
Chỉ hi vọng đứa còn lại đừng có thừa hưởng tính cách của cô, sau này mà quậy phá quá thì cô đỡ không nổi, mà cái tính tình nổi loạn của Tô Bằng thì tốt nhất cũng đừng có di truyền, không khéo đến tuổi dậy thì lại chọc cô tức chết mất.
"Tốt thật đấy, chẳng quấy khóc tí nào."
Tô Du giơ cao hai tay, cố gắng bắt lấy ngón tay đang trêu chọc mình. An Mộng Nhã nằm bên cạnh nhìn, toét miệng cười không ngừng.
Lúc vừa lọt lòng hai đứa nó xấu xí hệt như lũ tiểu quái vật, vậy mà bây giờ lại trắng trẻo hồng hào, còn thừa hưởng cả đôi mắt to tròn của An Hàm. Nhìn kiểu gì cũng thấy đáng yêu.
Quả nhiên con non của động vật có vú luôn là sinh vật đáng yêu nhất.
An Hàm rụt bàn tay đang trêu Tô Du lại, ánh mắt rơi trên người Tô Bằng, bắt đầu quan sát đầy ý đồ bất chính.
Ngày mai mẹ chồng sẽ thuê một cô bảo mẫu chăm sóc toàn thời gian đến giúp trông hai đứa nhỏ, đến lúc đó cô chẳng còn chút không gian riêng tư nào nữa rồi.
Ba tháng trước khi sinh là lệnh cấm tuyệt đối chuyện vận động giường chiếu, ba tháng nay không biết cơ bắp của Tô Bằng có bị thoái hóa đi tí nào chưa.
Chỉ mới bị nhìn lướt qua một cái, Tô Bằng đã lập tức nhận ra ý đồ của An Hàm.
Nhưng không chỉ là ý đồ, cậu còn cảm thấy sống lưng lạnh toát, An Hàm dường như vẫn còn ấp ủ mưu đồ nào đó khác.
Sao hả? Mới có mấy ngày mà thân thể đã hồi phục nhanh nhẹn rồi, chuẩn bị khai phá tư thế mới à?
"Eo ơi~ Nhìn cái điệu bộ dê xồm kìa, đồ biến thái."
An Hàm rùng mình một cái, lườm Tô Bằng một cái rõ sắc.
"Ánh mắt ban nãy của cậu thì cũng chả tử tế hơn là bao đâu."
"Xì~"
Tớ đây là đang cố gắng kích hoạt nhiệm vụ hệ thống nhé!
An Hàm tự thanh minh trong lòng, vừa định nói thêm điều gì đó, thì đột nhiên nghe thấy từ trong xe nôi vang lên một tiếng khóc lanh lảnh đinh tai nhức óc.
Sắc mặt cô thay đổi trong chớp mắt, khi nhìn lại hai đứa nhỏ chỉ cảm thấy da đầu tê rần.
Tiếng khóc này dọa người quá đi mất.
Hai người luống cuống tay chân kiểm tra tã lót, sau đó mới phát hiện ra hai đứa nhỏ chắc là đói bụng rồi.
Phát hiện này càng khiến sắc mặt An Hàm trở nên khó coi hơn.
"Sao lại đói nhanh thế cơ chứ!" Cô hơi hoảng hốt chạy đi lấy sữa bột, "Rõ ràng trước khi về mới cho bú xong mà!"
Tô Bằng cũng vội vàng đuổi theo bước chân An Hàm, cầm hai cái bình sữa lên rửa sạch.
Cậu thì chẳng hề luống cuống, còn cười trêu ghẹo: "Chắc cũng phải lên cỡ C+ rồi ấy chứ? Sao sữa lại không đủ cho một đứa bú thế này? Nhà mình có tận ba cái miệng đang háu đói chờ cho ăn đấy nhé."
"Đồ biến thái..." Vốn dĩ nghe tiếng con khóc An Hàm còn hơi bực bội, giờ đây lại bị Tô Bằng trêu đến đỏ bừng cả mặt, cô bực tức trừng mắt lườm cậu một cái, "Cậu còn định giành ăn với hai đứa con nữa đấy à?"
"Hơn nữa kích cỡ vòng một đâu có liên quan gì đến lượng sữa nhiều hay ít đâu cơ chứ!"
Nếu không thì bố mẹ cũng chẳng phải chuẩn bị sẵn cả một thùng sữa bột công thức cho cô từ sớm rồi.
Ở bệnh viện đã được chỉ bảo tận tay mấy lần rồi, nhưng dưới sự thúc giục của tiếng trẻ con khóc, hai ông bố bà mẹ bỉm sữa vẫn cứ rối tinh rối mù lên, chật vật mãi mới pha xong sữa, cho hai đứa nhỏ ăn no nê, An Hàm thở phào một hơi dài nhẹ nhõm, ngã vật ra ghế sô pha.
Rảnh rỗi trở lại, tâm trí cô lại một lần nữa trở nên rạo rực, khẽ thở dốc mấy hơi, cô liền cười tủm tỉm nhìn về phía Tô Bằng.
"Tối nay cậu ngủ bù đi nhé? Hai ngày nay hình như cậu chẳng chợp mắt được mấy."
"Ừm, có chuyện gấp thì cứ gọi tớ dậy."
"Nhưng mà trước khi ngủ ấy..."
Tô Bằng quay đầu nhìn An Hàm, trông thấy chiếc lưỡi đang liếm láp đôi môi đỏ mọng kia, dáng vẻ của cô vợ nhà mình lúc này trông chẳng khác nào một nàng mị ma đang khao khát dụ dỗ, như thể hận không thể ăn tươi nuốt sống cậu tới mức xương cốt cũng chẳng còn.
0 Bình luận