Đến lúc này, Tôn Jack mới vỡ lẽ. Tại sao trên trần và sàn nhà lại có cửa, và tại sao những bức tường kia đều làm bằng kim loại.
Bởi vì đó vốn không phải cửa, mà là khoang tàu vũ trụ. Hóa ra từ lúc tỉnh lại đến giờ, mình vẫn luôn đi ngang trên tường!
Bàng hoàng hồi lâu, Tôn Jack dí sát mặt vào tấm kính quan sát rõ hơn. Mặc dù chỉ là một màu xám xịt, nhưng cậu có thể chắc chắn hành tinh này chính là Trái Đất.
Chỉ có điều, nó trông thật khác lạ. Hành tinh xanh biếc thuở nào nay lại bị bao bọc hoàn toàn bởi một đám rác kim loại màu xám, tựa như được phủ một lớp voan mờ.
Toàn bộ đám rác kim loại đó đều là vệ tinh, rác vệ tinh đủ loại đủ kiểu, dày đặc đến mức bao kín cả hành tinh.
Từ vị trí này, Tôn Jack thậm chí còn có thể dùng mắt thường để phân biệt đường nét của một vài cái, đủ để thấy chúng có kích thước khổng lồ đến độ nào.
“Sao lại lắm vệ tinh thế này, rốt cuộc đây là năm bao nhiêu?” Tôn Jack dám chắc rằng, với trình độ công nghệ trong ký ức của mình, nhân loại tuyệt đối không thể làm được chuyện này, kể cả khi tính thêm năm năm ký ức đã mất của cậu cũng không thể.
Và khi Tôn Jack rời mắt khỏi Trái Đất và quay sang trái, cậu chết lặng tại chỗ. Một vành đai hành tinh màu xám bạc quấn quanh Trái Đất như chiếc thắt lưng, còn Mặt Trăng vốn nên tồn tại ở đó lại biến mất.
Phần lớn vành đai này đều là đá, xác tàu vũ trụ và trạm không gian. Và nơi cậu đang ở chính là một trong số đó.
Lúc này đây, cuối cùng Tôn Jack đã giải đáp được câu hỏi cứ ám lấy cậu suốt từ lúc tỉnh dậy: vị trí của mình. Cậu đang ở bên trong một trạm không gian khổng lồ nằm gọn trong vành đai hành tinh hình thành từ Mặt Trăng.
Nhưng ngay sau đó, câu hỏi thứ hai ập đến: làm thế nào để quay về?
Một trạm không gian trôi nổi giữa vũ trụ, lại còn trông như mớ phế liệu bán tháo, muốn từ trên trời trở về mặt đất, việc này quả thực còn khó hơn lên trời.
Song vấn đề này, Tôn Jack không cần phải đi giải quyết, bởi hiện thực tàn khốc đã làm giúp cậu rồi.
Những rung động chạy dọc trạm không gian ngày càng mạnh hơn, và màn hình phía sau cậu nhấp nháy bất thường, thậm chí còn tỏa nhiệt khi chạm vào. Tôn Jack bàng hoàng nhận ra, dường như cú nhấn nút vừa rồi của mình đã phá vỡ thế cân bằng mong manh được duy trì bấy lâu nay ở đây.
Cùng với những chấn động đó, Tôn Jack nhận thấy một chuyển biến khủng khiếp bên ngoài lớp kính. Trạm không gian hình con quay bên dưới cậu đang từ từ tách khỏi vành đai hành tinh, nghiêng dần về phía bầu khí quyển của Trái Đất.
Một luồng khí lạnh buốt chạy dọc sống lưng sộc thẳng đến đỉnh đầu, “Vãi thật!! Thế này là định rơi thẳng về Trái Đất! Mình muốn về nhưng không phải theo cách này!”
“Phải làm gì đó! Mình phải làm gì đó!” Trán vã mồ hôi lạnh, Tôn Jack lao vội đến trước màn hình đang nhấp nháy nhưng dù thử cách nào, nó cũng không hề phản hồi. Chống hai tay lên lớp kính, cậu dùng lực đẩy người bơi ra khỏi nơi này, trôi về phía các khu vực khác.
Có lẽ vì Tôn Jack vừa kích hoạt thứ gì đó, những cánh cửa khoang vốn đóng chặt giờ đã có thể mở ra. Mồ hôi lạnh túa ra như tắm, Tôn Jack điên cuồng qua lại trong các khoang khác nhau, hy vọng vào một phép mầu, dù là tàu cứu sinh hay bất cứ thứ gì, miễn là có thể sống sót.
“Nhanh lên! Nhanh lên!!” Tôn Jack đã có thể cảm nhận được lực ly tâm ngày càng tăng do vòng xoáy lao xuống của trạm, cậu hiểu thời gian của mình không còn nhiều.
Khoang chứa hàng, khoang tập thể dục, đủ các loại khoang tàu lần lượt được cậu lục soát.
“Rầm” một tiếng, cánh cửa khoang đang khép hờ bị Tôn Jack đẩy bật ra. Đập vào mắt cậu là hàng hàng lớp lớp robot được cố định trên tường, trần và sàn nhà.
Những con robot này nhìn chung trông hệt người, ngoại trừ đôi chân kim loại có khớp đảo ngược, trông như guốc sắt, và đôi mắt chúng là những màn hình hiển thị.
Cậu không có thì giờ để trầm trồ trước công nghệ chế tạo robot này, cậu chỉ muốn hỏi xem chúng có biết tàu cứu sinh ở đâu không.
Bắt gặp chúng, Tôn Jack như vớ được cọng rơm cứu mạng. Cậu vội vã tháo dây đai an toàn của một con robot rồi bắt đầu tìm công tắc nguồn.
Sau một hồi mò mẫm, khi ngón tay Tôn Jack trượt qua một màn hình nhỏ dưới nách của con robot. Chợt, màn hình ở vị trí mắt của nó sáng lên, hiển thị hai biểu tượng mắt đơn giản.
“Alô? Alô alô?! Có nghe thấy không? Tàu cứu sinh ở đâu? TÀU CỨU SINH Ở ĐÂU!!” Tôn Jack túm lấy con robot đang lơ lửng vì mất trọng lực, hỏi dồn dập.
Con robot lập tức có phản hồi, “Kinesiska paketet nedladdning… 10%... 50%... 70%... Gói dữ liệu tiếng Trung tải hoàn tất.” Giọng nói bình thản nhưng máy móc. [note82071]
“Kính chào quý khách, chào mừng quý khách sử dụng sản phẩm của công ty công nghệ Tapai. Xin vui lòng tùy chỉnh tên cho đơn vị này.”
“Mẹ kiếp!! Đùa tao đấy à!! Sao lắm chuyện thế?!”
“Tùy chỉnh tên thành công: ‘Mẹ-Kiếp-Đùa-Tao-Đấy-À-Sao-Lắm-Chuyện-Thế’. Xin hãy chọn chế độ khởi đầu.” Trên màn hình của con robot hiện ra ba lựa chọn: Chế độ Vệ sĩ, Chế độ Hộ lý, Chế độ Giải trí.
Lòng như lửa đốt, Tôn Jack vội vàng nhấn vào Chế độ Vệ sĩ, nhưng ngay sau đó lại có vô số tuỳ chọn khác hiện lên. Cậu thực không ngờ việc sử dụng một con robot mới lại đòi hỏi nhiều thiết lập vậy.
Khi cơn rung lắc trong trạm không gian đã bắt đầu làm các linh kiện trong khoang bung ra, trôi nổi khắp nơi, Tôn Jack cuối cùng cũng hoàn thành việc cấu hình.
“Xin chào ngài Tôn Jack, ‘Mẹ-Kiếp-Đùa-Tao-Đấy-À-Sao-Lắm-Chuyện-Thế’ rất hân hạnh được phục vụ ngài.” Màn hình của con robot hiển thị hai biểu tượng mắt cười.
“Mi có biết đây là đâu không? Nó sắp sập rồi!! Có biết khoang cứu sinh hay tàu vũ trụ ở đâu không?” Tôn Jack hỏi với giọng khẩn thiết.
Thật không ngờ, con robot này lại có phản ứng thật, “Phát hiện Khủng hoảng Đỏ Cấp Một của người dùng. Tự động báo động, kích hoạt ghi hình ghi âm toàn trình. Khởi động cứu hộ khẩn cấp... Ting~ Không thể định vị vệ tinh, kết nối mạng thất bại, không đủ dữ liệu, không thể cứu hộ.”
Ngay lúc đó, một tiếng kim loại ken két rợn người vang lên từ bên ngoài, như thể toàn bộ trạm không gian đang bị xé toạc. Nỗi sợ hãi cái chết khiến cơ thể Jack Sun run lên một cách không tự chủ.
Ngay khi cậu định từ bỏ con robot vô dụng này để tìm giải pháp khác, nó đột nhiên có động tĩnh mới.
“Đang kết nối subnet không xác định 12.128.C1. Thu thập dữ liệu hoàn tất. Lập kế hoạch giải cứu thất bại. Nguyên nhân lỗi: Năng lực tư duy logic không đủ, không thể xử lý logic dữ liệu của subnet. Yêu cầu người dùng cấp quyền ROOT. Sau khi chấp thuận sẽ khởi động quá trình tiến hoá hệ thống logic AI dựa trên dữ liệu từ subnet. Phán đoán: Xác suất cứu hộ sẽ tăng 32.3%.” [note82080] [note82081]
“Chấp thuận! Chấp thuận!” Tuy không hiểu con robot đang nói gì, nhưng Tôn Jack vẫn nắm được phần “xác suất cứu hộ tăng”.
“Bắt đầu tiến hoá hệ thống....” Một thanh tiến trình hiện trên màn hình của con robot.
Đúng lúc này, cả khoang tàu bỗng dưng bị xé toạc. Một tấm kim loại như lưỡi dao máy chém bổ thẳng về phía đầu con robot.
Tôn Jack vội tóm lấy cánh tay kim loại của nó và kéo mạnh về phía mình, nhưng cậu quên mất mình đang ở trong môi trường không trọng lực. Khi cậu kéo con robot lại, quán tính đã đẩy cậu bay về vị trí cũ của nó.
Mắt thấy tấm kim loại sắp bổ vào đầu mình, Tôn Jack dốc hết sức đạp lên người con robot. Tấm kim loại sượt qua mặt cậu trong gang tấc.
Lực đạp khiến Tôn Jack bay thẳng ra sau, đập vào tường mới dừng lại. Chưa kịp thở lấy nửa hơi, một con ốc vít xoay tít đã bắn về phía cổ cậu như một viên đạn.
Ngay khi con ốc sắp xuyên thủng cổ họng Tôn Jack, một bàn tay sắt bất ngờ vươn ra từ bên cạnh. “Keng” một tiếng, cả hai va nhau tóe lửa, con ốc bị đánh văng ra xa.
Tôn Jack nhìn dọc theo cánh tay kim loại và thấy rằng con robot cậu vừa kích hoạt đang dùng thân mình che chắn gần hết nửa người bên trái cậu.
Con robot từ từ ngẩng cái đầu kim loại của nó lên, bốn mắt giao nhau với Tôn Jack.
“Đệt cụ, đặt quả tên rách vãi.” Con robot lên tiếng.
0 Bình luận