ARC 14 - Trắc Mộc Đồ Chi Thần

Chương 501 - Kang Min Hee

Chương 501 - Kang Min Hee

Ầm ầm ầm!

Bầu trời dường như gầm vang.

Từ cái lỗ bên trong tâm huyết của Kang Min-hee, một tiếng ầm ầm kinh hoàng vang vọng.

Vào khoảnh khắc đó, ta thoáng thấy [thứ gì đó] ở phía bên kia.

Lập lòe, lập lòe, lập lòe...

Đó là lửa.

Một ngọn lửa đỏ thẫm đang bùng cháy dữ dội!

Và ở trung tâm của ngọn lửa đó là một người khổng lồ bằng lửa đỏ rực cao ngất!

Viêm Thần (炎神) khoác trên mình bộ pháp bào của tòa phán xét đang nhìn thẳng vào ta.

【: : Ngươi dám cản trở công việc của Thiên Tôn sao? : :】

Ù ù ù ù!

Vì một lý do nào đó, mặc dù nhận ra sự tồn tại của sinh vật đó, linh hồn của ta không hề bị tha hóa.

Không có trí tuệ thực chất nào chảy vào ta.

Chút ít trí tuệ ta nhận được chỉ giới hạn ở danh hiệu và tên của sinh vật đó.

Ngoài ra, không có kiến thức nào khác xâm nhập để làm tha hóa hay ăn mòn ta.

Cảm giác như thể sinh vật đó đang cố tình khoan dung với ta.

【: : Đóng cánh cửa của đứa trẻ đó lại là cản trở không chỉ Chúa Tể này, mà là công việc của Thiên Tôn. Ta sẽ coi đó là một hành động thách thức. Lùi lại đi. : :】

Xèooooo!

Mắt ta bắt đầu cảm thấy ngày càng khô rát.

Ngay cả với hành động khoan dung này, ta cảm thấy nếu tiếp tục nhìn thẳng vào Họ, mắt ta sẽ bị thiêu rụi.

Trước mặt ta là Chánh Phán Quan của Hỏa Diệm.

Người đứng đầu trong Thập Điện Âm Phủ.

Phán Quan Trưởng hiện tại, Diêm Ma Chân Quân (閻魔眞君) Yan Luo (閻羅), lên tiếng, và trong khoảnh khắc đó, một tương lai lóe lên trước mắt ta.

Đó là một viễn cảnh ta bị kéo vào sâu thẳm của Âm Phủ và bị tra tấn vô tận dưới quyền năng của Diêm Ma.

Đây không phải là một ảo ảnh đơn thuần.

Thiên cơ dịch chuyển, ấn định tương lai của ta vào kết cục đó.

Nếu ta từ chối lời của Diêm Ma Chân Quân ở đây và tiếp tục cố gắng đóng cánh cổng để cứu Kang Min-hee, tương lai đó chắc chắn sẽ trở thành số mệnh của ta.

Tuy nhiên...

Nỗi đau bỏng rát của cơ thể bị thiêu rụi không đặc biệt đáng sợ.

Thứ ta sợ hơn là nỗi đau khi không cứu được Kang Min-hee bây giờ và sau này phải sống với sự tự trách sẽ theo sau.

Đó là sự dày vò mà ta sẽ tự gây ra cho chính mình.

‘Mình có làm được không?’

Không.

Sự nghi ngờ là không cần thiết.

Ta phải làm điều đó.

‘Ta sẽ làm!’

Kétttt!

Sau đầu ta, một cái luân nổi lên như một vầng hào quang.

Diêm Ma Chân Quân, như thể nổi giận, bùng lên một ngọn lửa dữ dội bao trùm toàn bộ cơ thể Họ.

Nhắm mắt lại trong giây lát, ta nhớ lại cảnh tượng ta đã chứng kiến lúc nãy.

Cái luân màu trắng ta đã thấy từ [Cổ Lão Nhất].

Ta gợi lại cái luân đó trong tâm trí.

Cách cái luân đó đảo ngược.

Cách cái luân đó vận hành.

Loại lực hấp dẫn nào đã hoạt động bên trong nó, và quyền năng nào đã trào dâng qua nó...

Viuuuuuu!

Cái luân bắt đầu đảo ngược.

Diêm Ma Chân Quân triệu hồi quyền năng của Họ.

Trước khi ta kịp nhận ra, xung quanh đã hoàn toàn thay đổi.

Dường như Diêm Ma Chân Quân đã tạm thời bóp méo thực tại bằng quyền năng của Họ, tạo ra một chiều không gian mới.

Từ bầu trời xa xôi, một thứ gì đó khổng lồ giống như một Ngọc Tỷ (玉璽) bắt đầu rơi xuống.

ẦMMMM!

Ta ngay lập tức bị nghiền nát đến chết dưới Ngọc Tỷ.

Kétttt!

Tuy nhiên, mặc dù ta chết, cái luân vẫn tiếp tục đảo ngược.

Vụtt!

Cùng với đó, ta tự mình đứng dậy và liếc sang một bên.

Có một dấu ấn rực lửa, và bên dưới nó là thứ dường như là tàn dư của ‘ta’.

Nhưng ‘ta’ không chết.

【: : Thứ táo tợn. Ngươi dám đối mặt với vị Phán Quan này trong khi đang thực hiện nghi lễ tấn thăng cho Địa Tộc sao? : :】

Rắc rắc rắc!

Khoảnh khắc tiếp theo, một bàn tay rực lửa đâm vào miệng ta.

Bàn tay lửa nắm lấy lưỡi ta từ bên trong và kéo nó ra hoàn toàn.

Bắt đầu từ lưỡi của ta, tinh vân bên trong cơ thể ta, nội hạch, ngoại hạch, lực hấp dẫn, và ngay cả những vụ nổ — tất cả đều bị xé toạc, để lại ta chết tại chỗ.

[ND: Hạch ở đây là lõi hành tinh.]

Cái luân đảo ngược.

Ta thấy mình lại một lần nữa đứng đó, nhìn chằm chằm vào hình dáng xác chết của chính mình nằm bên cạnh, vô hồn, với mọi thứ bên trong bị xé toạc.

Ngay sau đó, ta bị cưa xẻ đến chết.

Cái luân đảo ngược.

Ta bị đóng băng trong băng, linh hồn ta cũng đông cứng, và ta chết.

Cái luân đảo ngược.

Ta bị...

Cái luân...

...

...

Ta đã chết, và chết, và chết, và chết đi chết lại bao nhiêu lần?

Xoẹt xoẹt xoẹt!

Ta thấy mình đang ở trong một Đao Sơn Địa Ngục (刀山地獄), toàn bộ cơ thể bị xiên thủng, hoàn toàn nhận thức được cái chết sắp xảy đến của mình.

[ND: Đao Sơn Địa Ngục là tầng thứ bảy trong 18 tầng địa ngục theo thần thoại Trung Quốc.]

Tuy nhiên, ta vẫn thờ ơ với nỗi đau, vững vàng tại chỗ.

Từ từ, ta quỳ xuống.

Mặc dù toàn bộ cơ thể ta bị xuyên thủng, nhưng vẫn có thể chịu đựng được.

Từ từ, trong trạng thái đó.

Ta cúi đầu về phía Diêm Ma Chân Quân.

「Ta cảm tạ lòng khoan dung của Diêm Ma Chân Quân vĩ đại.」

Ta biết.

Họ đang giết ta với sự cân nhắc.

Nếu Họ thực sự sử dụng toàn bộ quyền năng của bản thể, việc nghiền nát ta hoàn toàn cùng với cái luân và nhồi bông ta sẽ là một việc tầm thường. Tuy nhiên, Họ lại tha cho cái luân, cho phép ta hồi sinh và lặp lại những cái chết vô nghĩa.

Ta liếc nhìn phía sau.

Đã có hàng trăm xác chết của ta nằm đó.

Ta đã nghi ngờ ngay từ đầu.

Theo lời của Huyết Âm, ta hẳn đã đánh cắp thứ gì đó được gọi là Tiên Thuật của Cái Luân.

Tuy nhiên, Diêm Ma Chân Quân, thay vì nổi cơn thịnh nộ với ta, lại tỏ ra cân nhắc, chỉ đơn thuần cho ta biết tên của Họ mà không gây ra sự dày vò không thể chịu đựng nổi.

Vì vậy, vô số cái chết mà Họ gây ra cho ta ở đây và bây giờ là...

Không gì khác ngoài một loại thử thách.

Uuuuuu—

Ta bị một lực lượng áp đảo cưỡng ép nâng dậy.

Diêm Ma Chân Quân, cơ thể cao ngất của Họ bùng cháy với ngọn lửa, thoáng nhìn xuống ta.

【: : Đừng quỳ. Người mang Cái Luân không quỳ gối một cách liều lĩnh. : :】

Cái Luân.

Tiên Thuật kết hợp Vô Khuyết Chân Ngôn và Diệt Tượng Chân Ngôn.

Thử thách gần đây, có vẻ như, hoàn toàn là cách Họ dạy ta cách sử dụng Cái Luân này một cách đúng đắn.

Sau những lần ‘thiết lập lại’ đơn giản, ta đã nắm bắt được khả năng của Cái Luân này một cách rõ ràng hơn một chút.

Khả năng của Cái Luân là sắp xếp lại Nhân Quả (因果).

Nói chính xác hơn, nói rằng nó tổ chức lại nhân quả thì đúng hơn.

Hiện tại, ta không dễ dàng chết.

Bản thể của ta đã trở thành một loại Tiên Thuật, và ta đã siêu việt sự sống được một nửa, trở thành một sinh vật quá vĩ đại để bị coi chỉ là một sinh vật sống.

Một sinh vật như ta không thể đơn giản chết vì những chuyện tầm thường như bị đóng dấu lên người, bị đóng băng, bị xé lưỡi và nội tạng, hay bị thiêu sống.

Những gì Diêm Ma Chân Quân đã làm là ‘phủ’ cái chết lên ta thông qua hình thức của cái chết.

Bằng cách đảo ngược Cái Luân, ta đã đưa mình trở lại trạng thái trước khi cái chết bị ‘phủ’ lên, phục hồi nó như cũ.

Đó là hành động phục hồi lại trạng thái ban đầu của ta trước khi bất kỳ lịch sử hay lời tiên tri nào bị các thực thể từ Chân Tiên trở lên phủ lên ta thông qua việc tổ chức lại nhân quả!

Nói cách khác, đây là một phương tiện phù hợp để chống lại sức mạnh của Chân Tiên, tương tự như Diệt Thần Kiếp Thiên Công.

【: : ...Ấn tượng. : :】

Diêm Ma Chân Quân thốt lên một tiếng thán phục nhỏ khi Họ quan sát ta vững vàng duy trì Cái Luân.

【: : Ngươi thực sự có ý định cứu đứa trẻ đó, người đã nhận được sự hỗ trợ của Âm Phủ sao? Ngươi thực sự tìm cách cứu đứa trẻ sẽ trở thành vật chứa cho sự giáng lâm của Thiên Tôn sao? : :】

「Vâng.」

【: : Ngay cả khi con đường của ngươi trở thành một con đường đầy gai góc và khó khăn? : :】

「...So với con đường đầy gai góc trước mắt,」

Ta nói trong khi nhìn kiên quyết vào Diêm Ma Chân Quân.

「Ngọn Đao Sơn trong lòng ta còn đau đớn hơn nhiều!」

Vụtttt!

Vào lúc đó.

Thế giới trở nên trong suốt trong nháy mắt.

Chiều không gian nội tại do Diêm Ma Chân Quân tạo ra, chứa đầy chỉ bóng tối và ngọn lửa, được viết lại.

Nó biến thành một ngọn Lưu Ly Kiếm Sơn.

Ngọn Lưu Ly Kiếm Sơn trong suốt không tì vết đang xuyên thủng ta.

Đồng thời, cơ thể của Diêm Ma Chân Quân cũng bị những thanh kiếm lưu ly của ta xuyên thủng khắp nơi trong Kiếm Sơn này.

Thật rõ ràng.

Trong suốt không tì vết.

Và... nó đau!

「Ta đã chứng kiến cực hạn tột cùng của nỗi đau. Cực hạn của nỗi đau vượt qua cả Nghiệp Hỏa của cựu Phán Quan. Nỗi đau đó không gì khác chính là... bản thân mình.」

Vô Cực Giáo tan biến, và Nghiệp Hỏa của ta đã được dập tắt.

Mặc dù sau này ta mới biết, điều kiện để dập tắt Nghiệp Hỏa là nỗi đau và sự hối hận của chính mình phải vượt qua nỗi đau của chính Nghiệp Hỏa. Khi đó, ngọn lửa tự nhiên sẽ tắt.

Từ đó, ta đã hiểu ra một sự thật.

Bất kể nỗi đau bên ngoài có đau đớn và đáng sợ đến đâu,

Nó không thể so sánh với những gì nằm bên trong chính mình.

Chịu đựng một trăm roi không hiệu quả bằng việc tự mình hối cải dù chỉ một lần.

Vì thế...

「Ta không muốn làm bất cứ điều gì mà ta sẽ hối tiếc.」

Ta không muốn phải chịu đau khổ.

Sau khi đã đạt đến đỉnh cao của nỗi đau, ta càng ghét nỗi đau hơn.

Và bởi vì ta đã nhận ra rằng nỗi đau lớn nhất chính là sự hối tiếc của bản thân...

Ta tìm cách sống một cuộc đời không hối tiếc.

「Nếu đêm nay ta phải chết, buổi sáng ta sẽ không làm gì để phải hối tiếc! Xin hãy trả lại cô ấy cho ta!」

Diêm Ma Chân Quân nhìn ta một lúc, rồi nhìn xung quanh ngọn Kiếm Sơn không màu.

【: : Tốt. : :】

Mặc dù Họ bị Kiếm Sơn xuyên thủng, Họ không hề tỏ ra đau đớn và, thay vào đó, dường như đang có tâm trạng tốt.

【: : Ta cho phép. : :】

「...!」

Nghe những lời đó, ta cảm thấy một cảm giác râm ran lan tỏa khắp toàn thân.

Phán Quan Trưởng đã cho phép cứu Kang Min-hee.

【: : Tuy nhiên, về những gì đang trói buộc đứa trẻ đó... hãy tự mình phán xét. : :】

Nói xong, Phán Quan Trưởng Diêm Ma Chân Quân giơ một tay lên.

【: : Hỡi Nghiệp Kính (業鏡), hãy nhắm mắt lại. Đưa vị tôn giá trở về vị trí của mình. : :】

Đồng thời, chiều không gian nhỏ được biến đổi bởi ý chí của ta bắt đầu run rẩy và méo mó.

Ngay sau đó, ta thấy mình đang đối mặt với Diêm Ma Chân Quân ngồi trong tư thế kiết già, cùng với một vật thể khổng lồ, giống như gương phía sau Họ phản chiếu cả hai chúng ta.

Uuuuuu!

Trong nháy mắt, ta trở về với bản thể của mình cùng với họ.

‘Nơi này là...’

Ngay trước đó.

Đó là chính khoảnh khắc khi ta đang giữ cánh tay của Kang Min-hee và nhìn vào cái lỗ bên trong tâm huyết của cô ấy.

‘Ta hiểu rồi. Chiều không gian nhỏ đó là thứ được tạo ra bởi Tiên Bảo của Diêm Ma Chân Quân sao...?’

Dường như đó là thứ gì đó phản chiếu bản chất, lịch sử, hoặc các khái niệm tương tự của một người.

Ting, ting...

Ta cảm thấy một cảm giác râm ran khi có thứ gì đó chảy vào tâm trí ta.

Đó là trí tuệ được ban cho bởi Diêm Ma Chân Quân.

Phương pháp để lấp đầy cái lỗ trong tâm huyết của Kang Min-hee.

Uuuuuu!

Khi ta đi vào sâu trong tâm huyết của cô ấy, ta giơ cả hai tay lên và bắt đầu niệm Vô Khuyết Chân Ngôn.

Uuuuuu!

Giữa hai bàn tay ta, một vòng tròn màu đen được hình thành bởi lực hấp dẫn nổi lên.

Viuuuuuu!

Ta cảm thấy vòng tròn đang quay.

Cùng với nó, cái lỗ đen trước mặt ta bắt đầu cộng hưởng.

Xìììììì—

Sử dụng trí tuệ được ban cho bởi Diêm Ma Chân Quân, ta giảm kích thước của Vô Khuyết Chân Ngôn.

Mặc dù đó là trí tuệ nhận được từ Họ, nó cảm giác như một thứ gì đó ta có thể đã tự khám phá ra qua việc nghiên cứu sâu hơn về Vô Khuyết Chân Ngôn.

Khi vòng tròn của Vô Khuyết Chân Ngôn co lại, cái lỗ đen đồng thời bắt đầu giảm kích thước.

Xì xì xì xì!

Rồi, vào một khoảnh khắc nhất định—

Vụtt!

Vòng tròn ngưng tụ thành một điểm duy nhất và biến mất, và cái lỗ đen tương tự trở thành một chấm nhỏ trước khi tan biến hoàn toàn.

‘Xong rồi...’

Cuối cùng, ta đã có thể cứu Kang Min-hee.

Vụtttt!

Ta lang thang trong tâm huyết của Kang Min-hee, tìm kiếm ý thức chính của cô ấy.

Bao nhiêu thời gian đã trôi qua?

Cuối cùng, ta tìm thấy ý thức chính của cô ấy đang ngủ yên ở trung tâm của một khối mây đen.

Vụtttt!

Song Hoa Thông Thiên (雙花通天).

Bạch Lan Hoa!

Năng lượng của phước lành xua tan bóng tối xung quanh.

Ta đến gần ý thức chính của cô ấy, nắm lấy vai cô và lay mạnh.

「Tỉnh dậy đi, Kang Min-hee

Nghe vậy, Kang Min-hee hé mắt.

Một cái nhìn có phần mơ màng.

Cô ấy đang mơ.

Ta sử dụng Nghĩa Hải Ân Sơn (義海恩山) để vào giấc mơ của cô ấy.

‘Nơi này là...’

Đây là nhà của ta.

Ngôi nhà mà ta nhớ da diết.

Ngôi nhà lộng lẫy nơi ta luôn có thể tận hưởng một cuộc sống thoải mái, được trang bị những pháp bảo ma thuật như thứ gọi là máy tính, cũng như đèn, điều hòa không khí, và bình nóng lạnh.

Và đây hiện là một cảnh ta đang ngồi trên giường, nói gì đó với Kang Min-hee, người có khuôn mặt hơi ửng hồng.

‘Đây... là ngày đó.’

Đó là ngày Kang Min-hee uống quá nhiều và bất tỉnh, và ta không còn cách nào khác ngoài việc đưa cô ấy về nhà và để cô ấy nghỉ trong phòng ta một lúc.

Kang Min-hee và ta đang nói về điều gì đó.

Cô ấy nói, ‘Anh không thể nhận lấy những gì được trao sao?’ trong khi thở dài, và ta dường như đang cười, nói, ‘Chỉ cần mời tôi một bữa ăn là được.’

Sau một thời gian, chúng ta bắt đầu cãi nhau về điều gì đó. Sau đó, ghé sát vào tai cô ấy, ta thì thầm điều gì đó.

Nghe lời ta nói, Kang Min-hee thoáng lộ vẻ mặt trống rỗng. Cô ấy ngồi yên một lúc lâu trước khi lặng lẽ tựa đầu vào vai ta.

Đây là ngày chúng ta bắt đầu lại mối tình ngắn ngủi của mình.

「Ngừng xem đi.」

Soạt soạt soạt!

Giấc mơ bắt đầu mờ đi, và Kang Min-hee xuất hiện bên cạnh ta.

「Anh đang làm gì ở đây? Cút đi.」

Cầm một tẩu thuốc trong một tay và mặc một chiếc áo choàng đen, cô ấy nhìn ta với đôi mắt lạnh lùng.

「Tôi chỉ đang hồi tưởng lại những giấc mơ cũ trong giấc ngủ, nhưng anh lại ở đây, rình mò tôi như một kẻ biến thái... Như mọi khi, anh là kẻ tồi tệ nhất. Biến đi. Đó chỉ là một ký ức, và tôi không có ý định quay lại với anh nữa.」

「Tôi biết.」

「Nếu anh biết...」

Không nói thêm gì nữa, ta nắm lấy tay Kang Min-hee.

「Đi thôi. Hiện tại, chúng ta hãy rời đi, rồi chúng ta sẽ nói chuyện.」

「B-Buông ra.」

Khi ta nắm tay cô ấy, Kang Min-hee có vẻ bối rối và cố gắng rút tay ra.

Nhưng ta không buông. Nắm tay cô ấy, ta tiến về phía trước.

Sâu hơn vào tâm huyết của cô ấy.

Ở đó, vô số năng lượng gở lành và đáng ngại đang ẩn nấp.

「Buông ra! Buông tôi ra! Nhanh lên! Anh muốn chết à?」

Kang Min-hee bắt đầu tức giận.

Tuy nhiên, ta bằng cách nào đó cảm nhận được một sự run rẩy trong giọng nói của cô ấy.

Ta đáp lại.

「Tôi sẽ không chết.」

「Đừng nói nhảm! Anh thì biết gì... anh thì biết gì chứ...!?」

Vùùùùùù—

Ta có thể thấy những đám mây đen xung quanh chúng ta.

Bên trong tâm huyết của Kang Min-hee.

Không, nơi này không hẳn là tâm huyết của cô ấy. Nó chứa đầy những linh hồn oán hận làm tổ trong linh hồn cô.

「Ngừng giả vờ mạnh mẽ đi, Seo Eun-hyun! Buông tôi ra ngay!」

Trước khi ta kịp nhận ra, giọng nói của cô ấy đã trở nên nức nở.

Cô ấy đang lo lắng cho ta.

Ta bắt đầu đọc quá khứ của cô ấy bằng thị kiến của Địa Tộc.

Vì ta đã nghe sơ qua về những gì đã xảy ra với cô ấy ở Hắc Quỷ Cốc, nên không khó để đọc.

Ta đã hiểu những gì đã xảy ra trong thời gian đó.

Mặc dù ta không thể đọc đúng bất cứ điều gì về [Cái Lỗ của Âm Phủ], ta có thể đọc về những ‘bóng ma’.

‘Ta hiểu rồi. Vậy đây... là ý của Phán Quan Trưởng...’

—Tuy nhiên, về những gì đang trói buộc đứa trẻ đó... hãy tự mình phán xét.

Kang Min-hee tỏ ra mạnh mẽ bên ngoài, nhưng thực chất, bên trong cô ấy lại mong manh.

Mặc dù vậy, cô ấy mang một tinh thần trách nhiệm to lớn.

‘Những bóng ma...’

Kang Min-hee, sau khi vào Hắc Quỷ Cốc, đã học An Hồn Chân Quyết (安魂眞訣) để an ủi linh hồn của những bóng ma.

Lý do rất đơn giản.

Cô ấy thương hại những linh hồn ma quỷ, những người ngay cả khi chết, vẫn bị nô dịch trong Hắc Quỷ Cốc.

Cô ấy bắt đầu ôm lấy những bóng ma, từng người một.

Cô ấy bắt đầu ôm họ, an ủi họ, và vỗ về họ.

Và dần dần, những bóng ma bắt đầu tụ tập xung quanh cô ấy.

Đó không phải là do một thể chất bẩm sinh nào đó như Quỷ Âm Hóa Tiên Căn.

Đó là thái độ của cô ấy — những nỗ lực chân thành của cô để hiểu cảm xúc của những bóng ma, để an ủi họ, và để ôm lấy họ.

Thái độ đó là thứ đã thu hút những bóng ma đến với cô.

Trong Thất Tinh Nghi Lễ, một nhóm ma quỷ tuân theo lệnh của cô đã xông ra và đấm một lỗ thủng qua những đám mây đen dày đặc.

Ngay cả trong quá trình tấn thăng lên Trúc Cơ kỳ, cô ấy cũng không cần Trúc Cơ Đan.

Những bóng ma sẵn lòng dâng hiến quỷ khí của mình để giúp cô tấn thăng.

Không giống như Jeon Myeong-hoon, người cần phải nuốt chửng Thiên Kiếp để trưởng thành, sự trưởng thành của cô không bị hạn chế trước khi đạt đến Nguyên Anh kỳ.

Không có bất kỳ trở ngại nào, từ ngày cô học được An Hồn Chân Quyết, cô đã đều đặn trưởng thành với sự giúp đỡ của những bóng ma, tấn thăng một mạch đến Tứ Trục cảnh.

Tuy nhiên, có một tác dụng phụ.

Kang Min-hee bắt đầu cảm nhận tâm trí mình bị những bóng ma ăn mòn dần.

Nỗi đau của những bóng ma.

Sự oán hận dai dẳng của họ.

Nỗi kinh hoàng không muốn chết.

Nỗi sợ hãi cái chết...

Những cảm xúc kinh hoàng này dần dần nuốt chửng tâm trí của Kang Min-hee.

Để chịu đựng điều này, Kang Min-hee đã cố gắng nhớ lại những ngày hạnh phúc trong cuộc đời mình.

...Kỳ lạ thay, ký ức đầu tiên đến với cô là cảnh ngắm hoàng hôn qua những đám mây mù với bạn trai cũ của mình tại một đài quan sát.

Mặc dù cô không hài lòng với ký ức đó, để giữ lại sự tỉnh táo của mình, cô vẫn tiếp tục tu luyện trong khi nhớ lại nó.

Rồi, một ngày nọ.

Cô cảm thấy rằng [thứ gì đó] vượt ra ngoài bản thân đang ‘gọi’ đến cô.

[Thứ gì đó] đó nói...

Nó sẽ giúp cô.

Rằng việc ôm lấy sự oán hận của những bóng ma một mình hẳn là đau đớn, và nếu cô tìm kiếm sự giúp đỡ của nó, nó sẽ chia sẻ gánh nặng với cô...

Kang Min-hee từ chối.

Tuy nhiên... đến một lúc nào đó, [tiếng gọi] ngày càng mạnh mẽ hơn.

[Tiếng gọi] bắt đầu dạy cho cô một công thức.

Lúc đầu, cô phớt lờ công thức, nhưng thời gian trôi qua, [tiếng gọi] càng lúc càng dữ dội.

Rồi, một ngày nọ,

Kang Min-hee gặp lại Seo Eun-hyun.

Ngày cô đoàn tụ với Seo Eun-hyun, người đã trở thành một Đại Tu Sĩ.

Vào ngày đó, cô bị sức mạnh của Oh Hye-seo ném đi đâu đó, và trước khi cô kịp nhận ra...

Cô thấy mình đang trên bờ vực rơi vào miệng của một sinh vật đáng sợ.

Để vượt qua cuộc khủng hoảng này, chỉ có một giải pháp duy nhất.

Kang Min-hee phải chấp nhận hoàn toàn sức mạnh của những bóng ma.

Cho đến lúc đó, cô vẫn chưa hoàn toàn ôm lấy sự oán hận và nỗi đau của họ.

Cô chỉ ôm ấp chúng, rút một lượng nhỏ quỷ khí để sử dụng.

Nếu cô hợp nhất đúng cách với những bóng ma, cô có thể ngay lập tức sử dụng quyền năng to lớn.

Để giải quyết tình hình, Kang Min-hee đã chấp nhận những bóng ma.

Và bên trong sự oán hận và nỗi đau dai dẳng của những bóng ma, cuối cùng cô đã đáp lại [tiếng gọi].

Vượt ra ngoài [tiếng gọi] đó.

[Thứ gì đó] đã chiếm lấy tâm trí của Kang Min-hee, và từ thời điểm đó trở đi, ký ức của cô trở nên không rõ ràng.

[Tiếng gọi] chiếm lấy linh hồn cô, dòng chảy của một sinh vật gọi là Seo Hweol xâm nhập vào cô, và sự tồn tại vượt ra ngoài [tiếng gọi] giáng lâm qua cơ thể cô. Sau đó, cô mất ý thức.

Từ đó trở đi, đó là một thời gian của sự dày vò vô tận.

Cô đang đánh mất chính mình giữa những lời thì thầm và sự oán hận dai dẳng của những bóng ma.

Và đến một lúc nào đó.

Kang Min-hee lại mở mắt.

Khoảnh khắc cô mở mắt, điều đầu tiên cô thấy là Seo Eun-hyun.

Người đàn ông mà cô đã từng tạo ra những khoảnh khắc hạnh phúc.

Dường như anh ta đang chiến đấu chống lại cô.

Những cảnh tượng lập lòe và méo mó.

Kang Min-hee không thể hiểu tại sao cô lại chiến đấu với Seo Eun-hyun.

Cô không muốn chiến đấu.

Cô không muốn làm tổn thương anh.

Thay vì xé xác anh bằng tay mình, cô chỉ muốn nắm lấy tay anh.

Cô không muốn chiến đấu với anh nữa!

Cứ thế này... cảm giác như cô có thể sẽ tự tay giết chết Seo Eun-hyun.

Vì vậy, ngay cả giữa những ký ức mờ mịt của mình, Kang Min-hee đã cầu xin.

Cô cầu xin sự tồn tại của [tiếng gọi].

Làm ơn.

Tôi sẽ cho ngài bất cứ thứ gì. Chỉ cần ngăn tôi không giết Seo Eun-hyun bằng đôi tay này.

Một câu trả lời đến từ [tiếng gọi].

—————————?

Đó là một ngôn ngữ không thể hiểu được đối với chúng sinh.

Vậy mà Kang Min-hee có thể hiểu được, và cô đã ‘chấp nhận’ giọng nói của [tiếng gọi].

Cô không biết chi tiết, nhưng cô đã hiểu.

Vượt ra ngoài [tiếng gọi].

Cô phải giao phó bản thân cho bóng tối vô tận, rơi xuống một nơi mà cô không bao giờ có thể gặp lại Seo Eun-hyun, để không tự tay giết anh.

Để tránh tự tay phá hủy những gì quý giá nhất với mình, cô đã phải từ bỏ những gì quý giá nhất.

Kang Min-hee, đối mặt với sự thật đau khổ này,

Trước số phận nghiệt ngã của thế giới này,

Và trước nỗi đau của vô số linh hồn dai dẳng đã chết trong thế giới này, cảm thấy một nỗi buồn bao la.

‘Cuộc đời là...’

Cô đã nói điều gì đó.

Cô không thể nhớ đó là gì.

Cô chỉ lờ mờ nhớ lại việc bày tỏ cảm xúc ‘bi thương’.

Sau khi nói những lời đó, con đường của Kang Min-hee đã được quyết định dưới sự hướng dẫn của [tiếng gọi], và mặc dù đi theo ‘con đường’ đó sẽ có nghĩa là cô không bao giờ có thể gặp lại Seo Eun-hyun, cô hiểu rằng điều đó sẽ đảm bảo rằng cô sẽ không bao giờ giết anh.

Đó là quá khứ của Kang Min-hee.

‘...Đó là những bóng ma.’

Nhiều thứ khác nhau liên quan đến ta và [tiếng gọi].

Nói cách khác, [Cái Lỗ của Âm Phủ] đã góp phần vào sự điên loạn của cô.

Nhưng bây giờ cái lỗ đã được niêm phong bằng Vô Khuyết Chân Ngôn, lý do cô vẫn không thể tỉnh táo lại là vì những bóng ma.

Đó là bởi vì cô đã hấp thụ sự oán hận và nỗi đau mạnh mẽ của những bóng ma vào bản thân, trở nên tha hóa do kết quả.

「Buông ra... buông ra...」

Giọng của Kang Min-hee run rẩy.

Cô ấy đang bảo ta hãy rời bỏ cô và đi.

Cô ấy dường như sợ rằng ta cũng có thể bị những bóng ma ăn mòn.

Vì những mối hận thù của những bóng ma không hề nông cạn.

Và... đó là bởi vì Kang Min-hee hiện đang níu giữ sự oán hận dai dẳng của những bóng ma bằng chính đôi tay của mình mà cô đã không thể thoát khỏi sự điên loạn của Dẫn Hồn Thánh Mẫu.

‘Cô ấy hẳn đã nghĩ rằng mình phải ôm lấy chúng.’

Cô ấy luôn như vậy.

Mặc dù cô ấy có vẻ lạnh lùng và cộc cằn bên ngoài, sự thật là cô ấy luôn quan tâm đến ta trong lòng.

‘Cũng giống như trong vụ xà phòng Tuyên ngôn Nhân quyền.’

Nếu cô ấy không đi đầu lúc đó, có lẽ thay vì xà phòng Tuyên ngôn Nhân quyền, chúng ta có thể đã tạo ra xà phòng Tuyên ngôn Cộng sản hoặc một loại xà phòng vô lý nào đó khác.

...Rốt cuộc, đã có tiền lệ thực sự thúc đẩy xà phòng Tuyên ngôn Cộng sản dưới lệnh của chủ tịch.

‘Dù sao đi nữa.’

Điều quan trọng không phải là điều đó.

Cô ấy mềm lòng.

Cô ấy muốn ôm lấy những người đáng thương.

Mặc dù cô ấy có vẻ lạnh lùng, bản chất thực sự của cô ấy là tốt bụng.

Đó có lẽ là lý do tại sao cô ấy không thể phớt lờ sự oán hận của những bóng ma này.

‘Nếu vậy, thì điều ta cần làm là...’

Siết!

Ta nắm chặt tay Kang Min-hee hơn nữa và bắt đầu tiến về phía trước.

Kang Min-hee cố gắng giật tay ta ra, nhưng ta từ chối buông và tiếp tục tiến lên.

Những oan hồn đáng sợ xuất hiện trước mặt chúng ta.

Chúng là sự tập hợp của những oán hận mà Kang Min-hee đang ôm lấy, cũng như những gì đã trói buộc cô.

「Bất công! Thật bất công!」

「Chúng tôi phẫn uất. Rất phẫn uất.」

「Con tôi, con tôi, con tôi...」

「Tôi muốn sống. Tôi không muốn chết. Đây là đâu? Mẹ ơi. Mẹ ơi...」

「Làm ơn cứu tôi. Làm ơn cứu tôi. Tôi không muốn trở thành một viên đan dược.」

「Thiên Băng Tôn Giả sẽ trừng phạt các ngươi! Giống như những gì đã làm với chúng ta, tộc Tiểu Lục, các ngươi sẽ bị nấu thành canh và bị ăn thịt!」

「Đau quá, đau quá, đau quá. Đau lắm...!」

「KhôngmuốnchếtKhôngmuốnchếtKhôngmuốnchếtKhôngmuốnchếtKhôngmuốnchết...!!!」

Hướng về sự tích tụ của nỗi đau và khổ sở đó, ta mở miệng.

「Ta không thể hiểu hết tất cả các ngươi.」

Họ hẳn đã sợ hãi đến mức nào?

Hẳn đã kinh hoàng, đau đớn đến mức nào?

Ta không dám phán xét bằng tiêu chuẩn của riêng mình.

Bất kể ta đã chịu đựng bao nhiêu đau khổ trong cuộc đời, nếu tất cả ký ức của ta bị xóa đi ngay bây giờ, sức mạnh của ta bị lấy đi, và ta bị giết một cách thảm hại, ta, cũng, có lẽ sẽ mang nỗi đau đó.

Ta không thể liều lĩnh tuyên bố ‘hiểu’ họ.

Nhưng...

「Ta biết một chút về nỗi đau.」

Bước.

Ta bước thêm một bước về phía trước, đến gần khối oán hận tập thể.

「Vì vậy... ta có thể đồng cảm với các ngươi.」

Đến đây.

Vụtttt!

Những bóng ma đi vào vòng tay của ta.

Ta sử dụng thị kiến của Địa Tộc để đọc quá khứ của họ và thị kiến của Tâm Tộc để cảm nhận ý định và tâm huyết mà họ đã trải qua trong quá khứ, hiện thân nỗi đau và sợ hãi của họ trong chính mình.

Xìììììì!

Điều mà những bóng ma khao khát nhất là gì?

Bởi vì chính ta cũng là một con quỷ lớn, chỉ sống vì không thể chết... ta biết.

Để câu chuyện của họ được lắng nghe.

Là để hoàn cảnh của họ được ai đó ‘thừa nhận’.

Ta lặng lẽ lắng nghe nỗi khổ của họ và đồng cảm với họ.

Ngay cả khi không sử dụng bất kỳ công thức hay phép thuật nào...

Những bóng ma mà ta đồng cảm trở nên trắng tinh và bay đi vào hư không.

「Hãy đến nữa. Tiếp tục đến. Đến nhiều hơn nữa...!」

Ta kêu gọi những bóng ma đang trói buộc Kang Min-hee.

Ít nhất là hàng chục nghìn tỷ.

Nhiều nhất là hàng chục triệu tỷ bóng ma.

Vậy mà, ta không sợ.

Ta bước thêm một bước về phía trước.

Một bước, rồi một bước nữa.

Theo cách này, ta đồng cảm với nỗi khổ của những bóng ma, hiện thân và thừa nhận nó trong chính mình, trong khi vẫn từ từ tiến về phía trước.

Kang Min-hee, được Seo Eun-hyun dắt tay, nhìn chằm chằm vào anh.

‘Làm sao anh có thể làm được điều đó?’

Chỉ từ việc chấp nhận sự oán hận của một bóng ma duy nhất, cô đã cảm thấy như mình sẽ mất trí vì nỗi đau.

Làm thế nào một con người có thể hiểu được cái chết?

Liệu người ta có thể thực sự hiểu được sự mất mát khi toàn bộ cuộc sống của họ bị cái chết lấy đi không?

Vì lý do đó, Kang Min-hee không thể hiểu được những bóng ma đã trải qua ‘cái chết’.

‘Làm sao anh có thể thừa nhận họ... và đồng cảm với họ?’

Cô không thể hiểu được Seo Eun-hyun.

Đột nhiên, có thứ gì đó xuất hiện trước mắt cô.

Đó là một loạt các cảnh tượng.

‘Đây là...’

Đó là ngày cô và Seo Eun-hyun gặp nhau lần đầu.

Những ngày họ hẹn hò, dành thời gian bên nhau, và cuối cùng chia tay.

Những ngày khó xử sau đó.

Đây là...

Ký ức của Seo Eun-hyun.

Những ký ức liên quan đến cô trong số ký ức của Seo Eun-hyun đang tự nhiên hiện lên.

Seo Eun-hyun đang bị chia cắt.

Để chấp nhận nhiều hơn nữa những oan hồn trước mặt và để đồng cảm với họ, anh đang tan vỡ.

Ít nhất là mười ngàn mảnh vỡ.

Phân mảnh thành mười ngàn mảnh, anh đang nắm tay Kang Min-hee và tiến về phía trước.

Từ những vết nứt của con người tan vỡ của Seo Eun-hyun, ký ức của anh đang thấm vào cô.

Trong ký ức của anh, Kang Min-hee lần đầu tiên nhận ra rằng mình được coi là ‘mạnh mẽ’.

Và vì vậy, cô nở một nụ cười cay đắng.

‘...Anh có biết không, Seo Eun-hyun?’

Cô nhìn vào lưng của Seo Eun-hyun.

Đó là một tấm lưng lớn như một ngọn núi lớn.

‘Người thực sự mạnh mẽ... là anh.’

Seo Eun-hyun, thay mặt cô, đang đồng cảm và an ủi những oan hồn mà cô che chở.

Nhưng đột nhiên, một ý nghĩ đến với cô.

‘Nếu anh là người bước ra để ôm lấy nỗi buồn của mọi người... ai sẽ ôm lấy nỗi buồn của anh?’

Sau đó, từ trạng thái chỉ đơn thuần bị Seo Eun-hyun dắt tay, cô tự mình bước đi.

Bước—

Một bước.

Những ký ức bị lãng quên trở lại.

Hai bước.

Đó là những ký ức từ hồi đó.

Khoảnh khắc cô mất Seo Eun-hyun, và trong quyết tâm cứu anh, khi cô cảm thấy bi thương.

Ba bước.

Cô nhớ lại rằng trong chính ký ức của mình, cô đã cảm nhận được bản chất của mình.

Bên trong bản chất đó, cô đã thấy [thứ gì đó].

Đó là một thứ gì đó giống như những bức tượng Phật mà cô thường thấy gần một ngôi chùa khi còn nhỏ.

Khoác trên mình một chiếc cà sa màu xanh, ngồi trên một đóa sen xanh, và kết ấn được biết đến với tên gọi Thí Vô Úy Ấn (施無畏印), một bức tranh Phật giáo hiện ra trước mắt cô.

Bốn bước.

Kang Min-hee vươn tay về phía bức tranh và khóc.

Cô không biết tại sao mình lại khóc.

Nhưng một điều cô chắc chắn là...

Cô đã hiểu ý nghĩa của ‘bi thương’.

Năm bước.

Uuuuuu!

Ánh sáng đi vào đôi mắt của Kang Min-hee.

‘Khi tôi nghĩ về nó... anh đã dẫn dắt tôi trong rất nhiều việc.’

Mối tình đầu của cô, mối quan hệ đầu tiên của cô, cuộc chia tay đầu tiên của cô...

Tất cả, Seo Eun-hyun đã dẫn dắt cô qua.

Ngay cả bây giờ, anh vẫn đang dẫn dắt cô.

‘Tôi không thể dẫn dắt anh.’

Cô không đủ mạnh mẽ để tiến về phía trước không do dự.

Seo Eun-hyun có thể nghĩ Kang Min-hee mong manh nhưng có trách nhiệm cao, nhưng Kang Min-hee tin rằng Seo Eun-hyun mạnh mẽ hơn cô rất nhiều.

Sáu bước.

Kang Min-hee đứng gần như ngang hàng với Seo Eun-hyun.

Cô nhìn thẳng vào những bóng ma trước mặt.

‘Nhưng... tôi có thể bảo vệ anh.’

Khoảnh khắc tiếp theo.

Kang Min-hee cuối cùng cũng bước về phía trước, di chuyển chỉ hơi trước Seo Eun-hyun.

Bảy bước.

‘Tôi sẽ bảo vệ anh. Ngay cả khi việc an ủi anh được để lại cho cô gái đó... giống như anh đã dẫn dắt tôi, tôi sẽ, với tất cả sức lực của mình... bảo vệ anh và mọi người khác.’

Cô không thể an ủi Seo Eun-hyun.

Cô đã biết điều này kể từ ngày cô chạm vào bức tranh của vị bồ tát trong chiếc cà sa màu xanh.

Cô đã trở thành một người an ủi người khác.

Một người mang lại sự an ủi cho nỗi buồn.

Bi thương là về ‘những gì còn lại’.

Đó là sự khao khát những gì đã bị bỏ lại, sự khao khát và hối tiếc nảy sinh trong lòng.

Bởi vì những gì còn lại thường là những thứ không bao giờ có thể đạt được nữa.

Những bóng ma đã bỏ lại cuộc sống.

Và mặc dù Kang Min-hee đã chia tay với Seo Eun-hyun, cô luôn để lại một chỗ cho anh trong lòng.

Nhưng...

Seo Eun-hyun sẽ không bao giờ trở lại nơi đó.

Để an ủi nỗi buồn có nghĩa là hiểu những gì đã bị bỏ lại và buông bỏ nó.

‘Ta hiểu rồi...’

Kang Min-hee cuối cùng cũng hiểu những gì [tiếng gọi] đã làm với cô.

[Tiếng gọi] đã biến Kang Min-hee thành một con thuyền Độ Minh Thuyền (渡冥船).

Độ Minh Thuyền chứa đựng những bóng ma, và trong Tận Diệt, thoát khỏi Nhật Nguyệt Thiên Vực để cho phép những bóng ma bình an qua sông đến Âm Phủ.

Vai trò ‘tiễn đưa’ những bóng ma để họ có thể tìm thấy sự an ủi ở Âm Phủ.

Đó là vai trò ẩn giấu của Hắc Quỷ Cốc và mục đích thực sự của Độ Minh Thuyền.

Kang Min-hee nhìn Seo Eun-hyun.

‘Nếu mình muốn trở nên tự do hơn... mình cũng sẽ phải buông anh đi, phải không?’

Cô bây giờ đã hiểu nỗi buồn của chính mình.

Nỗi buồn khi để lại một chỗ cho Seo Eun-hyun nơi Seo Eun-hyun đã rời đi.

Đó là nỗi buồn ‘của cô’.

Để an ủi nỗi buồn đó, cô sẽ phải buông Seo Eun-hyun hoàn toàn khỏi trái tim mình.

‘Nhưng... mình không nghĩ mình có thể buông anh đi ngay lúc này.’

Vì vậy, Kang Min-hee quyết định chấp nhận nỗi buồn của mình thêm một chút nữa.

Tuy nhiên, nỗi buồn này khác với nỗi buồn cô đã trải qua cho đến nay.

Cô hoàn toàn chấp nhận nỗi buồn của mình.

Việc buông bỏ nó hoàn toàn khỏi trái tim là một kết luận đã định.

Và buông bỏ có nghĩa là xây dựng một bức tường giữa mọi người.

Kang Min-hee muốn bảo vệ Seo Eun-hyun qua bức tường đó.

Phập!

Vào lúc đó.

Mái tóc cô hoàn toàn biến thành màu xanh lam.

Từ Kang Min-hee ở trung tâm, một ánh sáng xanh lam lan tỏa ra ngoài, thanh tẩy bóng tối.

Sự oán hận dai dẳng của những bóng ma bị cuốn trôi đi cùng một lúc.

Rắc!

Đồng thời, chiếc mặt nạ than trên người Seo Eun-hyun vỡ tan thành từng mảnh, để lộ hoàn toàn khuôn mặt của anh.

Seo Eun-hyun mỉm cười nhẹ với Kang Min-hee.

「Thấy chưa? Tôi đã nói là tôi sẽ không chết mà.」

Soạt soạt soạt!

Đồng thời, hình dạng của Seo Eun-hyun, vốn đã bị vỡ thành mười ngàn mảnh, phục hồi lại hoàn toàn.

Ầm ầm ầm ầm!

Cùng với đó, Tam Đại Cực bắt đầu trỗi dậy sau lưng Seo Eun-hyun.

Anh đã đồng cảm và đọc lịch sử của những bóng ma bên trong Kang Min-hee, thừa nhận chúng.

Thông qua nghi lễ tấn thăng của việc đọc vô số lịch sử, Seo Eun-hyun đã hoàn thành điều kiện cuối cùng cho nghi lễ tấn thăng của cảnh giới Thánh Bàn Địa Tộc.

Seo Eun-hyun thả Kang Min-hee, người đã thoát khỏi bóng tối, và bước về phía trước.

Anh bước về phía Nhập Niết Chân Nhân đang bay đến từ xa.

Kang Min-hee hơi đưa tay về phía Seo Eun-hyun đó và nhớ lại quá khứ.

Sau ngày Seo Eun-hyun đưa Kang Min-hee về nhà và đề nghị họ thử hẹn hò lại một thời gian,

Hai người đã hẹn hò lại khoảng ba ngày. Sau đó, vào ngày cuối cùng, họ chia tay.

Trên khu vực hút thuốc sân thượng ngoài trời của công ty.

Ở đó, Kang Min-hee hút một điếu thuốc trong khi ngắm hoàng hôn.

Seo Eun-hyun lặng lẽ đến bên cạnh cô và đứng đó một lúc.

Sau một khoảng lặng ngắn,

Kang Min-hee lại một lần nữa đề nghị chia tay với Seo Eun-hyun.

Thế là đủ rồi. Chúng ta chia tay lần nữa đi. Em đã được an ủi đủ rồi...

Em sẽ ổn chứ?

Vâng. Hơn em...

Đó là bởi vì...

Có một người có thể an ủi Seo Eun-hyun tốt hơn cô.

...Thôi bỏ đi. Ngay cả khi em giải thích, anh cũng sẽ không hiểu đâu.

Tất nhiên, Seo Eun-hyun, người coi sự tế nhị như thứ gì đó để nuốt chửng khi đói, đã không nhận ra, nhưng... Kang Min-hee đã nhận ra rồi.

Kim Yeon một ngày nào đó sẽ đến với Seo Eun-hyun.

Và... cô ấy sẽ an ủi và chữa lành Seo Eun-hyun tốt hơn cô rất nhiều.

Cho tôi một điếu đi, Kang Min-hee.

Anh nói anh bỏ rồi mà?

Tôi thực sự muốn hút một điếu.

...Đây là điếu cuối cùng.

...? Chị không phải vừa mua một bao sao?

Im đi. Tôi cho anh một điếu chỉ vì hôm nay thôi.

Cho tôi mồi lửa nữa...

Cô bật lửa.

Tuy nhiên, vì một lý do nào đó, chiếc bật lửa không cháy.

Chưa được bao lâu kể từ khi cô mua nó, nhưng nó dường như đã hỏng.

Kang Min-hee lấy điếu thuốc ra khỏi miệng và đưa cho Seo Eun-hyun.

Seo Eun-hyun đưa đầu điếu thuốc của mình vào ngọn lửa trong điếu thuốc của Kang Min-hee.

Xììììì—

Truyền đi ngọn lửa mà cô đã giữ trong miệng, Kang Min-hee nói lời chia tay cuối cùng của mình.

Tạm biệt, bạn trai cũ.

Seo Eun-hyun, tương tự, nhận lấy ngọn lửa lần cuối và đáp lại.

Bảo trọng nhé, bạn gái cũ.

「Tạm biệt...」

Kang Min-hee quan sát Seo Eun-hyun, người không còn trong tầm với của cô, và nhẹ nhàng siết chặt nắm tay.

Seo Eun-hyun

Seo Eun-hyun đã rời khỏi Kang Min-hee.

Cô biết anh sẽ không trở lại.

Cô để anh đi.

Và bây giờ, cô quyết định dõi theo anh từ phía sau.

Từ phía sau, hoặc có lẽ từ phía trước.

Cô sẽ không tiếp cận anh nữa, mà sẽ chỉ đơn giản dõi theo anh.

Cô sẽ trở thành bức tường của Seo Eun-hyun.

Cô sẽ trở thành một bức tường và lặng lẽ bảo vệ anh.

Bởi vì đó...

Là cách cô buông bỏ Seo Eun-hyun.

Ngày hôm đó.

Kang Min-hee hoàn toàn chấp nhận ý nghĩa của những gì cô đã nhận ra trước đó — rằng ‘cuộc đời là bi thương’.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!