Tập 02

Chapter 3: Bản Sao, Tìm Thấy

Chapter 3: Bản Sao, Tìm Thấy

878edf28-53c1-4c90-bf48-adef02bbf8df.jpg

Cuối tháng Mười sắp đến, công tác chuẩn bị và các gian trưng bày của mỗi lớp đều sắp sửa hoàn thiện.

Lớp 2-1 cũng đang dựng bối cảnh bệnh viện bỏ hoang ngay trong phòng học. Dù trước đó đã dựng thử vài phần, nhưng đây mới là lần đầu tiên cả lớp lắp ráp toàn bộ y như ngày hội chính thức.

Hôm nay mặt trời hiếm hoi mới ló dạng, ban tổ chức gồm giáo viên và hội học sinh sẽ đi thị sát các tiết mục của từng lớp. Nghe đâu với nhà ma, họ sẽ kiểm tra gắt gao xem bên trong có tối quá không, hay có mấy trò dọa dẫm nguy hiểm dễ làm khách tham quan bị thương không.

Căn nhà ma sáng trưng dưới ánh nắng chói chang ban ngày trông có phần hơi buồn cười.

Đội dọa ma đã vào vị trí, ai nấy đều hóa trang và trang điểm xong xuôi y hệt lúc diễn thật.

"Cơ mà phái đoàn thanh tra vẫn chưa tới ha."

Nhóm Sato thò mỗi cái đầu ra từ cửa sau, ngóng mắt về phía cuối hành lang.

Có vẻ họ cũng chưa ghé qua lớp 2 hay lớp 3. Nghe bảo đoàn sẽ đi thị sát trong tiết năm, vậy mà sắp sang giờ ra chơi tới nơi rồi. Chắc họ đang kẹt lại ở lớp nào đó chăng.

Thời gian cứ thế trôi qua trong sự nhấp nhổm của mọi người. Thành viên ban tổ chức của lớp 1 cũng không có mặt ở đây nên chẳng ai đi hỏi thăm tình hình được. Cứ đà này chắc tiêu tùng mất.

Đang rảnh rỗi không có gì làm, tôi bèn lên tiếng đề xuất.

"Để tôi chạy qua phòng hội học sinh xem thử nha."

"Thiệt hả? Cứu tinh đây rồi."

Nhờ quen biết với nhóm tiền bối Mochizuki, dạo này tôi cũng hay có dịp ghé qua phòng hội học sinh. So với mấy bạn khác, tôi thấy thoải mái hơn đôi chút khi đến đó.

Tôi lủi thủi bước lên cầu thang một mình. Dù đã ngó nghiêng qua tầng ba, tôi vẫn chẳng thấy bóng dáng phái đoàn thanh tra đâu giữa dãy hành lang tấp nập người qua lại.

Đúng lúc ấy, có tiếng ai đó vọng xuống từ tầng trên.

Chẳng cần phải dỏng tai lên nghe lén, cửa phòng hội học sinh vốn đang mở toang hoác.

"Điểm chác kiểu gì đây hả?"

"Biết ngay, giấu bài thi ở mấy chỗ này đúng là không ổn."

Đó là giọng của hai người tôi quen.

Tôi đã nghe đi nghe lại không biết bao nhiêu lần trong những buổi tập kịch. Chắc chắn không thể nghe nhầm đi đâu được, tông giọng sững sờ của tiền bối Mochizuki cùng chất giọng căng như dây đàn của tiền bối Mori đủ sức làm tay chân tôi cứng đờ.

"Cậu đang cày cuốc cho kỳ thi chung cơ mà. Trước đây cậu nói vậy đúng không?"

"Chắc có nói."

"Tôi không muốn nghĩ tới đâu, nhưng đừng bảo cậu vứt xó chuyện học hành để đi chơi rong đấy nhé."

"...Làm gì có chuyện đó chứ."

Toang rồi, tôi thầm nghĩ theo phản xạ.

Nghe lỏm nội dung câu chuyện, có vẻ tiền bối Mochizuki vừa phát hiện ra bài thi hay thứ gì đó bị tiền bối Mori giấu đi. Điểm số lẹt đẹt quá nên anh ấy mới đơn phương kiếm chuyện.

Cơ mà giọng tiền bối Mori đang run rẩy. Cứ nhắm mắt làm ngơ, khéo mọi chuyện sẽ đi xa đến mức không thể cứu vãn nổi.

Tôi toan bước vào phòng hội học sinh. Can ngăn hai người họ cãi nhau, hoặc nếu thấy liều quá, tôi cứ giả vờ như chưa nghe thấy gì rồi hỏi thăm vụ thanh tra. Cứ làm vậy, ít nhất cũng tạm thời xoa dịu được tình hình.

Trái với ý muốn, hai bàn chân tôi cứ như dính chặt xuống sàn, không tài nào nhúc nhích nổi.

Bầu không khí trong phòng lúc này ngột ngạt đến mức người ngoài không thể cứ thế khơi khơi xen ngang được.

"Thế thì vô lý quá. Tại sao cỡ như Mori lại bị cái điểm số ngu ngốc này chứ."

"Ồn ào quá đi mất!"

Cảm xúc bùng nổ ngay tức khắc.

Lời nói của tiền bối Mochizuki như giọt nước tràn ly khiến tiền bối Mori hét toáng lên. Bầu không khí trong phòng nóng rực, vượt khỏi tầm kiểm soát của bất kỳ ai. Dĩ nhiên, kể cả hai người trong cuộc.

"Chuyện đó đâu có liên quan gì! Dù tôi có được năm điểm hay mười điểm đi chăng nữa, cớ sao tôi phải nghe cậu cằn nhằn mấy lời này chứ!"

"Vì năm điểm hay mười điểm là chuyện không thể chấp nhận được chứ sao! Nhắm mắt làm bừa cũng không ra cái điểm số này đâu!"

"Im đi, im đi! Tự tiện ép người ta đóng vai công chúa Kaguya rồi giờ còn đứng đó lên mặt dạy đời à!"

Tôi nhận ra tiền bối Mochizuki vừa sững người nín bặt.

"Vậy... vậy thì cậu cứ từ chối quách đi cho xong! Cứ nói thẳng không muốn diễn chung với tôi đi!"

"Đừng có tự suy diễn lung tung nữa, cậu biết cái quái gì chứ!"

Những lời lẽ cay độc cốt chỉ để chà đạp đối phương cứ thế bay vèo vèo trên đầu, đâm chém nhau đến mức máu me đầm đìa.

Người vừa đùng đùng lao ra ngoài, mang theo vô vàn vết thương rỉ máu, chính là tiền bối Mori.

Ánh mắt tôi và tiền bối Mori chạm nhau. Đôi mắt mở to của chị ấy đang ngấn nước. Dùng tay quệt mạnh khóe mi như chực trào nước mắt đến nơi, tiền bối chạy vụt ra hành lang.

Tôi đứng chết trân tại chỗ. Chỉ cần lơi lỏng cảm xúc một chút thôi, có lẽ tôi cũng sẽ bật khóc.

Từ thuở mới lọt lòng, chúng ta đã tự hiểu rằng những lời thốt ra từ cửa miệng còn mang tính sát thương cao hơn cả con dao cầm trên tay. Đáng lý ra phải cẩn trọng từng lời ăn tiếng nói, thế nhưng vẫn có những khoảnh khắc ta bốc đồng bóp cò súng mà chẳng thể nào kiềm chế nổi.

Một khi viên đạn đã găm vào thì chẳng thể nào vãn hồi. Thứ cắm phập vào tận sâu dưới da thịt ấy, dẫu có là danh y mổ xẻ cũng chẳng tài nào gắp ra cho trọn vẹn.

Một đứa vô dụng chẳng làm được tích sự gì như tôi, dẫu vậy, vẫn không thể nhắm mắt làm ngơ.

"Aikawa đấy à."

Thấy tôi rụt rè ló mặt vào qua cánh cửa đang mở, tiền bối Mochizuki buông tiếng thở dài.

"Hầy."

Anh ấy vốn đang đứng cạnh cửa sổ, nay tựa lưng vào tường rồi trượt dần xuống. Cứ thế ngồi bệt trên sàn, ôm lấy hai đầu gối rồi gục đầu ủ rũ.

Quả nhiên, có lẽ tôi nên vờ như chưa thấy gì thì hơn. Chắc hẳn tiền bối Mochizuki cũng chẳng muốn để một đứa hậu bối không mấy thân thiết bắt gặp bộ dạng này.

Lặng lẽ rời khỏi đây, rồi ngày mai vác bộ mặt như chưa từng có chuyện gì xảy ra có lẽ là lựa chọn khôn ngoan nhất.

Thế nhưng, có một điều tôi nhất định phải nói ra. Cho dù hành động đó chẳng khác nào xát muối vào vết thương của anh ấy.

"Tiền bối, tôi nói một câu thôi được không?"

"Chuyện gì?"

Một giọng điệu đầy tính công kích. Tôi không thấy sợ, bởi lẽ tôi đã xác định rõ điều mình cần nói từ trước rồi.

"Bị nói bằng cái giọng điệu đó, ai rồi cũng tổn thương thôi."

Tiền bối Mori đã chực trào nước mắt. Chị ấy đã bị những lời của tiền bối Mochizuki dồn ép đến đường cùng.

Nhưng không chỉ có thế. Tiền bối Mori cũng đang hối hận. Trong lúc lời qua tiếng lại, chị ấy đã lỡ buông ra những lời không nên nói.

"...Vậy à. Đúng là thế nhỉ."

Giọng nói chán nản của tiền bối Mochizuki yếu ớt đến mức tưởng chừng như sắp tan biến vào hư không.

Giữ một khoảng cách nhỏ với người tiền bối đang ôm gối, tôi cũng ngồi bệt xuống sát tường. Trong lúc tôi đang ngồi bó gối, cẩn thận để nếp gấp váy không bị nhăn nhúm, anh ấy cất giọng dò xét.

"Aikawa này, em có kín miệng không?"

"Cũng tùy lúc ạ, có lúc kín bưng, có lúc lại hớ hênh."

Tấm lưng đang cuộn tròn của tiền bối Mochizuki khẽ run lên. Một tiếng cười nén bật ra khỏi môi anh.

"Nghiêm túc đấy à. Nhưng mà, cũng đúng. Cứ như thế khéo lại đáng tin hơn."

Sau đó, anh ngẩng mặt lên khỏi hai đầu gối và lặng lẽ giãi bày.

"Kỳ nghỉ hè vừa rồi, anh có đi lễ hội pháo hoa Abekawa cùng với Mori. Rồi anh đã tỏ tình, nhưng đến tận bây giờ cậu ấy vẫn đang treo câu trả lời."

Một lời thú nhận thật bất ngờ.

Lễ hội pháo hoa năm nay được tổ chức vào ngày hai mươi bốn tháng Bảy. Vì cúp buổi lễ bế giảng nên tôi đã bị Sunao xóa bỏ, đó là một ngày mà tôi hoàn toàn không có chút ký ức nào, nhưng tôi vẫn nhớ rõ ngày tháng in trên tấm áp phích được dán ở nơi bắt mắt.

Có rất nhiều điều tôi muốn hỏi. Nhưng tôi không hề xen ngang. Người này hiện tại chỉ đang xem tôi như một bức tường đá, nhờ vậy anh ấy mới có thể không chút e dè mà trút bầu tâm sự.

"Mori học giỏi lắm. Nằm trong top ba của khối cơ. Cậu ấy đang cố gắng học để thi vào một trường đại học trên Tokyo. Nghe đâu tương lai muốn làm công việc liên quan đến truyền thông. Chắc vì thế nên cậu ấy mới treo câu trả lời."

Một khoảng lặng kéo dài vài giây.

"Thế mà, cậu ấy tài thật đấy. Suốt cả kỳ nghỉ hè chả thèm liên lạc lấy một tiếng, đến lúc tựu trường vẫn giữ nguyên sắc mặt tỉnh bơ mà bắt chuyện với anh. Trong khi anh thì ngày nào cũng quằn quại trong lòng, cảm giác như sắp chết đi sống lại đến nơi."

Anh ấy vò đầu bứt tóc. Tiền bối Mochizuki có vẻ đã thực sự bế tắc tận cùng rồi.

Tôi thử để trí tưởng tượng của mình bay xa. Giả sử tôi tỏ tình với Aki-kun, sau khi được bảo hãy đợi câu trả lời một thời gian, mà mỗi ngày vẫn phải chạm mặt nhau như một lẽ đương nhiên thì sẽ ra sao.

"Như thế thì... bứt rứt lắm nhỉ."

"Đúng không? Bứt rứt lắm chứ."

"Hầy," tiền bối Mochizuki lấy hai tay ôm trọn khuôn mặt, buông một tiếng thở hắt đầy nặng nề.

Bao giờ cậu ấy mới chịu trả lời đây? Là bây giờ, là ngày mai, hay là một giây sau?

"Phải chăng lời tỏ tình dồn hết can đảm cả đời đã bị coi như chưa từng xảy ra? Nếu đã thích người khác rồi, thà dứt khoát phán cho một câu đi. Làm ơn cho anh được giải thoát có được không."

Từng phút từng giây cứ quẩn quanh những suy nghĩ ấy, bồn chồn ruột gan, dần dà chẳng còn giữ nổi tỉnh táo nữa.

Chẳng biết vô tình hay cố ý. Tiền bối Mori đang đối xử với tiền bối Mochizuki vô cùng hờ hững và tàn nhẫn.

"Giờ anh đã đủ bận rồi, nhưng chỉ muốn bận rộn hơn nữa. Cứ làm việc đến mức hoa mắt chóng mặt, đầu óc mụ mị đi, đỡ phải suy nghĩ lung tung."

Lần đầu tiên, tôi cảm thấy tiền bối Mochizuki thật gần gũi.

Bị những cảm xúc không thể kiểm soát quay mòng mòng, tiền bối cũng giống hệt như tôi.

Không phải vì tôi là Bản sao. Chắc hẳn ai cũng vậy thôi. Đều ôm ấp trong lòng một thứ gì đó, thứ hễ nói ra sẽ kết thúc, sẽ đổi thay, để rồi tự chuốc lấy đau khổ, tự mình vùng vẫy chật vật.

Nhưng tôi biết một phép màu giúp trút bỏ gánh nặng trong lòng. Tôi vừa học được nó hai tuần trước.

"Tiền bối Mochizuki, anh hít vào bằng mũi đi."

"Hả? Tự dưng làm sao đấy?"

"Cứ nghe tôi, nào, hít vào đi."

Chẳng biết do phản xạ có điều kiện hay sao, tiền bối Mochizuki hít một hơi thật sâu. Hai cánh mũi phập phồng.

"Thở ra nào... Một, hai, ba, bốn, năm."

"Phù..."

Chắc do đang ngồi ôm gối sai tư thế, nhịp thở cuối của anh nghe hơi chật vật.

"Là thở bằng bụng đó, tiền bối."

Một phương pháp hít thở quan trọng tôi học được từ một người giờ đây cũng đang mang nhiều tâm sự. Nhờ nó, chút căng thẳng cả về tâm trí lẫn cơ thể mỗi khi đối diện với tiền bối Mori chắc chắn sẽ vơi đi phần nào.

Tôi chẳng thể buông lời động viên sáo rỗng, cũng không biết an ủi qua loa cho xong chuyện, nên đành dùng cách này thay thế.

Hơn nữa, nếu anh ấy cần những điều đó, chắc chắn sẽ có người khác phù hợp hơn tôi. Tiền bối Mochizuki có biết bao người bạn tuyệt vời cơ mà.

Thế nên tôi quyết định giữ im lặng. Đó là cách cổ vũ mang đậm chất riêng của một đứa chẳng giúp ích được gì như tôi.

Lấy hơi từ bụng. Lời cổ vũ dẫu không thể thốt nên lời, cũng xuất phát từ tận đáy lòng.

Chắc tâm trạng đã nhẹ nhõm hơn đôi chút, tiền bối Mochizuki từ từ duỗi đôi chân đang gập lại.

"Nhân tiện hỏi luôn, em với Sanada đang hẹn hò à?"

Câu hỏi đường đột làm tôi cứng họng.

Dạo này ai cũng chực chờ cơ hội để hỏi tôi chuyện đó. Chắc do Lễ hội Seiryou đang đến gần.

"Bọn tôi không có hẹn hò."

Tôi khẽ nhíu mày. Tiền bối Mochizuki bật cười rúc rích trong cổ họng.

"Cũng phải. Trước mặt một kẻ đang bị treo lơ lửng chờ câu trả lời thế này, sao em dám thừa nhận được chứ."

Sự tình đâu phải vậy, nhưng nếu anh ấy tự hiểu theo hướng đó, có khi lại tiện cho tôi.

"Aikawa này, em hơi khác so với những gì anh từng nghĩ đấy."

Tôi khẽ mở to mắt ngạc nhiên.

Ý anh ấy là sao cơ chứ. Thấy tôi nhìn chằm chằm, tiền bối Mochizuki bối rối lảng mắt đi chỗ khác.

"Trong khối năm ba, em toàn bị gọi là công chúa cô độc hay mỹ nhân lạnh lùng gì đó mà."

Những biệt danh chẳng rõ là khen hay chê ấy, hẳn là để xưng tụng Sunao.

Tôi quyết định thú nhận một chút.

"Em chỉ như thế này khi ở cùng mọi người trong câu lạc bộ Văn học thôi."

"Vậy à?"

"Vâng. Bình thường thì em cô độc và lạnh lùng lắm."

Tôi chẳng hề biết Sunao thường mang vẻ mặt thế nào khi ở cạnh bạn bè khác lớp.

Bởi lẽ Sunao đâu phải lúc nào cũng soi gương. Một kẻ chỉ biết được những gì bản gốc đã thấy và đã nghe sau khi mọi chuyện đã rồi như tôi, vốn dĩ chẳng hiểu rõ về chính bản thân cậu ấy.

Nhưng có lẽ cậu ấy cũng chẳng vui vẻ gì cho cam. Tôi cảm thấy vậy là vì những ký ức về khoảng thời gian cậu ấy ở bên họ đều mờ nhạt và nhòa đi.

"Em tự nhận luôn đấy à."

"Chẳng phải vì một tiền bối thất lễ nào đó đã cất công nói cho em biết sao?"

Tôi cố tình làm ra vẻ mặt lạnh tanh, rồi nhếch mép cười với anh ấy.

"Uầy, ban nãy nhìn hơi bị đáng sợ đấy. Anh giật cả mình."

Tiền bối xoa xoa bả vai một cách đầy giả trân. Tôi đâm ra đắc ý.

"Trình diễn xuất của em cũng ra gì đấy chứ?"

"Ừ. Lạ cái là nó chẳng được áp dụng chút nào vào vở kịch cả."

Trái tim tôi như bị khoét một vố không thương tiếc, nhưng có vẻ Mochizuki tiền bối hoàn toàn không nhận thức được cái miệng độc địa của mình.

"Ra vậy. Nhưng điều đó cũng chứng tỏ câu lạc bộ Văn học là một nơi rất quan trọng nhỉ. Thảo nào cả ba đứa đều liều mạng đến thế."

Anh ấy gật gù, như thể đã ngộ ra điều gì đó.

Cả diễn kịch lẫn nhà ma đều rất vui. Vui vẻ, mới mẻ, mọi thứ đều thật đặc biệt.

Nhưng suy cho cùng, tôi vẫn thích nhất cái khoảng thời gian được thong dong trong căn phòng nhỏ hẹp của câu lạc bộ Văn học. Tôi yêu vô cùng cái khoảnh khắc bình yên tựa như đang phơi mình dưới ánh nắng mặt trời ấy.

Vì không muốn đánh mất nên mới có thể liều mạng giữ lấy.

Dẫu cho ngay từ đầu, nó vốn chẳng thuộc về tôi.

"Mochizuki tiền bối, sao anh lại tham gia câu lạc bộ Kịch vậy?"

Tôi hỏi nhanh như để lảng tránh, và Mochizuki tiền bối, người không hề hay biết điều đó, đã đáp lời.

"Anh ăn nói khó nghe lắm đúng không?"

"Vâng."

"Mấy lúc thế này thì dù có xạo cũng phải phủ nhận đi chứ."

Kèm theo đó là một tiếng thở dài cạn lời, nhưng lại chẳng hề mang chút bực dọc nào.

"Hồi tiểu học, cả lớp anh từng cùng nhau diễn vở 'Swimmy'."

Cái tên vừa được thốt ra là tên của một chú cá nhỏ màu đen, mang trên mình màu sắc khác biệt hoàn toàn so với đồng loại.

"Nói thế thôi chứ anh chỉ đóng một vai phụ của phụ, bị cá ngừ ăn thịt ngay từ đầu. Nhưng, vở kịch đó chính là cơ duyên."

Ánh mắt anh xa xăm, đăm đăm nhìn về phía sân khấu đang ngập tràn ánh đèn.

"Cảm giác khi đứng trên sân khấu kỳ diệu lắm. Phải nói sao nhỉ, giống như anh không còn là chính mình nữa. Khi trò chuyện dưới thân phận một người khác trước mặt bao người, anh sẽ chẳng bao giờ lỡ lời, và đôi khi còn nảy sinh cảm giác như thể mình đã sống một cuộc đời hoàn toàn khác từ rất lâu rồi. Điều đó khá là thú vị."

Lắng nghe những lời bộc bạch ấy, tôi chợt nghĩ.

Liệu Mori tiền bối cũng mang theo cảm xúc tương tự khi diễn xuất chăng? Có phải vì chị ấy hoàn toàn hóa thân thành một người khác, nên nét diễn ấy mới tỏa sáng rực rỡ đến thế?

Nhưng không hiểu sao, tôi lại cảm thấy không phải vậy. Mori tiền bối trong lúc tập luyện lúc nào cũng toát lên vẻ tự nhiên đến lạ.

Chị ấy không hề cố gồng mình để cư xử như công chúa Kaguya. Mà ngược lại. Chính công chúa Kaguya mới là người giống với chị ấy. Thế nên, sự chân thật đến mức chẳng thể gọi là diễn xuất ấy mới chạm đến trái tim người xem.

Bên cạnh một đứa đang chìm vào im lặng như tôi, Mochizuki tiền bối cố tình cất giọng thật tươi tỉnh.

"Cuối tuần sau là diễn chính thức rồi nhỉ. Cùng cố gắng nhé."

Có tiếng bước chân vang lên.

Tôi cứ ngỡ Mori tiền bối đã quay lại. Mochizuki tiền bối bên cạnh hẳn cũng nghĩ vậy. Đầu gối đang duỗi trên sàn của anh ấy khẽ giật nảy, sự bối rối hiện rõ mồn một.

Thế nhưng, người đang đứng gần cửa lại là Aki-kun. Hai người chúng tôi đang ngồi xổm, khẽ nghiêng nửa thân trên ngó ra từ khe hở giữa những chân bàn và nhận ra cậu ấy.

"Ồ, là Sanada đấy à."

Cái giọng điệu đon đả hiếm thấy của Mochizuki tiền bối có lẽ là do anh ấy đang cảm thấy ngượng ngùng.

"Chào anh."

Aki-kun đáp lời ngắn gọn, nhưng rồi cứ đứng sững ra đó.

Ánh mắt chúng tôi ngỡ như chạm nhau mà lại chẳng phải. Trông bộ dạng cậu ấy có chút kỳ lạ. Tôi vừa định cất tiếng hỏi xem có chuyện gì thì Mochizuki tiền bối đã chống gối đứng phắt dậy trước cả tôi.

Anh ấy vươn vai hướng lên trần nhà như để giãn mớ cơ bắp đang căng cứng, rồi quay sang nhìn tôi.

"Cảm ơn em nhé, Aikawa."

Chẳng đợi nghe câu trả lời, Mochizuki tiền bối đã rời đi, vừa vặn lướt qua Aki-kun đang bước vào.

Chắc chắn anh ấy đi tìm Mori tiền bối rồi. Tôi thầm cầu mong cho hai người họ có thể làm hòa với nhau.

"Ban kiểm tra đến rồi đấy. Mọi việc vẫn đang tiến triển tốt."

"Vậy à. May quá."

Aki-kun bước tới và chìa tay ra đỡ tôi.

Tôi nắm lấy tay cậu ấy rồi đứng dậy. Vừa phủi nhẹ vạt váy và ngước lên định nói lời cảm ơn, tôi chợt giật mình khi thấy vẻ mặt căng thẳng đầy tâm sự của cậu ấy.

"Cậu vừa nói chuyện gì với Mochizuki tiền bối vậy?"

Tôi toan mở miệng đáp lời, nhưng rồi lại vội mím chặt môi.

Mochizuki tiền bối từng để ý xem tôi có phải là đứa kín miệng hay không. Anh ấy làm vậy là để dò xét xem tôi có lỡ lời kể cho ai nghe chuyện điểm thi lẹt đẹt, hay chuyện lời tỏ tình của anh ấy đang bị treo lơ lửng hay không.

Toàn bộ cuộc trò chuyện ban nãy đều là những lời tâm sự mà anh ấy đã tin tưởng gửi gắm cho tôi. Dù người hỏi có là Aki-kun đi chăng nữa, tôi cũng không thể khai thật được.

"Chuyện... bí mật."

Tôi cứ đinh ninh nếu là Aki-kun thì cậu ấy sẽ tinh ý hiểu ra.

"Chuyện không thể nói với tôi cơ à?"

Một cơn tê rần chạy dọc sau gáy.

Cả giọng nói lẫn nét mặt của Aki-kun đều toát lên vẻ khó chịu không sao giấu được.

Cậu ấy đang hiểu lầm to rồi. Hơn nữa, đây còn là kiểu hiểu lầm dễ để lại mầm mống tai họa. Nếu cứ mặc kệ, khả năng hai đứa tôi trở nên giống hệt hai người ban nãy là hoàn toàn có thể xảy ra.

"Chuyện nói được mà. Tôi vừa nghe Mochizuki tiền bối tâm sự chuyện tình cảm thôi."

Nói đến mức này chắc anh ấy sẽ bỏ qua cho thôi. Nghĩ vậy, tôi quyết định hé lộ một chút nội dung.

Bầu không khí căng thẳng quanh Aki-kun chợt dịu đi đôi chút.

"Tâm sự chuyện tình cảm á?"

"Ừm. Tôi vừa cho anh ấy vài lời khuyên chí lý nên mới được cảm ơn thôi."

Thực ra ban nãy toàn là Mochizuki tiền bối tự lẩm bẩm một mình chứ chẳng phải tâm sự gì. Còn tôi thì chỉ đề xuất mỗi cái trò hít thở bằng bụng, chứ có đưa ra được lời khuyên nào ra hồn đâu.

Chẳng có chuyện gì đáng để Aki-kun phải bất an cả. Tôi thầm cầu mong sao cậu ấy hiểu được điều đó.

"Hừm..."

Có vẻ nhờ tôi nhanh trí mà đã thoát được cái mác lăng nhăng.

Tôi vừa buông tiếng thở phào nhẹ nhõm thì lại nhận được một lời đề nghị chẳng ngờ tới.

"Vậy thì, tôi cũng muốn cậu nghe tôi tâm sự."

Một câu nói không thể làm ngơ được. Dù sao thì, người đang hẹn hò với cậu ấy chính là tôi cơ mà.

Có chuyện muốn tâm sự, chẳng lẽ cậu ấy đang có điều gì bất mãn với cô bạn gái là tôi đây sao?

Nghĩ đến mà rợn cả người, tôi rụt rè lên tiếng hỏi.

"Cậu đang phiền lòng chuyện gì à?"

"Có chứ. Chỉ thấy bạn gái mình nói chuyện với thằng con trai khác thôi mà trong lòng tôi đã thấy bứt rứt khó chịu rồi."

"Phải làm sao đây?", cậu ấy vừa nói vừa ghé mắt dò xét nét mặt tôi. Tôi bèn búng cái "chát" vào trán cái tên con trai xấc xược đang cố tình cúi người xuống kia.

Aki-kun, nãy giờ vẫn đang chờ tôi phản đòn, rốt cuộc cũng bật cười.

"Bệnh nặng lắm rồi, cái này cả đời cũng không chữa khỏi được đâu."

"Không khỏi được sao."

"Kẹt thật nhỉ", Aki-kun lầm bầm với vẻ mặt chẳng có chút gì là đang thấy kẹt cả. Cậu ấy không hề đưa tay gãi má nên tôi nhìn thấu tắp lự.

Tôi khẽ cắn môi dưới. Có nên nói ra không nhỉ, tôi đắn đo mất đúng hai giây rưỡi.

Bởi trong khoảng thời gian ngắn ngủi ấy, hình ảnh tấm lưng rộng của cậu ấy khi đứng nói chuyện với Mori tiền bối, Sato-san, hay mấy bạn nữ trong lớp lại hiện lên rõ mồn một trong tâm trí tôi.

"Nhưng mà, có vẻ cô bạn gái cũng đang khổ sở vì triệu chứng y hệt, nên tôi nghĩ là không sao đâu."

Lúc hạ quyết tâm thì mạnh miệng lắm, nhưng vì quá đỗi xấu hổ nên giọng tôi cứ lí nhí dần về cuối câu.

Thế nhưng, những lời nói ngượng ngùng sắp tan vào không khí ấy vẫn được Aki-kun thu trọn vào tai. Trông cậu ấy còn xấu hổ hơn cả tôi, đôi lông mày rậm khẽ nhíu lại rồi bật cười.

"Đúng là tin tốt lành."

Dù có thế nào đi nữa, tôi vẫn luôn yếu lòng trước nụ cười này.

◇◇◇

Việc kiểm tra Nhà ma có vẻ đã diễn ra suôn sẻ, chỉ bị nhắc nhở duy nhất một chỗ thùng giấy dễ bị đổ mà thôi.

Chúng tôi nhanh tay tháo dỡ mọi thứ rồi lại nhét gọn vào phòng học trống. Dù sao thì việc học hàng ngày cũng đâu có được miễn, nên không thể cứ để phòng học trông như cái bệnh viện bỏ hoang tàn tạ mãi được.

Lần lắp ráp tiếp theo chắc sẽ rơi vào ngày hai mươi chín. Đó là ngày ngay trước thềm Lễ hội Seiryo, nên toàn bộ thời gian trong ngày sẽ được dành trọn cho việc chuẩn bị.

Khi ngày khai mạc Lễ hội Seiryo đang cận kề, bầu không khí háo hức, rộn ràng bao trùm khắp ngôi trường dường như lại càng tăng lên theo từng ngày.

"Mọi người ơi, thầy Akai mua đồ ăn vặt đến bồi dưỡng cho chúng ta này!"

Vừa lúc buổi luyện thanh ở hội trường đa năng kết thúc, Ricchan xuất hiện với chiếc túi nilon siêu thị trên tay. Em ấy đã vắng mặt trong buổi chạy bộ ban nãy, hóa ra là đi lấy thứ này.

Đứng trước đồ ăn bồi dưỡng thì luật bất thành văn là buổi tập sẽ được tạm nghỉ. Nhìn thấy thứ bên trong túi, tôi reo lên thích thú.

"Bánh Unagi Pie nè!"

Hơn nữa, đây không phải là bánh Unagi Pie bình thường.

"Loại có hạt nè!"

Đây là loại đặc biệt, nhai vào sẽ thấy hạnh nhân giòn rụm. Một phiên bản Unagi Pie đắt tiền hơn loại thông thường. Thế là chúng tôi nhanh chóng ngồi quây quần lại, tận hưởng giờ ăn vặt.

Hôm nay đội quân hỗ trợ không đến nên hội trường đa năng có vẻ rộng rãi hơn hẳn. Chúng tôi đã để riêng phần bánh của họ ra.

"Cá nhân em cũng mê bánh Shirasu Pie lắm."

"Chị hiểu mà. Loại Shirasu cũng ngon lắm ha."

Cả hai loại đều do tiệm Shunkado ở Hamamatsu sản xuất. Và dĩ nhiên, chúng chẳng có vị lươn hay vị cá Shirasu nào cả, đó là chuyện thường tình.

Mấy món bánh kẹo đặc sản địa phương thế này, bình thường chẳng mấy khi tự mua, nên được người khác tặng lại thấy vui lạ thường. Nào là bánh Cocco, bánh nếp Abekawa, bánh quy số 8, hay bánh Genji Pie hình trái tim chẳng hạn.

Tôi cắn một miếng ở đầu chiếc bánh Unagi Pie. Nghe nói lớp vỏ bánh xốp mịn này được phết một loại sốt bí truyền, chẳng cần nhai mạnh mà vị ngọt đã tức thì lan tỏa khắp khoang miệng.

Ưm, hạnh phúc quá đi mất.

"À, tiểu thuyết cũng hoàn thành rồi đây ạ!"

"Tadaaa," Ricchan vừa reo lên vừa rút ra xấp giấy được bấm ghim cẩn thận, tiếng vỗ tay liền vang lên rào rào. Tất nhiên là tôi cũng đang vỗ tay nhiệt liệt.

Tác phẩm Ricchan viết là "Chuyện ông lão đốn tre" dưới góc nhìn của bà lão.

Đối với hai ông bà, công chúa Kaguya đáng yêu đến nhường nào, được trân trọng như báu vật ra sao. Rằng dù không chung máu mủ, nàng vẫn là đứa con gái mà họ hết mực yêu thương.

Cuốn tiểu thuyết được viết theo lối tự sự, để bà lão chậm rãi kể lại những tháng ngày ba người chung sống – khoảng thời gian hầu như chẳng được nhắc đến trong câu chuyện gốc.

Tác phẩm dài khoảng bốn mươi trang, rất dễ đọc. Vì trong quá trình em ấy viết, tôi đã vài lần góp ý nên giờ tôi đã đọc xong trọn vẹn từ trước rồi.

"Chị đọc thử được không?"

"Dĩ nhiên rồi ạ. Chị đọc đi chị."

Ricchan nhích gối lại gần Mori-senpai. Một tay vẫn cầm bánh Unagi Pie, tiền bối nhận lấy xấp giấy photo.

Nhân tiện thì kịch bản cũng đã được đổi sang bản mới. Chữ "bản nháp" đã được gỡ bỏ, chính thức trở thành "Tân dịch Chuyện ông lão đốn tre".

Cuốn kịch bản khổ A4 được bấm ghim ba chỗ bên mép phải, dán đè thêm một lớp băng keo đóng gáy màu xanh lục đậm để cố định. Giờ thì đã có thể dễ dàng cầm bằng một tay, cỡ chữ cũng to và dễ đọc hơn hẳn. Những đoạn highlight bằng bút dạ quang màu xanh nước biển cũng đã được tô lại đầy đủ.

"Dưới góc nhìn của anh thì đây cũng là một cuốn tiểu thuyết hay đấy."

"Vậy à."

Đáp lại lời bắt chuyện đầy can đảm của Mochizuki-senpai, thái độ của Mori-senpai lại lạnh tanh.

Mochizuki-senpai chùn bước rồi im bặt. Bầu không khí gượng gạo bao trùm lấy hai người họ.

Nhưng âu cũng là chuyện hết cách. Mới vài tiếng trước, hai người họ vừa to tiếng cãi nhau một trận nảy lửa cơ mà.

Việc Mori-senpai chịu xuất hiện ở hội trường đã gần như là một kỳ tích rồi. Có lẽ không phải vì muốn làm hòa với Mochizuki-senpai, mà chính tính cách "đã quyết là phải làm đến cùng" của chị ấy mới là lý do.

Mang trong lòng một cảm xúc khó tả, tôi nhai rôm rốp chiếc bánh Unagi Pie. Nghĩ đến việc chiếc bánh thon dài đậm vị này sắp bị ăn hết sạch, tự dưng tôi lại thấy buồn man mác.

Đúng lúc đó, khóe mắt tôi chợt lóe lên một vệt sáng lướt qua, khiến tôi bất giác quay đầu lại nhìn.

Tôi ngạc nhiên đến mức chẳng còn cảm nhận được mùi vị của mẩu bánh cuối cùng.

Tiền bối Mori đang khóc.

Như thể quên bẵng đi chiếc bánh unagi pie đang cầm trên tay, chị ấy chỉ mải mê đọc cuốn tiểu thuyết. Từ đôi mắt mở to, những giọt lệ không ngừng tuôn rơi.

Những vệt sẫm màu thi nhau nhỏ xuống tấm thảm trải sàn màu xanh lơ.

Có lẽ chị ấy thậm chí còn chẳng nhận ra cảm giác ươn ướt của những giọt nước mắt đang lăn dài trên cằm. Thứ khiến tiền bối nhận thức được mình đang khóc ròng rã nãy giờ, chính là ánh mắt của chúng tôi.

Tiền bối Mori ngẩn người ra một chốc, rồi vội vàng dùng mu bàn tay chùi đi những giọt nước mắt đang tuôn rơi lã chã.

"Chị xin lỗi, tự dưng lại khóc thế này. Chẳng biết diễn tả sao nữa, nhưng câu chuyện này thực sự rất hay."

Tiền bối ngẩng mặt lên mỉm cười. Vì ban nãy chùi mạnh đến mức khiến người ta phải lo lắng, nên giờ khóe mắt chị ấy đã đỏ hoe.

"Câu chuyện này... có khi chị còn thích hơn cả nguyên tác của 'Nàng tiên trong ống tre' ấy chứ."

"Ối chà, chị khen thế làm em ngại quá."

Ricchan cười đùa lém lỉnh. Tôi thừa biết con bé đang cố tình cười phá lên để bầu không khí không bị chùng xuống.

Tiền bối Mori quay đầu lại nhìn tôi.

"Bức tranh minh họa chắc cũng sắp hoàn thiện rồi. Em ráng đợi thêm chút nhé."

Đã sắp đến lúc phải dán áp phích quanh trường. Những tấm bảng thông báo hay các bức tường nằm ở vị trí dễ lọt vào tầm mắt của khách tham quan đều đang trở thành mục tiêu tranh giành kịch liệt.

Tiền bối Mori, người đã rơi nước mắt khi đọc cuốn tiểu thuyết của Ricchan, rốt cuộc đang vẽ nên một bức tranh như thế nào đây? Mang trong lòng một nửa kỳ vọng xen lẫn một nửa bất an, tôi khẽ gật đầu.

◇◇◇

Cuối cùng thì chỉ còn chưa đầy một tuần nữa là đến Lễ hội Seiryo.

Tiết sinh hoạt lớp kết thúc chóng vánh với vài thông báo cơ bản, báo hiệu giờ tan trường đã điểm. Ngoại trừ những người có phiên trực nhật, một số học sinh có lịch sinh hoạt câu lạc bộ cũng vội vã rảo bước rời khỏi lớp.

Khâu chuẩn bị cho Nhà ma cũng đang bước vào giai đoạn nước rút, nhưng công việc của tổ đạo cụ thì đã hoàn tất từ vài ngày trước. Hôm nay có lẽ tôi sẽ sang phụ giúp các tổ khác, hoặc nếu họ đã đủ người rồi thì về phòng câu lạc bộ đọc kịch bản cũng không tồi.

Đang mải suy nghĩ vẩn vơ, tôi chợt bắt gặp một chiếc khăn tay màu trắng đang được quay tít đầy điệu nghệ bên ngoài hành lang.

Hình ảnh ấy làm tôi liên tưởng đến mấy buổi biểu diễn trực tiếp thường chiếu trên các chương trình âm nhạc. Nhận ra họa tiết quen thuộc trên chiếc khăn đang được vung vẩy phần phật kia, tôi lập tức đứng dậy bước ra ngoài.

"Có chuyện gì vậy Ricchan? Hôm nay mới thứ Ba mà."

Lịch thay đồ rồi tập trung trước cổng trường vốn đã được ấn định vào các ngày thứ Hai, thứ Tư và thứ Sáu cơ mà.

"Không phải chuyện đó đâu ạ. Em có việc cần tìm tiền bối Nao cơ."

Chiếc khăn tay mà Ricchan đang gấp gọn lại chính là món quà lưu niệm mua ở thủy cung.

Họa tiết trên đó là các loại topping của món sushi. Nhìn món quà mà tôi đã phải đắn đo mãi mới chọn được sau khi tham khảo ý kiến của Aki đang được con bé nắm chặt trong tay, tự dưng tôi thấy ấm lòng đến lạ.

Còn về phần quà lưu niệm cho câu lạc bộ kịch, tôi đã chọn loại bánh Happy Turn vị tôm sốt mayonnaise phiên bản giới hạn của thủy cung. Có vẻ như mọi người cũng rất thích món đó.

"Tìm chị á?"

"Vâng ạ. Em có chuyện cần báo cáo về vụ hôm nọ."

Tôi khẽ mở to mắt ngạc nhiên.

Trong lớp lúc này vẫn còn Aki và vài học sinh khác. Thế là hai chị em tôi rủ nhau lén lút đi dọc theo dãy hành lang.

Khi đã đến một góc vắng người, Ricchan mới bắt đầu nói tiếp.

"Em đã xác định được đống tờ rơi đó bị rải xuống từ tầng nào rồi."

"Thật hả?"

Lúc đó tôi cũng có mặt tại hiện trường. Dù không trực tiếp nhìn thấy khoảnh khắc đống tờ rơi bị thả xuống, nhưng tôi đã tận mắt chứng kiến cảnh chúng bay lả tả trong gió.

Những tờ rơi đó rơi xuống từ dãy phòng học. Dựa vào độ cao, trước tiên có thể loại trừ tầng một và tầng hai khỏi danh sách tình nghi.

"Nhưng mà này, tầng ba là phòng học của khối mười hai đúng không? Hôm đó, có khá nhiều người đang ngó ra ngoài cửa sổ. Còn tầng bốn thì cũng có người đứng ở hành lang trước phòng Hội học sinh nữa."

Nghĩa là ở cả hai tầng đó đều có vô số ánh mắt dòm ngó. Trong tình huống như vậy, liệu có ai đủ sức giở trò rải tờ rơi mà không bị người khác phát giác cơ chứ?

Dường như đã đoán trước được những lời phản biện của tôi, Ricchan vẫn tỏ ra vô cùng bình thản.

"Thế nên, đến nước này thì đành phải dùng phương pháp loại trừ thôi. Em nghĩ đống tờ rơi đó đã được rải từ trên sân thượng."

"Sân thượng á?"

Cánh cửa sắt dẫn lên sân thượng bình thường vẫn luôn bị khóa cơ mà.

"Thực ra thì, chỉ riêng ngày mùng 1 tháng 10 là có lịch bảo trì hệ thống tháp nước từ sáng, nên thợ sửa chữa đã được phép lên sân thượng. Quá trình kiểm tra đó diễn ra vào đúng giờ nghỉ trưa."

Chẳng cần phải nói thêm, ngày mùng 1 chính là ngày mà đống tờ rơi bị rải xuống.

"Ý em là, lúc đó đã có ai đó lén lút lẻn lên sân thượng, rồi đợi đến khi tan học mới bắt đầu rải tờ rơi sao?"

"Ban đầu em cũng nghĩ vậy, nhưng không phải đâu ạ. Nếu làm thế thì sau khi rải tờ rơi xong, kẻ đó sẽ không thể nào thoát khỏi sân thượng được nữa."

"A, đúng thật nhỉ."

"Lẻn vào xong mà bị khóa cửa nhốt lại thì có nước thành xác ướp trên sân thượng mất."

"Chắc là lúc đó, giáo viên giám sát việc kiểm tra đã quên khóa cửa. Thủ phạm vô tình nhìn thấy nên mới nảy ra ý định rải tờ rơi bộc phát. Hoặc cũng có thể chính giáo viên đó là thủ phạm... Em nghĩ mấy giả thuyết này là có khả năng nhất."

"Ra là vậy. Cơ mà giáo viên giám sát lúc đó là ai thế?"

"Chuyện đó thì em chịu chết."

Ricchan thở dài thườn thượt.

"Em đã lân la đến phòng giáo viên dò la mấy bận rồi mà vẫn công cốc. Đây chỉ là suy đoán thôi, nhưng chắc chắn vụ tờ rơi cũng đang râm ran trong giới giáo viên. Có lẽ người phụ trách hôm đó sợ bị quy trách nhiệm nên đã im thin thít rồi cũng nên."

Nhắc mới nhớ, có lần tôi bắt gặp Ricchan lảng vảng trước thư viện. Chắc hẳn đó là lúc em ấy vừa điều tra ở phòng giáo viên ra.

Nhưng cứ đà này thì chẳng thể nào lần ra được chân tướng thủ phạm.

"Thế nên, kẻ hèn Hironaka Ritsuko này đã nảy ra một diệu kế mới."

"Kế gì thế?"

Ricchan lúc nào cũng nảy ra hết ý tưởng này đến ý tưởng khác. Thấy hai mắt tôi sáng rỡ lên, em ấy liền đưa tay đẩy gọng kính đang trễ xuống.

"Tụi mình thử lên chỗ gần sân thượng xem sao. Người ta hay bảo hung thủ thường quay lại hiện trường gây án mà."

"Ờm, nói vậy tức là hết cách rồi hả?"

"Cũng có thể nói là vậy ạ!"

Lúc nào Ricchan cũng tự tin ngút ngàn.

Cứ đứng mãi ở đây nói chuyện cũng kỳ, nên chúng tôi quyết định cứ đi lên sân thượng trước đã. Nói là vậy chứ cửa nẻo đã bị khóa chặt từ đời thuở nào rồi, có ra vào được đâu.

"Chị đi mua bánh mì đậu đỏ với sữa tươi nhé?"

"Có vẻ sẽ là một buổi mật phục dài hơi đây."

Ngay lúc chúng tôi vừa trêu đùa nhau vừa leo lên đến lưng chừng tầng ba.

Từ trên đỉnh đầu bỗng vang lên tiếng lạch cạch như đang gõ vào thứ gì đó. Kèm theo cả tiếng cười đùa rôm rả của vài người.

Chúng tôi phản xạ có điều kiện, lập tức ngồi thụp xuống tại chỗ.

Chủ nhân của những âm thanh đó không ở trên sân thượng. Chắc là ở ngay chiếu nghỉ trước cửa sân thượng rồi.

"Này Ricchan. Nói ra thì hơi vô duyên một chút..."

Tôi thì thầm, giọng nhẹ như hơi thở.

"Mấy trò thế này, công nhận cũng vui phết nhỉ."

Đáp lại tôi là một nụ cười nham hiểm.

"Tiền bối Nao. Thật ra em cũng đang nghĩ y chang chị luôn."

Chúng tôi bò lên từng bậc cầu thang với tư thế gần như tứ chi chạm đất. Tầm này thì đầu gối có lấm lem bụi bẩn cũng mặc kệ.

Ngay khi vừa nhìn thấy mũi đôi giày đi trong nhà có sọc xanh lam, Ricchan liền đứng bật dậy, dõng dạc hô to.

"Đứng im! Cảnh sát đây!"

"Cớm tới, tụi mày chuồn lẹ!"

Chắc tại màn xưng danh quá đỗi hùng hồn nên đám người kia cũng phản ứng lại cực kỳ chớp nhoáng.

Hai nam sinh nhảy tót qua tay vịn cầu thang, ba chân bốn cẳng chạy tán loạn xuống tầng dưới.

Giữa tình cảnh đó, có một người duy nhất không kịp tẩu thoát. Ricchan lập tức chỉ tay về phía cậu ta.

"Tiền bối Nao, bắt giữ mục tiêu!"

"Ừ, ừm!"

Nghe lệnh, tôi liền lao ra. Cơ mà phải khống chế đối phương kiểu gì bây giờ?

Tôi lúng túng, đối phương cũng luống cuống không kém. Ngay giữa khoảng chiếu nghỉ rộng rãi, hai đứa chúng tôi rơi vào thế giằng co bế tắc.

Nhìn kỹ lại một chút, tôi mới nhận ra người đang đứng đối diện mình là người quen.

"Ủa, Yoshii đấy à?"

"Ố, Aikawa hả?"

Kẻ đang trưng ra bộ mặt ngơ ngác kia chính là cậu bạn cùng lớp Yoshii.

"Cậu làm gì ở đây thế?"

"Hả, gì ta. Đang làm gì ấy nhỉ..."

Yoshii cười gượng gạo, ánh mắt cậu ta cứ đảo liên hồi về phía sau lưng.

Tôi nhìn theo hướng mắt của cậu ta. Một cái giẻ lau ướt sũng nằm chỏng chơ trên hành lang. Cây chổi quét nhà bị cầm ngược giấu nhẹm sau lưng Yoshii. Và cả...

"A! Đồ hốt rác!"

Tôi vừa hét lên, Yoshii liền giật nảy mình, hai vai run bần bật.

Tôi nhặt cái đồ hốt rác bằng nhựa lên. Mặt sau của nó có dòng chữ "Trước sảnh chính" được viết bằng bút lông đen. Dù trải qua năm tháng, nét chữ đã mờ đi ít nhiều nhưng chắc chắn không trật đi đâu được.

Đó chính là cái đồ hốt rác đã mất tích từ đời nảo đời nào ở khu vực trước sảnh chính. Cứ tưởng nó tự mọc chân đi dạo, hóa ra là bị đám Yoshii "bắt cóc".

Giẻ lau cuộn tròn làm quả bóng. Chổi cầm ngược làm gậy đánh. Còn đồ hốt rác thì làm găng tay cho người ném bóng.

Bằng chứng rành rành ra thế này rồi, chẳng cần phải là thám tử lừng danh cũng tự suy ra được đáp án. Tay nắm chặt cái đồ hốt rác, tôi chỉ thẳng tay vào mặt Yoshii.

"Yoshii, cậu dám cúp trực nhật để lên đây chơi bóng chày đúng không?"

"Á á, toang, lộ mất rồi!"

Yoshii ôm đầu rên rỉ.

"Xin cậu đó, đừng có méc giám thị nha. Tụi này chỉ chơi bóng chày lành mạnh thôi mà. Đang đặc huấn nhắm tới Koshien đó."

"Anh mà nói mấy câu xàm xí đó là bị câu lạc bộ bóng chày xịn người ta mắng cho đó nha."

"Hả, ai vậy?"

Mãi đến lúc này Yoshii mới để ý thấy Ritsuko.

"Em là Hironaka Ritsuko của câu lạc bộ Văn học. Rất vui được gặp anh."

Ritsuko giới thiệu bản thân ngắn gọn rồi đi thẳng vào vấn đề chính.

"Chuyện là vầy, anh Yoshii, em có chuyện muốn hỏi. Vào thứ Sáu, ngày 1 tháng 10, các anh cũng cúp trực nhật ở đây đúng không?"

Bị vị thám tử dồn ép chất vấn, Yoshii đâm ra lúng túng.

"Ể. Tự nhiên nói ngày tháng, sao mà nhớ nổi chuyện từ đời nảo đời nào chứ. Bữa sáng hôm qua ăn gì tôi còn chả nhớ nữa là."

Nghe đáng lo ghê.

"Ngày 1 tháng 10 là ngày ngay sau khi thi giữa kỳ xong đó. Là cái ngày lớp mình chốt làm nhà ma, rồi tờ rơi rải đầy ra sau giờ học á."

"À, ngày đó hả. Nhớ rồi nhớ rồi."

Dù sao đó cũng là một ngày khá ấn tượng. Gợi ý đến mức đó thì quả nhiên Yoshii cũng nhớ ra.

"Hôm đó, anh có thấy ai ở quanh đây không?"

"Thấy ai á?"

Yoshii toan nói "không có", nhưng khẩu hình miệng chợt khựng lại.

Đôi mắt đen láy của cậu ta đảo quanh như đang lục lọi lại ký ức.

"Nhắc mới nhớ... có đó. Chỉ một người thôi. Mấy đứa kia ba chân bốn cẳng chạy mất dép, còn tôi lỡ làm rớt cái giẻ lau nên chạy trễ hơn tụi nó."

"Anh có biết tên người đó không?"

Thoáng chút do dự, Yoshii gật đầu.

"Biết chứ. Người nổi tiếng mà, chắc hai người cũng biết đó."

Tôi và Ritsuko đưa mắt nhìn nhau. Cuối cùng thì chúng tôi cũng đã chạm đến câu trả lời.

"Nhưng mà nè, cái vụ cúp trực nhật á..."

"Nếu anh chịu nói, em sẽ mang bí mật này xuống mồ."

Ritsuko vừa ngắt lời, Yoshii đang lúng túng liền thở phào nhẹ nhõm.

Giao dịch thế là thành công. Yoshii hắng giọng một cái, rồi hít một hơi thật sâu.

"Vậy, tôi nói nha. Tên người đó là..."

◇◇◇

Hôm nay, căn phòng này vẫn ngập tràn một bầu không khí tĩnh lặng.

Tiền bối Mori trong bộ đồng phục đang đứng trong phòng mỹ thuật rộng lớn. Khoanh tay trước ngực, tiền bối ngắm nghía tờ giấy vẽ từ đủ mọi góc độ.

Trên chiếc bảng pha màu trắng muốt là cây cọ vẽ màu nước đã hoàn thành xong nhiệm vụ, cùng với những vệt màu nước loang lổ. Rực rỡ đến mức khiến tôi có ảo giác như mọi sắc màu đều hội tụ ở đây, ngoại trừ màu đen.

"Tiền bối."

"A, Aikawa. Tấm áp phích vừa mới hoàn thành xong đây. Xin lỗi vì đã để em phải chờ nhé."

"Lại đây, lại đây," chị ấy vẫy tay gọi tôi. Đứng cạnh tiền bối Mori, tôi ngắm nhìn bức tranh ấy.

"Chị đã khá đau đầu không biết nên vẽ phân cảnh nào. Bố trí tất cả nhân vật sao cho dễ hiểu cũng được, tập trung vào khía cạnh tình cảm cũng hay, mà vẽ theo hướng chiến đấu siêu năng lực mà em Hironaka tâm đắc cũng tốt."

"Nhưng mà," tiền bối Mori nói tiếp rồi cầm tờ giấy lên. Lớp màu trên giấy vẽ đã khô cong.

"Chị vẫn nghĩ 'Taketori Monogatari' (Ông lão đốn tre) cốt lõi là một câu chuyện về gia đình. Thế nên chị mới vẽ bức này."

Bụi tre mờ tối đang phát sáng rực rỡ đến chói lòa.

Nằm ở vị trí trung tâm là một bé gái nhỏ xíu đang say giấc nồng trong ống tre phát sáng. Đôi má phúng phính ửng hồng trông thật đáng yêu, cái miệng nhỏ nhắn đang nhóp nhép như thể đang chìm trong một giấc mơ hạnh phúc.

Và từ hai mép trái phải của bức tranh, có những bàn tay đang vươn về phía cô bé.

Những bàn tay nhăn nheo. Là tay của ông lão và bà lão.

Đây là phân cảnh mở đầu của câu chuyện. Vốn dĩ lúc đó chỉ có mỗi ông lão. Nhưng tiền bối Mori lại cho rằng, chủ nhân của những bàn tay tìm thấy và ôm ấp đứa trẻ chưa có tên ấy vào lòng, phải là cả hai người.

Bức tranh màu nước với những tông màu nhạt ngập tràn sự dịu dàng. Nó đong đầy dự cảm về tương lai của ba con người sắp sửa trở thành một gia đình.

Bất giác, khóe môi tôi khẽ cong lên thành một nụ cười.

"Tuyệt vời lắm ạ."

"Cảm ơn em. Đọc tiểu thuyết của em Hironaka xong, chị cũng nghĩ lựa chọn của mình là chính xác."

Có thể nó không quá hào nhoáng. Nhưng lại mang một sức hút khiến người ta không thể rời mắt. Dù là dùng làm poster hay làm trang bìa cho nội san của câu lạc bộ, chắc chắn không có bức tranh nào hoàn hảo hơn thế này nữa.

"Đây là lần đầu tiên chị vẽ tranh theo lời nhờ vả của người khác đấy. Ây da, hồi hộp chết đi được."

Nhìn tiền bối Mori đặt tay lên ngực thở phào nhẹ nhõm, tôi khẽ mỉm cười.

"Chị vất vả rồi ạ. Bé Ricchan và mọi người chắc chắn sẽ thích lắm."

"Vậy thì tốt quá. Ngày mai đến câu lạc bộ chị sẽ mang ra khoe nhé."

"Vâng ạ."

Sự tĩnh lặng dần bao trùm lấy phòng mỹ thuật.

"Tiền bối Mori này, vào giờ đọc sách buổi sáng chị thường đọc gì vậy ạ?"

"Thế còn Aikawa, em đang đọc gì?"

Rõ ràng là tôi đã hỏi bất chợt, thế mà tiền bối Mori lại hỏi ngược lại y hệt, cứ như thể chị ấy đã lường trước được câu hỏi này vậy.

"Dạo này em đang đọc cuốn 'Hashire Melos'."

Tôi thành thật đáp. Bắt gặp bức tượng Selinuntius trong phòng mỹ thuật và trò chuyện với bạn Sato xong, tự dưng tôi lại muốn đọc lại tác phẩm này sau một thời gian dài.

Nghe câu trả lời ấy, tiền bối Mori nheo mắt cười.

"Trùng hợp ghê. Cùng là Dazai Osamu kìa."

"Dạ?"

"Vì chị đang đọc cuốn 'Ningen Shikkaku' (Nhân gian thất cách)."

"Đây này," tiền bối Mori nói rồi rút ra một cuốn sách bìa mềm từ chiếc túi đặt trên ghế. Đó chính là cuốn sách mà bạn Sato đã cất công tìm kiếm vào ngày hôm ấy.

"Cái tựa đề này nghe rợn rợn sao ấy nhỉ. Chắc mọi người tò mò không biết trong này có viết xấu gì mình không nên mới tìm đọc đấy."

"Em thì chưa đọc cuốn đó bao giờ."

"Hể. Nhưng sao lại thế? Em là thành viên câu lạc bộ văn học thích đọc sách cơ mà. Đã đọc 'Hashire Melos' rồi thì thường người ta cũng sẽ tự nhiên tìm đến 'Ningen Shikkaku' chứ nhỉ."

Một luồng mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm lưng tôi.

"Tại vì... vẫn còn rất nhiều cuốn sách khác nữa ạ."

Chuyện này chẳng có gì là lạ cả.

Đâu phải ai thích Dazai Osamu cũng nhất thiết phải đọc 'Fugaku Hyakkei' (Phú Sĩ trăm cảnh). Người yêu áng văn 'Dưới rặng anh đào nở rộ' của Sakaguchi Ango cũng chưa chắc đã say mê nghiền ngẫm 'Darakuron' (Đọa lạc luận).

Tôi đâu có nói gì sai. Tôi đã cố gắng biện bạch như thế, nhưng rốt cuộc cũng chỉ như đấm vào bị bông.

"Vậy thì, em đọc thử xem sao?"

Tiền bối Mori chìa cuốn sách ra trước mặt tôi - kẻ đang đứng trơ ra chẳng biết phản ứng thế nào, khẽ nói: "Đây."

Tôi không dám nhìn thẳng vào trang bìa của cuốn sách ấy.

Cảm giác như có một thứ gì đó lạnh toát vừa trôi tuột qua cuống họng khô khốc của tôi. Một sự khó chịu tột cùng, tựa như phải ngậm một tảng băng buốt giá vào một ngày đông lạnh thấu xương.

"Cuốn 'Ningen Shikkaku'... em cũng sợ lắm."

"Em sợ ở điểm nào cơ?"

"...Vì em có cảm giác, nó đang vừa cười cợt vừa chỉ thẳng vào mặt mình."

Tôi đang run rẩy sợ hãi trước một chuỗi vỏn vẹn bốn chữ Hán tự ấy.

Cứ như thể nó đang tàn nhẫn vạch trần tôi rằng, mày chẳng qua cũng chỉ đang giả vờ làm con người mà thôi.

"Người rải đống tờ rơi đó... chính là tiền bối Mori, đúng không ạ?"

Tôi chằm chằm nhìn vào biểu cảm của tiền bối Mori.

Chị ấy thoáng ngạc nhiên. Rồi lại tỏ ra thích thú. Khóe môi nhếch lên bộc lộ rõ niềm hoan hỉ.

Cuối cùng tôi cũng hiểu ra. Ngay từ đầu, con người này chẳng hề trốn tránh hay che giấu, chị ấy chỉ đang chờ đợi một ai đó đến chất vấn mình như thế này mà thôi.

"Giỏi lắm. Chính xác. Sao em biết vậy?"

"Có nhân chứng ạ."

"Là Moririn đó," Yoshii đã nói vậy. Cậu ấy bảo rằng, người xuất hiện trên sân thượng ngày hôm đó chính là tinh linh rừng xanh Moririn từng lộ diện trong buổi tập trung toàn trường.

Chiều sau giờ học ngày 1 tháng 10. Nghe nói tiền bối Mori đã khoác cặp lên vai và đi lên cầu thang.

Chiếc cặp phồng to trông có vẻ nặng nề. Chắc hẳn chị ấy đã nhét đống tờ rơi vào trong đó.

Yoshii có vẻ đã không kể cho ai nghe chuyện bắt gặp tiền bối Mori ở gần sân thượng. Âu cũng là lẽ đương nhiên. Lúc đó Yoshii cùng đám bạn đang trốn trực nhật để đi chơi. Nếu khai ra chuyện nhìn thấy thủ phạm, việc bọn họ cúp trực nhật cũng sẽ bị bại lộ theo.

Tiền bối Mori ngồi xuống ghế. Chị ấy dùng ánh mắt hất sang bên cạnh để giục tôi ngồi xuống, nhưng tôi vẫn đứng bất động.

Nhún vai một cái, chị ấy bắt đầu lật bài ngửa.

"Hôm đó chị đến phòng Hội học sinh và ngồi ăn trưa một mình. Rồi một thầy giáo phụ trách giám sát đội bảo trì bước vào, thầy bảo muốn đi vệ sinh nên đưa chìa khóa nhờ chị khóa cửa sân thượng giùm. Dù sao thì một Hội trưởng Hội học sinh gương mẫu cũng rất được các thầy cô tin tưởng mà."

"Dù chỉ là cựu Hội trưởng thôi," chị ấy nói thêm. Đến tận bây giờ, trong trường vẫn còn rất nhiều học sinh gọi tiền bối Mori là Hội trưởng. Chị ấy đã giành được sự tín nhiệm lớn đến mức đó.

"Công việc bảo trì xong rất nhanh. Lúc tiễn đội thợ về và chuẩn bị khóa cửa, chị chợt nảy ra một ý. Rằng nếu thử rải tờ rơi từ cái sân thượng có tầm nhìn bao quát này xuống thì sẽ thế nào nhỉ."

Tôi chỉ lặng lẽ lắng nghe lời thú nhận ấy.

"Đã nghĩ ra là chị hành động ngay. Chị lẻn vào phòng máy tính, gõ đại vài dòng trên Word rồi in ra một trăm bản, đợi đến sau giờ học thì đem rải xuống. Xong xuôi chị mang chìa khóa trả lại phòng giáo viên ngay lập tức, nên chắc chẳng ai mường tượng ra đó là tác phẩm của chị đâu. ……Mà thôi, mấy chuyện đó giờ sao cũng được."

Đôi mắt nãy giờ vẫn đang nhìn vào cõi hư vô bỗng chuyển hướng, ghim chặt lấy tôi đang đứng chôn chân tại chỗ.

Thật ra, tôi vốn chẳng cần thiết phải vạch trần tiền bối Mori chính là thủ phạm.

Sunao chưa từng nói chuyện riêng với tiền bối Mori bao giờ. Tiền bối cũng chẳng có cách nào nhận ra được chuyện Sunao có một Bản sao. Suy luận của Aki hoàn toàn chính xác.

Tôi chỉ cần giữ thái độ dè chừng ở mức vừa đủ để tiền bối không nhận ra sự thật là được. Nếu làm vậy, tôi đã có thể tiếp tục tận hưởng những tháng ngày bình yên như trước nay. Vở kịch sẽ kết thúc êm đẹp, và tiền bối cũng sẽ thuận lợi tốt nghiệp ra trường mà chẳng có biến cố nào xảy ra.

Nhưng tôi đã không làm thế.

"Cảm ơn em vì đã cất công tự mình lộ diện nhé."

Tiền bối buông lời cảm ơn một cách đầy nhã nhặn, chị ấy đã thấu tỏ mọi chuyện. Rằng kẻ cất công đi lùng sục thủ phạm giữa khoảng thời gian bận rộn này, chắc chắn chỉ có thể là người cảm thấy bị đe dọa bởi nội dung trên những tờ rơi kia.

"Thực sự cảm ơn em. Không phải Aikawa Sunao, mà là bé Doppel của Aikawa."

Tôi nhìn thẳng vào mặt tiền bối.

"Chị tìm em rốt cuộc là có mục đích gì?"

"Đừng cảnh giác đến thế chứ. Chị sẽ không tống em vào mấy viện nghiên cứu mờ ám để người ta giải phẫu đâu."

Tiền bối Mori cười khúc khích. Đang cười là thế, nhưng trông chị ấy chẳng có vẻ gì là vui sướng cả.

"Hơn nữa, chẳng cần đem đi xét nghiệm thì chị cũng biết rất rõ về em. Em chẳng khác gì một con người bình thường cả. Hít vào khí oxy, thở ra khí cacbonic đúng chứ. Ăn no thì sẽ mắc đi vệ sinh, mệt mỏi thì sẽ buồn ngủ. Tóc và móng tay vẫn dài ra, thậm chí còn nổi cả mụn nữa. Có đúng vậy không?"

Tiền bối vẫn tiếp tục bằng một chất giọng đều đều, bình thản đến lạ lùng.

"Chị biết rõ chứ. Bởi vì, bản thân chị cũng là một Doppelganger mà."

Trong tôi đan xen giữa cảm giác khó tin và sự vỡ lẽ "quả nhiên là vậy".

"Tiền bối Mori cũng..." Tôi đang nói dở thì chợt mím chặt môi lại.

"Chị cũng là một Bản sao, đúng không?"

"Bản sao?"

"Sunao... Bản gốc của em, đã gọi em như vậy."

Một thứ trông giống hệt như bản chính, nhưng rốt cuộc lại chẳng phải là đồ thật.

Sunao đã gọi tôi là Bản sao. Cậu ấy đặt tên cho tôi là Second. Bằng đủ mọi lời lẽ, cậu ấy đã tàn nhẫn khắc sâu vào tâm trí tôi một sự thật rằng, tôi không phải là con người, mà chỉ là một món hàng giả mạo không hơn không kém.

"Bản sao và Bản gốc à. Ra là vậy. Hai người dùng cách xưng hô đó nhỉ."

Tiền bối buông một tiếng thở dài như thể rất tâm đắc, rồi chống tay lên bàn đứng dậy.

Tiền bối vươn tay về phía tôi. Theo phản xạ, toàn thân tôi cứng đờ.

Nhưng chẳng có cú va đập nào như tôi hằng lo sợ.

Tôi đang được ôm chầm lấy. Một cái ôm siết mạnh mẽ đến mức kịch tính, tựa như khoảnh khắc trùng phùng với người bạn tri kỷ sau mấy chục năm xa cách.

"Tiền... bối?"

Mặc kệ vẻ bối rối của tôi, chị ấy lên tiếng.

"Chị rất muốn gặp em. Thật tốt vì đã gặp được em."

Giọng nói chị nghẹn ngào, làm tôi cứ ngỡ chị đang khóc.

Thế nhưng, suy nghĩ của tôi lại quá đỗi ngây thơ. Chỉ vài giây sau, tôi đã phải nếm trải sự thật đó.

"Này, hiếm hoi lắm chúng ta mới gặp được nhau. Xin em, nói cho chị biết được không?"

Khi buông tôi ra, gương mặt tiền bối vô cùng nghiêm túc. Một nét mặt lạnh lùng, tàn nhẫn. Hơi ấm của chị vẫn còn vương lại trên người tôi, giờ đây lại giống như một trò đùa ác ý.

"Có cách nào chữa trị cho Bản gốc khi bị thương không?"

"...Dạ?"

"Hoặc là, có cách nào chuyển vết thương của Bản gốc sang Bản sao không? Em có biết phương pháp nào tương tự thế không?"

Tôi đứng chết trân.

Đột nhiên chị ấy lôi chuyện gì ra thế này? Tiền bối rốt cuộc đang nói cái quái gì vậy?

Chắc hẳn trông mặt tôi lúc đó ngu ngốc lắm. Tiền bối tặc lưỡi đầy bực dọc, rồi dùng hết sức lắc mạnh hai vai tôi.

"Nói cho chị biết đi, cô Bản sao. Nếu em chết thay, thì có cứu được Bản gốc không?"

Lời nói của chị ấy làm tôi nhớ lại. Mà vốn dĩ tôi chưa từng quên, nên dùng từ "nhớ lại" cũng chẳng đúng.

Tôi bị ép phải đối mặt với cái ngày mà bản thân luôn cố ngoảnh mặt làm ngơ.

Bị đẩy ngã xuống đường ray rồi chết. Bị tàu hỏa cán qua rồi chết. Bị nghiền nát bét rồi chết. Tôi là một "tôi" biết rất rõ rằng "tôi" đã chết theo cách như thế.

Sinh mệnh lẽ ra chỉ có một. Đó mới là lẽ thường tình của con người. Vì chỉ có một, nên người ta mới trân trọng nó.

Chính vào khoảnh khắc đó.

Khoảnh khắc đối diện với một Sunao đang giàn giụa nước mắt, tôi mới thực sự nếm trải sự thật rằng, mình vốn chẳng phải là con người.

"Điều... em... biết là..."

Dây thanh quản căng cứng. Tôi không sao thở nổi. Phía sau mí mắt là những đốm sáng chớp tắt liên hồi.

Hai vai bị giữ chặt, tôi chẳng thể nào trốn thoát.

"Bản sao... dù có chết... cũng sẽ hồi sinh."

Tiền bối chồm người tới.

"Ý em là sao?"

"Bản sao..." Hơi thở của tôi trở nên gấp gáp. Nước mắt ứa ra nơi khóe mi. Tôi phải gồng mình lên mới có thể thốt nên lời.

"Dù có chết, chỉ cần Bản gốc gọi thêm một lần nữa, thì sẽ hồi sinh. Miễn là Bản gốc vẫn bình an vô sự..."

Tôi liên tục đứt hơi, cố gắng cắn răng thốt ra những lời đó.

"Hê, tuyệt thật đấy. Ra là vậy. Hóa ra cơ chế của chúng ta là như thế à."

Miệng thì nói vậy, nhưng đôi bàn tay của tiền bối Mori, cùng những chiếc móng sắc nhọn, lại càng cắm phập vào vai tôi đau điếng.

"Vậy còn ngược lại thì sao? Nếu chính Bản gốc chết đi, thì mọi chuyện kết thúc à?"

Ánh mắt sắc lạnh đầy quỷ dị ấy vẫn ghim chặt lấy tôi, không buông tha cho kẻ đang chết lặng là tôi đây.

"Ví dụ nhé, em có thể làm thế mạng được không? Khi Aikawa Sunao chết, một Bản sao như em có thể chết thay được không?"

Tại sao chị ấy... lại có thể thốt ra những lời như vậy chứ.

Tôi đã làm gì quá đáng với tiền bối Mori đến mức đó sao? Tôi đã phạm phải tội lỗi gì chăng?

"Này. Aikawa hàng thật bây giờ ra sao rồi? Đang ở đâu, làm gì thế? Nếu được, chị muốn nghe kể chi tiết hơn."

Dù tôi có nhăn mặt, sự dồn dập của tiền bối Mori vẫn không hề dừng lại. Chị ấy cứ lặp đi lặp lại như thể bị thứ gì đó nhập vào, ra sức lắc mạnh người tôi.

"Chị thực sự rất muốn biết. Không được sao? Này."

"Xin hãy buông Nao ra."

Cơn đau chợt dịu đi nhờ giọng nói quen thuộc vừa vang lên.

Aki-kun gỡ tôi ra khỏi tay tiền bối Mori rồi kéo ra sau lưng cậu ấy để che chở.

Tôi thẫn thờ ngước nhìn. Bờ vai vững chãi của cậu ấy đang run lên, mồ hôi lăn dài trên má.

Sao cậu ấy lại ở đây. Vừa định cất lời thắc mắc, câu trả lời đã lập tức hiện lên trong đầu tôi.

Ricchan đã báo tin. Cô bé hậu bối thông minh ấy có lẽ đã dự đoán được hành động tôi có thể làm khi biết rõ thủ phạm rải tờ rơi.

"Tôi cũng là Bản sao. Nếu có chuyện muốn hỏi, xin hãy hỏi tôi."

Tôi nghẹt thở. Để bảo vệ tôi, Aki-kun đã tiết lộ cả bí mật của chính cậu ấy.

Phía bên kia bờ vai đang phập phồng, tiền bối Mori nghiêng đầu vẻ đầy nghi hoặc.

"Vậy, không lẽ Hironaka cũng thế? Câu lạc bộ Văn học là nơi tụ tập của các Bản sao à?"

"Không phải. Ricchan..."

Em ấy chỉ là một con người bình thường, đàng hoàng, tôi định nói vậy. Nhưng làm sao tôi thốt nên lời được.

Tiền bối Mori có vẻ chùn bước đôi chút, lặp đi lặp lại vài câu hỏi tương tự.

Aki-kun giữ vẻ mặt nghiêm nghị nghe cho đến hết rồi mới cất lời.

Nhưng câu trả lời vẫn vậy. Hiểu biết của Aki-kun cũng chẳng khác gì tôi.

Chúng tôi không hiểu rõ về chính mình. Nhưng đó cũng là điều hiển nhiên.

Tôi thấy ghen tị với con người. Chẳng cần cất công tra cứu từng chút một, sách giáo khoa Giáo dục Thể chất và Sức khỏe đã ghi chép những lời giải thích cặn kẽ. Chức năng của cơ thể. Tuổi thọ trung bình. Tỷ lệ tử vong theo độ tuổi. Những căn bệnh dễ mắc phải.

Nhưng tôi chỉ là một Bản sao mang gương mặt của Aikawa Sunao khi sinh ra.

Phải gánh vác nghĩa vụ sống giả làm con người, nếu tôi có thể vùi mình vào việc tìm kiếm những điểm khác biệt so với con người, hẳn sẽ có vô số phát kiến vĩ đại, khéo còn đoạt cả giải Nobel cũng nên. Nếu tôi đủ mạnh mẽ để nhìn chằm chằm vào gương và tự hỏi mày là ai hàng trăm lần, có lẽ tôi đã hóa thành quái vật mất rồi.

Tôi không làm được.

"Vậy sao. Ra là thế."

Trong lúc dòng suy nghĩ của tôi còn đang quay cuồng vô định, tiền bối Mori đã buông tiếng thở dài thườn thượt đầy thất vọng.

Ánh mắt chị ấy mệt mỏi như thể vừa bị một kỳ vọng lớn lao phản bội. Bàn tay vò rối mái tóc cũng chẳng còn chút sức lực. Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, chị ấy trông tiều tụy đi như thể già thêm hàng chục tuổi.

"Chị hiểu rồi. Vậy thì thôi bỏ đi."

Buông lời lạnh nhạt xong, chị ấy quay gót bước đi.

Ngay khi chị ấy vừa rời khỏi phòng mỹ thuật, tôi gục ngã như một con rối đứt dây.

Đầu gối va vào ghế. Aki-kun vội vàng đỡ lấy bờ vai đang đổ gục của tôi.

Một đôi bàn tay thật dịu dàng. Đôi bàn tay của người duy nhất đã lấp đầy khoảng trống rỗng trong tôi.

Đôi bàn tay của Aki-kun mang đến cho tôi sự bình yên. Đôi khi, chính sự dịu dàng ấy lại găm thẳng vào một nơi còn sâu thẳm hơn cả nỗi đau.

"Nao, cậu không sao chứ?"

"Xin lỗi cậu."

Tôi chẳng thể thốt thêm được lời nào nữa.

"Cậu đi nổi không?"

Tôi lắc đầu, ngầm bảo rằng tuyệt đối không thể. Có lẽ người ngoài nhìn vào cũng thấy sắc mặt tôi đang tái nhợt.

"Nếu thấy buồn nôn, cậu cứ nôn lên vai tôi cũng được."

Làm sao tôi làm thế được chứ. Thay vào đó, tôi tựa trán lên vai Aki-kun.

Chẳng phải mùi xà phòng, mà là mùi mồ hôi mằn mặn. Cảm giác như mùa hè vừa quay trở lại.

Mùi hương tôi từng ngửi thấy trên xe buýt sau trận đấu bóng rổ. Lòng trĩu nặng, tôi khẽ nhắm mắt lại. Tôi dần nhớ lại cách hít thở đôi chút.

"Đồ ngốc."

Ngay cả tiếng mắng mỏ cũng chan chứa sự xót xa. Điều đó khiến lòng tôi quặn thắt, với tôi, nó còn khó chịu hơn cả việc bị quát tháo.

"Sao cậu lại làm cái trò nguy hiểm này chứ. Tôi đã bảo cậu dừng lại rồi cơ mà."

"Tôi xin lỗi."

Kết cục lại đúng y như những gì Aki-kun đã nói.

"Nhưng tôi muốn gặp và nói chuyện thử xem sao. Nhỡ đâu, ngoài chúng ta ra vẫn còn những Bản sao khác..."

Cậu ấy vỗ lưng tôi nhè nhẹ theo một nhịp đều đặn. Cảm giác được dỗ dành như trẻ con thật dễ chịu. Tôi càng tì mạnh trán mình vào hơn.

Nơi hõm chân phía sau đầu gối. Tôi có cảm giác mồ hôi từ đùi chảy xuống đang đọng lại thành vũng ở đó.

Aki-kun thở hắt ra một hơi dài.

"Tôi định hỏi cậu chuyện này lâu rồi. Dù hỏi vào lúc này có hơi không phải..."

Dù vậy, chắc cậu ấy cảm thấy chỉ có thể hỏi ngay lúc này thôi.

"Cậu... có bị tiền bối Hayase làm gì không?"

Cậu ấy không hỏi "đã làm gì", mà hỏi "có bị làm gì không".

Từ dạo đó, tiền bối Hayase chưa đến trường ngày nào. Nghe phong phanh anh ta đang làm thủ tục chuyển trường. Cứ tiếp tục nghỉ học thế này sẽ không đủ số ngày điểm danh, kiểu gì cũng bị đúp lại một năm.

Có lẽ Aki-kun cũng lờ mờ nhận ra. Kẻ đã đẩy cậu ấy xuống đường ray nhà ga là ai. Và tại sao kẻ đáng ngờ đó lại không đến trường nữa.

Nhưng câu trả lời của tôi đã được định sẵn ngay từ đầu.

"Không có gì đâu."

"Cậu không định kể cho tôi nghe sao?"

"Xin lỗi cậu."

Chuyện này, nói trắng ra chỉ là sự ích kỷ của riêng tôi.

Aki-kun đã cho tôi biết tôi chính là tôi. Lời nói ấy đã níu giữ một kẻ từng vỡ vụn như tôi ở lại nơi này.

Thế nên, tôi không muốn cậu ấy phải chạm vào dù chỉ một nửa nỗi đau tôi từng nếm trải.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!