Chương 6 Một ngày âm nhạc diệu kỳ
Đã hai ngày trôi qua, Công ty Cổ phần Naked Egg vẫn bặt vô âm tín.
Kurokawa-san đã sớm cho đăng thông báo cảnh giác trên trang chủ, các kênh mạng xã hội chính thức của PNO, cũng như ghim ngay trên đầu kênh video. Nội dung đại ý là: Vào ngày 24 tháng 6, PNO đã có lịch biểu diễn tại live house "Moon Echo" và không có kế hoạch tham gia bất kỳ sự kiện nào khác; chúng tôi đang trong quá trình xử lý vụ việc mạo danh thông báo tham gia sự kiện; và chúng tôi xin phép không phản hồi các thắc mắc liên quan đến vấn đề này...
Dù vậy, làn sóng thắc mắc dường như vẫn ồ ạt đổ về không ngớt, khiến gương mặt Kurokawa-san lúc nào cũng hằn lên vẻ mệt mỏi rã rời.
"Họ cứ gào lên bắt bên mình hoàn tiền vì PNO không diễn... nói thế với chị thì chị cũng chịu chết thôi."
Không lẽ phía bên kia định cứ thế mà im lặng sao? Thế này chẳng khác nào lừa đảo trắng trợn. Dù chúng tôi chẳng làm gì sai, nhưng trong lòng tôi vẫn bắt đầu dấy lên nỗi bất an.
Sự kiện mà Naked Egg lên kế hoạch lần này được đầu tư quy mô hơn hẳn, tổ chức tại một sân vận động Arena với sức chứa hơn năm nghìn khán giả. Nếu phải hoàn lại toàn bộ tiền vé, con số thiệt hại chắc chắn sẽ vô cùng khủng khiếp.
"Oaaa. Vé bán hết sạch rồi này."
Akane lướt xem trang web sự kiện trên điện thoại, thốt lên đầy cảm thán.
Giờ nghỉ trưa, cả năm thành viên ban nhạc lại tụ tập ở phòng chuẩn bị âm nhạc như mọi khi, và dĩ nhiên chủ đề chính vẫn là buổi live sắp tới. Dù không tham gia, mọi người vẫn tò mò muốn tìm hiểu xem đó là sự kiện gì.
"Nhưng nếu tệ thì có khi bị hủy luôn ấy nhỉ. Phí thật đấy. Một cái 'hộp' lớn thế này cơ mà."
"Thực ra tớ cũng đã nghĩ từ lâu là chúng mình nên biểu diễn ở một sân khấu lớn hơn."
Shizuki thận trọng lên tiếng, ánh mắt khẽ liếc thăm dò sắc mặt tôi.
"Sức chứa của 'Moon Echo' quá nhỏ, lần nào tỉ lệ chọi vé cũng cao khủng khiếp, chưa kể việc đối phó với phe vé chợ đen cũng vất vả nữa."
"Nếu không bị trùng ngày và không dính dáng đến lão giám đốc Tamamura thì em cũng muốn tham gia lắm..." Kaya thì thầm, và cả nhóm đồng loạt gật đầu. Trong số chúng tôi, Kaya là người từng chịu thiệt hại trực tiếp từ giám đốc Tamamura, nên lời nói của con bé có sức nặng hơn cả.
Quả thật, nếu chỉ nhìn vào bản thân sự kiện thì nó rất hấp dẫn. Chúng tôi chưa từng diễn ở Arena, đây sẽ là cơ hội tuyệt vời để tích lũy kinh nghiệm sân khấu lớn và mở rộng tệp khán giả.
"Nhưng chị nghĩ Arena âm thanh tệ lắm, chẳng phải nơi lý tưởng để làm concert đâu."
Komori-sensei thong thả đưa ra nhận xét, đậm chất dân chuyên nhạc cổ điển.
"Hả? Chứ tớ cứ nhìn thấy mấy dàn loa với amply xếp chồng lên nhau cao như tòa nhà chọc trời ở các buổi live Arena là lại thấy rạo rực hết cả người."
"Tớ thì đồng ý với cô giáo. Huống hồ là mấy cái sân vận động mái vòm, cảm giác người ta chỉ cốt nhét được càng nhiều người vào càng tốt nên tớ chẳng ưa tẹo nào."
"Nhưng tớ nghe nói Saitama Super Arena được xây dựng có tính toán kỹ lưỡng về âm học lắm. Bố và anh trai tớ đều bảo chỗ đó tốt hơn hẳn so với một cái Arena thông thường."
"Tama Ari! Mong là có ngày tụi mình cũng leo lên được tới đó nhỉ!"
Ngoài mặt thì vờ như đang nghe cuộc tán gẫu rôm rả của các thành viên, nhưng tôi vừa lặng lẽ gặm chiếc bánh mì kẹp dăm bông chiên, vừa nghĩ về Kakizaki-san. Gương mặt của anh lúc chia tay, và cả câu nói được thốt ra đầy khó nhọc — "nếu không còn câu nệ chuyện âm nhạc nữa" — cứ ám ảnh tâm trí tôi, không sao xóa nhòa được.
Như vậy có ổn không? Anh ấy có thể thực sự hài lòng với cuộc đời mình như thế sao?
Tôi nhớ anh từng kể rằng ngày xưa mình cũng chơi trong một ban nhạc, nhưng rồi cảm thấy giới hạn của tài năng nên đã từ bỏ. Phải chăng cuộc đời là một chuỗi những lần từ bỏ, và việc nghỉ việc lần này cũng chỉ là một trong số đó? Nhưng lần này đâu phải lỗi của anh. Anh bị người ta ép phải gánh lấy trách nhiệm cho một sai lầm vô lý của kẻ khác. Liệu người ta có thể cứ thế bọc nỗi uất ức ấy trong cảm giác bất lực não nề rồi nuốt chửng mà không cần nhai không?
Chỉ vì... là người lớn sao?
"Makoto... san?"
Shizuki nhận ra sự thất thần của tôi nên khẽ cất tiếng gọi.
"Ừm, chuyện của Kakizaki-san không phải lỗi của cậu đâu, Makoto-san, cậu đừng phiền lòng quá..."
"À không, xin lỗi. Ừ. Tớ không nghĩ ngợi gì đâu... Chỉ là, tớ cứ băn khoăn không biết Kakizaki-san có thực sự ổn với chuyện đó không thôi."
"Đó là quyết định của anh ấy mà, tụi mình đâu có xía vào được."
Giọng Akane cũng có phần dè dặt. Tôi biết. Dĩ nhiên là tôi biết rõ điều đó.
"A, nhưng mà, nhờ thế mà Kakizaki-san cuối cùng cũng kết hôn được rồi còn gì?"
Komori-sensei nói với giọng vui vẻ có phần gượng gạo, có lẽ cô muốn làm dịu bầu không khí.
"Bạn gái anh ấy là nhân viên ngân hàng mà. Dân văn phòng chính hiệu luôn. Hình như cô ấy từng bảo nếu cứ làm cái nghề bấp bênh 'giang hồ' như giới giải trí này thì sẽ chẳng bao giờ cưới xin gì được."
"Hả? Nếu người tổ chức sự kiện là giang hồ thì dân nhạc công như tụi em là cái gì đây?"
"Mà nói đúng hơn là tại sao một người phụ nữ như vậy lại hẹn hò với anh ta mới là bí ẩn. Tôi nhớ không nhầm anh ta cũng từng là dân chơi nhạc mà."
"À, ừm, Kakizaki-san hồi còn trong ban nhạc đúng là cũng có chút ngầu thật, nên bị lừa tình cũng không lạ."
Komori-sensei cười khổ.
"Ơ, thật á? Cô từng thấy rồi ạ?"
"Ừ. Hồi đó chị bỏ nhà đi, trọ ở nhà bà ngoại để học trường cấp ba trực thuộc học viện âm nhạc. Nhưng một đứa nhà quê như chị làm sao mà kết bạn được ở cái trường toàn tiểu thư Tokyo đó chứ? Thế là, vì trường đại học âm nhạc ở ngay bên cạnh, nên chị toàn chơi với sinh viên đại học thôi. Mà, chủ yếu là bám đuôi Hanazono-senpai ấy."
Tôi cố gắng hình dung cảnh Komori-sensei trong bộ đồng phục nữ sinh và Hanazono-sensei thời sinh viên cùng nhau đi dạo, chuyện trò vui vẻ trên con đường rợp lá ngân hạnh trong khuôn viên trường, nhưng không tài nào vẽ ra được.
Liệu một ngày nào đó tôi cũng sẽ như vậy?
Già đi, trải qua vài cuộc gặp gỡ, vài lần chia ly và những ngã rẽ cuộc đời. Rồi sẽ có một ngày, khi cố gắng nhớ lại sân thượng xôn xao dự cảm cơn mưa ấy, hay bóng tối mờ mịt khói thuốc của live house, tôi sẽ chỉ có thể nắm lấy một khoảng không trống rỗng đầy cô độc — liệu một ngày như thế có đến không?
"Chị cũng thường xuyên được dẫn đi xem live lắm. Như là 'Kokushichou' chẳng hạn. Kurokawa-san hồi đó đúng là một mỹ nhân tuyệt sắc luôn đó! Siêu nổi tiếng! ...À mà chuyện đó để sau, ban nhạc của Kakizaki-san cũng hay diễn chung nên chị xem nhiều lần rồi. Anh ta cũng khá được hâm mộ đấy, còn có cả fan đứng chờ sau buổi diễn nữa cơ."
"Ồ, vậy cô cũng từng ngưỡng mộ Kakizaki-san ạ?"
"Ahahahaha, không đời nào! Bandman ấy à, xét trên phương diện đàn ông thì tuyệt đối không thể mê nổi!"
Ánh mắt của Akane, của Shizuki, rồi sau một khoảng lặng là của Kaya, và cuối cùng là Rinko, đều đồng loạt đổ dồn về phía tôi.
Gì chứ? Thì đúng tôi là bandman đấy, nhưng mà...
"Em nghĩ là trong giới bandman cũng có rất nhiều người tuyệt vời nhưng mà..."
"Tớ rộng lượng lắm nên bandman cũng không sao hết nha!"
Không, mấy người không cần phải giữ kẽ với tôi thế đâu? Tôi có bận tâm chút nào đâu cơ chứ?
Komori-sensei làm vẻ mặt đắc ý "hứ hứ" rồi nói.
"Thế thì Kudou-san, em có chịu được một gã bandman ế ẩm lúc nào cũng lên mặt dạy đời em về 'đặc điểm của mấy ban nhạc không bán được đĩa' không?"
"A, chịu. Em tạt trà ô long vào mặt luôn."
"Thế có chịu được một gã bandman ế ẩm, hễ nghe con gái nói 'dạo này em bắt đầu nghe nhạc Tây' là lại nhảy vào họng người ta rồi bảo 'Beatles với Zeppelin là kiến thức nền tảng cơ bản đó nha~' không?"
"Eo, cái đó thì tởm thật sự. Em xịt hết cả chai khử mùi vào người hắn luôn."
"Thế còn một gã bandman ế ẩm, hễ có ban nhạc nổi tiếng nào tan rã hay tái hợp là lại ra vẻ hiểu biết 'nói là khác biệt về tư duy âm nhạc chứ chung quy cũng là vì tiền thôi' thì sao?"
"Thôi thôi xin kiếu. Em gọi 110 gô cổ lại luôn."
Shizuki rụt rè hỏi chen vào.
"Những ví dụ vừa rồi... có phải là kinh nghiệm xương máu từ người yêu cũ của cô không ạ...?"
"Không không phải! Chỉ là chị thấy thôi!" Cô giáo giãy nảy lên phản bác. "Mấy buổi tiệc sau live của 'Kokushichou' đầy rẫy mấy gã bandman kiểu đó! Thấy có nhiều con gái đến là đám đàn ông lại sấn sổ quá đà ngay."
"Ra vậy. Vườn bách thú." Rinko buông một lời nhận xét ngắn gọn và đầy nọc độc.
Lúc này, Komori-sensei như mới sực nhớ ra, nhìn sang tôi với vẻ mặt giật mình, rồi vội vàng chữa cháy.
"A, không phải nói Murase-kun đâu nhé? Murase-kun thì hoàn toàn ổn, không sao cả nhé?"
"Không, em nói thật là em không để bụng đâu, cô không cần vớt vát làm gì."
"Murase-kun ấy mà, ừ thì cũng chơi band đấy, nhưng em ấy không có cái tính của mấy gã 'man' kia."
"Em chuẩn 'man' mà cô!?"
Komori-sensei dạo gần đây đã hoàn toàn ngả về phe «Kẻ địch» mất rồi.
Từ đó, một cuộc tranh cãi vớ vẩn về việc "phụ nữ chơi trong ban nhạc thì nên gọi là gì" đã nổ ra (bắt nguồn từ việc Akane không hiểu sao lại nổi cáu: "Tại sao nói đến 'bangya' thì lại ám chỉ fan nữ chứ không phải nữ nghệ sĩ?"), và câu chuyện nghiêm túc về Kakizaki-san rốt cuộc đã trôi tuột đi mất cho đến khi giờ nghỉ trưa kết thúc.
*
Tan học hôm đó, sau khi kết thúc buổi luyện tập ở phòng thu tại "Moon Echo", tôi bảo bốn người kia cứ đến McDonald's trước, còn mình thì một mình đi lên văn phòng ở tầng sáu.
Tôi có vài việc vặt cần xác nhận với Kurokawa-san, và cũng muốn lựa lời hỏi thăm xem có tin tức gì mới về Naked Egg không. Vì chị ấy đã dặn "để bên này xử lý, mấy đứa cứ ngồi yên", nên tôi cũng ngại kéo cả ban nhạc đến hỏi, nhưng cá nhân tôi thì không thể nào yên lòng được.
Khi gõ cửa văn phòng, tôi chợt nhận ra có tiếng nhạc khe khẽ vọng ra từ bên trong. Lạ thật. Kurokawa-san không phải kiểu người vừa làm việc vừa bật nhạc trong phòng này.
"Ừ, vào đi."
Tiếng trả lời vang lên, và âm nhạc tắt hẳn.
Khi tôi bước vào phòng, Kurokawa-san đang ngồi trên ghế sofa, tay vừa đẩy chiếc máy tính bảng ra mép bàn. Tôi ngồi xuống phía đối diện.
"Buổi tập hôm nay đại khái cũng đã chốt được setlist rồi ạ, nhưng mà em thử bản phối mới thì có vẻ bị lố giờ khá nhiều..."
Trong suốt lúc bàn bạc về buổi live, tôi không thể nào tập trung nổi vì cứ liếc nhìn chiếc máy tính bảng ở góc bàn. Có lẽ Kurokawa-san đã lơ đễnh, chỉ tắt tiếng mà quên tắt video.
Nhìn nghiêng từ xa với hình ảnh khá mờ nên tôi không chắc chắn lắm, nhưng có vẻ đó là một đoạn ghi hình live của một ban nhạc nào đó. Người đang đứng giữa sân khấu, mặc chiếc áo phông rách te tua bó sát thân hình gầy gò, vừa gảy cây đàn Flying V vừa hát với khí thế hừng hực như muốn nuốt chửng cả micro là...
Hình như là Kakizaki-san.
Trao đổi xong xuôi, Kurokawa-san cuối cùng cũng nhận ra ánh mắt của tôi.
"À, xin lỗi. Vẫn còn bật à."
Chị kéo máy tính bảng lại gần và nhấn nút dừng. Kakizaki-san, đang ở giữa cú xoay tay windmill đầy hoa mỹ trên không trung, bị cắt hình và đứng khựng lại giữa sự tĩnh lặng.
"...Là Kakizaki-san, phải không ạ? Video đó ấy."
"À, ừ."
Kurokawa-san cười ngượng, đặt chiếc máy tính bảng lên đùi.
"Bản ghi hình hồi bọn chị diễn chung với họ. Chắc cũng bảy, tám năm rồi."
"Chị cũng xem lại live cũ của mình à? Em cứ nghĩ Kurokawa-san không phải kiểu người hoài niệm như vậy."
"Thỉnh thoảng thôi. Những lúc mệt mỏi."
Ngón tay chị lướt trên màn hình, kéo thanh thời gian lùi lại một chút về quá khứ. Chị vặn âm lượng xuống mức nhỏ nhất rồi chạm vào nút phát.
Những cánh bướm đỏ và đen nhảy múa cuồng loạn trong biển ánh sáng đa sắc. Phía dưới màn hình là bóng những cô gái chen chúc. Có lẽ đây là thời kỳ cuối của "Kokushichou", trên sân khấu chỉ còn lại bóng dáng Kurokawa-san và Chouno-san, không gian còn lại được lấp đầy bởi lửa, khói và tiếng gào thét.
"Xem lại cũng có những đoạn thấy xấu hổ lắm. Rất nhiều chuyện chẳng muốn nhớ lại. Có lúc còn thấy cả mặt những kẻ mà mình ghét cay ghét đắng. Lối chơi thì non nớt, trang phục thì lỗi mốt cả thập kỷ trông quê một cục... nhưng mà, ừm, nó cần thiết."
Chị nhấc máy tính bảng lên, nhẹ nhàng đặt lại xuống bàn. Một cử chỉ nâng niu tựa như đang cố đọc một lá thư đã hóa tro tàn dưới ánh mặt trời.
"Trước khi bắt đầu 'Kokushichou', chị chẳng là cái thá gì cả. Chỉ là một con người vô vị, mang cái mác con nhà giàu, không hơn không kém. Gặp Chouno, lập ban nhạc, cuộc đời chị mới thực sự bắt đầu."
Giọng hát khe khẽ lọt ra từ chiếc loa yếu ớt của máy tính bảng. Nơi khởi nguồn của chị đang bị thiêu đốt giữa những ngọn lửa đen và lớp phấn điệp đỏ rực.
"Khi xem cái này, chị lại nghĩ, cái gã này thật sự yêu âm nhạc đến nhường nào... Dù là chính mình, nhưng lại có cảm giác như đang xem chuyện của người dưng. Mà đã giải nghệ rồi thì cũng chẳng khác gì người dưng thật. Thỉnh thoảng, những lúc lạc lối, đầu óc rối bời, chị nghĩ việc có một nơi để quay về là vô cùng quan trọng."
Bài hát kết thúc.
Cơn cuồng nhiệt của bầy ong mật đen bị cắt đứt đột ngột, sau khoảng nửa giây tối đen, khung cảnh trên sân khấu đã thay đổi hoàn toàn. Có lẽ đoạn chuyển cảnh đã được cắt bỏ khi biên tập.
Một nhóm bốn người đàn ông xuất hiện trong trang phục punk: quần jean rách, áo sơ mi thủng lỗ chỗ, hoặc cởi trần vẽ sơn lên người. Đó là ban nhạc của Kakizaki-san mà tôi thoáng thấy lúc nãy.
Lần này, tôi đã nghe rõ phần trình diễn.
Những cú quạt chả ồn ào đến kinh người và khó nắm bắt quyện chặt lấy nhịp điệu dính dấp của ban nhạc, và phủ lên trên tất cả là một giọng hát được kéo căng đến mức sắp vỡ tan. Dù chói tai, nhưng nó lại cuốn hút một cách mãnh liệt.
"Chỗ của Kakizaki chơi dở tệ, nhỉ."
Kurokawa-san cười khổ.
Không phải là dở, mà ngược lại còn khá giỏi. Một ban nhạc chơi dở thì không thể nào được diễn chung sân khấu với "Kokushichou", nên đây chỉ là một lời khiêm tốn vòng vo của chị mà thôi.
Gã này thật sự yêu âm nhạc đến nhường nào...
Lời nói lúc nãy của Kurokawa-san ẩn hiện giữa những câu hát đầy vết nứt. Tôi thậm chí còn có ảo giác như khói thuốc đang làm cay mắt mình.
Máy quay rung lắc dữ dội, cái bóng của Kakizaki-san bị kéo dãn mỏng tang rồi xé toạc, khắc những vệt xước của dư ảnh lên màn hình.
Có phải anh ấy cũng đã bắt đầu từ nơi này? Và bây giờ, khi không tìm được đường quay về, liệu anh ấy có đang lạc lối, thu mình trên nền đất lạnh, phó mặc bản thân cho màn đêm đang buông xuống?
Tiếng gió rít lên trong tai tôi, át cả tiếng hát và nhịp beat.
Bất chợt, một thông báo hiện lên phía trên màn hình máy tính bảng. Một email mới.
"Xin lỗi chút."
Kurokawa-san cầm máy lên, thao tác gì đó rồi nhíu mày. Chị thở dài thườn thượt, ngả người sâu vào ghế sofa.
"Lão Tamamura gửi. Đến nước này rồi mà còn viết kiểu 'Kakizaki của chúng tôi đã gây phiền phức'. Không thể tin nổi. Hơn nữa, có vẻ họ vẫn chưa thông báo hoàn tiền."
"Hả? Nhưng cứ thế này chẳng phải sẽ bị bắt vì tội lừa đảo sao ạ?"
"Thế nên lão mới bảo là, liệu có cách nào để PNO tham gia bên này được không. Thần kinh dây chằng gì không biết. Giỏi thật, trong tình huống này mà còn mặt mũi để đàm phán."
Tôi cũng không biết làm gì khác ngoài kinh ngạc. Nhưng...
"Mà, bên này cũng chẳng còn gì để nói nữa, cứ bơ đi thôi."
"Ừm, đàm phán ạ? Ý là hủy live ở 'Moon Echo' để tham gia sự kiện Arena ạ?"
"Hử?" Kurokawa-san tỏ vẻ nghi hoặc. "Thôi kệ đi. Dù sao chị cũng chẳng định đàm phán gì sất."
"Không, nhưng mà... em tò mò ạ."
Sâu trong lồng ngực tôi dấy lên một cảm giác xao động. Ánh mắt Kurokawa-san dò xét cổ họng tôi, như thể chị đã nhận ra sự bất thường đang cựa quậy bên trong.
"Lão đang nói chuyện hoang đường nên không có cửa để xem xét đâu. Lão bảo Kaya đã vào nhóm, vocal chính thành hai người rồi nên có thể xẻ đôi PNO ra. Đừng có nói vớ vẩn."
Nghĩ lại thì, tôi chợt hiểu ra. Tôi đã luôn chờ đợi khoảnh khắc này.
Một cơ hội để chính bản thân tôi có một vết nứt.
Đó thực sự là một tia sáng rất mong manh và yếu ớt. Khả năng tôi bỏ lỡ nó cũng rất cao. Có lẽ, nếu lúc đó giọng hát đầy những vết rạn của Kakizaki không còn văng vẳng trong nền trên máy tính bảng, tôi đã cứ thế rời khỏi phòng và đi đến McDonald's nơi mọi người đang chờ. Và rồi cứ tiếp tục lạc lối như vậy mà đón mùa hè sang.
Là vì anh ấy của một quá khứ xa xôi vẫn còn tiếp tục hát.
"...Chị có thể đàm phán với giám đốc Tamamura được không ạ?"
Đáp lại lời tôi, Kurokawa-san chỉ im lặng trả về một ánh nhìn nghiêm khắc.
"Bảo là... chúng em đồng ý tham gia sự kiện. Nhưng có điều kiện. Em muốn họ đăng lên đầu trang web chính thức rằng việc nói dối về sự tham gia của PNO là trách nhiệm của công ty chứ không phải của Kakizaki-san. Và thêm nữa, việc sự tham gia này trở thành sự thật là nhờ có sự dàn xếp 'chữa cháy' của Kakizaki-san."
Kurokawa-san mở to mắt, trừng trừng nhìn tôi.
Sau một hồi im lặng, chị thở hắt ra một hơi thật mạnh.
"...Chị hiểu là cậu muốn làm gì đó để rửa sạch oan khuất cho Kakizaki rồi. Nếu tham gia sự kiện thì cũng coi như ban ơn cho lão Tamamura, nên chắc lão cũng sẽ cắn răng chấp nhận điều kiện đó. Nhưng tham gia bằng cách nào? Nếu cậu định bảo hủy buổi diễn của chúng ta thì chị tuyệt đối không đồng ý đâu đấy."
"Em hiểu ạ. Vì vậy, chúng ta sẽ chia PNO làm hai, đúng như lời lão giám đốc nói."
"Tại sao phải làm đến mức đó? ...Nói ra điều này có hơi phũ, nhưng cậu đâu có nợ nần gì Kakizaki đến mức phải hy sinh như thế. Với lại anh ta cũng chỉ khó kiếm việc thôi, chứ có chết đói đâu."
Tôi định trả lời nhưng cổ họng nghẹn ứ, không thốt nên lời. Thay vào đó, tôi rút điện thoại từ trong túi ra, gửi một tin nhắn vào nhóm chat của ban nhạc.
Mọi người quay lại "Moon Echo" ngay đi. Có chuyện quan trọng cần nói.
Để có thể nói ra cảm xúc thật lòng với Kurokawa-san, tôi phải gọi bốn người họ quay lại, tự mình chặn đứng mọi đường lui của bản thân.
"...Không phải... vì Kakizaki-san đâu ạ."
Cuối cùng, tôi cũng đã nói ra thành lời.
"Ngược lại ạ. Em vừa muốn tham gia sự kiện, lại vừa muốn biểu diễn ở 'Moon Echo'. Để hợp thức hóa cái hành động vô lý và tham lam đó, em sẽ lợi dụng tình cảnh khốn đốn của Kakizaki-san."
Vì Kakizaki-san. Vì để giúp đỡ người đã nhiều lần giúp đỡ mình. Bất đắc dĩ, tôi phải xẻ đôi dàn nhạc giao hưởng mà mình yêu quý...
Để dựng lên một kịch bản dối trá như vậy, tôi đã đem Kakizaki-san ra làm bình phong. Nếu không làm thế, tôi sẽ chẳng bao giờ đủ dũng khí để vung lưỡi dao xuống.
Kurokawa-san im lặng đứng dậy. Chị đi vòng ra sau bàn làm việc, rồi ngồi phịch xuống ghế một cách thô bạo, làm nó kêu lên một tiếng cọt kẹt chói tai.
"Mako, cậu đúng là một thằng ngốc âm nhạc hết thuốc chữa."
Trong đôi mắt của Kurokawa-san khi buông ra những lời đó, không hề có chút giận dữ nào. Chỉ là... sự kinh ngạc pha lẫn bất lực mà thôi.
"Nhưng, chia bằng cách nào đây?"
Câu hỏi của chị khiến tôi suýt chút nữa thở phào nhẹ nhõm. Dù đây là một hành động điên rồ, nhưng tôi đã được Kurokawa-san ngầm chấp thuận.
Không được. Còn quá sớm để thả lỏng.
Bởi vì điều tôi sắp nói ra đây còn tồi tệ hơn gấp bội.
Trong lúc tôi cúi đầu lựa lời, Kurokawa-san đã lẩm bẩm tính toán:
"Akane và Kaya phải tách ra, bass cũng có hai người nên Mako sẽ ở bên nhóm Akane... nhưng drummer chỉ có một, kiểu gì một bên cũng phải dùng nhạc nền. Kaya và Rinko diễn với nhạc nền, còn ba người còn lại sẽ chơi 3-piece với bản phối đơn giản à? Không, bass cũng dùng nhạc nền được. Guitar thì bên nào cũng cần. Akane và Rinko dùng nhạc nền... bên ba người kia Mako chơi guitar cũng là một cách..."
Khoanh tay với vẻ mặt đăm chiêu, Kurokawa-san lầm bầm, rồi lại ngước nhìn tôi. Ánh mắt chị dịu dàng và lý trí đến mức khiến tôi thấy tội lỗi.
"Thôi thì, phải để mọi người cùng thảo luận và quyết định. Cậu đã nhắn gọi họ đến đây rồi mà."
"À, vâng. Mọi người sắp đến rồi ạ, nhưng mà..."
Tôi cảm thấy trong miệng mình như lạo xạo đầy cát sỏi. Một mùi vị trộn lẫn giữa cảm giác tội lỗi và sự hưng phấn kỳ lạ.
"Chúng em sẽ không thảo luận. Cách chia thế nào, em đã quyết định rồi ạ."
*
Vào một tối thứ Bảy cuối tháng Sáu, chỉ một tuần trước buổi diễn, tôi bất ngờ nhận được tin nhắn từ Hanazono-sensei.
Khi đó, tôi đang cắm mặt vào bàn học, vật lộn với đống sách giáo khoa Toán IIB để ôn thi.
[Hôm nay không phải buổi học nhóm của mấy đứa à?]
Tôi đăm đăm nhìn màn hình điện thoại, chẳng biết phải trả lời thế nào. Mười mấy giây sau, một tin nhắn nữa lại hiện lên.
[Akane-chan vừa gửi ảnh cả nhóm mà không thấy Musao đâu cả.]
Cô còn cẩn thận chuyển tiếp luôn bức ảnh đó cho tôi. Bốn gương mặt chen chúc trong một khung hình chật hẹp. Góc dưới bên trái là Kaya đang co rụt cổ vẻ áy náy; Akane tựa cằm lên đỉnh đầu con bé; Shizuki cười rạng rỡ ở góc phải; còn Rinko thì đang thờ ơ liếc nhìn ống kính. Phía sau họ thấp thoáng một góc tấm áp phích quen thuộc, có lẽ là phòng của Akane. Tôi nhớ cả nhóm cũng từng học nhóm ở đó.
[Người chụp là Musao à?]
[Không ạ. Em đang học một mình.]
[Tại sao? Cãi nhau à?]
Tôi không tài nào gạt bỏ được nghi ngờ rằng cô đã biết tỏng mọi chuyện, và chỉ cố tình nhắn tin để trêu chọc tôi. Akane đặc biệt thân với sensei, kiểu gì nhỏ đó chẳng kể tuốt tuồn tuột rồi.
[Chúng em không cãi nhau ạ. Chỉ là có chút chuyện thôi.]
Đã hai tuần trôi qua kể từ khi tôi quyết định xẻ đôi ban nhạc để tham gia cả sự kiện ở sân vận động.
Vì là bạn cùng lớp, ngày nào chúng tôi cũng gặp nhau ở trường, giờ nghỉ trưa vẫn cùng ăn cơm trong phòng nhạc, có cả Kaya. Nhưng chúng tôi đã không còn cùng nhau chơi nhạc.
Sau giờ học, cả năm người cùng đến "Moon Echo". Bốn cô gái vào phòng thu A lớn nhất như thường lệ để thảo luận về bản phối mới và luyện tập, còn tôi thì một mình ôm cây guitar và chiếc laptop chui vào phòng cá nhân chật hẹp, dán mắt vào màn hình sequencer.
Giữa tôi và họ chỉ có âm nhạc là sợi dây kết nối duy nhất, nên lẽ dĩ nhiên, những cuộc trò chuyện cũng thưa dần. Ai cũng hiểu rằng nếu rớt dù chỉ một môn trong kỳ thi cuối kỳ ngay sau buổi diễn thì đừng mơ đến chuyện ban nhạc nữa. Đáng lẽ ra vẫn có thể học nhóm cùng nhau — tôi đã nghĩ vậy, nhưng chẳng hiểu sao tôi lại tự động tách mình ra, và cũng chẳng ai nói gì.
Không phải cãi vã. Mà lỗi hoàn toàn thuộc về tôi.
[Cô xem trang web sự kiện rồi đấy, Musao trông cứ như idol ấy nhỉ.]
Tôi giật nảy mình trước tin nhắn vừa đến. Tôi còn chưa dám xem trang web đó nữa. Vội vàng mở trình duyệt trên máy tính, tôi tìm kiếm tên sự kiện và nhấp vào liên kết đầu tiên.
"Uwaa..."
Tôi buột miệng rên rỉ.
Bức ảnh chụp một mình tôi chễm chệ ngay trên đầu trang bìa. Ngay sau khi chốt tham gia, họ đã lôi tôi đi chụp hình, sắp xếp stylist, bắt mặc đồ chỉ định và đứng cả tiếng đồng hồ trong studio để đèn flash nháy lia lịa, và kết quả là đây sao.
Trông như phiên bản nâng cấp theo phong cách hoàng tử của bộ đồ tôi mặc khi làm khách mời cho "Kokushichou", tóc tai uốn xoăn bồng bềnh, biểu cảm u uất giả tạo và dáng đứng sắp đặt, nói thật là xấu hổ muốn độn thổ.
Aaaaargh. Lẽ ra tôi nên từ chối chụp hình mới phải. Nhưng lần này phía tôi đã đưa ra yêu sách khá vô lý nên họ phải nhượng bộ, dù bên tổ chức có làm hơi quá thì tôi cũng khó mà từ chối được...
[Cô đừng xem nữa. Xin hãy xóa cả ký ức lẫn bookmark đi ạ.]
Tôi vội vàng gõ trả lời. Nhưng tôi biết thừa với tính cách của sensei, đọc xong dòng này chắc cô đang cười lăn lộn ở nhà.
[Tại sao lại là solo?]
Câu hỏi đột ngột được ném ra.
[Muốn nhìn lại ban nhạc từ góc độ bên ngoài à?]
[Nhưng chẳng phải em đã làm thế hồi Giáng Sinh rồi sao?]
Bụp. Bụp. Những dòng tin của sensei như những viên đạn bắn vào khoảng không đen kịt. Chúng tựa những viên đạn bọc đường, vừa âm ỉ ngọt ngào, lại găm sâu đau nhói.
Tôi phải trả lời thôi. Cũng là để sắp xếp và củng cố lại suy nghĩ của chính mình.
[Lần này hơi khác so với hồi đó ạ.]
Mùa đông năm ấy, khi Kaya xuất hiện. Tôi đã rời xa ban nhạc, ngắm nhìn từ phía bên ngoài tấm màn ánh sáng, và nhận ra đó là nơi không thể thay thế mà tôi phải trở về. Đó là cuộc chia ly tạm thời vì mục đích đoàn tụ.
Còn lần này — hoàn toàn ngược lại.
Tôi đã biết đó là nơi để trở về. Thế nhưng. Chính vì thế...
Tôi loay hoay mãi không tìm được từ ngữ diễn đạt, ngón tay cứ lơ lửng trên màn hình, và trong lúc đó, sensei lại bồi thêm một câu.
[Musao cũng buông tay vịn rồi nhỉ.]
Tôi thở hắt ra toàn bộ không khí trong phổi, ngả người ra giường. Thật sự, con người này đôi khi còn hiểu tôi hơn cả chính bản thân tôi.
Cái lạnh ập đến, bọc kín lấy cơ thể tôi. Không phải cơn ớn lạnh thông thường. Đó là sự "vô nhiệt" tuyệt đối của chân không. Cảm giác như bị hất văng khỏi khoang điều áp mà không có dây bảo hiểm, cứ thế trôi dạt, xoay vần theo quán tính. Bóng dáng con tàu mẹ cứ nhỏ dần đi sau mỗi vòng xoay của tầm mắt.
Một sự cô độc tột cùng.
Tôi cố nhấc lưng khỏi giường, quay lại bàn học. Phải học bài thôi. Khi định gập laptop lại, tôi chợt thấy dòng tên nghệ sĩ bên dưới tấm ảnh hoàng tử của mình.
Paradise NoiSe eXtra / MAKOTO
Ngày hôm đó, khi nghe Kurokawa-san kể về lời đề nghị trơ tráo của giám đốc Tamamura — ngay khoảnh khắc ấy, tôi đã quyết định.
Tôi đã quyết định cách xẻ đôi Paradise Noise Orchestra.
Một mình tôi, và bốn người họ.
Rinko, Shizuki, Akane và Kaya, liệu họ có giận vì tôi tự quyết mà không bàn bạc nửa lời không?
Chắc là giận lắm. Dù họ không nói ra. Dù họ chấp nhận ý tưởng của tôi với vẻ mặt như thể đó là điều hiển nhiên. Dù ngay sau đó họ đã bắt đầu hào hứng bàn về bản phối khi không có tôi.
Chắc chắn, tôi đã làm một điều không thể cứu vãn.
Đành chịu thôi. Cuộc đời tôi vốn dĩ là một chuỗi những điều không thể cứu vãn mà. Có lẽ sau này cũng vậy.
Tôi gập laptop, cầm bút chì kim lên và mở sách giáo khoa. Nhưng chữ nghĩa, công thức, đồ thị cứ trôi tuột đi đâu mất. Trong tai tôi lúc này, tiếng ride cymbal đang gõ nhịp, và tiếng guitar clean tone đang khắc những vệt sáng vào bóng tối bằng kỹ thuật panning dồn dập.
Thật trớ trêu. Mới đây thôi tôi còn quằn quại vì không thể tập trung vào âm nhạc, vậy mà giờ đây, khi phải đối mặt với thực tế thi cử, tôi lại chẳng thể nghĩ gì khác ngoài buổi diễn ở sân vận động.
Không được rồi. Nghỉ một lát thôi.
Tôi đẩy sách sang một bên, mở máy tính, bật piano điện, cầm cây Washburn lên và chỉnh dây. Chỉ cần làm thế thôi cũng đủ khiến tôi dễ thở hơn. Đúng là hết thuốc chữa.
Chỉ còn một tuần nữa là đến ngày hai mươi bốn tháng Sáu.
Nhìn lịch, tôi chợt nhận ra sự trùng hợp kỳ lạ ở ngày hôm đó. Đối với tôi lúc này, kẻ sắp bị ném vào màn đêm vĩnh cửu, đó là một ngày thật đặc biệt.
Tôi mở iTunes, từ từ cuộn danh sách nhạc.
Đó là sân khấu của riêng tôi. Tôi có thể làm bất cứ điều gì mình thích. Hát những bài mình yêu. Thậm chí cover một bài mà chẳng khán giả nào biết. Nơi tôi sắp ra khơi là một đại dương chân không, nơi hoàn toàn không có gì ngoài sự tự do.
Danh sách nghệ sĩ dừng lại ở chữ C.
Carpenters.
Tôi nhấp đúp vào tên bài hát, ngả người ra ghế và nhắm mắt lại. Từ loa để bàn, giọng nói sôi nổi đến mức hơi căng thẳng của DJ radio vang lên. Một giọng nói lạ lùng như kim loại kết tinh len lỏi vào cuộc điện thoại.
Còn một tuần nữa. Ngày hai mươi bốn tháng Sáu.
Tôi vừa háo hức mong chờ, lại vừa run rẩy sợ hãi chuyến ra khơi ấy.
*
Phòng chờ dành cho một người sao mà rộng lớn và lạnh lẽo đến thế.
Màn hình ở góc trần nhà đang chiếu cảnh tượng trong hội trường. Trên sân khấu trung tâm sân vận động, một nhóm vocal nam bốn thành viên đang vung vãi giọng hát và nụ cười, nhận lấy sự cuồng nhiệt từ hàng nghìn khán giả. Dù không có âm thanh, nhưng những rung động truyền qua kết cấu bê tông cũng đủ để tôi cảm nhận được sự sôi sục của Arena.
Tôi không thể ngồi yên, cứ đi vòng quanh chiếc bàn dài. Hình ảnh phản chiếu của mình liên tục lướt qua những tấm gương trang điểm trên tường càng làm tôi thêm bồn chồn.
Bộ trang phục gothic tông đen-đỏ-bạc này cùng hệ với bộ đồ hoàng tử hôm chụp hình. Tại sao tôi lại mặc thứ này cơ chứ... Tôi sợ tay áo rườm rà sẽ vướng vào dây đàn. Muốn vứt hết đi để mặc áo phông cho nhẹ nợ, nhưng giờ đã quá muộn.
Chẳng còn đường lui nữa rồi.
Cốc, cốc.
Người thò đầu vào là một nam nhân viên trẻ đội ngược mũ bóng chày.
"Hiện đang là bài cuối cùng của phần encore. Còn mười lăm phút nữa, mời anh chuẩn bị."
Ngay khi cậu ta rút lui, một người phụ nữ trẻ mặc vest bước vào, miệng rối rít xin lỗi. Cô đeo thẻ nhân viên và lủng lẳng chiếc máy ảnh to sụ trước ngực. Đó là Takatsuka-san, người phụ trách từ Naked Egg đã hỗ trợ tôi suốt từ buổi tổng duyệt trưa nay.
"Cuối cùng cũng đến giờ G rồi nhỉ. Tôi lại thấy hồi hộp hơn cả anh nữa, xin lỗi nhé."
Takatsuka-san cười nói.
"Tôi chưa từng phụ trách sự kiện nào lớn thế này, hôm nay thật sự là trải nghiệm quý báu. Vé bán hết sạch, thật sự cảm ơn anh rất nhiều. Tất cả là nhờ Murase-san cả đấy."
"Không đâu, chính tôi mới là người đưa ra bao nhiêu yêu sách hành hạ các chị."
Vì việc tham gia lần này có quá trình khá phức tạp nên được cảm ơn trực diện thế này tôi thấy hơi ngượng. Nhưng Takatsuka-san vẫn tiếp tục thao thao bất tuyệt.
"Thật sự tuyệt vời lắm ạ. Khi thông báo PNO không diễn, đúng là có nhiều vé bị hủy, nhưng khi tin Murase-san solo được tung ra thì số vé đó được tẩu tán sạch sẽ ngay lập tức. Giám đốc cũng cảm kích lắm. Thật ra hôm nay ngài ấy định đến chào hỏi..."
"Không, không cần đâu ạ. Chuyện đó thật sự không cần đâu."
Tôi vội xua tay. Tôi không muốn nhìn mặt lão ta thêm lần nào nữa. Tôi đã nhờ Kurokawa-san chuyển lời rằng "sau vụ này cấm có dính líu gì nữa", nên chắc lão cũng biết điều mà lánh mặt. May quá. Đang căng thẳng tột độ mà gặp lão thì chắc tôi tăng xông mất.
Cháy vé. Kín chỗ.
Trong tôi là một nửa an tâm, một nửa bất an. Dù mạnh miệng tuyên bố solo, nhưng nỗi sợ phải diễn trước hàng ghế trống hoác vì khán giả bỏ về vẫn cứ âm ỉ trong tôi. Nghe tin năm nghìn chỗ đã lấp đầy, tôi tạm thở phào.
Nhưng... năm nghìn người đấy? Mà tôi chỉ có một mình?
Không có Akane lí lắc khuấy động bầu không khí. Không có Kaya với khí chất bá đạo làm chủ sân khấu. Không có Rinko với cái liếc mắt lạnh lùng khiến fan gào thét. Cũng chẳng có Shizuki với nhịp điệu groove bùng nổ.
Tôi phải chiến đấu một mình.
"Vậy, chúng ta đi thôi nhỉ."
Takatsuka-san dẫn đường, kéo cửa phòng chờ mời tôi ra hành lang.
Bước đi trong đường hầm dẫn ra sân khấu, những âm thanh "rầm, rầm" như sấm rền cứ bao vây lấy tôi. Đó là tiếng khán giả đồng loạt dậm chân và vỗ tay. Một nhịp đập hiếu chiến, nôn nao chờ đợi giờ khai màn.
Tôi bước lên cầu thang. Lướt qua vô số nhân viên đeo bộ đàm. Ai cũng nhìn tôi với ánh mắt vừa kỳ vọng vừa ngưỡng mộ. Phía sâu trong tai tôi bắt đầu đau nhói.
Một mình.
Phía trước, cánh cổng lớn đã mở toang.
Tôi chợt nhớ ra, quay sang hỏi nhỏ Takatsuka-san.
"Về Wi-Fi trên sân khấu tôi đã nhờ trước, không biết có kết nối được không ạ?"
"Hả? À, vâng! Nghe kỹ thuật bảo ổn ạ!" Takatsuka-san phải gào lên để át tiếng ồn. "Tôi không rành DTM lắm, nhưng hóa ra diễn cái này cũng cần mạng internet nhỉ."
Không phải vậy. Tôi đâu cần mạng để biểu diễn. Nhưng giải thích thì dài dòng và xấu hổ quá nên tôi lờ đi.
Chúng tôi đã đến cổng.
Tiếng dậm chân của hàng nghìn người dội thẳng vào lồng ngực. Dưới ánh đèn chói lòa từ trần nhà cao vút, một sân khấu hình vuông hiện ra, bốn phía là những dàn loa đen ngòm như những con quái vật đang canh gác.
Tôi bước ra khỏi cổng, được hộ tống bởi bốn vệ sĩ. Tiếng hò reo bùng nổ như bom dội, ập xuống đầu tôi. Trần nhà quá cao khiến tôi ngỡ mình vừa bước ra dưới bầu trời đêm. Ánh sao nhân tạo quá gần, quá chói, quá sắc nhọn.
Tiếng gọi tên tôi xé toạc không gian. Tôi nín thở chạy về phía trung tâm sân khấu, nơi những nhạc cụ của tôi đang lặng lẽ chờ đợi. Cây Washburn đổ bóng mờ nhạt. Cây KORG D1 nằm đó mỏng manh như chiếc lông vũ. Chiếc tablet PC im lìm với màn hình sáng xanh rêu.
Tôi lao lên bậc thang sân khấu. Vệ sĩ dừng lại. Chỉ còn mình tôi giữa cơn bão âm thanh.
— Makoto... Makoto... Makoto!
Từ trước đến nay, đã bao giờ tôi được hàng ngàn người gọi tên mình với giọng điệu khát khao và mãnh liệt đến thế chưa? Liệu tôi có trụ vững được trong chín mươi phút sắp tới không?
Tôi chống tay lên cây piano điện, cố điều hòa nhịp thở. Nơi cô độc nhất không phải là bóng tối vô nhân, mà là giữa ánh sáng chói lòa, bị vây quanh bởi biển người nhưng lại bị ngăn cách bởi một tấm màn vô hình.
Tôi chạm vào máy tính. Hơi nóng từ máy thấm vào đầu ngón tay.
Ban tổ chức từng gợi ý thuê người điều khiển âm thanh (manipulator) trong hậu trường để tôi đỡ phải thao tác máy tính, tránh làm mất hứng khán giả. Rất hợp lý.
Nhưng tôi đã từ chối.
Tôi muốn tự mình nếm trải sự cô độc bất tiện này bằng chính cơ thể mình.
Và, còn một lý do nữa...
Tôi mở trình duyệt, truy cập vào kênh livestream của "Moon Echo". Biểu tượng "Live" màu đỏ đang sáng. Tôi thu nhỏ cửa sổ video xuống góc màn hình.
Chính là giờ này.
Trong ô cửa sổ bé tẹo, sân khấu hầm ngầm của "Moon Echo" hiện ra. Dưới ánh đèn xanh, bốn cô gái bước ra, cầm lấy nhạc cụ. Những cánh tay khán giả che khuất cả camera. Dù không có tiếng, tôi vẫn cảm nhận được sức nóng sôi sục ở đó.
Mới tháng trước tôi còn ở đó. Vậy mà giờ đây, nhìn lại chốn cũ qua màn hình từ nơi xa xôi này, nỗi hoài niệm dâng lên nghẹn đắng.
Là tôi đã tự buông tay.
Tôi ngẩng đầu lên. Hàng ngàn cặp mắt đang cháy rực phía chân trời. Tôi giơ hai tay đáp lại, tiếng hoan hô như bão cát quất ngược vào mặt. Cơ thể tôi như sắp bị bào mòn và tan biến.
Tôi kéo micro lại gần. Chờ cho tiếng ồn lắng xuống.
Họ đến đây để nghe nhạc của tôi. Không phải ban nhạc của tôi — mà là một mình tôi. Hòn đảo cô độc này được bao quanh bởi đại dương bóng tối mênh mông và những đốm lửa tựa thuyền đánh cá.
Tôi có thể chỉ cần nhấn Play và hát. Nhưng những người này, theo một nghĩa nào đó, là đồng lõa của tôi. Họ đã dung túng cho cái tôi ích kỷ của tôi, đưa nó đến đêm diễn kỳ diệu này. Tôi có nghĩa vụ phải giải thích cho họ.
"...Hôm nay, thật sự cảm ơn mọi người đã đến."
Tiếng reo hò và tiếng cười khúc khích hòa lẫn. Ánh đèn quá chói khiến tôi không thấy trần nhà đâu. Thật may vì đây là Arena. Tôi có thể mơ về những vì sao.
"Hôm nay là ngày 24 tháng 6... nghe nói là Ngày UFO."
Nhận thấy sự xì xào bối rối bên dưới, tôi nói tiếp.
"Nhiều thập kỷ trước — thời bố mẹ tôi mới sinh ra, người ta từng phát cuồng vì UFO và vũ trụ. Có lẽ... người ngoài hành tinh đã thực sự ghé thăm Trái Đất rất nhiều lần. Lặng lẽ, không ai hay biết. Nhưng gần đây chẳng còn nghe thấy nữa. Có lẽ họ đã bỏ cuộc. Vì chúng ta không lắng nghe tiếng gọi, nên họ đã bỏ đi đến những vì sao khác. Nếu bây giờ chúng ta cất tiếng gọi, biết đâu họ sẽ lại hồi đáp. ...Bài hát đầu tiên tôi muốn gửi tặng, là một bài hát như thế."
Tiếng xì xào lan ra như sóng gợn.
Tôi chạm vào màn hình tablet, lùi lại, khoác cây Washburn lên vai.
Một lớp noise (tạp âm) dày đặc lấp đầy sân vận động. Tiếng sóng vỗ bờ cát bình minh. Hàng vạn quả trứng rùa biển trôi theo bọt sóng. Đàn chim chờ nắng sớm xếp hàng trên mỏm đá, và tiếng gầm của loài thú vô danh xé toạc màn đêm.
Tiếng piano điện ngân lên những hợp âm du dương, rơi xuống như mưa từ kẽ mây. Tôi ghé môi vào micro, hát như thì thầm. Gửi đến ai đó, một dạng sống xa lạ đang trôi dạt giữa ngân hà...
Chúng ta có sức mạnh đó. Sức mạnh gửi lời nói đến thế giới rộng lớn.
Nhắm mắt lại, tập trung...
Dồn hết tâm tư vào bài ca này.
"Calling Occupants of Interplanetary Craft"
Hãy gửi lời đến những người chèo thuyền giữa các vì sao.
Dàn dây (strings) lộng lẫy trào dâng, tiếng cymbal vỡ òa lấp lánh, bản hòa tấu chuyển điệu cao vút như xé toạc tấm màn nhung đêm tối. Tôi siết chặt phím gảy, rải những nốt arpeggio chậm rãi.
Bốn ngày sau khi tàu Voyager 1 rời Trái Đất, Carpenters đã thản nhiên phát hành album thứ tám. Đó là năm cuối cùng Karen Carpenter, dù bị giam cầm trong cơ thể gầy mòn vì bệnh tật, vẫn giữ được vẻ đẹp mong manh ấy.
Bản cover này nằm lặng lẽ cuối mặt B. Một bản ballad dài, chậm rãi tựa giấc mơ bình minh bất tận, như sao chép lại khoảng cách tuyệt vọng đang ngày một nới rộng giữa Voyager và Trái Đất.
Gửi đến những người chèo thuyền giữa các vì sao — tôi cất tiếng gọi. Lặp đi lặp lại. Chúng tôi ở đây. Là bạn của các người.
Thật ra tôi biết. Ai cũng biết. Tiếng gọi đó chỉ vang vọng trong bầu khí quyển, bị chính chúng ta tiêu thụ hết, chẳng bao giờ đến được bờ bên kia của biển sao. Bài hát này chẳng chữa lành nỗi cô đơn của ai cả.
Dù vậy, chúng ta chẳng còn cách nào khác ngoài việc yêu lấy những bài ca. Bởi sự cô độc chính là đường viền định hình nên chúng ta, là con thuyền chở che chúng ta.
Tôi đạp pedal, biến đổi âm sắc guitar. Từ tiếng côn trùng rả rích thành tiếng gầm chói tai của tên lửa xé gió. Tiếng kèn hiệu synth brass báo hiệu chuyến ra khơi. Tôi chồng lớp giọng hát sống động của mình lên chính giọng hát đã được thu âm. Đoạn guitar solo tôi vắt kiệt sức chơi cũng không ai đáp lại. Bass, trống, dàn dây... tất cả chỉ là cái bóng của chính tôi, nhảy múa theo lập trình.
Tôi đến đây đêm nay để xác nhận điều đó.
Các người cũng vậy phải không? Tôi giấu câu hỏi vào tiếng hát, gửi đến vòng tròn ánh sáng xa xăm. Các người đến để xem tôi vỡ nát, bong tróc và trôi dạt vào hư vô. Nếu không, các người đã chẳng giữ chặt tấm vé có thể thành giấy vụn mà chờ đến ngày hôm nay.
Hàng ngàn cặp mắt như ngọn lửa bi thương dõi theo chuyến đi, khoảnh khắc đó tôi thấy chúng đáng yêu biết bao.
Những người chèo thuyền giữa các vì sao...
Chỉ có bài ca là vươn tới được. Chỉ có bài ca lấp đầy được khoảng trống. Dù thời gian có cuốn trôi tất cả.
Tôi ở đây. Là bạn của các người...
Một mình tôi rơi xuống trong đêm nay.
Điệp khúc lặp lại. Hàng ngàn ảo thanh dệt nên từ hiệu ứng gọi và đáp với tiếng kèn điện tử lạnh lẽo. Cây Washburn nóng rực trong tay tôi. Đó là thân nhiệt của tôi. Một nhiệt lượng hư cấu sinh ra từ máu và những ngón tay giả dối.
Hai con tàu Voyager, ngoài kia xa hơn cả sao Diêm Vương, có lẽ cũng đang tự bào mòn chính mình để gửi về Trái Đất những bài ca cuối cùng. Chúng rời xa tôi, hay tôi rời xa chúng? Định luật vật lý tàn nhẫn không phân biệt được hai điều đó.
Tôi thốt ra lời gọi cuối cùng, lùi lại, ngước nhìn bầu trời giả tạo, gào lên một tiếng không thành lời rồi đập mạnh phím gảy xuống dây đàn.
Xa xa, biển lửa rung chuyển. Khán giả đồng loạt đứng dậy, vươn tay về phía sân khấu. Đêm nay, các người cũng sẽ khởi hành từ đây. Trên hải trình cô độc của riêng mình.
Hợp âm kết thúc. Tôi đón nhận rung chấn của cây đàn, ném phím gảy đi. Dư âm lan tỏa như sóng gợn. Tôi bước lại gần tablet PC.
Tiếng vỗ tay ập đến như mưa rào trên biển.
Tôi nheo mắt lau mồ hôi, nhìn vào góc màn hình máy tính.
Akane cười, giơ ngón cái. Rinko mím môi, khẽ gật đầu. Kaya quay lại nhìn trống, và Shizuki giơ dùi lên, gõ 4 nhịp.
Bài thứ hai.
Dù không nghe thấy, hình ảnh bé xíu, tôi vẫn biết họ chơi bài gì.
Là bài hát tôi cũng chọn làm bài thứ hai.
Chỉ có âm nhạc kết nối tôi và họ — những người đang ở nơi xa hơn cả sao Diêm Vương. Tôi đốt cháy sợi dây kết nối ấy, con thuyền của tôi rẽ sóng tiến lên, dù biết chẳng bao giờ đến đích.
Tôi lướt tay trên màn hình. File nhạc chuyển đổi. Nhịp điệu dồn dập vang lên, cả khán phòng vỡ òa. Đó là bài hát của PNO mà ai cũng chờ đợi.
Tôi liếm môi, lấy chiếc phím gảy mới.
Nghe cho kỹ đây. Bài hát các người mong đợi — nhưng là bản solo.
Sự lộng lẫy của các cô gái không còn ở đây. Tôi đã gọt bỏ tất cả, lấp đầy bằng dục vọng trần trụi của mình. Hãy xem chúng ta đã đánh mất những gì để thắp lên ngọn lửa đêm nay.
Tôi bước lại gần micro. Môi tê rần như điện giật.
Tiếng hát cất lên khoét sâu vào tim tôi hơn bao giờ hết. Cảm giác tuyệt vời nhất, và cũng tồi tệ nhất.
*
Tôi xuống tàu ở ga Higashi-Shinjuku, bước lên mặt đất.
Gió lạnh bất ngờ lùa qua gáy khiến cơ thể đang nóng hừng hực của tôi run lên. Có vẻ vừa mưa xong, mặt đường ướt sũng loang lổ. Bầu trời tối sầm, không một ánh sao. Dòng xe cộ trên đường Meiji nghiền nát dư âm ảo ảnh tôi vừa trải qua, để lại mùi thực tại gai góc.
Tôi rụt cổ, rảo bước. Đã hơn chín giờ tối.
Dù đã từ chối mọi lời mời tiệc tùng để chuồn về sớm bằng tấm khiên "vị thành niên", nhưng rốt cuộc vẫn muộn thế này.
Điện thoại không một tin nhắn.
Mình mong chờ gì chứ? Chính mình là người buông tay mà. Giờ này chắc họ đang ăn tối với Kurokawa-san, hoặc đã về nhà rồi.
Bên kia đường, tòa nhà quen thuộc hiện ra. Logo "MOON ECHO" sáng đèn khiêm tốn.
Sảnh vẫn sáng, nhân viên và các ban nhạc đang tụ tập. Studio mở 24/24 nên kiểu gì cũng có người. Chỉ cần đến đó, thấy ai đó đang sống, đang chuyển động là đủ.
Tôi chờ đèn xanh, bước qua vạch kẻ đường. Từng bước cẩn trọng như sợ rơi xuống vực thẳm nhựa đường đen ngòm. Còn bốn bước thì đèn nhấp nháy, tôi vội chạy sang.
Đặt chân lên "bờ", tôi lại nhìn điện thoại. Vẫn không có tin nhắn.
Đương nhiên rồi. Tôi có liên lạc gì đâu. Tôi sợ phải đối diện với sự thật rằng chẳng ai đợi mình cả.
Tấm bảng thông báo show diễn ở lối vào đã được dọn đi. Mọi thứ đã tàn cuộc.
Tôi không hối hận. Tôi đã chọn điều này. Chỉ là... cô đơn đến thấu xương.
Tôi đứng ở rìa vùng sáng, nhìn vào sảnh. Đám sinh viên đọc band score, ban nhạc công sở cãi nhau chia tiền, cô gái trẻ gào vào điện thoại...
Ngày xưa tôi cũng ở đó. Nơi bắt đầu của dàn nhạc chúng tôi. Mùi hoài niệm xộc lên mũi.
Nhưng — đây không phải nơi bắt đầu của riêng tôi.
Nên đêm nay, chỉ nhìn thôi là đủ.
Tôi nheo mắt, lùi lại vào bóng tối, định quay lưng bỏ đi.
Đúng lúc đó, cửa thang máy sâu trong sảnh mở ra. Từng bóng người chen chúc ùa ra. Các cô gái chạy băng qua sảnh, chen nhau lách qua cửa tự động lao ra vỉa hè.
"Senpaiaaaaaaaaaa!"
Kaya là người đầu tiên lao vào tôi. Mái tóc màu lanh lấp lánh, mắt nhòe lệ, em đâm sầm vào ngực tôi, vòng tay siết chặt.
"A, Kaya! Không được, là chị! Chị phải là người đầu tiên chứ!"
Shizuki rít lên giọng cao vút, lao tới cố gỡ Kaya ra nhưng bất lực, đành ôm chầm lấy tôi từ phía sau. Kẹp giữa hai nguồn nhiệt, tôi tắc thở.
"Tớ cũng tham gia!"
Akane hớn hở chen vào giữa.
Tôi ngoái đầu cầu cứu thì thấy Rinko đang thong thả bước ra.
"Đừng có giở trò đồi bại giữa thanh thiên bạch nhật thế. Vào trong mà làm."
Cuối cùng là Kurokawa-san.
"Cái gì đây. Rốt cuộc cậu cũng mò đến à."
Chị cười khổ.
"Bọn chị còn cá xem Mako có đến không. Chẳng ai bắt cửa 'không đến' cả, nên chị đành phải đặt vào cửa đó. Thua trắng luôn."
"Tớ đã dự đoán cậu sẽ đến mà không báo, rồi định lủi thủi quay về ngay trước cửa, nên đây là chiến thắng tuyệt đối của tớ," Rinko đắc ý.
"A, n-nhưng mà em! Em là người nhìn thấy anh đầu tiên ạ!"
Kaya ngẩng mặt lên, chỉ tay lên ô cửa sổ tít trên cao.
Hóa ra mọi người đã đợi ở phòng làm việc, canh chừng bên cửa sổ nên mới thấy tôi ngay. Bị họ bắt thóp việc tôi sẽ không liên lạc, khiến họ lo lắng vô ích, tôi thấy tội lỗi muốn chui xuống đất.
Nhưng tôi sẽ không xin lỗi.
Nếu định xin lỗi thì đã chẳng làm. Tôi chọn buông tay, du hành giữa các vì sao rồi quay trở lại. Chỉ vậy thôi.
"Rồi rồi, đi ăn mừng thua cược nào."
Kurokawa-san hất cằm về phía phố.
"Duyệt! Đi họp kiểm điểm thôi!" Akane nói. "Xong rồi tớ mới nói nhé, Makoto-chan chơi xấu lắm! Tớ muốn diễn ở Arena cơ mà, sao không đổi lại chứ!"
"Nhưng ưu tiên của chúng ta là 'Moon Echo' mà, với lại bỏ sang Arena thì hình ảnh nhóm sẽ không tốt đâu."
"Shizuki hiểu chuyện ghê. Vụ này là để PR cho công ty mà."
"Nhưng... nhưng mà anh lấp đầy cả Arena luôn hả? Ngầu quá đi mất! Em cũng muốn đi xem... A, ý em là tất nhiên live của PNO quan trọng nhất rồi."
"Tiện thể, doanh thu chia thế nào? Gộp cả hai bên rồi chia đều cho năm người nhé?"
Vừa trò chuyện rôm rả, chúng tôi vừa hòa thành một khối, bước về phía ánh đèn thành phố. Từng lời nói bâng quơ cũng thật ấm áp.
Lúc dừng chờ đèn đỏ, tôi chợt nghĩ về Voyager.
Kỹ thuật Swing-by (Hỗ trợ hấp dẫn).
Để bay vào vũ trụ bao la, hai tàu Voyager đã mượn tốc độ từ Sao Mộc. Lợi dụng lực hấp dẫn khi bay ngang qua để phóng đi... mạnh mẽ hơn.
Một cuộc hội ngộ để chuẩn bị cho chia ly vĩnh hằng.
Đèn chuyển xanh.
Chúng tôi bước sang bờ bên kia. Cười nói, xác nhận hơi ấm và sự sống của nhau. Dàn nhạc quý giá của tôi.
Chắc ai cũng linh cảm được điều đó, dù không nói ra.
Một ngày nào đó, chính tay tôi sẽ phá hủy thiên đường này. Bỏ lại tàn tích, hướng về chân trời ngọc bích để bắt đầu hải trình đơn độc.
Không phải đêm nay, nhưng trong một tương lai không xa.
Nghĩ đến ngày đó, mọi thứ hiện tại trở nên đáng yêu đến lạ lùng. Và tôi siết chặt bàn tay của ai đó đang nép vào mình.
1 Bình luận