Nếu bạn yêu thích những gì chúng tôi làm, hãy theo dõi chúng tôi trên các nền tảng mạng xã hội, tham gia máy chủ Discord của chúng tôi và cân nhắc ủng hộ chúng tôi trên Patreon:
https://discord.gg/e4BJxX6https://www.patreon.com/CClawTrans
Lưu ý: Như bạn có thể đã đoán, số chương không bắt đầu từ 1, mà được tính liên tục qua các tập, vì vậy, đây là chương một của tập hai, nhưng là chương 6 tính tổng thể.
1
Một âm thanh chói tai vang vọng trong đầu tôi. Đầu óc quay cuồng, cơ thể chao đảo, lung lay. Ý thức dần trở nên mơ hồ. Tay chân tôi, dù là một ngón tay, cũng không thể nhúc nhích. Tôi dường như hóa đá tại chỗ. Ngay khoảnh khắc những lời nói ấy phát ra từ miệng cậu ta, cả cơ thể tôi như bị đóng băng.
…Một tiếng động lạ lùng tràn ngập đôi tai. Hà, hà, hà. Nghe cứ như tiếng chó thở hổn hển vậy. Nó khiến tôi liên tưởng đến Ren-chan, cô bạn của Haruka-chan. Im đi! Phiền phức quá. Tôi đâu có thời gian cho mấy chuyện đó. Thế nhưng, tôi càng cằn nhằn thì âm thanh ấy càng trở nên dồn dập hơn. Nó cứ thế tiếp diễn cho đến khi toàn thân tôi đập thình thịch như một trái tim khổng lồ. Tôi không thở được.
—Cậu ta vừa nói gì vậy?
Đứng trước mặt tôi là Bizen Ryouichi-kun. Cậu ấy là một người bạn tốt của bạn trai tôi, Iruma Haruto. Dù đôi lúc có vẻ hơi hung hăng, nhưng cậu ấy là người tốt, và cũng khá thân thiết với Haruto. Cậu ấy thậm chí còn đối xử tốt với tôi – vậy tại sao…?
“Im lặng rồi à? Không nghe rõ sao? Tôi sẽ hỏi lại bao nhiêu lần cũng được. Cho đến khi cô thú nhận, tôi sẽ không dừng lại đâu.” Đôi mắt của Bizen-kun sắc lạnh như một con thú hoang.
Tôi biết rõ ánh mắt đó. Khi đám đông chế nhạo Haruto, cậu ấy đã gầm lên và xua đuổi tất cả bọn họ. Ánh mắt cậu ấy khi đó như muốn giết người, và giờ đây, cái nhìn ấy lại đang chĩa thẳng vào tôi.
“Này, Asahina. Không có gì quá điên rồ đâu. Cô thích mấy câu đố, đúng không? Vậy thì, trả lời tôi đi. Nếu cô nói nhanh, tôi cũng sẽ nhanh gọn. Tất cả những gì tôi muốn—”
“À, ơ…? Ơ…?”
“—là biết về cái trò chơi mà tất cả các người đang chơi.”
Ngay khi những lời đó lọt vào tai, máu trong toàn thân tôi như đông cứng lại. Dừng lại. Đừng nói điều đó. Đừng nói cái từ đó!
“Sao… tại sao… làm sao cậu…”
“Ồ? Vậy ra cô cũng nghe đến chuyện đó ít nhiều rồi. Vậy thì mọi chuyện đơn giản rồi. Tôi sẽ lên sân thượng, và đợi cô ở đó, vậy nên—” Bizen-kun vỗ nhẹ vào vai tôi.
Đó chỉ là một cử chỉ vô tư, điều mà bạn bè thường làm với nhau. Nhưng nó lại khiến tận sâu trong trái tim tôi run rẩy. Bởi vì, nụ cười trên gương mặt Bizen-kun còn đáng sợ hơn bất cứ điều gì tôi từng thấy.
“—Đừng hòng chạy trốn, được chứ?”
Tôi chỉ có thể gật đầu, và dõi theo Bizen-kun bước đi. Vừa mất hút bóng cậu ấy, hai chân tôi khuỵu xuống, cả người đổ sụp xuống sàn nhà. Cảm giác lạnh buốt từ nền đất ùa đến, tôi ôm chặt lấy cơ thể mình để sưởi ấm.
Giờ là giờ ăn trưa. Có vài người đang đi lại ở hành lang, nhìn tôi với ánh mắt nghi ngờ. Tôi nghĩ thậm chí có người còn đề nghị đưa tôi đến phòng y tế, nhưng… tôi chỉ chạy đi trong vô thức. Tôi không quan tâm đến họ! Tôi không quan tâm đến bất cứ điều gì! Hiện tại chỉ có một thứ duy nhất quan trọng!
Răng tôi va vào nhau lạch cạch, tạo ra tiếng động khó chịu, một tiếng rên rỉ thoát ra khỏi miệng. Những lời của Bizen-kun cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi. Tôi cảm thấy buồn nôn, sắp nôn ra đến nơi rồi—
—Sao tôi lại có thể quên một điều quan trọng đến thế?
Tôi nhớ tất cả. Tôi nhớ lý do vì sao tôi bắt đầu hẹn hò với Haruto, và vì sao tôi đã tỏ tình với cậu ấy. Không, không phải vậy. Tôi biết chuyện này suốt thời gian qua, chỉ là tôi đã cố tình không nhìn vào sự thật. Tận sâu thẳm trong tôi, tôi tự lừa dối chính mình. Nhưng tôi không muốn thực tại giả tạo này tan vỡ. Những ngày tháng ấy tôi đã sống trong hạnh phúc viên mãn. Tôi không muốn mất đi bất cứ thứ gì mình có.
Tầm nhìn của tôi tối sầm lại. Những ngày tháng hạnh phúc của tôi, tương lai của tôi, tôi nghe thấy âm thanh của tất cả những điều quan trọng đối với mình đang tan nát. Tôi đúng là một kẻ ngốc. Tại sao tôi từng nghĩ mình xứng đáng với điều này. Tôi đã hành động như một người bạn gái thực sự. Tại sao tôi lại tận hưởng bản thân đến vậy? Tôi không xứng đáng với điều này. Tôi đã nói dối cậu ấy.
—Mình đã lừa dối Haruto, người mình yêu quý nhất!
Từng bước, từng bước một… tôi nặng nề lê chân lên cầu thang. Mỗi bước đi lên, lòng tôi lại thắt chặt một hồi. Tôi không muốn tới đó, nhưng tôi buộc phải đi. Tại sao mọi chuyện lại ra nông nỗi này? Tôi biết, tất cả là lỗi của tôi. Là do tôi mà ra. Nhưng giờ hối hận thì cũng chẳng ích gì.
—Bởi vì mọi thứ đã quá muộn rồi.
Tôi gắng gượng ngăn trái tim mình vỡ vụn, tiếp tục bước lên. Cuối cùng, đỉnh cầu thang cũng hiện ra trước mắt tôi, cùng với cánh cửa trắng toát ngăn cách tôi với sân thượng. Cả người tôi run rẩy. Cảm giác như đang bước tới pháp trường vậy. Không thể trốn tránh nữa rồi. Tôi sẽ phải nhận lấy hình phạt cho tội lỗi của mình, ngay tại đây, ngay lúc này.
Tôi đặt tay lên nắm cửa, từ từ xoay nhẹ. *Cạch… kẹttttt…* Cánh cửa mở ra, một làn gió lạnh buốt ập vào mặt, khiến tôi run thêm bần bật. Sân thượng này đúng là nơi lạnh nhất trong toàn bộ ngôi trường. Dù đang là giờ nghỉ trưa, vào cái mùa này, ngoài tôi ra thì chẳng có học sinh nào khác ở đây — ngoài cậu ấy.

“Bizen… kun…”
Cậu ấy quay lưng về phía tôi, đứng sát mép sân thượng. Chỉ có hàng rào mỏng manh ngăn cách cậu ấy với khoảng không bên dưới, khi cậu ấy hướng mắt nhìn ra xa… Tôi phải làm gì đây, tôi không thể cất lời gọi cậu ấy. Nhưng, đúng lúc tôi đang hoang mang lo sợ, Bizen-kun đã hành động trước, và quay người lại nhìn tôi.
“Cậu đã đến rồi.”
—Đáng sợ quá. Chỉ nghe thấy giọng nói của cậu ấy thôi, nỗi sợ hãi đã tràn ngập khắp cơ thể tôi. Bizen-kun định làm gì bây giờ? Tôi không biết. Nhưng, điều khiến tôi sợ hơn nữa là một khả năng nhất định. Đó là việc Bizen-kun đã biết tất cả về trò chơi này – và đã kể cho Haruto nghe! Về việc mối quan hệ giữa chúng tôi chỉ là giả dối, là một vở kịch. Chỉ nghĩ đến đó thôi, tôi đã sợ hãi đến mức muốn bỏ chạy, không bao giờ quay lại nữa.
“Xin lỗi vì đã gọi cậu lên đây giữa tiết trời lạnh giá này. Tôi nghĩ ở đây sẽ không phải lo có người nghe lén.”
“Ừm, ừm…”
Bây giờ tôi nên nói gì đây? Tôi đã định suy nghĩ trên đường đi, nhưng đầu óc tôi trống rỗng suốt nãy giờ, và giờ vẫn vậy.
“Giờ nghỉ trưa không có nhiều thời gian, đúng không. Vậy nên, tôi sẽ đi thẳng vào vấn đề. Tôi chỉ muốn biết một điều thôi. Nói tóm lại, cái trò chơi mà lớp cậu đang thực hiện ấy.” Cậu ấy nói với giọng điệu thờ ơ, không chút biểu cảm trên khuôn mặt.
Điều đó càng khiến cậu ấy trở nên đáng sợ hơn.
“Tôi nghe nói trò chơi này là dụ dỗ mục tiêu bằng một lời tỏ tình giả dối, rồi sau đó tiết lộ tất cả để hủy hoại lòng tự trọng của họ. Có đúng vậy không?”
G-Gì cơ? Cậu ấy nghe chuyện này từ đâu? Sao cậu ấy lại biết nhiều đến thế… Nhưng, tất nhiên, tôi không có thời gian để hỏi.
“À… ừm…”
Tôi không thể giấu được nữa rồi. Cả người tôi cứng đờ và khó chịu như một con robot, tôi khẽ gật đầu.
“…Tôi hiểu rồi. Vậy thì, đây mới là điều quan trọng. Nếu tôi sai, tôi không ngại quỳ sụp xuống sàn ngay bây giờ.” Bizen-kun tuyên bố, và hít một hơi thật sâu. “—Cậu có tham gia vào trò chơi đó không?”
—Cậu ấy đã hỏi đúng câu mà tôi không bao giờ muốn nghe.
“!”
Tôi muốn nói rằng cậu ấy đã sai. Nhưng, tôi nhớ rõ mọi chuyện. Tôi đã tiếp tục lừa dối cậu ấy, lừa dối Haruto, lừa dối người mình yêu quý. Bởi vậy, tôi—
“Vâ…ng…” Tôi không thể chối bỏ được nữa.
“Ôi… không…” Đôi mắt Bizen-kun mở to, cậu ấy ôm lấy đầu trong tuyệt vọng. “Trả lời tôi. Tại sao cậu lại làm thế!”
Không có ý nghĩa gì khi che giấu nữa. Giọng tôi run rẩy, nhưng tôi đã cố gắng hết sức để kể cho cậu ấy nghe mọi thứ: Về việc tôi đã bị bắt nạt từ khi bắt đầu đến trường này như thế nào, việc tôi đã làm vỡ hộp phấn của một bạn học, và việc tôi bị ép buộc tham gia vào trò chơi này. Bởi vì điều đó, tôi đã buộc phải lừa dối mọi người – lừa dối cậu ấy.
Bizen-kun lắng nghe tôi. Nét mặt cậu ấy dịu đi một chút, khi cậu ấy khẽ rên lên. Tuy nhiên, miệng cậu ấy vẫn không hề thả lỏng. Khi tôi kể xong câu chuyện của mình, cậu ấy thở dài một hơi.
“Ra vậy. Thảo nào cô lại hẹn hò với Haruto.”
“Vâng…”
Trong giây lát, cậu ta dường như chết lặng. Thế nhưng, cậu ta khẽ siết chặt tay thành nắm đấm.
“…Đừng đùa với tôi!” Nét mặt cậu ta dữ tợn như quỷ. “Đừng có lôi Haruto vào cái trò ngu ngốc chết tiệt của cô!”
Cậu ấy nói đúng. Tôi không thể phản bác được lời nào. Tất cả những gì tôi có thể làm là lặng lẽ lắng nghe. Nhưng rồi chính cậu ấy cũng ngừng nói. Sự im lặng này kéo dài bao lâu? Cuối cùng, Bizen-kun phá vỡ sự im lặng khi thở dài thườn thượt. Lần này, cậu ấy dường như đã kiệt sức. Sắc giận dữ cũng biến mất khỏi nét mặt.
“Xin lỗi vì đã lớn tiếng như vậy. Tôi hiểu hoàn cảnh của cô.”
—À. Sao cơ? Tôi không ngờ lại nghe thấy điều đó. Nhưng, cho dù là vậy, Bizen-kun sẽ không dễ dàng tha thứ cho tôi đâu. Điều đó tôi biết rõ hơn ai hết. Sự tức giận của cậu ấy dành cho tôi không biến mất, chỉ là cậu ấy đã nén nó lại mà thôi. Tôi có thể nhận ra điều đó qua lời nói của cậu ấy.
“Tôi đã nghe về trò chơi này từ cái con bé Shouji kì quặc kia. Sau khi dọa nạt một hồi, nó đã kể hết mọi chuyện.”
Ơ, từ Shouji-san ư!? Cậu ấy đã gặp cô ấy sao!?
“Lúc đầu, tôi không tin. Cứ nghĩ nó chỉ đang nói dối. Nếu không nghe lời đồn từ Date, tôi đã chẳng thèm để tâm.”
“Lời đồn… Từ Date-kun sao?”
“Đúng vậy, anh em nhà Date, đặc biệt là thằng anh, có một mạng lưới thông tin khá kỳ quặc, không chỉ dừng lại ở khối học sinh cùng năm. Từ bọn chúng, tôi nghe được đủ thứ chuyện.”
Tôi biết về chuyện đó. Anh em nhà Date-kun lúc nào cũng kè kè máy tính bảng và máy tính xách tay bên mình, thu thập thông tin này nọ. Bọn họ thậm chí còn có nhiều tài khoản mạng xã hội, tạo biểu đồ và hồ sơ đủ kiểu. Nhờ bọn họ, tôi cũng biết thêm nhiều chuyện về Haruto.
“Ở đó, tôi nghe được rằng lớp cô có một trò chơi đang diễn ra, với một học sinh cụ thể làm mục tiêu. Khi tôi tìm hiểu, kế hoạch là biến người bị ghét nhất ở trường này thành trò cười.”
À, ra vậy. Bây giờ cậu ấy nhắc đến thì mọi chuyện mới có lý. Trường này không quá lớn, và mấy cô gái trong lớp tôi rất thích buôn chuyện, nói xấu người khác. Đến mức tôi chẳng thể phân biệt thật giả được nữa khi nghe họ nói. Đương nhiên, điều đó có nghĩa là những lời đồn này sẽ lan truyền, dẫn đến việc anh em nhà Date-kun cũng nắm bắt được. Sao tôi chưa bao giờ nhận ra điều đơn giản như vậy chứ?
“Lý do duy nhất khiến Date phải tìm hiểu chuyện đó là do Kujou yêu cầu. Cô biết cô ấy mà phải không? Kujou Kanami.”
Tất nhiên là tôi biết cô ấy. Cô ấy là một trong những học sinh lớp 1 đã chào đón tôi bằng vòng tay rộng mở, tóc lúc nào cũng búi đuôi ngựa.
“Hình như cô ấy có vài người bạn trong lớp cô. Kujou tìm đến anh em nhà Date vì người bạn đó đang có biểu hiện lạ. Người bạn thanh mai trúc mã của anh em nhà Date và bạn của Kujou đều ở cùng lớp. Thế nên, Date lo lắng và suy nghĩ về chuyện này. Đó là lúc cậu ấy nhớ ra lời đồn về trò chơi đó.”
“Là… vậy sao…”
Vậy là bạn thanh mai trúc mã của Date-kun học cùng lớp với tôi. Tôi không biết là ai, nhưng điều đó có lẽ đã mở đường cho mọi chuyện. Khoảnh khắc ấy, tôi thực sự chẳng quan tâm chút nào.
“Khi tôi nghe về chuyện đó, tôi không bao giờ tưởng tượng được cô lại dính líu vào. Nhưng, vừa rồi lúc ra chơi, tôi tình cờ đi ngang qua phía sau dãy nhà học, và nghe thấy giọng của cái… con bé Nanase gì đó.”
Bizen-kun cũng từng nhắc là cậu ấy có đôi tai thính.
“Sau khi nghe lén bọn họ, tôi đã dồn con bé Shouji vào chân tường khi nó ở một mình, và bắt nó khai ra chi tiết trò chơi.”
…Thì ra là vậy. Nhưng việc tiết lộ mọi thứ dễ dàng như thế thì không giống họ lắm. Tại sao họ lại nói chuyện đó ở một nơi mà ai đó có thể nghe thấy chứ?
“Con bé nói với tôi rằng cậu mới là kẻ chủ mưu đứng sau kế hoạch đó. Và bằng chứng là, tôi cứ nhìn thái độ của cậu với Haruto là đủ hiểu rồi. Nói trắng ra là vì cậu đã tỏ vẻ quá đắc ý.”
“Không, không phải vậy! Tôi xin cậu, hãy tin tôi đi—”
“Thôi thì, tôi cũng chẳng tin tưởng hoàn toàn vào lời một cô gái không quen biết làm gì. Vả lại, Haruto chắc là thuộc dạng ít người ưa, nên việc cậu, một cô gái rõ ràng rất tốt, lại đột ngột tỏ tình với nó thì đúng là quá bất ngờ. Nghĩ lại mới thấy, thái độ của cả lớp 4 lúc ấy đều kỳ lạ từ đầu.”
Trong lúc nói, hẳn là cậu ta đã nhớ lại cảnh tượng lúc đó. Tôi nhận ra giọng điệu và vẻ mặt của cậu ta lại trở nên kích động.
“Chết tiệt! Nếu có Shun ở đó, nó đã nhận ra sớm hơn rồi!” Bizen-kun đạp chân vào hàng rào sắt.
Một tiếng động nặng nề vang lên, khiến cơ thể tôi run lên vì sợ hãi. Từng lời nói của cậu ta như mũi dao đâm thẳng vào ngực tôi. Cảm giác như tôi đang ngồi trên đống kim châm vậy. Nhưng, tất cả những gì tôi có thể làm là cố gắng kìm nén sự run rẩy của mình.
“Thôi được, tôi nghĩ có lẽ cậu đang nói thật. Tôi nghĩ mình có thể hiểu được điều đó. Dù sao thì, thái độ của cậu với Haruto giống hệt tôi khi tôi gặp nó.”
“…Hả?”
Cậu ta nói vậy là có ý gì? Tôi thấy vui vì cậu ta tin mình, nhưng sự bối rối còn lớn hơn. Mà cho dù cậu ta có tin lời tôi thì điều đó có thay đổi được gì đâu?
“Cái chuyện cậu đã lừa dối nó thì không thay đổi được đâu.”
Đúng vậy. Tôi đã lừa dối Haruto, người tôi yêu nhất. Sự thật này sẽ không biến mất. Cậu ấy tốt bụng, đáng tin cậy, và luôn lắng nghe tôi, dù tôi có ích kỷ đến đâu đi nữa. Nếu Haruto nghe được chuyện trò chơi này từ Bizen-kun… tôi thậm chí không dám nghĩ đến.
“Ư-Ưm! Chuyện này—”
Trước khi tôi kịp nhận ra, tôi đã thốt lên rồi.
“Làm sao tôi có thể nói với cậu ấy được!”
“Ối!”
“Cậu ấy thật sự rất thích cậu, cậu có biết không hả!?” Cơn giận dường như đã lấn át lý trí, Bizen-kun gầm lên. “Mỗi khi đi hẹn hò với cậu về, mỗi khi ăn trưa xong với cậu, cậu ấy cứ thao thao bất tuyệt về việc cậu tuyệt vời thế nào! Tôi phát ốm lên được! Cậu ấy còn nói cậu có thể giúp cậu ấy thực hiện một ước nguyện duy nhất của mình, dù nó có là gì đi nữa! Cậu chưa bao giờ thấy cậu ấy như vậy, đúng không!?”
Đó là một giấc mơ bình thường như bao giấc mơ khác, nhưng tôi lại quá xấu hổ khi bị gọi là con trai cưng của mẹ, nên tôi chưa bao giờ kể cho ai nghe.
“À…àaa…!”
Nụ cười ngượng ngùng của Haruto khi cậu ấy nói những lời đó chợt hiện lên trong tâm trí tôi.
“…Xin lỗi. Tôi không thể giữ bình tĩnh về chuyện này. Mặc dù cậu cũng là nạn nhân.”
“K-Không, đừng nói vậy…!”
Cậu sai rồi, tôi cũng là một phần trong chuyện này. Tôi đã nghe được ước mơ tuyệt vời của Haruto, vậy mà tôi vẫn tiếp tục lừa dối cậu ấy, tôi là kẻ tồi tệ nhất trong tất cả. Tôi không thể nói mình khác gì Nanase-san và những người khác.
“Dù sao thì, giờ tôi đã biết sự thật, tôi phải chấm dứt cái trò chơi thối nát này.” Những lời này khiến một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng tôi.
“C-Cậu định làm gì…?”
“Cậu thật sự hỏi vậy à? Chẳng phải quá rõ ràng rồi sao?” Bizen-kun cười lớn. “Tất cả những tên khốn đứng sau chuyện này, tôi sẽ cho chúng thấy địa ngục. Và có lẽ khi đó, chúng sẽ hối cải cái cách suy nghĩ ghê tởm của mình!”
“—Ối!”
Cậu ta nói thật. Nếu là vì Haruto, cậu ta sẽ dùng bất cứ phương pháp nào cần thiết, dù tàn nhẫn đến đâu.
“Dù Yui có khóc lóc vì chuyện này đi nữa, tôi cũng chẳng thèm bận tâm nếu có bị đuổi khỏi trường. Dù hơi có lỗi với mấy anh em câu lạc bộ bóng đá, nhưng tôi sẽ rút lui trước khi mọi chuyện bung bét. May mà tôi mới chỉ là học sinh năm nhất, họ sẽ tìm được người thay thế thôi.” Bizen-kun đặt tay lên hàng rào, mắt nhìn xa xăm. “Chắc là đến lúc tôi phải trả món nợ tội lỗi của mình rồi. Bởi vì ông nội, bố và chú tôi mà gia đình thằng bé kia đã lâm vào cảnh khốn cùng. Sau khi chuyện này kết thúc, tôi sẽ trở về gia tộc chính, tiếp quản công việc kinh doanh của gia đình. Nếu cô bé muốn, thì Mifuyu – em gái thằng bé – cũng sẽ được giải thoát. Họ hàng tôi sẽ không bao giờ làm phiền bọn họ nữa. Ngay từ đầu tôi đã không thuộc về bên cạnh thằng bé, không giống như Shun.”
Một tiếng kim loại vang lên, hàng rào rung chuyển.
“Tôi đã được tận hưởng cuộc sống học sinh bên cạnh thằng bé, dù không được lâu, nhưng vậy là đủ rồi.”
“K-Không, không được! Nếu cậu làm vậy…!”
Trực giác mách bảo tôi phải ngăn Bizen-kun lại bằng mọi giá.
“Hửm? À, đừng lo. Tôi sẽ không làm phiền cậu nữa đâu. Cũng sẽ không nói gì cả. Tất cả những gì tôi muốn là cậu hãy ở bên thằng bé.”
“Không phải tôi định nói—Hả?”
“Đơn giản mà, phải không? Nếu cậu cứ tiếp tục diễn vai cặp đôi ngốc nghếch, và trò chuyện với thằng bé, tôi sẽ không làm gì hết.”
Hả, hả? Cậu ấy có ý gì vậy…
“Tuy nhiên… điều đó chỉ đúng miễn là cậu giữ kín lời nói dối này, và cứ ở bên thằng bé như trước giờ thôi.”
“—!”
Tôi… tôi không thể làm thế! Không thể nào! Với cảm giác tội lỗi dành cho Haruto, và nỗi căm ghét chính bản thân mình, làm sao tôi có thể cười trước mặt thằng bé chứ! Điều đó sẽ chỉ khiến Haruto lo lắng hơn thôi. Nhưng tôi cũng không thể nói cho thằng bé lý do. Đó là lý do tại sao tôi cứ tiếp tục nói dối thằng bé. Tôi sẽ không được tha thứ cho chuyện này. Đây là hình phạt của tôi, và là loại hiệu quả nhất—
“Đừng có nhìn tôi như thế chỉ vì tôi đùa chút thôi. Cậu sẽ không làm được điều đó, phải không? Đương nhiên là không rồi.”
“A-A, ừm…”
“Vì vậy… đừng bao giờ đến gần chúng tôi, và cả gần thằng bé nữa. Đó cũng là vì lợi ích của cậu. Dĩ nhiên, chỉ sau khi trò chơi này kết thúc thôi. Bởi vì đây là trò chơi trừng phạt của riêng tôi dành cho cậu.”
Tôi lại sai rồi. Giống hệt như hồi đó, lúc tỏ tình. Chẳng có gì thay đổi cả. Tất cả những gì tôi có thể làm là sống với những lựa chọn của mình, và hối hận vì chúng. Đã quá muộn rồi. Tôi chỉ có thể mang lại rắc rối cho Haruto mà thôi.
“Đó là tất cả những gì tôi muốn nói. Nhân tiện nói cho cậu biết, đừng có nghĩ đến việc ngăn cản tôi. Tôi sẽ không giết họ, hay đưa họ vào bệnh viện đâu. Tôi chỉ đảm bảo rằng họ sẽ không thể quay lại trường học nữa thôi.” Bizen-kun bỏ tay ra khỏi hàng rào, bước về phía tôi. “Cứ thử nói cho bất cứ ai biết về chuyện này xem. Tôi sẽ không nương tay đâu, kể cả với cậu, và tôi sẽ không bao giờ để cậu gặp lại Haruto nữa. Để cậu biết, tôi ghét những kẻ nói dối.” Cậu ta nói không chút do dự, như thể đã quyết định xong xuôi mọi chuyện rồi.
—Người này là ai vậy? Tôi không biết người này. Cậu ta khác hẳn với Bizen-kun luôn ở bên Haruto. Haruto quan trọng với cậu ta đến thế sao? Chắc là vậy rồi. Tôi đã sai, như mọi khi.
“Tôi đi đây, nhưng đừng quên nhé? Cậu phải gánh lấy tội lỗi cho những gì mình đã gây ra.”
Cậu ta chỉ để lại những lời đó, rồi bước khỏi sân thượng. Tôi không nói nên lời để ngăn cậu ta lại. Tất cả những gì tôi có thể làm là nhìn cậu ta rời đi.
“À…”
Rốt cuộc… tôi đã làm gì vậy!? Tôi đã lừa dối Haruto, và cướ đi giấc mơ của thằng bé. Cứ thế này, ngay cả Bizen-kun, người bạn quý giá của Haruto, cũng sẽ rời bỏ thằng bé một mình mất! Nhưng tôi thậm chí không thể nói cho thằng bé biết! Tôi không thể tiết lộ sự thật. Nếu tôi nói ra, mọi chuyện sẽ kết thúc. Bizen-kun sẽ không bao giờ tha thứ cho tôi.
Tôi không quan tâm điều gì sẽ xảy đến với mình. Đây là nghiệp báo cho những tội lỗi mà tôi đã gây ra. Nhưng tôi không thể chịu đựng việc Haruto bị tổn thương vì tôi.
“…Sai rồi.”
Không phải thế. Tôi sợ bị tổn thương hơn là làm tổn thương người khác. Rốt cuộc, tôi không muốn bị Haruto ghét bỏ. Nghĩ đến việc sẽ không bao giờ được thấy nụ cười của cậu ấy nữa, tôi đã gần như không chịu nổi. Tôi chỉ muốn hét lên. Nếu tôi có thể ở bên Haruto, tôi… tôi…
“A ha, ha ha ha ha! Tôi thật là một người phụ nữ đáng xấu hổ!”
Cậu ấy rực rỡ như vầng thái dương trên trời, còn tôi thì lại giống như đám mây đen nặng trĩu mưa! A ha ha, a ha ha… ha ha ha…
“—A ha ha… ha ha… tất cả đã chấm hết rồi. Mọi thứ đều đã kết thúc.”
Tôi buộc phải chấp nhận hiện thực mà mình muốn chối bỏ bằng mọi giá. Ít nhất thì tôi cũng muốn kết thúc mọi chuyện với cậu ấy một cách tốt đẹp, nhưng…
“Em xin lỗi, Haruto… Em xin lỗi…! Em không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này…!”
Tôi cứ thế nức nở, đối mặt với bức tường xám xịt tro tàn, chẳng một ai xung quanh để nghe thấy tôi. Tôi thậm chí còn không được phép buồn, vậy mà nước mắt vẫn cứ tuôn rơi không ngừng. Tôi đúng là một kẻ ích kỷ. Thế nhưng, tôi không thể ngăn những lời này lại. Mặt mũi lấm lem nước mắt và nước mũi, tôi với tay nắm lấy tay nắm cửa. Tôi không thể ở mãi đây được.
“Em xin lỗi, Haruto…”
Với những lời cuối cùng này, tôi rời khỏi sân thượng. Cùng lúc đó, tôi nghe thấy tiếng vỡ tan của giấc mơ, của chính hạnh phúc mình.
“…Nói dối.” Chàng trai lẩm bẩm, vẻ mặt bối rối.
Cậu bị buộc phải chứng kiến cảnh tượng trước mắt, những lời nói đã trao đổi và phản ứng của cô.
Tôi bị bắt nạt kể từ khi bắt đầu học ở ngôi trường này.
Chỉ vì một thoáng tò mò, cậu đã đi theo bạn mình lên sân thượng, tự hỏi cậu ta đang làm gì bên ngoài trong thời tiết lạnh giá này. Cậu trốn trong bóng tối, im lặng quan sát.
Tôi làm vỡ hộp phấn của họ, và tôi bị buộc phải tham gia trò chơi này như một hình phạt.
Ngay sau đó, cô ấy… Asahina Wakaba xuất hiện, và rồi—
Họ bảo tôi phải hẹn hò với người bị ghét nhất trường—Iruma Haruto-kun.
“Nói dối!” Cậu không lau nước mắt.
Thay vào đó, chàng trai—Iruma Haruto, đấm một cú vào tường.
2
Đầu tôi nặng trĩu. Tôi chẳng thấy gì trước mắt. Các ngón tay tê dại, và chỉ cần nhúc nhích đôi chân thôi cũng đã ngốn hết sức lực của tôi. Nếu lơ là một giây thôi, tôi sẽ ngã ngay lập tức. Thế nhưng, cơ thể tôi lại nhẹ bẫng. Tôi có đang đi nữa không vậy? Cảm giác như đang ở trong mơ vậy.
Trong cơn mơ màng, tôi bước xuống cầu thang. Tôi chỉ đang chờ cơ thể mình chịu thua, dẫn đến việc tôi sẽ ngã nhào. Lời của Bizen-kun cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi, lặp đi lặp lại, lặp đi lặp lại. Tôi đã lừa dối Haruto… Tôi đã phản bội tình cảm tốt đẹp của cậu ấy. Bizen-kun bảo tôi hãy ở bên Haruto cho đến khi trò chơi kết thúc, nhưng giờ tôi có thể làm được điều đó không? Tôi chẳng có chút tự tin nào.
“Dạo này cậu thiếu năng lượng quá đấy. Nói tớ nghe đi, có chuyện gì vậy?”
“Ư-Ưm… không có gì đâu.”
Tôi nghe thấy hai giọng nói quen thuộc vọng đến từ hành lang. Tim tôi bắt đầu đập nhanh hơn. Cứ như thể đầu tôi thiếu không khí vậy. Khi tôi hé nhìn xuống tầng dưới, tôi thấy hai nữ sinh đang nói chuyện với nhau… Tôi nghĩ… đó là Kujou Kanami-san… và Yajima Ruri-san phải không?
“Tớ tự hỏi đấy. Cậu cứ hành động kỳ lạ đã một thời gian rồi.” Mái tóc đuôi ngựa đặc trưng của Kujou-san lắc lư qua lại khi cô ấy nghiêng đầu vẻ bối rối.
“C-Cậu lo lắng quá rồi, Kanami-chan! Tớ hoàn toàn ổn mà, cậu xem, xem này!” Yajima-san vẫy tay loạn xạ, nhưng ngay cả tôi cũng có thể nhận ra cô ấy đang cố gắng gượng.
Chuyện gì đã xảy ra với cô ấy vậy?
“Thôi được, nếu cậu đã nói vậy! Dù sao thì, chuyến đi trong kỳ nghỉ sắp tới nghe thế nào? Bố tớ mới mua một chiếc máy ảnh kỹ thuật số, đắt tiền lắm đấy! Chúng mình đi chụp đủ mọi thứ đi!”
Kujou-san luôn tràn đầy năng lượng như vậy sao? Khi tôi thấy cô ấy trong lớp của Haruto, cô ấy điềm tĩnh và lý trí hơn nhiều mà, phải không? Có lẽ họ đã là bạn bè lâu rồi?
“Đ-Được thôi, nghe hay đấy—À, ơ?”
Ôi không, chắc tôi đã nhô người ra quá nhiều rồi. Yajima-san đã phát hiện ra tôi.
“C-Chào…”
Không còn cách nào khác, tôi đành bước về phía hai người họ. Thấy vậy, Kujou-san vẫy tay gọi tôi.
“Ôi, Asahina! Cậu tới đây làm gì thế?”
“K-Kanami-chan?! Cậu quen cô ấy à?” Yajima-san ngạc nhiên hỏi.
“Ưm, cô ấy là bạn gái của Iruma đó. Bọn tớ hay gặp nhau giờ ăn trưa nên thân thiết như bạn bè rồi! Cậu đâu có thích nói về cậu ấy nên tớ chưa kể đúng không?” Kujou-san giơ ngón cái lên.
—Bạn gái của Iruma… những lời lẽ mà lẽ ra tôi phải vui mừng, giờ đây lại như mũi dao đâm thẳng vào tim.
“Asahina-san, cậu sao thế?”
“K-Không, không có gì…”
“Cậu lại cãi nhau với cái tên ngốc ấy à? Hôm nay cậu không đến lớp bọn tớ chơi mà.”
—Không ổn rồi, cô ấy đang nghi ngờ mình.
Trong cơn hoảng loạn, tôi vội lảng mắt đi. Dĩ nhiên, cử chỉ đó trông thật kỳ lạ, và tôi thấy Kujou-san nheo mắt lại.
“À phải rồi, tớ cũng thấy Bizen đi xuống cầu thang. Mà nhìn cậu ấy có vẻ kỳ lạ lắm ấy…”
Ôi trời… Chỉ nghe đến cái tên đó thôi là tôi đã thấy lưng mình căng cứng cả lên rồi. Chắc hẳn cậu ta đã tức giận đến mức ngay cả Kujou-san cũng thấy không bình thường… Haizz, mình phải làm sao đây? Biết tâm sự với ai bây giờ?
“Bizen-kun với Iruma-kun khá thân nhau mà, đúng không…?” Yajima-san hỏi, giọng hơi nghi ngờ.
“Đúng rồi đúng rồi, cậu ấy là một trong Tam Quái Học Đường mà. Vừa nãy tớ cứ tưởng nghe cậu ấy lẩm bẩm gì đó về ai đó tên Nana… Nanasasisuseso gì đó ấy.”
“Nana… Khoan đã, Nanase-san!?”
Không hiểu sao, Yajima-san lại tỏ ra vô cùng bàng hoàng trước lời của Kujou-san. Mắt cô ấy mở to, cơ thể run rẩy vì sợ hãi. Nhưng tất nhiên, không chỉ mình cô ấy, vì tôi cũng cảm thấy y hệt.
—Mình sẽ cho bọn họ biết địa ngục là gì!
Cuộc nói chuyện trên sân thượng với Bizen-kun chợt hiện về trong đầu tôi. Cậu ta nói thật. Cậu ta sẽ làm gì đó với Nanase-san.
“Ôi, đúng rồi! Là cô ấy! …Khoan đã, Ria, cậu biết cô ấy à?”
“Vậy là Bizen-kun đi xuống cầu thang, rồi lẩm bẩm về Nanase-san? Ngay sau đó, Asahina-san cũng đi xuống… Khoan đã, đừng nói với tớ là!?”
Tôi không muốn nghe thêm nữa.
“Tớ xin lỗi… Tớ có việc phải đi rồi!”
Mình không thể ở đây thêm nữa! Mình không chịu đựng nổi! Ngay khi ý nghĩ đó vừa vụt qua, đôi chân tôi tự động chuyển động, và tôi quyết định bỏ chạy.
“À, này!”
Tôi mặc kệ giọng Kujou-san đang gọi với theo, và hướng thẳng về phía lớp học của mình.
3
Các tiết học ngày hôm đó hoàn toàn không lọt vào tai tôi chút nào. Giáo viên đã hỏi tôi vài lần để giải bài tập, nhưng tôi chỉ nhớ là đã trả lời họ, chứ không nhớ mình đã trả lời những gì. Tôi cảm thấy choáng váng, mọi thứ đều trở nên vô nghĩa. Thời gian trôi qua, và tôi cảm thấy tồi tệ hơn bao giờ hết. Tôi có cảm giác như bị dồn vào một căn phòng nhỏ, từ từ phát điên.
—Có lẽ mọi chuyện xảy ra trong giờ ăn trưa hôm nay đều chỉ là tưởng tượng của mình? Có lẽ không có gì xảy ra cả, và mình chỉ ăn trưa với Haruto như mọi khi thôi?
Tôi có một cảm giác kỳ lạ như vậy. Cứ như hương vị sốt thịt của chiếc bánh hamburger vẫn còn đọng lại trong miệng. Nó là vị gì nhỉ…? Ưm…
“Hôm nay chúng ta làm gì nhỉ? Karaoke? Nghe nói có bài mới đó.”
“Tháng này tớ hơi thiếu tiền, hay là thôi nhỉ? À, nhưng mà tớ thật sự muốn hát bây giờ!”
Ơ, bọn họ đang nói chuyện karaoke trong giờ học ư? Thầy giáo sẽ giận đấy—
“—Ồ?”
Chẳng có giáo viên nào ở bàn giáo viên cả. Khi tôi nhìn xung quanh, mọi người đều đang chuẩn bị về nhà. Lúc đó đã gần 3 giờ chiều. Hình như các tiết học đã kết thúc mà tôi không hề hay biết.
“Học… học xong rồi sao? Mọi người… về nhà…?”
À, đúng rồi. Mình cũng phải đi thôi. Giờ tan học rồi, mình phải gặp cậu ấy…
“Haruto…”
Tôi tự mình chuẩn bị rời đi, đứng dậy khỏi chỗ ngồi với đôi chân loạng choạng. Tôi không thể tin tưởng đôi chân mình nữa. Cảm giác như mình đang đi trên mây vậy. Nhanh lên, mình phải nhanh chóng rời khỏi lớp, đi đến chỗ Haruto—
“A-Asahina-san!”
Tôi chầm chậm quay người lại. Hả? Lại là Yajima-san à. Thân hình nhỏ bé của cô bé run lên bần bật, miệng thì cứ mấp máy như muốn nói điều gì đó. Không biết chuyện gì nữa đây? Tôi chẳng có thì giờ rảnh rang cho cô ta đâu.
“Ừm… ừm, A-Asahina-san, bạn có định—”
“Nè, cô kia!”
Giọng nói thứ hai đó là của Nanase-san. Sao ai cũng cứ quấy rầy tôi lúc này vậy nhỉ? Tôi thấy hơi bực mình.
“Chuyện trò chơi…”
“—!”
Trò chơi… trò chơi… À, đúng rồi. Tôi đã phải nói dối Haruto để lừa cậu ấy.
“Nè, cô đang ngẩn người ra đấy làm gì hả! Chúng ta sẽ vạch trần tất cả ngay bây giờ!”
Vạch trần? Cái gì cơ? Trò chơi, với cậu ấy…?
“Dừng lại đi, Nanase-san! Đừng làm như vậy với Asahina-san nữa!”
“Hả? Câm miệng đi. Giờ lại ra vẻ thánh thiện à? Cô có tư cách gì mà nói? Cô đã im lặng suốt thời gian qua mà.”
“À…”
“Nếu đã hiểu thì cút ngay!” Nanase-san dùng sức đẩy Yajima-san ra.
Cô ta vẫy tay đuổi Yajima-san đi, hệt như xua đuổi một con vật, rồi bực bội tặc lưỡi. Tôi thất thần nhìn mọi chuyện diễn ra, sau đó Nanase-san đi tới chỗ tôi.
“Nè, Asahina? Cô không vui sao? Sắp được giải thoát khỏi vai diễn rồi, phải biết ơn chứ. Đóng vai người yêu với cái con heo trắng đó chắc kinh tởm lắm nhỉ?”
—Phải đó. Nanase-san chính là kẻ khơi mào. Giá như cô ta đừng bao giờ bày ra mấy trò này. Thậm chí cô ta còn không thể chỉ thỏa mãn với việc bắt nạt tôi! Nếu cô ta chỉ dừng lại ở đó, thì Haruto và những người xung quanh cậu ấy đã không phải chịu đựng. Nếu tôi không dây dưa với cậu ấy, cậu ấy đã có thể giữ được hạnh phúc. Cậu ấy đã có thể tận hưởng một cuộc sống trung học bình thường!
“Đừng có nói đùa nữa!” Tôi gầm lên trong giận dữ.
“…Hảààà!?”
“Cô… cô! Bởi vì cô nói như vậy…! Cậu ấy… Haruto là…!”
Nanase-san ngạc nhiên trước phản ứng của tôi, mắt cô ta trợn tròn. Thế nhưng, điều đó càng khiến cơn giận của tôi bùng lên dữ dội hơn.
“Sao cô lại làm như vậy!? Giờ cô định làm gì cho tôi!? Giờ tôi thậm chí còn không thể nói cho cậu ấy biết cảm xúc của mình nữa! Tôi thích cậu ấy, vậy mà tôi chẳng thể làm gì!”
“Cô… cô đang nói cái gì vậy…!?”
Tôi tiến lại gần Nanase-san, tóm chặt lấy cô ta. Cảm xúc trong tôi trào dâng, không thể kìm nén được. Tại cô… tôi mới làm ra chuyện này với Haruto!
“Cô định làm gì bây giờ!? Trả lời! Trả lời tôi đi! Nhanh lên!”
“A-Asahina-san, bình tĩnh lại!”
Ngay khi tôi muốn vò tóc Nanase-san, Yajima-san đã giữ tôi lại. Buông ra! Buông tôi ra! Tất cả là lỗi của cô ta! Cô ta phải trả giá!
“Cậu ấy… Haruto sẽ ghét tôi… Tôi… tôi không muốn điều đó…!”
“Cô đang nói cái quái gì vậy? C-Cô cũng đã nói dối cậu ấy mà phải không! Cô là đồng phạm!”
—À. Haha, đúng rồi, đúng rồi. Tôi đang nói cái gì vậy chứ? Toàn bộ sức lực biến mất khỏi cơ thể, cái đầu nóng bừng của tôi nguội lạnh ngay lập tức. Tôi đã nói dối cậu ấy. Bizen-kun cũng nói vậy… Tôi thật ngốc. Không thể tin nổi.
“A-Asahina-san…”
“Tôi ổn. Làm ơn, bạn có thể bỏ tay ra bây giờ.”
Yajima-san chần chừ một giây, nhưng cuối cùng cũng tin lời tôi và bỏ tay ra.
“A-Asahina… Cô…”
Ai đó nói với tôi. Nanase-san? Hay Torimaki-san? Kệ đi, không quan trọng. Tôi cứ thế bỏ mặc mọi người, bước ra khỏi lớp học.
“—!”
“——!”
Tôi nghe thấy những tiếng gọi mình, nhưng đó không phải là vấn đề của tôi. Tôi cứ bước thẳng, tiến về phía lớp học của cậu ấy… Tại sao lại vậy… dù tôi muốn gặp cậu ấy, nhưng trái tim tôi lại đang bảo tôi đừng đến đó. Tôi thậm chí còn không hiểu nổi chính mình nữa. Tôi chỉ di chuyển đôi chân, chúng đưa tôi đến nơi cậu ấy đang ở. Một khi đến được đó, tôi chắc chắn rằng cơ thể hoặc trái tim mình sẽ tan nát.
“À…”
Cuối cùng, tôi cũng đến trước cửa lớp 1-1… Sao tôi lại thấy hai cánh cửa? Tôi cảm thấy mọi thứ xung quanh mình đang rung chuyển. Có phải động đất không? Sợ quá. Mong là Futaba vẫn ổn.
Dù sao thì, tôi phải gặp Haruto ngay bây giờ. Một khi gặp được cậu ấy, mọi chuyện sẽ ổn thôi. Haruto… Haruto… Haruto… Cuối cùng tôi cũng có thể gặp cậu.
“Oái! Giật cả mình!”
Vừa định mở cửa thì một học sinh bước ra. Tôi loay hoay né tránh được, nhưng cũng sát nút lắm.
“Xin lỗi, cậu có sao không...?”
Cậu ta là... Date-kun ư? Là anh trai, hay em trai nhỉ?
“À, Asahina-san! Cậu đến rồi!”
Hửm? Cậu ta có vẻ khá ngạc nhiên, chuyện gì vậy? ...Mà thôi, tôi cũng chẳng mấy bận tâm. Haruto đâu rồi? Cậu ấy phải ở trong này chứ.
“Ừm, Haruto đâu rồi...?”
“Cậu ấy... thì...”
…? Cái vẻ mặt đó là sao? Haruto ra ngoài rồi à?
“Cậu ấy có việc gia đình nên phải về sớm. Cậu ấy dặn tôi nhắn lại cho cậu nếu cậu có ghé qua. À, không có chuyện gì xấu đâu, cậu đừng lo.”
À, ra vậy. Thế thì tôi có thể liên lạc với cậu ấy qua LINE—À, đúng rồi. Tôi có tin nhắn của cậu ấy đây. Đúng như Date-kun nói, Haruto nhắn tin rằng chúng tôi không thể về nhà cùng nhau, và cậu ấy còn thêm một nhãn dán mặt khóc nữa chứ.
Tôi chưa từng nhận ra, rốt cuộc mình đang bị cái gì vậy? Tôi đã bỏ lỡ tin nhắn của cậu ấy, điều này chưa từng xảy ra trước đây. Nhưng, tôi hiểu rồi. Haruto không còn ở trường nữa. Nghe vậy, tôi cảm thấy thất vọng—và chỉ trong tích tắc, tôi lại cảm thấy nhẹ nhõm. Tôi thầm nguyền rủa bản thân vì điều này.
“Ra vậy... Thế thì đành chịu vậy.”
Nếu Haruto không có ở đây thì tôi chẳng còn lí do gì để ở lại. Tôi cũng không muốn chạm mặt Bizen-kun và Namikawa-kun... Chắc tôi cứ về nhà thôi.
“Thôi, tôi xin phép về trước đây...”
“—Ừm, chuyện Haruto ấy!”
Tôi định bỏ đi thì Date-kun gọi giật lại.
“Chuyện cậu ấy thì sao?”
“Cậu ấy... là một thằng ngốc, một tên biến thái... thực ra thì hoàn toàn vô vọng trong chuyện con gái, nhưng cậu ấy là một người rất tốt.”
“Hả...?”
Cậu ta đang nói cái gì vậy? Tôi biết rõ hơn ai hết Haruto là một chàng trai tốt bụng và tuyệt vời đến nhường nào.
“C-Chính vì vậy... từ giờ trở đi có thể cậu ấy sẽ nói mấy lời kì cục, nhưng đừng nặng lời với cậu ấy nhé? Cậu ấy... thực sự rất thích cậu đấy.”
“——”
—Cậu ấy thích tôi.
Những lời này hóa thành con dao sắc nhọn, đâm thẳng vào tim tôi. Nếu nghe thấy điều đó vài ngày trước, chắc tôi đã nhảy cẫng lên sung sướng rồi. Nhưng giờ đây, đó chỉ là bằng chứng cho tội lỗi của tôi. Cơ thể tôi bắt đầu run rẩy... Dừng lại đi, đừng nói những lời đó nữa!
“S-Xin lỗi vì đã nói mấy lời kì lạ. Dù sao thì, tất cả những gì tôi muốn là cậu hãy chăm sóc Haruto thật tốt nhé?”
—Lời nói của cậu ấy giáng cho tôi đòn cuối cùng.
“Á—Áááááááá!!!!”
Không chịu nổi nữa rồi, tôi không thể chịu đựng thêm nữa! Tại sao, tại sao chuyện này lại xảy ra chứ! Ngay giây phút tôi hét lên, tôi bắt đầu chạy. Tôi muốn rời khỏi nơi này, cái ngôi trường đáng nguyền rủa này, càng nhanh càng tốt.
“Này, đợi đã! Làm ơn, đợi một chút! Tôi chưa nói xong mà! Ái chà, chết tiệt! Anh hai, anh cả! Đến giúp em với, em làm hỏng chuyện rồi!”
Tôi nghe thấy giọng Date-kun từ phía sau. Nhưng, tôi không còn quan tâm nữa.
“Haa... Hụt hơi...!” Tôi cứ thế chạy. “Hụt hơi... Ưm...” Tôi đẩy những học sinh cản đường. “Haa... Hụt hơi...!” Tôi lấy giày ra khỏi tủ. “...! Haa...”
Tôi chạy ra khỏi cổng trường, và không dừng lại. Tôi không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì, không thể nghe thấy bất cứ thứ gì. Tôi muốn chạy trốn khỏi nỗi sợ hãi và cảm giác tội lỗi của mình. Tôi ghét những nơi mà mọi người đang cố gắng làm tổn thương tôi. Ngay cả Haruto cũng không có ở đó để an ủi tôi! Vậy thì, chỉ còn một nơi. Nơi trú ẩn an toàn duy nhất của tôi. Ở đó, tôi có gia đình, những người bạn đồng minh của mình! Họ luôn ở bên tôi. Một khi tôi về đến nhà, mọi chuyện sẽ ổn thôi.
Tôi tin vào sự thật đó, và chạy về nhà. Tôi thở hổn hển, tim đập nhanh hơn bao giờ hết. Mọi cơ bắp trong cơ thể tôi đều đang gào thét vì đau đớn. Cuối cùng, tôi cũng nhìn thấy một khu quen thuộc, ngôi nhà yêu dấu của tôi đã ở trong tầm mắt.
“Mẹ, bố, Futaba...!”
Tôi lao vào cửa, rồi đổ sụp vào trong. Tôi không thể thở được. Mất một giây để tôi kiểm soát nhịp tim đang loạn nhịp. Cuối cùng, tôi nghe thấy tiếng nói đang đến gần. Tạ ơn trời, là gia đình tôi, đến để cứu tôi.
“C-Có chuyện gì vậy?” Mẹ nhìn tôi với ánh mắt lo lắng.
“Sao con lại thở hổn hển thế kia? Bình tĩnh một chút đi, mọi chuyện đều ổn cả.” Bố nói vài lời trấn an tôi.
“Chị hai, để em lấy nước cho chị nhé?” Futaba nói rồi bước vào bếp.
Mọi người… Khoan đã, sao lại là mọi người? Trường của Futaba hôm nay là ngày lễ thành lập, nên em ấy ở nhà là đúng rồi, nhưng sao bố cũng có mặt ở đây? Bố không phải đi làm sao? Mà thôi, chuyện đó không quan trọng. Chỉ cần ở bên họ là tôi cảm thấy an lòng. Cuối cùng thì tôi cũng có thể bình tĩnh lại rồi.
“Phù… phù…”
Được rồi, nhịp thở đã trở lại bình thường. Tôi không thể để mọi người lo lắng. Dù có hơi gượng gạo, tôi vẫn cố gắng nặn ra một nụ cười, rồi ngước nhìn lên—
“À phải rồi, mẹ nghe rồi nhé! Chúc mừng con, Wakaba! Con đã tìm được một người bạn trai tuyệt vời, đúng không?”
“—Ể?”
—Lời của mẹ như nhát dao cuối cùng đâm thẳng vào tim tôi.
“Không cần giấu làm gì. Bố… bố sẽ không phàn nàn đâu.” Bố vừa nói vừa nhíu mày.
“K-Khoan đã! Tại sao bố lại…” Tôi đang bối rối thì Futaba lè lưỡi.
“Xin lỗi nhé, nhưng… em lỡ nói ra mất rồi!”
…Hả?
“Hì hì, bố con sốc đến mức bỏ dở công việc về nhà đấy. Mặc dù mẹ đã gửi email cho bố lúc giờ ăn trưa rồi mà.”
“Này! Bố đã xin nghỉ nửa ngày mà! Mai không phải làm việc nên bố nghĩ đây là thời điểm hoàn hảo… Dù vậy, bố sốc đến mức phun cả trà ra ngoài luôn.”
Ể, cái gì? Chuyện gì thế này?
“Bố có nhất thiết phải vội vã về nhà chỉ vì chuyện đó không? Mà thôi, đúng là bố thật!”
“Con nói sai rồi, bố bảo con là…!”
Đây là một giấc mơ… một giấc mơ, đúng không?
“Thôi thế nào cũng được, mẹ thực sự rất vui. Cứ nghĩ Wakaba sẽ có bạn trai! Tối nay, mẹ sẽ nấu món con yêu thích.” Mẹ cười nói.
Dừng lại… đừng nói nữa…!
“Vậy nên, hãy kể cho mẹ nghe thêm về Iruma-san đi. Phải, kể về mọi chuyện đã bắt đầu như thế nào…”
—!
“Đúng vậy! Bố cũng muốn nghe thêm về chuyện đó—” Bố cũng nói.
“Câm miệng!!”
“Ơ-Ơ… Chị hai…?”
“Haaaa… Hụt hơi…”
Tại sao… Tại sao…!?
“Cả mọi người nữa!? Dừng lại đi!”
Ba người họ ngỡ ngàng trước sự bùng nổ đột ngột của tôi.
“W-Wakaba? Chuyện gì đã xảy ra vậy?”
“Con xin lỗi, có phải con đã nói điều gì không nên không…? Con chỉ tò mò muốn biết cậu bé đó là người như thế nào thôi…”
“Chị hai…? Em xin lỗi, em cứ nghĩ nói cho bố mẹ biết sẽ ổn mà…”
“Im đi! Tôi không quan tâm chuyện đó!”
Đây là lần đầu tiên tôi lớn tiếng như vậy trước mặt gia đình mình. Futaba thậm chí còn bắt đầu rưng rưng nước mắt. Nhưng tôi không thể ngăn mình lại. Đầu óc tôi trống rỗng, và tôi chỉ thấy một màu đỏ rực. Tôi sẽ không thể dừng lại được nữa. Tôi đã kiềm nén bấy lâu, và giờ thì tôi đã vượt quá giới hạn rồi.
“Hãy để tôi yên! Đừng, đừng làm phiền tôi nữa!”
“Bình tĩnh lại! Chuyện gì đã xảy ra với con vậy?” Bố nắm lấy vai tôi.
Không, buông ra! Đừng chạm vào tôi!
“Ghét… Tôi ghét tất cả mọi người! Đừng nói chuyện với tôi! Hãy để tôi yên!”
“Wakaba!? Đợi đã!”
“Chị hai!”
Tôi đẩy tất cả bọn họ ra, rồi bỏ chạy. Tôi như phát điên. Đây là một lời nói dối! Gia đình tôi cũng không phải là nơi an toàn của tôi sao!? Tôi lao lên cầu thang, nhảy vào phòng mình, rồi khóa chặt cửa lại.
“Haaaa… Hụt hơi…” Tôi tựa lưng vào cửa, rồi ngồi sụp xuống sàn.
Mồ hôi túa ra khắp người. Tôi lau trán bằng tay, thì nghe thấy tiếng động lớn phía bên kia cánh cửa.
“Wakaba, mở cửa ra!”
“Chuyện gì đã xảy ra vậy!? Hãy nói chuyện rõ ràng! Làm ơn mở cửa ra đi con?”
Mẹ và bố cố gắng thuyết phục tôi. Dừng lại, cứ dừng lại đi! Hãy để tôi yên! Sao mọi chuyện lại thành ra thế này? Sáng nay, tôi còn cảm thấy tốt hơn bao giờ hết, vậy tại sao! Tôi không muốn ở lại đây! Tôi muốn chạy trốn! Nhưng, đi đâu đây…? Tôi đã chạy trốn khỏi bạn bè của Haruto, khỏi bạn cùng lớp, và cuối cùng—
—Tôi đã chạy trốn khỏi gia đình quý giá của mình.
“Ưgh…!”
Tại sao tôi lại nói ra những lời tàn nhẫn như vậy? Họ không biết gì cả. Họ chỉ biết rằng tôi đã có bạn trai. Họ chỉ vui mừng cho tôi mà thôi. Nhưng, dù giờ có hối hận cũng chẳng thay đổi được gì. Tôi không thể nói cho họ biết. Nếu tôi không đủ can đảm để thú nhận lời nói dối của mình, mọi chuyện sẽ vẫn như cũ. Và, ngay cả khi tôi che giấu sự thật, cũng không có gì đảm bảo rằng họ sẽ không tìm ra bằng cách khác.
Tôi phải làm gì đây? Tôi có thể làm gì chứ!? Tôi cứ nghĩ, nghĩ mãi, nghĩ hoài, nhưng tôi chẳng thể phân biệt được đâu là đúng, đâu là sai. Đầu óc tôi quay cuồng, suy nghĩ xoáy vào nhau như một cơn lốc. Không, không… Nếu đây là mơ, xin hãy để tôi tỉnh dậy đi! Tôi không muốn thế này nữa…
“Cứu tôi… Haruto… xin anh, hãy cứu tôi…”

Tuyệt vọng, tôi tìm đến anh ấy. Tôi biết mình thảm hại đến nhường nào. Nhưng, những cảm xúc đang dâng trào không cho phép tôi thay đổi bất cứ điều gì. Chắc hẳn tôi đã kiệt sức lắm rồi, khi tôi cảm thấy ý thức mình dần trôi đi, và bóng tối bao trùm tầm nhìn.
…
……
………Hả?
Khi tôi tỉnh lại, tôi đang ở một không gian rộng lớn, chỉ một mình.
—Đây là đâu vậy?
Tôi nhìn quanh, nhưng mọi thứ xung quanh đều chìm trong màn sương mù. Tôi hoàn toàn không biết mình đang ở đâu. Ừm, chuyện cuối cùng tôi làm là gì nhỉ? Và sao lại đưa tôi đến đây? Mọi nơi đều giống hệt nhau, đến nỗi tôi không thể xác định mình có đang thực sự bước đi hay không. Cuối cùng, tôi phát hiện bóng lưng của một ai đó ở đằng xa. Đó là một dáng người cao lớn, với cái đầu tròn, chắc chắn là của—
Đó là điều tôi thích ở em, Wakaba.
Tôi bắt đầu chạy. Không thể nhầm lẫn được, là anh ấy. Mối tình đầu của tôi, người bạn trai yêu quý của tôi, chỉ có thể là anh ấy.
“—Haruto!”
Mọi thứ khác đều không còn quan trọng nữa. Chỉ cần anh ấy ở bên tôi, mọi thứ đều ổn!
“Hà… Hà… Hộc…!”
Tôi đuổi theo anh ấy. Chỉ một chút nữa thôi, tôi sẽ chạm được tới anh. Bóng lưng rộng lớn của anh lấp đầy tầm mắt tôi. Mọi nỗi sợ hãi và lo lắng đều tan biến, khi tôi vươn tay ra với anh—
“…Ế?”
—Nhưng, chính bàn tay này đã bị hất ra.
Anh ấy chậm rãi quay lại. Biểu cảm trên khuôn mặt anh, đó là thứ tôi chưa từng thấy bao giờ. Tôi bản năng cảm thấy sợ hãi khi nhìn thấy nó. Đôi mắt anh đỏ ngầu. Anh nghiến răng như cố kìm nén cơn giận, đến nỗi tôi nghe thấy tiếng răng va vào nhau kèn kẹt. Haruto hiền lành, luôn tươi cười thường ngày đã biến mất.
“Haru…to?”
“Tránh xa ra!”
…Lời nói của anh khiến tôi đứng sững lại. Giọng nói của anh từ chối tôi.
“Cô đừng hòng đến gần tôi.”
“Ế? A-Anh đang nói gì vậy? A, chắc anh đùa thôi… phải không? Đó là một trong những trò đùa thường ngày của anh mà… Em biết mà.”
Tuy nhiên, phản ứng của anh lại toát ra sự căm ghét và khinh bỉ mà tôi chưa từng thấy ở anh. Đây là lần đầu tiên anh chủ động lườm nguýt một ai đó. Cơ thể tôi cứng đờ, và không một lời nào thốt ra khỏi miệng.
“Cô đã nói dối suốt thời gian qua, đúng không? Đừng có chạm vào tôi bằng đôi bàn tay dơ bẩn của cô…!”
“—!?”
“Cô đã rất vui, đúng không? Chơi đùa với tình cảm của một thằng nhóc không ai thèm để ý, để bản thân được một lần cảm thấy tốt đẹp về mình!”
“K-Không, em chưa bao giờ!” Tôi tuyệt vọng cố gắng phủ nhận những lời anh gán ghép, nhưng anh không hề có dấu hiệu tin tôi.
“Tôi không muốn dính dáng gì đến một người phụ nữ kinh tởm như cô.”
K-Không, đừng nói thế. Anh sai rồi!
“Đừng bao giờ đến gần tôi nữa, đồ…”
Ánh mắt dịu dàng thường ngày của anh giờ đây đỏ rực, và cái miệng, nơi anh từng nói lời yêu tôi, lại nhếch lên.
“—Rác rưởi!”
Haruto. Đã nói. Thế.
“—Ái.”
Tôi tưởng chừng trái tim mình đã ngừng đập. Cổ họng khô khốc, đầu óc trống rỗng. Cùng lúc đó, anh quay lưng lại với tôi, bước đi. Anh thậm chí còn không thèm quay lại nhìn tôi lấy một lần. Anh sẽ bỏ lại tôi, và lang thang đến một nơi mà tôi không thể với tới—
“—Khônggg!”
Tôi bám chặt lấy chân anh, tuyệt vọng cố gắng giữ anh lại.
“Đừng đi! Đừng bỏ em lại! Em sẽ thay đổi! Em sẽ xin lỗi, và cúi đầu trước anh!” Mọi sự xấu hổ đã biến mất khỏi cơ thể tôi, khi tôi chỉ biết gào thét. “Em sẽ làm bất cứ điều gì! Một nụ hôn, những chuyện đồi trụy, bao nhiêu tùy ý anh! Anh có thể làm bất cứ điều gì anh muốn với cơ thể em!”
Chính vì vậy, chính vì vậy…!
“Xin anh… đừng… ghét em…!”
Tuy nhiên, anh không hề nghe lời tôi, mà chỉ bước đi xa tôi.
“Không! Không không không không! Haruto! Harutooooo!”
Tay tôi không thể chạm tới anh, và màn sương mù bao phủ lấy cơ thể tôi, cho đến khi mọi thứ xung quanh biến thành màu trắng xóa.
…
……
………A!?
“Ể, đây là… phòng mình?”
Nhìn quanh, tôi thấy khung cảnh vẫn y nguyên như trước khi tôi mất đi ý thức. Vậy ra, tất cả những gì vừa xảy ra chỉ là một giấc mơ thôi sao? Nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ rọi vào phòng tôi. Hóa ra nãy giờ mình vẫn ngủ li bì. Tôi thử gượng dậy, nhưng…
“Á?”
Toàn thân tôi nặng trĩu. Đầu óc quay cuồng, tầm mắt vẫn còn lờ mờ.
“Sáng… sáng rồi sao? Vậy thì mình phải đi… Đến trường…”
—Và gặp cậu ấy.
Đồ khốn!
“Ái dà…!?”
Cứ như có thứ gì đó vừa giáng thẳng vào đầu tôi. Không, không không không! Đó chỉ là một giấc mơ, chỉ là một giấc mơ thôi mà…! Tôi cứ tự trấn an mình như vậy, nhưng rồi lại nhận ra phản ứng của Haruto không hề phi thực tế chút nào. Những gì tôi đã làm là không thể tha thứ, và cậu ấy có mọi quyền để xua đuổi tôi. Phải, đúng vậy. Đó là lý do tôi phải đi. Đến đúng con đường cũ, nơi cậu ấy đang chờ tôi. Tôi mở khóa cửa phòng và kéo ra. Không có ai đứng bên ngoài. Tuyệt vời. Tôi thực sự không muốn chạm mặt họ lúc này. Với đôi chân loạng choạng, tôi hướng về phía lối ra. Các cơ bắp đang gào thét vì đau nhức, nhưng tôi mặc kệ.
Tôi sợ phải gặp gia đình mình đến nỗi đành gắng gượng kéo lê đôi chân nặng như chì. Sau một thời gian dài đằng đẵng như hàng giờ, cuối cùng tôi cũng đến được cửa. Tôi đặt tay lên nắm đấm và chuẩn bị bước ra ngoài thì—
“Onee-chan!?”
Giọng nói đó…? Tôi từ từ quay người lại, thấy Futaba đang nhìn chằm chằm tôi với vẻ mặt ngây ngốc. Khuôn mặt đáng yêu thường ngày của em giờ tái nhợt, đôi mắt nhìn tôi như thể đang giận dữ. Dù đã sống cùng nhau bao nhiêu năm, tôi chưa từng thấy em có biểu cảm như vậy. Chẳng hiểu sao, tôi lại thấy điều này thật buồn cười, khẽ bật ra một tiếng khúc khích.
“Chuyện gì đã xảy ra vậy!? Chị cứ lạ lạ từ hôm qua đến giờ!”
“Đừng có la làng như thế, sẽ đánh thức bố mẹ đấy. Không có gì đâu, thật mà.”
“Làm sao em tin được chứ! Có phải vì em đã kể chuyện của chị và anh Iruma-san cho bố mẹ không? Chị giận em sao?”
Chỉ vừa nghe thấy tên cậu ấy, toàn thân tôi đã run lên. Tôi quay mặt đi chỗ khác, lắc đầu.
“Cậu ấy không liên quan gì đến chuyện này.”
“Không đời nào! Em không tin! Chị cứ lạ lạ từ hôm qua—” Đến đó, em bỗng ngừng lời, một tay che miệng, như thể vừa nhận ra điều gì đó. “Đừng nói với em là, anh ấy đã làm gì chị?” Em lắc đầu, không muốn tin vào điều đó.
“Đúng rồi phải không!? Anh ấy đã làm điều gì đó tàn nhẫn với chị!”
“Không, không phải thế!”
Mày đã vui vẻ lắm mà, đúng không? Đùa giỡn với tình cảm của một thằng nhóc không ai để ý, và lần đầu tiên trong đời cảm thấy bản thân thật tốt đẹp!
“Cậu ấy… Haruto không có lỗi! Tất cả là do em!” Tôi hét lên, nhớ lại lời của Haruto trong giấc mơ tôi vừa thấy. “Tất nhiên cậu ấy phải phản ứng như vậy sau chuyện đã xảy ra chứ!”
Khoảnh khắc tôi nói ra những lời đó, mặt Futaba lại tái mét đi.
“Sau chuyện đã xảy ra… Em biết ngay mà! Thật tàn nhẫn, em cứ tưởng anh ấy là người tốt… Đồ tồi nhất!”
“Im đi! Chị sẽ không tha thứ cho em nếu em dám nói xấu Haruto!”
“Ơ, nhưng…!”
Cô em gái tôi đang định cất cao giọng, nhưng giờ chỉ còn nghiến chặt răng. Em thậm chí còn không biết rõ hoàn cảnh, vậy nên đừng có nói chuyện cao ngạo như thế…! Một cảm giác đen tối, nóng rực bắt đầu dâng lên từ sâu thẳm trong lồng ngực tôi. Dù có muốn ngăn lại, tôi cũng không thể. Miệng tôi bật mở, và tôi tuôn ra tất cả như một kẻ tồi tệ.
“E-Em sẽ không hiểu đâu, Futaba!! Em vui vẻ, và có rất nhiều bạn bè! Chị hoàn toàn khác, chỉ biết nhìn em vui vẻ một mình thôi!”
“O-Onee…chan…?”
Không, mình không muốn nói điều này! Futaba là em gái quý giá của mình, mình không muốn làm em tổn thương! Vậy mà, tôi vẫn không thể ngừng lời.
“Cứ để chị yên! Em biết gì về chị chứ!?”
Cuối cùng, tôi đã tuôn ra những lời mà lẽ ra mình phải giữ kín trong lòng.
“Onee…chan…đó là…” Nước mắt tuôn rơi trên má Futaba. “Đó là cách chị cảm nhận về em sao?”
À…
“Wakaba!? Con tỉnh rồi sao!? Wakaba!”
“Khoan đã, tụi ta tới liền đây!”
Chắc bố mẹ đã nghe thấy động tĩnh. Tôi nghe tiếng bước chân bố mẹ đang vội vã chạy về phía mình. Tôi đành bỏ lại đứa em gái đang khóc nức nở, lao thẳng ra khỏi nhà. Tôi không muốn thế này, tôi không chịu đựng nổi, tôi muốn rời đi, tôi muốn biến mất!
…Tôi cứ thế chạy mãi, chạy mãi. Thế nhưng, cơ thể cũng đến giới hạn. Chân tôi dừng lại, tôi thở hổn hển. Và khi đang tựa vào một bức tường, tôi nghe thấy một giai điệu quen thuộc phát ra từ điện thoại.
“LINE? Có tin nhắn sao? Chẳng lẽ, âm thanh này là…!”
Mọi mệt mỏi ban nãy đều tan biến, tôi vội vàng lấy điện thoại thông minh ra. Nhìn vào màn hình, tôi thấy mình đã nhận được vài cuộc gọi nhỡ và tin nhắn. Tôi hoàn toàn không nhận ra điều đó. Một nửa là từ gia đình. Còn nửa kia—
“Haru…to…?”
Không thể nào nhầm lẫn được. Đó là tin nhắn từ bạn trai tôi, Iruma Haruto. Với những ngón tay run rẩy, tôi mở tin nhắn ra và đọc.
*Xin lỗi vì đã liên lạc với em sớm thế này. Hôm nay em có thể đến trường không? Nếu em đồng ý, anh có chuyện muốn nói. Ở sân sau quen thuộc nhé. Bất cứ lúc nào cũng được, anh sẽ đợi ở đó.*
Không biết anh ấy muốn nói chuyện gì nhỉ? Chà, tôi biết anh ấy là người tốt, nên chắc anh ấy lo lắng thôi. Tôi mệt mỏi quá. Tôi chỉ muốn quên hết mọi thứ, và chỉ nghĩ về Haruto. Ngay cả khi đó là kết quả của việc tôi lừa dối anh ấy một lần nữa.
Mất nhiều thời gian hơn bình thường, cuối cùng tôi cũng đến được cổng trường. Tôi thấy vài học sinh đã đến trường rồi, có lẽ vì buổi tập luyện buổi sáng. Họ thỉnh thoảng liếc nhìn tôi với ánh mắt bối rối, nhưng tôi phớt lờ. Tôi chỉ muốn gặp anh ấy. Và rồi… tôi định làm gì nữa nhỉ? À phải rồi, nói chuyện với anh ấy. Ahaha, ahaha, không biết hôm nay chúng tôi sẽ nói chuyện gì đây? Chắc chắn nó sẽ khiến tôi mỉm cười như mọi khi.
—*Em đã lừa dối suốt thời gian qua… đúng không?*
“Ưgh!?”
Aha, ahahaha… tôi không thể nghĩ thêm được nữa. Haruto ở đâu? Ở đâu… ở đâu… Anh ấy kia rồi! Tôi nhìn thấy anh ấy, dáng lưng quen thuộc. Tôi bắt đầu chạy, đưa tay ra với tới anh ấy. Giống hệt như sau giấc mơ đó.
“—!?”
Tôi nhớ lại giọng Haruto trong giấc mơ, khiến tôi đứng sững lại. Và rồi, Haruto từ từ quay người lại, hệt như trong mơ. Anh ấy hiện ra một biểu cảm mà tôi chưa từng thấy bao giờ. Anh ấy chậm rãi mở miệng.
“Cuối cùng em cũng đến.”
“Haru…to…”
Và rồi…
“Wakaba.”
Anh ấy…
“Anh đã nghe thấy tất cả rồi.”
Anh ấy đã nói những lời mà tôi không bao giờ muốn nghe từ anh.
0 Bình luận