I’ll Become a Villainess...
Ookido Izumi Hayase Jun- 1 - 199
- 200 - 299
- 300 - 399
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309
- Chương 310
- Chương 311
- Chương 312
- Chương 313
- Chương 314
- Chương 315
- Chương 316
- Chương 317
- Chương 318
- Chương 319
- Chương 320
- Chương 321
- Chương 322
- Chương 323
- Chương 324
- Chương 325
- Chương 326
- Chương 327
- Chương 328
- Chương 329
- Chương 330
- Chương 331
- Chương 332
- Chương 333
- Chương 334
- Chương 335
- Chương 336
- Chương 337
- Chương 338
- Chương 339
- Chương 340
- Chương 341
- Chương 342
- Chương 343
- Chương 344
- Chương 345
- Chương 346
- Chương 347
- Chương 348
- Chương 349
- Chương 350
- Chương 351
- Chương 352
- Chương 353
- Chương 354
- Chương 355
- Chương 356
- Chương 357
- Chương 358
- Chương 359
- Chương 360
- Chương 361
- Chương 362
- Chương 363
- Chương 364
- Chương 365
- Chương 366
- Chương 367
- Chương 368
- Chương 369
- Chương 370
- Chương 371
- Chương 372
- Chương 373
- Chương 374
- Chương 375
- Chương 376
- Chương 377
- Chương 378
- Chương 379
- Chương 380
- Chương 381
- Chương 382
- Chương 383
- Chương 384
- Chương 385
- Chương 386
- Chương 387
- Chương 388
- Chương 389
- Chương 390
- Chương 391
- Chương 392
- Chương 393
- Chương 394
- Chương 395
- Chương 396
- Chương 397
- Chương 398
- Chương 399
- 400 - 499
- 500 - 599
- 600 - 634
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Chương 394
394
Tuy rất muốn khuyên Công tước rằng “Xin ngài hãy bình tĩnh”, nhưng không khí lúc đó căng thẳng đến mức tôi chẳng thể mở lời.
Dám ném đá thẳng vào Công tước sao… Kẻ này đúng là chẳng biết sợ là gì mà!
“Kẻ nào!”
Victor cất tiếng hỏi lớn vào khoảng không vô định. Chờ một lát vẫn không thấy tiếng đáp lại.
Tôi muốn tin hòn đá rơi xuống là do thiên tai hay gì đó, nhưng rõ ràng, nó đã bị ném một cách cố ý.
“Ồ, dám gây sự với bọn ta, nghe cũng thú vị đấy chứ.”
Leon nhếch mép, nở một nụ cười rờn rợn. Victor thì nhìn thẳng vào Công tước với ánh mắt đầy thách thức rồi lên tiếng:
“Làm sao tìm được kẻ địch?”
“Đợi chúng ra tay trước.”
“Ngươi có đỡ được hết mọi đòn tấn công không? Để đối thủ ra đòn trước, xem ra ngươi tự tin quá mức rồi đấy.”
“Ngươi nghĩ ta là ai?”
“Đừng có vênh váo chỉ vì có thể dùng ma pháp.”
Trong khi Công tước vẫn bình thản không chút nao núng, Victor lại nhìn ông chằm chằm, nở một nụ cười méo mó.
“Ta sẽ thoát khỏi đây mà không cần dùng ma pháp.”
“Ồ, vậy thì cứ chờ xem.”
Chẳng lẽ Victor và Công tước thực sự không hợp nhau chút nào sao?
Nếu nói đến hợp ý, có lẽ Công tước lại hợp với Vian hơn.
“Đến rồi!”
Nghe lời Leon, tất cả mọi người lập tức vào tư thế sẵn sàng chiến đấu.
Không biết đòn tấn công sẽ đến từ đâu, không khí trở nên vô cùng căng thẳng. Chúng tôi phải cảnh giác mọi phía. Thành thật mà nói, chiến đấu với kẻ địch vô hình thật đáng sợ.
Nhờ chợp mắt một chút mà tôi đã hồi phục được chút thể lực, nhưng ma lực thì vẫn chưa.
Hơn nữa, tôi cũng thấy đói rồi… Ước gì được ăn thật nhiều macaron.
Tôi khẽ ngáp một tiếng. Đúng lúc đó, tiếng hét “Bốp!” của Victor vang lên bên tai.
Bỗng nhiên, một người từ trên không rơi xuống. Cùng lúc đó, hắn dang rộng chân, vững vàng tiếp đất, rồi vung một lưỡi hái lớn và dài về phía tôi với tốc độ kinh hoàng, phát ra tiếng “Vù!” chói tai.
Tôi vội vàng ưỡn người về phía sau, tránh được cú vung đầu tiên. Sau đó, tôi liền lộn người ra sau, tạo khoảng cách với kẻ địch.
Có lẽ không ngờ tôi lại né được đòn, đối thủ khựng lại. Tôi nhân cơ hội quan sát ngoại hình đặc trưng của hắn.
Toàn thân hắn được bao phủ bởi lớp lông màu nâu, đeo một chiếc mặt nạ dường như làm bằng gỗ nên không thể nhìn rõ khuôn mặt. Trên mặt nạ có vẽ những họa tiết kỳ lạ bằng thứ gì đó giống như sơn đỏ.
…Đây có phải là mặt nạ truyền thống không nhỉ?
Tôi nhìn quanh, hóa ra chúng tôi đã bị bao vây hoàn toàn. Ngoại trừ kẻ địch trước mắt tôi, tất cả những kẻ khác đều đeo mặt nạ có hoa văn màu cam.
Ồ, chẳng lẽ đối thủ của tôi là kẻ cầm đầu sao? Tuyệt vời quá!
Có lẽ tôi may mắn thật. Kẻ cầm đầu dám chọn tôi làm đối thủ, đúng là có mắt nhìn người đấy chứ!
“Cô có sao không?”
“Tất nhiên.”
Tôi nhếch mép đáp lời Công tước.
“Ngươi có biết bọn này là ai không?”
“Không biết. Chưa từng nghe nói về lũ quái vật gớm ghiếc này, đây là lần đầu tiên ta gặp chúng.”
Victor nhăn mặt trả lời câu hỏi của Công tước.
“Lũ quái vật gớm ghiếc” ư… Hắn dám nói thẳng như vậy trước mặt chúng cơ chứ. Mà thôi, trong từ điển của Victor làm gì có từ “tế nhị”.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
0 Bình luận