I’ll Become a Villainess...
Ookido Izumi Hayase Jun- 1 - 199
- 200 - 299
- 300 - 399
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309
- Chương 310
- Chương 311
- Chương 312
- Chương 313
- Chương 314
- Chương 315
- Chương 316
- Chương 317
- Chương 318
- Chương 319
- Chương 320
- Chương 321
- Chương 322
- Chương 323
- Chương 324
- Chương 325
- Chương 326
- Chương 327
- Chương 328
- Chương 329
- Chương 330
- Chương 331
- Chương 332
- Chương 333
- Chương 334
- Chương 335
- Chương 336
- Chương 337
- Chương 338
- Chương 339
- Chương 340
- Chương 341
- Chương 342
- Chương 343
- Chương 344
- Chương 345
- Chương 346
- Chương 347
- Chương 348
- Chương 349
- Chương 350
- Chương 351
- Chương 352
- Chương 353
- Chương 354
- Chương 355
- Chương 356
- Chương 357
- Chương 358
- Chương 359
- Chương 360
- Chương 361
- Chương 362
- Chương 363
- Chương 364
- Chương 365
- Chương 366
- Chương 367
- Chương 368
- Chương 369
- Chương 370
- Chương 371
- Chương 372
- Chương 373
- Chương 374
- Chương 375
- Chương 376
- Chương 377
- Chương 378
- Chương 379
- Chương 380
- Chương 381
- Chương 382
- Chương 383
- Chương 384
- Chương 385
- Chương 386
- Chương 387
- Chương 388
- Chương 389
- Chương 390
- Chương 391
- Chương 392
- Chương 393
- Chương 394
- Chương 395
- Chương 396
- Chương 397
- Chương 398
- Chương 399
- 400 - 499
- 500 - 599
- 600 - 634
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Chương 359
Cứ ngỡ sẽ được dạo phố trong bộ đầm lộng lẫy, nhưng Vian có vẻ đã mãn nguyện chỉ với việc gặp được Ben rồi.
Nếu mà dạo phố không khoác áo choàng thì chắc chắn sẽ rất nổi bật. Nhưng biết đâu, ngày đó rồi cũng sẽ tới. Mong sao sẽ có một ngày, mình chẳng cần bận tâm thân phận, cứ thoải mái khoác lên mình bộ cánh yêu thích, ra phố chỉ để tận hưởng cảm giác được mọi người chú ý.
Vian hình như cũng chẳng muốn đi đâu thêm, nên chúng tôi quyết định về. Hơn hết, tôi vẫn cứ canh cánh trong lòng cậu bé mắc bệnh đốm. Tuyệt đối không được để cơ thể thằng bé bị lạnh. Bị giam ở cái nơi dơ dáy như vậy, bệnh tình chỉ có nước ngày càng nặng thêm. Có lẽ Vian cũng đã nhận ra tôi muốn về.
Về đến thành, chúng tôi may mắn lọt qua mắt người đánh xe, trở về từ phố mà không ai hay biết. Ngoài trời đã tối mịt. Tôi tự nhiên ngáp dài một cái. Thế là một ngày lại trôi qua thật nhanh.
Chúng tôi lén lút trở về phòng Vian. Tôi cẩn thận cởi bỏ bộ đầm, thay lại trang phục thường ngày của Alicia. Cứ nghĩ ở đất nước Lavar này mình sẽ chẳng bao giờ khoác lên người bộ đầm nào, vậy mà đời đúng là lắm chuyện bất ngờ.
Vian đã thay đồ xong trước, đang bắt tay vào giải quyết nốt công việc còn dang dở. Cái tốc độ chuyển đổi từ Vivian sang Vian của anh ấy quả thật đáng kinh ngạc. Cứ như biến thành người khác vậy.
Tôi thay đồ xong, bước lại chỗ Vian. Anh ấy nhận ra tôi đến, liền đặt sấp tài liệu trên tay xuống bàn cái "bộp".
“Vậy là tạm biệt nhau một thời gian nhé.”
Vian lộ vẻ mặt buồn bã.
Đâu phải đi chết đâu mà… Mà thôi, đúng là tôi sẽ liều mạng đi tìm Maddy thật.
“Tuy thời gian ngắn ngủi, nhưng em rất cảm kích vì được anh giúp đỡ ạ.”
Tôi cúi người thật sâu.
Thật sự rất may mắn khi được làm việc cùng Vian. Được tận mắt chứng kiến cách anh ấy làm việc, tôi đã học hỏi được rất nhiều điều. Mặc dù động cơ ban đầu đến đây là không trong sáng, vì bị Victor phái đến, nhưng ngược lại, tôi phải cảm ơn anh ta mới phải. Nhờ vậy mà tôi đã gặp được một người tuyệt vời như Vian.
“Gì vậy, tự dưng trang trọng thế?”
Giọng Vian hơi bối rối. Tôi khẽ ngẩng đầu lên. Đôi mắt xanh vàng của anh ấy giao với mắt tôi.
“Được làm việc dưới trướng Vương tử, em cảm thấy vô cùng vinh dự.”
Tôi vừa dứt lời, nét mặt Vian dần trở nên nghiêm túc. Dáng vẻ Vivian tan biến.
“Tôi cũng tự hào khi được làm việc cùng cô.”
Ôi, sao mà những lời đó lại đáng mừng đến thế chứ! Vian lại nói ra những lời như vậy!
Đây chính là tài sản quý giá nhất của tôi.
“Hãy rèn luyện chăm chỉ hơn nữa dưới trướng Victor nhé. Tôi rất mong chờ Alicia sẽ trưởng thành hơn nữa.”
Anh ấy nhếch mép cười. Tôi đáp lại bằng một nụ cười rạng rỡ.
“Nhất định em sẽ không làm anh thất vọng!”
Hai chúng tôi nhìn thẳng vào mắt nhau.
Một lúc sau, tôi khẽ cúi chào rồi rời đi. Vừa bước ra khỏi phòng, tôi nghe thấy tiếng Vian khẽ thì thầm vang vọng bên tai:
“Tuyệt đối không được chết đấy!”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
0 Bình luận