I’ll Become a Villainess...
Ookido Izumi Hayase Jun- 1 - 199
- 200 - 299
- 300 - 399
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309
- Chương 310
- Chương 311
- Chương 312
- Chương 313
- Chương 314
- Chương 315
- Chương 316
- Chương 317
- Chương 318
- Chương 319
- Chương 320
- Chương 321
- Chương 322
- Chương 323
- Chương 324
- Chương 325
- Chương 326
- Chương 327
- Chương 328
- Chương 329
- Chương 330
- Chương 331
- Chương 332
- Chương 333
- Chương 334
- Chương 335
- Chương 336
- Chương 337
- Chương 338
- Chương 339
- Chương 340
- Chương 341
- Chương 342
- Chương 343
- Chương 344
- Chương 345
- Chương 346
- Chương 347
- Chương 348
- Chương 349
- Chương 350
- Chương 351
- Chương 352
- Chương 353
- Chương 354
- Chương 355
- Chương 356
- Chương 357
- Chương 358
- Chương 359
- Chương 360
- Chương 361
- Chương 362
- Chương 363
- Chương 364
- Chương 365
- Chương 366
- Chương 367
- Chương 368
- Chương 369
- Chương 370
- Chương 371
- Chương 372
- Chương 373
- Chương 374
- Chương 375
- Chương 376
- Chương 377
- Chương 378
- Chương 379
- Chương 380
- Chương 381
- Chương 382
- Chương 383
- Chương 384
- Chương 385
- Chương 386
- Chương 387
- Chương 388
- Chương 389
- Chương 390
- Chương 391
- Chương 392
- Chương 393
- Chương 394
- Chương 395
- Chương 396
- Chương 397
- Chương 398
- Chương 399
- 400 - 499
- 500 - 599
- 600 - 634
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Chương 351
Suốt ba ngày liền, tôi cứ thế thức trắng đêm, không màng đến trường lớp. Rosetta mang cơm đến cho tôi. Cô ấy có lẽ đang lo lắng cho tôi nên lúc nào cũng dặn dò: “Xin đừng quá sức.” Rồi cô ấy lại vội vàng rời đi ngay. Tôi cũng đã để thư trước cửa phòng, dặn Henry và mấy người kia tuyệt đối không được bén mảng đến gần tôi.
Khoảnh khắc duy nhất tôi được thở phào nhẹ nhõm chỉ là lúc dùng bữa. Ngoài thời gian đó ra, tôi dồn hết tâm sức vào việc học.
Tôi không biết học viện giờ ra sao. Nhưng nơi đó không còn chỗ cho tôi nữa rồi. Bởi vì, tất cả mọi người đều đã tỉnh táo trở lại.
…Tôi đã chợt nghĩ đến một điều thật tồi tệ. Giá như pháp thuật mê hoặc của Cathar Liz cứ tiếp tục mãi thì tốt biết mấy. Một ý nghĩ ngu ngốc như vậy chợt lướt qua đầu tôi.
Chuyện học viện chắc chắn họ sẽ lo liệu ổn thỏa. Còn tôi, tôi phải phát triển được loại thuốc cứu ông lão mới được.
Ngay cả khi đầu óc không còn minh mẫn, tôi vẫn cố gắng vực dậy tinh thần, vùi mình vào sách vở.
Khi cơn buồn ngủ ập đến, tôi vừa đi bộ vừa đọc sách. Chỉ có như vậy tôi mới có thể cứu lấy mạng ông lão càng sớm càng tốt.
Và tôi phải tích lũy kiến thức hơn bất cứ ai. Tôi không thể dùng ma pháp. Vậy thì, bù lại, tôi phải thật thông minh.
Một đoạn văn đập vào mắt tôi. Tôi dừng tay lật sách, chăm chú đọc kỹ trang đó.
“Đất nước của Ma pháp, Durkis?”
Theo cuốn sách này, chỉ có mỗi Durkis là quốc gia có thể sử dụng ma pháp. Những quốc gia khác thì không. Tôi biết rằng ở Lavar không có ma pháp, nhưng không ngờ các quốc gia khác cũng vậy.
…Vậy thì, ngoài Durkis ra, tất cả đều dựa vào thực lực hoàn toàn ư?
Sách có viết về những người từ thân phận nô lệ mà vươn lên tầng lớp thượng lưu. Chỉ có Durkis mới đặt ra định nghĩa nực cười rằng ai có ma pháp thì là quý tộc.
Tôi cứ nghĩ Durkis là nơi đúng đắn bấy lâu nay, nhưng khi thực sự mở lòng tìm hiểu thì lại khác. Có lẽ, chính quốc gia này mới là nơi bất thường.
Thế nhưng, không có bằng chứng nào cho thấy điều này là đúng. Thực tế, tôi không thể biết liệu các quốc gia khác ngoài Durkis có thực sự không có ma pháp hay không.
Tôi muốn nhanh chóng nghe Alicia kể đủ mọi chuyện. …Không, nhưng với tình trạng hiện tại, tôi không thể gặp cô ấy.
Tôi cầm một cuốn sách khác lên, tìm hiểu chi tiết về các triệu chứng của bệnh đốm.
Tôi đọc mọi cuốn sách về bệnh đốm có thể tìm thấy. Tôi cố gắng mở to mắt để không ngủ gật. Mi mắt nặng trĩu đến kinh khủng.
Tôi dùng ngón tay cấu mạnh vào tay mình, cố gắng dùng cơn đau để giữ mình tỉnh táo. Tôi biết rõ đây không phải là cách làm đúng đắn.
Thế nhưng, tôi vẫn vươn tay lấy một cuốn sách mới. Ngay khoảnh khắc đó, có lẽ vì quá kiệt sức, tôi nhận ra mình không thể đứng vững.
Và rồi, sau một cú loạng choạng, ý thức của tôi vụt tắt.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
0 Bình luận