I’ll Become a Villainess...
Ookido Izumi Hayase Jun- 1 - 199
- 200 - 299
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- 300 - 399
- 400 - 499
- 500 - 599
- 600 - 634
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Chương 295
Lời tôi nói có lẽ đã khiến Victor phật ý, anh ta lộ rõ vẻ bực bội. Chẳng lẽ vì là vương tử của một cường quốc mà anh ta chưa học được sự kiên nhẫn là gì sao?
“Ngươi có biết mình đang nói gì không?”
“Dĩ nhiên rồi.” Kể từ khi trở thành Alicia Williams, tôi biết rõ hơn ai hết mình đang ở vị trí nào và cần phải làm gì. “Ngay từ đầu, vương tử đã chẳng có quyền từ chối rồi. Bởi vì tính mạng của thần dân đang bị đe dọa kia mà.”
“Ngươi đang uy hiếp ta đấy à?”
“Đúng vậy.” Tôi đáp lời trong khi nở một nụ cười.
Ước gì có ai đó dùng máy quay phim đời mới nhất để ghi lại cảnh này của tôi nhỉ. “Người phụ nữ đang uy hiếp Nhị vương tử nước Raval!” Thật tuyệt nếu nó trở thành tin tức với cái tiêu đề như vậy…
“Ngươi định giúp kiểu gì?” Victor hỏi, giọng đã bình tĩnh hơn một chút.
“Ồ, vương tử bằng lòng nghe tôi nói rồi sao?”
“Tạm thời thì, ta chỉ nghe ngươi nói thôi.” Victor cau mày, trừng mắt nhìn tôi.
“Dễ thôi. Chỉ cần kiếm được một đóa Maddy, sau đó dùng Ám ma pháp để nhân bản nó là được.”
“…Dùng Ám ma pháp để nhân bản thì còn gì là dễ nữa chứ.”
“Tôi làm được mà.” Tôi tự tin đáp lại nụ cười khổ của Victor.
Vì đây là ma pháp đặc trưng của Ám ma pháp, nên ông lão cũng có thể làm được…
“Ngươi có vẻ vẫn chưa hiểu, nhưng đóa Maddy không phải thứ dễ kiếm đâu. Người ta nói nó mọc trên vách đá cao chót vót, nhưng ngươi không biết vách đá đó nguy hiểm đến mức nào đâu, phải không?”
“Nguy hiểm đến mức nào cơ?”
“Nếu ta nói nó còn nguy hiểm hơn cả Tử Vong Lâm thì sao?” Victor nhìn tôi với ánh mắt dò xét.
Còn phải nói nữa sao, điều đó chắc chắn sẽ khiến tôi phấn khích mà! Ác nữ thì phải luôn kề cận với nguy hiểm chứ!
“…………Sao mắt ngươi lại sáng rực lên như thế?” Anh ta nhìn biểu hiện của tôi, có chút lùi lại.
Thật thất lễ. Tôi muốn được khen là có chí tiến thủ mới phải.
“Ngươi có vẻ đang hiểu lầm gì đó, nhưng đóa Maddy có giá cao ngất trời ngay cả trong giới quý tộc. Mỗi năm chỉ nở vài đóa, nhưng tốt nhất nên nghĩ rằng chỉ thu hoạch được chưa tới một đóa thôi.”
“Tức là, vài năm mới kiếm được một đóa thôi sao?”
“Đúng vậy. Chính là như thế. Rất nhiều quý tộc đã phải bỏ mạng vì nó rồi.” Anh ta nói với vẻ mặt như nuốt phải trái đắng.
“Năm nay vẫn chưa thu hoạch đóa nào sao?”
“Đúng vậy. Nhưng đừng có vì bản thân khác biệt mà kiêu ngạo. Ngay cả ngươi, nếu đến vách đá đó để hái Maddy, cũng có thể mất mạng. Nếu chết chỉ để giúp người khác thì còn ý nghĩa gì nữa chứ?”
“…Anh đang lo lắng cho tôi sao?”
“Làm gì có chuyện đó! Tại sao ta lại phải lo lắng cho ngươi chứ!” Victor đột nhiên gắt lên.
Phải rồi, chúng tôi đâu phải những người bạn cùng nhau đi Tử Vong Lâm đâu. Lo lắng cho tôi một chút cũng đâu có sao.
…Chắc là, vì Victor nên trong thâm tâm anh ta vẫn lo cho tôi, nhưng lại ngại để tôi biết. Dù tôi mới quen Victor chưa lâu nhưng tôi cũng hiểu được điều đó.
“Cảm ơn vương tử.” Tôi cúi đầu thật trang trọng rồi định rời khỏi đó.
Tôi muốn thoát khỏi căn phòng này ngay bây giờ!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
0 Bình luận