I’ll Become a Villainess...
Ookido Izumi Hayase Jun- 1 - 199
- 200 - 299
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- 300 - 399
- 400 - 499
- 500 - 599
- 600 - 634
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Chương 223
Giọng Victor trầm thấp vang vọng trong căn phòng.
“Thế nào rồi?”
“Có vẻ như cô ta vẫn không thể lên đến đỉnh tháp.”
“Vậy sao. …Nhưng chắc chắn cô ta vẫn còn giấu điều gì đó. Một kẻ khác thường như vậy mà đến giờ mới phát hiện thì thật vô lý. Mau xuống thị trấn, tìm hiểu thông tin về cô ta đi.”
“Tuân lệnh.”
Tôi áp tai vào cánh cửa phòng Victor, cố gắng lắng nghe cuộc đối thoại bên trong. Trên đường trở về từ tháp, để tìm hiểu về đất nước này, tôi đã lẻn vào phòng Victor định xem có manh mối gì không, thì bất ngờ nghe thấy tiếng nói chuyện vọng ra từ bên trong.
…Hóa ra là mình đang bị điều tra.
Mà nói thật, cánh cửa này đúng là vô dụng mà. Không biết là tai mình thính quá, hay cái cửa này có vấn đề nữa đây.
“Tôi sẽ tiếp tục giám sát cô ta, không lơ là cảnh giác.”
Một giọng nam khác, trầm hơn, không phải của Victor, cất lời.
Cái gì vậy chứ, cả bên ngoài cánh cửa này mà vẫn cảm nhận được sự căng thẳng… Chẳng lẽ mình là nhân vật cần chú ý đến vậy sao?
…Mà khoan, mình đang bị giám sát ư?! Từ bao giờ vậy nhỉ?
Thôi thì, một đứa rắc rối như mình mà Vương tử lại để mặc ngoài vòng kiểm soát thì đúng là ngốc nghếch quá rồi.
Nghĩ lại cũng phức tạp thật, trước đây mình là người giám sát, giờ lại là kẻ bị giám sát. Có khi không biết mình bị theo dõi lại sống thoải mái hơn ấy chứ.
Chắc Liz mà biết mình bị giám sát, kiểu gì cô ấy cũng sẽ nói: “Cảm ơn nhé, cậu đã âm thầm bảo vệ mình đấy à!” Cô ấy đúng là dễ đoán thật.
“Ngươi có thể lui xuống.”
Victor vừa dứt lời, tiếng bước chân đã tiến lại gần phía cửa.
Gay rồi, phải trốn đi đâu đó thôi…
Tôi nhanh trí vọt ra khỏi cánh cửa gần nhất, bám lấy một cành cây rồi ẩn mình. Lúc như thế này mới thấy người nhỏ bé cũng có lợi.
Tôi nấp kỹ, quan sát người đàn ông bước ra khỏi phòng. Một gã mặt gian, tóc đen vuốt ngược, đôi mắt màu tím quen thuộc.
…Cha ư?
Không thể nào. Cha không thể ở đây được.
Nhìn kỹ hơn, đó là một ông lão lớn tuổi hơn cha rất nhiều. Nhưng không phải kiểu lão suy yếu ớt hay lưng còng.
“Ông… nội?”
Tôi chưa từng gặp ông nội mình bao giờ. Thậm chí còn chưa từng nghe nói ông còn sống hay đã mất. Mà nói đúng hơn, cha tôi chưa bao giờ nhắc đến ông nội. Và tôi cũng chưa bao giờ hỏi cha về ông nội của mình.
Nếu ông Will là một thiên tài từ thuở nhỏ và từng phò tá Quốc vương hiện tại, thì những người xung quanh ông ấy hẳn phải lớn tuổi hơn nhiều.
…Mà sao ông ấy lại có cái mặt gian đến vậy chứ. Bị trục xuất khỏi đất nước trước cả mình, rồi lại làm việc dưới trướng Victor như vậy, chẳng lẽ ông nội đã trở thành một kẻ ác nhân lưu danh sử sách rồi sao?
Dù vẫn chưa chắc chắn đó là ông nội tôi.
Nếu đúng là vậy, thì tên tôi sẽ bị ghi vào sử sách sau tên ông ấy mất. Chắc chắn sẽ bị viết như một phần phụ lục nào đó… Tuyệt đối không đời nào tôi chấp nhận điều đó!
“Mà nói gì thì nói, trước tiên mình phải tìm hiểu xem ông ta có thật sự là ông nội mình hay không đã.”
Tôi đu mình qua các cành cây rồi đáp xuống đất.
Tuy vẫn chưa chắc chắn, nhưng nếu ông ta là một trong những người bị trục xuất, thì mình phải nhanh chóng tìm ra hai người còn lại nữa.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
0 Bình luận