I’ll Become a Villainess...
Ookido Izumi Hayase Jun- 1 - 199
- 200 - 299
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- 300 - 399
- 400 - 499
- 500 - 599
- 600 - 634
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Chương 221
Hôm nay đúng là mệt rã rời rồi… Ta không ngờ việc huấn luyện binh sĩ lại khắc nghiệt đến thế. Đã vậy, đội trưởng còn rèn ta theo kiểu "Sparta" nữa chứ.
Dù sao thì ta cũng đã hoàn thành được tất cả, nhưng khi bị bắt chạy năm cây số gần như dốc hết sức lực ở chặng cuối, ta suýt nữa thì bỏ cuộc. Mặc dù đã cố hết sức lực còn lại để chạy cho xong, nhưng nghĩ đến việc ngày nào cũng phải luyện tập như vậy thì… Ta cứ nghĩ những bài tập rèn luyện từ thuở bé của mình đã là ghê gớm lắm rồi, nhưng so với cái này thì chẳng thấm vào đâu. Quả nhiên, đội quân trực thuộc Vương tử có khác.
Ta nằm xuống cạnh Ly, chú sư tử đang say ngủ ngon lành. Bộ lông đen tuyền, mềm mại của Ly chạm vào thật dễ chịu. Thế này thì đêm nay ta sẽ ngủ thật sâu giấc.
…Nhắc mới nhớ, từng có thời gian ta muốn biến thành sư tử bằng ma pháp. Hồi đó, ma pháp của ta đang gặp trục trặc nên không thể điều khiển thuần thục được.
Thôi nào, giờ không phải lúc hoài niệm về quá khứ. Nhớ lại chuyện xưa, đắm chìm trong ký ức thì cứ để đến mười phút trước khi chết hẳn đi.
Nghĩ vậy, ta nhắm mắt lại.
“Ngủ ngon nhé, Ly.”
Ta khẽ thì thầm rồi chìm vào giấc ngủ say bên cạnh Ly.
Tiếng chim hót líu lo đánh thức ta. Mở mắt ra, ánh nắng ban mai chói chang rọi thẳng vào mắt. Ta không thể mở to mắt ngay lập tức, đành vội vàng thay đồ rồi nhẹ nhàng bước ra khỏi căn lều để không đánh thức Ly.
…Cứ như một cảnh trong truyện tranh vậy, buổi sáng thức dậy theo kiểu này.
Còn khá nhiều thời gian trước buổi huấn luyện.
“Mình muốn đến ngọn tháp kia ghê.”
Vừa nói vậy, ta đã vô thức bước chân về phía ngọn tháp.
Ta không thích việc hành động của mình lại đúng như ý Vương tử mong muốn, nhưng một khi đã tò mò thì ta không muốn cứ để nó dở dang mãi. Cứ phải băn khoăn mãi thì không hợp với tính cách của một Ác nữ đâu.
“Ngọn tháp kia xa hơn mình nghĩ nhỉ.”
Vì nó là kiến trúc cao nhất nên dù ở bất cứ đâu trong Vương cung cũng có thể nhìn thấy, rất nổi bật, nhưng khi thực sự muốn đến thì lại khá xa.
Từ sáng sớm, các thị nữ đã bận rộn làm việc. Chắc đây là dấu hiệu của một quốc gia lớn chăng? Sự nhanh nhẹn và số lượng đông đảo của các thị nữ… À không, ta chưa từng biết cảnh buổi sáng ở nhà Công tước Duke như thế nào nên không thể khẳng định được.
Ta dừng chân trước ngọn tháp.
“Cao… quá!”
Ai cũng sẽ thốt lên câu này đầu tiên, ta nghĩ vậy. Cao đến mức ta suýt nữa thì đau cổ.
Bước vào trong tháp, ta khẽ thở dài.
Đây là lần đầu tiên kể từ khi đến thế giới này, ta thèm có một cái thang máy. Chắc phải coi việc leo tháp là một phần của rèn luyện thì mới chịu nổi.
Cầu thang xoắn ốc cứ thế kéo dài lên mãi. Muốn đến được đích thì phải vận động khá nhiều ngay từ sáng sớm.
“Đã đến đây rồi, chỉ còn cách leo lên thôi.”
Ta nói vậy rồi bước một bước.
Cảnh vật cứ lặp đi lặp lại, ta cứ leo mãi mà chẳng thấy điểm cuối đâu. Đáng lẽ ta đã leo lên khá cao rồi chứ… Ta liếc nhìn xuống dưới. Chắc chắn là đã cách mặt đất một khoảng khá xa.
Tuy đã tiến lên, nhưng ta chẳng hề có cảm giác sắp đến đỉnh. Cứ như thể có thứ gì đó đang ngăn cản ta… ngăn cản ta không cho đến nơi.
“Ngọn tháp này có ma pháp bảo vệ.”
Ta khẽ thì thầm.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
0 Bình luận