• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Web Novel

Chương 11: Cách Cô Ấy Tự Đứng Dậy

1 Bình luận - Độ dài: 1,055 từ - Cập nhật:

Khi nhận ra, tôi đã ở trong một con hẻm vắng.

Tôi không thể nhớ chuyện gì vừa xảy ra.

Không, đó là dối trá. Tôi nhớ tất cả.

Chỉ là tôi đang giả vờ không nhớ.

“Ah…”

Vì tôi cảm thấy mình không nên nhớ lại.

Vì tôi sợ nếu nhớ ra, một thứ gì đó trong tôi sẽ vỡ vụn.

Như mọi khi, tôi khuỵu gối xuống, chống tay xuống đất, nhưng chẳng có gì trào ra.

Dạ dày quặn thắt, tầm nhìn xoay vòng, mà cổ họng lại nghẹn chặt đến mức không thể nôn nổi.

Tôi không thể phủ nhận sự thật rằng một người đã chết… vì tôi.

Tôi đã nghĩ, có lẽ, chỉ một chút thôi, tôi cũng xứng đáng được hạnh phúc.

Nhưng cái suy nghĩ ích kỷ ấy… lại dẫn đến cái chết của một người khác.

“Là lỗi của mình.”

Rồi chậm rãi, những ký ức mà tôi từng chôn sâu bắt đầu trườn ngược trở lại.

Ký ức về lần đó—khi tôi say sưa trong sức mạnh, tin rằng mình có thể làm bất cứ điều gì.

Ký ức về con người kiêu ngạo, ngây thơ của tôi—tin rằng mình có thể cứu được tất cả.

Và những gương mặt của gia đình, của bạn bè, những người đã chết vì sự kiêu ngạo ấy… không, đúng hơn là vì chính bàn tay tôi.

Một con nhóc ma pháp thiếu nữ nhỏ bé như ngươi nghĩ mình có thể giết ta sao?

Hứ! Đừng gọi ta là nhóc! Ta từng chiến đấu với những con quái còn to lớn hơn ngươi nhiều!

Con quái vật hình người tên Ska, kẻ đầu tiên và cuối cùng xuất hiện trong thành phố của tôi.

Tôi ngập chìm trong sức mạnh, điên cuồng chiến đấu.

Trong lòng tràn ngập khoái cảm khi đối diện kẻ địch xứng tầm đầu tiên.

Đúng vậy… ngày ấy, tôi chỉ biết tận hưởng chiến đấu.

Máu? Nội tạng? Tất cả chẳng là gì.

Bởi vì, mỗi lần tôi giết được một con quái, mẹ sẽ vuốt tóc và khen tôi giỏi lắm.

Cha sẽ mỉm cười, giơ ngón tay cái lên khen tôi tuyệt vời.

Bạn bè thì nhìn tôi với ánh mắt thán phục, bảo rằng tôi thật phi thường.

Vì vậy, tôi yêu thích những tràng vỗ tay, những lời khen mỗi lần mình giết quái.

Đó là lý do tôi yêu thích chiến đấu.

Chạy đi…!

Nhưng tôi khi đó chỉ là một đứa trẻ.

Bị che mờ bởi ánh hào quang khen ngợi, tôi chưa bao giờ nghĩ đến hậu quả.

Tôi tiếp tục đuổi theo con quái, lôi nó qua khắp thành phố, chiến đấu hết lần này đến lần khác.

Và đến lúc lưỡi kiếm tôi kề vào cổ nó—

Hãy rơi vào tuyệt vọng đi. Dù ngươi có giết ta ở đây, cơn tuyệt vọng của ngươi mới chỉ bắt đầu thôi.

Mọi thứ tôi từng muốn bảo vệ… đã bị hủy hoại.

Không còn người mẹ nào để xoa đầu.

Không còn người cha nào để vỗ vai, khen ngợi.

Tất cả đều đã chết—bị cuốn vào hỗn loạn từ trận chiến của tôi.

Tôi không muốn chết… đau quá…!

Hức… mẹ ơi… mẹ ơi…

Những người bạn mà tôi muốn bảo vệ cũng mất đi gia đình thân yêu vì tôi.

Người dân. Thành phố. Tất cả tan nát, chẳng còn gì nguyên vẹn.

Tất cả… là vì sự ích kỷ của tôi.

Ngày đó, và cả hôm nay.

“Seo-ah-myon.”

Nghe thấy tên mình, tôi ngẩng đầu lên chậm chạp.

“Myoa…”

“Đó là lý do tôi đã nói rồi-myon. Sự do dự của một ma pháp thiếu nữ chính là nguyên nhân khiến người dân vô tội phải chết-myon.”

Cô ta lắc đầu, và tôi gào lên.

Tôi tóm lấy cổ Myoa.

“Đồ khốn…!! Đừng giả vờ vô can, chính mày mới khiến ta đến trễ!!”

“Tôi hiểu khát khao được đổ lỗi cho ai đó,” Myoa điềm tĩnh đáp, “nhưng lần này không phải lỗi của tôi-myong.”

“…!!!”

Tôi nghiến răng, xé đôi cơ thể thứ đó bằng cả hai tay.

“Xé xác tôi cũng chẳng thay đổi gì-myon.”

“Câm miệng.”

Nhưng linh thú của một ma pháp thiếu nữ là kẻ bất tử.

Dù bị xé đầu lìa cổ, Myoa vẫn ung dung cào vào người tôi.

“Cái chết của thường dân chỉ là vấn đề thời gian thôi-myon. Khoảnh khắc trái tim cô thôi hướng về tất cả, mà chỉ còn hướng về một người duy nhất, phép màu vốn để bảo vệ tất cả lập tức tan rã-myon. Đó là điều tất yếu, myong.”

“Im đi…!! Tao bảo im đi!!”

“Sức mạnh của một ma pháp thiếu nữ bắt nguồn từ điều ước. Ước mơ càng xa vời, sức mạnh càng lớn. Nhưng cô, Yoo Seo-ah… trái tim cô không còn hướng đến những vì sao xa xăm nữa. Nó chỉ bám lấy con đom đóm đang nằm sẵn trong tay. Cô đã tỉnh khỏi giấc mơ bất khả thi, và giờ chỉ đang thỏa hiệp với thực tại.”

Từ đây, Seo-ah nhận ra mọi “niềm vui” cô từng sống trong đều chỉ là ảo ảnh do Myoa dựng lên — một thế giới giả tạo, nơi không ai bị thương, nơi tất cả đều mỉm cười. Sự thật, cô chưa từng cứu ai. Những bàn tay dính máu của cô chỉ là bàn tay của kẻ giết chóc.

Nhưng rồi, giữa tuyệt vọng, cô chọn một con đường khác.

“…Chính vì thế, từ giờ tao sẽ tự đứng trên đôi chân mình.”

Trong trái tim Seo-ah, một ngọn lửa mới bùng lên — ấm áp, rộng lớn hơn cả điếu thuốc ngày xưa.

Ánh sáng của một vì sao xa chiếu xuyên qua làn khói, soi sáng lấy cô.

“Tao sẽ mơ giấc mơ của chính mình. Không phải giấc mơ của mày. Tao sẽ mơ… giấc mơ cứu lấy tất cả.”

Tiếng nứt vỡ vang lên.

Cơ thể Myoa vỡ thành từng mảnh vụn.

Trên mặt đất, chỉ còn lại một con thỏ bông trắng nhỏ bé.

“…Trở lại thôi.”

Nơi ấy — nơi tôi cần phải chịu trách nhiệm cho tất cả những gì mình đã gây ra.

Bình luận (1)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

1 Bình luận

Hể ể? Là thế giới tinh thần à hay thế giới thật 🐧
Xem thêm