
Một năm có 365 ngày, con số đó tương đương với 8.760 giờ đồng hồ.
Nghe có vẻ nhiều nhưng tôi chẳng thể nào hình dung nổi. Những con số ấy mang lại cảm giác thật xa xăm và khó lòng nắm bắt, cũng giống như khái niệm về cái chết hay tình yêu vậy. Có lẽ việc cố gắng chia nhỏ mọi thứ không phải lúc nào cũng giúp chúng ta dễ thấu hiểu cuộc đời hơn.
Thế nhưng, tôi vẫn không thể kìm lòng mà thử quy đổi tất cả sang đơn vị giây.
31.536.000 giây. Đến mức này thì thời gian thực sự đã mất đi mọi ý nghĩa, nó trở nên quá trừu tượng để bộ não con người có thể dung nạp được. Vậy mà, đây lại chính là quỹ thời gian ít ỏi mà tôi được ban tặng, là thước đo duy nhất cho sự tồn tại của tôi trên thế gian này.
Tôi nên làm gì với khoảng thời gian ngắn ngủi còn lại đây? Tôi thực sự có thể làm được gì?
Có lẽ tôi chẳng thể dùng nó vào việc gì to tát. Tôi không có thành tựu nào muốn đạt được, cũng chẳng có thử thách vĩ đại nào cần phải vượt qua. Tất cả những gì tôi có chỉ là một tâm nguyện duy nhất. Có thể tôi thậm chí chẳng còn vẹn tròn một năm để sống, nhưng ít nhất, tôi muốn một lần được thổ lộ tâm tư của mình với người con gái mà tôi thầm thương.
3 Bình luận