Tóm tắt
31.536.000 giây...
Con số xa lạ ấy chính là toàn bộ quỹ thời gian còn lại của đời tôi.
Dẫu ngắn ngủi là thế, tôi vẫn khao khát được gửi gắm trọn vẹn tấm chân tình này đến cô ấy:
“Tớ thích cậu, thực sự rất thích cậu...”
Lần đầu một mình đi xa, lần đầu nếm thử bát mì ramen đắt đỏ, lần đầu tự thưởng cho mình đôi giày thể thao hằng ao ước... Đó không đơn thuần là những mong muốn vẩn vơ, mà là danh sách những việc tôi phải hoàn tất trước khi nhắm mắt xuôi tay.
Tôi là Tsukishima Makoto, một nam sinh trung học mang trong mình căn bệnh hiếm gặp với bản án tử định sẵn: chỉ còn đúng một năm để sống. Đứng trước định mệnh nghiệt ngã, tôi không cảm thấy quá bi lụy. Có lẽ điều duy nhất khiến tôi day dứt khôn nguôi là tình cảm giấu kín bấy lâu vẫn chưa một lần được ngỏ với người con gái ấy.
Thế rồi, định mệnh đã đưa tôi đến với câu lạc bộ làm phim, qua lời mời của chính người mà tôi thầm thương, Minami Tsubasa. Kể từ khoảnh khắc đó, mục tiêu sống duy nhất của tôi là được cùng nàng dệt nên những thước phim để đời.
Chúng tôi đã cùng nhau diễn cảnh hẹn hò nơi quán ăn nhanh, cùng cười đùa giữa công viên giải trí, và cả những bối rối khi trao nhau nụ hôn đầu dưới bầu trời sao rực rỡ... Nhưng càng gom góp nhiều kỷ niệm, lòng tôi lại càng sợ hãi sự chia ly.
Nếu có thể, tôi ước mình được cùng cô ấy đón đêm Giáng sinh đầu tiên chỉ có hai người.
Nếu có thể, tôi muốn cùng cô ấy viết tiếp những giấc mơ còn dang dở.
Và nếu có thể, tôi không bao giờ muốn thấy giọt nước mắt cô ấy rơi vì mình.
Vì vậy, trước khi hơi thở này lịm tắt, tôi đã quyết định dệt nên một lời nói dối. Đó là lời nói dối ngọt ngào nhất, nhưng cũng là lời nói dối đau đớn nhất mà tôi dành tặng cho người con gái mình yêu.
-
22/05/2025
-
22/05/2025
4 Bình luận