Trở thành ma nữ trong thế...
吃土的书语 - Cật Thổ Đích Thư Ngữ- Tập 1: Một lần nữa gặp đại hoạ mà không chết
- Tập 2: Ma nữ đang đi săn
- Chương 1: Cô ấy chắc chắn sẽ đói
- Chương 2: Phải làm sao khi trở thành "gián điệp tối thượng"?
- Chương 3: Những người bạn nhỏ trong nhà
- Chương 4: Cô ấy đói rồi
- Chương 5: Câu chuyện về cuộc săn lùng ma quái
- Chương 6: Săn ma quái là công việc nguy hiểm
- Chương 7: Để em kể cho chú nghe một câu chuyện nhé?
- Chương 8: Không được, ngươi quá xấu xí!
- Chương 9: Biểu tượng Mặt trời đen
- Chương 10: Có gì sai khi đàn ông hơi biến thái!?
- Chương 11: Cô có biết anh ấy không?
- Chương 12: Hình xăm phía sau
- Chương 13: Cô không biết nơi này có ma sao?
- Chương 14: Cửa đã bị hàn cứng rồi, đừng hòng ai chạy thoát!
- Chương 15: Tôi thấy cô đang làm khó Tiên đĩa này!
- Chương 16: Ít nhất cũng phải bồi thường một nửa chứ?
- Chương 17: Đĩa tiên, đĩa tiên, ngươi có thể giết chết bọn chúng không?
- Chương 18: Nên là, mời cậu đi chết đi!
- Chương 19: Nhật ký không đầy đủ
- Chương 20: Nên tin tưởng ai?
- Chương 21. Quái đàm làm sao có thể có thân nhiệt?
- Chương 22: Bức "thư tình" kỳ quái
- Chương 23: Họ không còn là đồng đội của cô nữa
- Chương 24: Các bạn học sinh, đến giờ lên lớp rồi
- Chương 25: Cô ấy nảy ra một ý tưởng táo bạo
- Chương 26: Lục Dĩ Bắc, cô còn nói cô không biết võ công!?
- Chương 27: Kẻ diệt rồng cuối cùng sẽ trở thành ác long
- Chương 28: Dấu ấn của tôi!
- Chương 29: Cuộc gọi kinh hoàng lúc nửa đêm
- Chương 30: Buổi livestream này có gì đó không ổn!
- Chương 31: Cô ta chắc chắn sẽ ra ngoài làm loạn!
- Chương 32: Nhà bếp địa ngục của nữ phù thủy
- Chương 33: Lần đầu tiên
- Chương 34: Cô có thể đi không?
- Chương 35: Trốn thoát? Không thể trốn thoát! (Phần đầu)
- Chương 36: Trốn thoát? Không thể trốn thoát! (Phần cuối)
- Chương 37: Thân thể vỡ vụn (Phần đầu)
- Chương 38: Thân thể vỡ vụn (Phần cuối)
- Chương 39: Đánh không lại thì gia nhập, không gia nhập được thì tố cáo
- Chương 40: Công thức của Tư Dạ Hội
- Chương 41: Công việc của Vua đêm Hoa Thành
- Chương 42: Tôi muốn gia nhập tổ chức bí mật
- Chương 43: Cùng một phong cách, cùng một lối diễn
- Chương 44: Ngọc quý thất lạc - Đỗ Tư Tiên
- Chương 45: Lục Dĩ Bắc, cậu có thể làm người đi được không?
- Chương 46: Tối nay ăn gì?
- Chương 47: Đành phải là ngươi rồi, Sơ Cảnh Xuân Phong Chú!
- Chương 48: Một dự án nghiên cứu mới
- Chương 49: Chuyện này, cô cứ đi tìm Tư Dạ Hội mà nói!
- Chương 50: Tôi nghi ngờ các người đang diễn trước mặt tôi!
- Chương 51: Tôi đã phát hiện ra một âm mưu lớn từ những người bạn mạng
- Chương 52: Câu chuyện về vị thần sa ngã
- Chương 53: Không thể có một người không phải nội gián sao?
- Chương 54: Thành phần không xác định trên thẻ tre
- Chương 55: Họ muốn anh ở lại đây mãi mãi
- Chương 56: Liệu nhân viên tạm thời không có nhân quyền sao?
- Chương 57: Thần binh sao lại có thể như vậy?
- Chương 58: Không có so sánh, thì không có tổn thương
- Chương 59: Tôi cảm thấy ông ấy thực sự sống lại rồi!
- Chương 60: Có lẽ anh ấy gặp rắc rối rồi!
- Chương 61: Số mệnh không đủ thì bù bằng số lượng
- Chương 62: Câu Mang
- Chương 63: Cá công hoàng mận.
- Chương 64: Trốn thoát
- Chương 65: "Người bình thường" chế tác Sơ Cảnh Xuân Phong Chú
- Chương 66: Đánh tôi thì được, nhưng đừng đánh vào mặt!
- Chương 67: Phản sát và phản phản sát
- Chương 68: Chung cư Tĩnh Di bị chú ý
- Chương 69: Mở cửa! Ban quản lý khu dân cư đến tặng quà!
- Chương 70: Tên khốn Lục Dĩ Bắc không phải người! (Phần đầu)
- Chương 71: Tên khốn Lục Dĩ Bắc không phải người! (Phần cuối)
- Chương 72: Quái đàm lưu manh đang bám lấy tôi
- Chương 73:Câu Mang? Câu Manh!
- Chương 74: Có việc rồi!
- Chương 75: Mỗi người đều có tâm tư riêng
- Chương 76: Thiên tài theo kiểu phế vật
- Chương 77: Đột nhập trong đêm
- Chương 78: Tình tiết có chút khác thường
- Chương 79: Bảo cô bắt chước, chứ có bảo cô vượt trội hơn đâu!
- Chương 80: Khắc tinh của kẻ lừa đảo mặt đơ
- Chương 81: Thầy có thể nhờ em xem lại cuộn trúc giản đó không?
- Chương 82: Không ngờ cậu cũng ở đây?
- Chương 83: Ngôi làng hoang trong cuộn trúc giản
- Chương 84: Sắp rơi xuống rồi!
- Chương 85: Lời cầu cứu
- Chương 86: Xin hỏi Lục Dĩ Bắc có ở đây không?
- Chương 87: Bởi vì, tôi yêu thích học tập
- Chương 88: Cô ấy cũng nghĩ như vậy
- Chương 89: Lên xe, chúng ta đi!
- Chương 90: Đứa trẻ được ma quỷ nuôi dưỡng
- Chương 91: Con đường vừa giết người vừa giết tâm
- Chương 92: Nhóm chat quái đàm
- Chương 93: Nhóm chat này quả nhiên có vấn đề lớn!
- Chương 94: Kẻ đột nhập phòng thí nghiệm
- Chương 95: Phán đoán của đồng xu
- Chương 96: Đồng xu đổi quẻ
- Chương 97: Cô ấy đuổi theo nữ quỷ một đoạn đường
- Chương 98: Lúc đó em sợ lắm
- Chương 99: Đúng là nhát gan thật
- Chương 100: Chất lượng của bọn cướp đường này không được tốt?
- Chương 101: Các người hại tôi thật không nhẹ!
- Chương 102: Bị Phơi Bày!
- Chương 103: Máu của thần linh bị tha hóa
- Chương 104: Vị Thần Bị Giam Cầm
- Chương 105: Linh Văn của Lục Dĩ Bắc
- Chương 106: Nghĩ cách giết hắn đi
- Chương 107: Chuyện của cậu ấy không đến lượt anh lo lắng
- Chương 108: Ảnh đại diện của người đó là biểu tượng của Nhật Thực Hội
- Chương 109: Lớp học bị thiêu rụi
- Chương 110: Cô ấy là một quái đàm cao thượng
- Chương 111: Khán giả không muốn rời đi
- Chương 112: Ác Linh Diễn Dịch
- Chương 113: Đủ may mắn thì sẽ không tự diệt vong
- Chương 114: Nên đánh hay buộc phải đánh
- Chương 115: Tang lễ
- Chương 116: Lời thỉnh cầu của học tỷ
- Chương 117: Hắn nháy mắt một cái
- Chương 118: Ta nhất định phải bảo vệ hắn thật tốt
- Chương 119: Chuẩn bị quá kỹ, luôn tốt hơn là không chuẩn bị gì
- Chương 120: Đồng xu chỉ hiện mặt xấp
- Chương 121: Hóa ra cậu đã giấu lõi quái đàm sau lưng tôi!
- Chương 122: Ngươi làm nhiều bùa chú như vậy để làm gì?
- Chương 123: Rõ ràng là thích mà vẫn không chịu thừa nhận!
- Chương 124: Nam Lĩnh Nhiêu Hoa
- Chương 125: Tại hạ là lão Vương bên cạnh
- Chương 126: Thứ trói buộc học tỷ
- Chương 127: Bùng nổ chính là nghệ thuật
- Chương 128: Có cao thủ hẹn đánh nhau ở Đại học Công nghệ?
- Chương 129: Nhắm mắt lại, chờ chết thôi!
- Chương 130: Đừng nói gì, hôn tôi đi!
- Chương 131: Súng đồ chơi cũng có thể giết chết quái đàm!
- Chương 132: Ta cũng đổi ý rồi!
- Chương 133: Vậy cô có biết Giang Ly không?
- Chương 134: Ta cầu xin ngươi, đừng giết Giang Ly
- Chương 135: Suýt mắc chứng PTSD vì điều này
- Chương 136: Cô ấy thật sự đã đưa tiền?
- Chương 137: Cách khiến Cố Thiến Thiến có ý chí kiên định
- Chương 138: Sau khi trời tối, đừng gõ cửa
- Chương 139: Dù nghe thấy tiếng gì cũng đừng ra ngoài
- Chương 140: Thả ông già ra, có chuyện gì cứ đến tìm tôi!
- Chương 141: Ăn hay không ăn, sống hay chết
- Chương 142: Thằng nhóc đó có lẽ muốn giết tôi
- Chương 143: Sao cô ấy lại kể với tôi mọi thứ?
- Chương 144: Cửa hàng đó vậy mà lại mở cửa!?
- Chương 145: Gác xép của cửa hàng thực phẩm đông lạnh
- Chương 146: Làm sao lại có mèo ở chỗ này chứ?
- Chương 147: Gan anh ta thực sự to!
- Chương 148: Lời mời vào nhóm
- Chương 149: Giờ đến lượt chị tôi thể hiện tài năng!
- Chương 150: Huấn luyện viên, em muốn học luyện kim thuật!
- Chương 151: Đợi buổi tiệc kết thúc rồi mới thả hắn ra
- Chương 152: Dấu bàn tay máu trên cửa sổ
- Chương 153: Tại sao anh không chơi cùng chúng em?
- Chương 154: Ký ức bị lãng quên
- Chương 155: Chuyện xưa
- Chương 156: Bài phát biểu lễ kỷ niệm trường
- Chương 157: Có bất ngờ không? Có ngoài ý muốn không? Có thích không?
- Chương 158: Trên trời không rơi bánh bao nhưng lại rơi cá nướng
- Chương 159: Hắn quả nhiên đang giả vờ!
- Chương 160: Cô ấy là người dễ đối phó nhất
- Chương 161: Ông ơi, Ông ơi!
- Chương 162: Ta nói ta là thần linh, ngươi có tin không?
- Chương 163: Chúng đã đến lấy vật tế thần
- Chương 164: Ngươi, không tham gia lễ tế thịnh điển sao?
- Chương 165: Tâm đầu ý hợp
- Chương 166: Bữa tiệc chúc mừng ân huệ của thần linh sa ngã
- Chương 167: Có nội gián, ngừng tế lễ!
- Chương 168: Cô ta chính là một người đàn bà độc ác tàn nhẫn!
- Chương 169: Nghi thức tế thần núi
- Chương 170: Đại Luyện! Triệu Hoán Đại Luyện!
- Chương 171: Thanh Xuân Cực Giản Bản Đại Luyện!
- Chương 172: Trời đất ơi! Đồng tiền ra mặt trước rồi!
- Kết thúc (Thượng)
- Kết thúc (Hạ)
- Tập 3: Ma nữ và công việc
- Tập 4: Ma nữ và cuộc Bách Quỷ Dạ Hành
- Tập 5: Chuyện lặt vặt giữa Ma Nữ và Thiếu Nữ Thiên Tài Mạt Chược
- Tập 6: Trên Đào Nguyên có cây thần Phù Tang
- Tập 7: Ma nữ và Mộng Tưởng Thành
- Tập 8: Ma nữ và cô gái rùa
- Tập 9: Ma nữ và Nhân Gian Khói Lửa
- Tập 10: Ma nữ và Sa Hải
- Tập 11: Ma nữ và các nhân tố hủy diệt thế giới
- Tập 12: Ma nữ và cuộc sống hạnh phúc
- Tập 13: Ma nữ và Nhật Thực
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tập 2: Ma nữ đang đi săn
Chương 43: Cùng một phong cách, cùng một lối diễn
0 Bình luận - Độ dài: 1,350 từ - Cập nhật:
Chương 43: Cùng một phong cách, cùng một lối diễn
Nửa giờ sau, tại phòng khám mắt.
"Tên gì?"
"Đỗ Tư Tiên."
"Bao nhiêu tuổi?"
"34C..." [note66922]
Bác sĩ đang cúi đầu viết bệnh án nghe vậy sững lại, ngẩng đầu lên nhìn cô gái đối diện với ánh mắt kỳ lạ, kiểu nói chuyện này hình như ông đã gặp ở đâu đó rồi.
"Tôi hỏi tuổi của cô!"
"Ừm, xin lỗi, mười, mười tám tuổi." Đỗ Tư Tiên ngượng ngùng đáp.
Bác sĩ khẽ đảo mắt, hỏi: "Cô tự kể tình hình của mình đi?"
Đỗ Tư Tiên gật đầu: "Thật ra, tôi thấy mắt mình có vấn đề, luôn nhìn thấy những thứ kỳ lạ."
"Những thứ kỳ lạ? Vậy mắt có đau không?"
"Đau thì không đau..."
"Có triệu chứng ngứa, sợ ánh sáng, chảy nước mắt không?"
Bác sĩ vừa hỏi kỹ càng, vừa xem bệnh án Đỗ Tư Tiên mang đến, khi thấy không có tiền sử bệnh tật, ông khẽ nhíu mày.
"Tôi thấy trước đây cô chưa từng có tiền sử bệnh về mắt! Đã kiểm tra gì chưa?"
"Đã kiểm tra rồi, đây là phiếu xét nghiệm và báo cáo chẩn đoán." Đỗ Tư Tiên lấy ra phiếu xét nghiệm và giấy chẩn đoán, hai tay đưa cho bác sĩ.
Bác sĩ xem kỹ phiếu xét nghiệm và báo cáo chẩn đoán xong, nhíu mày.
Theo phiếu xét nghiệm và báo cáo chẩn đoán, mắt cô ấy hoàn toàn không có dấu hiệu bệnh lý.
"Lạ thật, báo cáo cho thấy mọi thứ đều bình thường! Hay cô nói cụ thể xem, cô đã nhìn thấy những thứ kỳ lạ gì?"
"Nhất định phải nói sao?" Đỗ Tư Tiên nói với ánh mắt lảng tránh, nuốt mạnh nước bọt, có vẻ căng thẳng.
Bác sĩ nở nụ cười hiền hòa, trấn an: "Cô bé, đừng sợ, tôi không có ý gì khác, đây là quy trình khám bệnh cơ bản, chỉ là muốn hiểu rõ tình trạng bệnh của cô thôi."
"Được rồi, đây là ông bảo tôi nói đấy nhé!" Đỗ Tư Tiên nghiêm túc nói.
"Nói là thứ kỳ lạ, thực ra đôi lúc khi mất tập trung, trước mắt sẽ xuất hiện những cái bóng mờ ảo."
Bác sĩ nghe Đỗ Tư Tiên nói đến đây, tay đang cầm tách trà bỗng run lên, trong đầu dần hiện lên một khuôn mặt không cảm xúc và một ký ức không hay.
"Phải rồi, đôi khi cũng nghe thấy những âm thanh kỳ lạ..."
"Khoan đã!" Bác sĩ nghe được một nửa, sắc mặt trầm xuống, không nhịn được ngắt lời: "Có phải cô định nói, những cái bóng đó, phần lớn đều mờ mờ ảo ảo, ban ngày thì ít, ban đêm thì nhiều, giống như gặp ma vậy!?"
Đỗ Tư Tiên: "..." Lạ thật, sao bác sĩ này lại cướp lời của người ta nhỉ?
"Đúng là như vậy, nhưng sao bác sĩ biết được? Chẳng lẽ ông... là nhà tiên tri?"
"Tôi còn là Người Ngu nữa chứ!" Bác sĩ thầm nghĩ, khoanh tay trước ngực, hỏi ngược lại như trêu đùa: "Cô gái, có phải cô định nói tiếp là cô đã thấy một chị khóa trên có thể tách rời từng phần thân thể ở trường."
"Rồi ở ngã tư lại thấy một cô gái phép thuật cưỡi chó, vừa nãy trước khi vào đây, còn thấy ở phòng chờ một người kỳ quái bị chẩn đoán ung thư phổi, trên người mọc u bướu đen to đùng phun khói."
"Phải rồi phải rồi, cô thử nhìn xem, dưới bàn tôi có đứa bé trai xanh xao không?"
Cùng một chiêu thức, tôi không mắc bẫy hai lần đâu! Bác sĩ nghĩ, khóe miệng hiện lên nụ cười ý nhị.
Đỗ Tư Tiên: "..." Những thứ bác sĩ nói, trừ thằng bé xanh xao dưới bàn ra, cô chưa từng thấy cái nào.
Bác sĩ này có vấn đề về thần kinh à? Sao tưởng tượng phong phú thế?
Đỗ Tư Tiên nghi hoặc nghĩ, ánh mắt vô thức nhìn xuống dưới bàn, rồi cô thấy đứa bé trai toàn thân xanh xao, đôi mắt đen kịt đang tò mò nhìn cô.
"Á!" Cô hét lên một tiếng, bật dậy khỏi ghế, chỉ xuống dưới bàn, lắp bắp: "Bác, bác sĩ, dưới bàn ông thật sự có, có..."
"Thật sự có một đứa bé phải không?" Bác sĩ đảo mắt, cúi đầu nhìn ngó dưới bàn, "Đâu nhỉ, đâu nhỉ? Sao tôi không thấy?"
Nhìn đầu bác sĩ chui ra chui vào qua người đứa bé xanh xao đó, Đỗ Tư Tiên bỗng thấy rợn cả người.
Cô nghĩ có lẽ nên đi thôi, bác sĩ ở bệnh viện chắc không giúp được mình.
Đúng lúc Đỗ Tư Tiên định rời đi, bác sĩ ngồi thẳng lại, chỉ vào máy ảnh trước ngực cô.
"Cô bé, tôi nghi cô là đồng bọn với một người nào đó, không phải các cô là nhóm internet chuyên quay video chọc ghẹo người khác đấy chứ? Còn làm phim nhiều tập nữa à? Nào, cho tôi xem coi cô quay tôi có đẹp trai không?"
"Tôi nói cho cô biết, đây là bệnh viện, không phải chỗ cho bọn trẻ ranh các cô làm loạn! Có thể có chút đạo đức công cộng không?"
"Cô về nói với tên điên Lục Dĩ Bắc kia, đừng tưởng đổi người đến là tôi sẽ lại bị dọa, các cô cứ làm thế này, tôi sẽ báo cảnh sát đấy!"
Ngoài Lục Dĩ Bắc mà vị bác sĩ này từng gặp ra, đã không chỉ một lần gặp phải những nhóm internet quay video chọc ghẹo kiểu đó, hành vi làm rối trật tự bệnh viện của họ khiến tất cả mọi người trong bệnh viện ghét cay ghét đắng.
Nghe vậy, Đỗ Tư Tiên nghiêng đầu, ngắt lời: "Khoan đã, bác sĩ, Lục Dĩ Bắc mà ông nói, anh ta có triệu chứng giống tôi sao?"
"Triệu chứng của hai người không phải giống hệt nhau à? Cả chiêu thức cũng không đổi, có phải các người bị đần không?"
"..."
Đỗ Tư Tiên im lặng một lúc, quyết định không tranh cãi với bác sĩ về việc liệu cô có thực sự nhìn thấy những cái bóng kỳ lạ hay không, mà tiếp tục hỏi: "Bác sĩ, ông có thể cho tôi biết người tên Lục Dĩ Bắc đó sống ở đâu không?"
"Tuy tôi biết điều này có thể vi phạm quy định của bệnh viện, nhưng tôi thực sự rất cần tìm được anh ta."
Người có cùng triệu chứng với mình đó, có lẽ là người từng tiếp xúc mật thiết với cao nhân, tìm được anh ta có thể sẽ giải quyết được tình cảnh hiện tại của mình! Dù không giải quyết được, cũng có thể giúp đỡ được mình phần nào. Đỗ Tư Tiên nghĩ.
"Giả vờ đi, cứ tiếp tục giả vờ đi, tôi phát hiện ra bọn các cô, còn giỏi đóng kịch hơn cả bao tải!"
"Được, tôi sẽ phối hợp diễn tiếp với cô! Dù sao tên đó cũng gây rối lung tung, sớm đã bị các bệnh viện lớn đưa vào danh sách đen rồi, dù tôi không nói với cô, cô đến chỗ khác cũng có thể hỏi được." Bác sĩ tức giận nói.
Đỗ Tư Tiên: "..." Người tên Lục Dĩ Bắc đó, rốt cuộc đã làm nên chuyện gì khiến thiên hạ căm phẫn mà bị các bệnh viện truy nã vậy?
Bác sĩ lấy một cuốn sổ, cúi đầu viết một lúc, "Xoẹt!" Một tiếng xé trang giấy ra, đưa cho Đỗ Tư Tiên.
Đỗ Tư Tiên ngập ngừng nhận lấy tờ giấy từ tay bác sĩ, cúi đầu nhìn, lẩm bẩm: "Phố Mẫu Đơn à? Vậy đến phố Mẫu Đơn tìm thử vậy."
Đỗ Tư Tiên nghĩ vậy, cảm ơn bác sĩ rồi xoay người đi ra ngoài.
Lúc này, cô vẫn chưa nhận ra, khi người ta làm chuyện xấu, không thể nào để lại thông tin hoàn toàn thật được...
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
0 Bình luận