Arifureta After VI

Chương 462: Arifureta After VIKỳ nghỉ xuân của MyuuBuổi công chiếu của cõi địa ngục bi ai

Chương 462: Arifureta After VIKỳ nghỉ xuân của MyuuBuổi công chiếu của cõi địa ngục bi ai

Arifureta chương 462: Arifureta After VIKỳ nghỉ xuân của MyuuBuổi công chiếu của cõi địa ngục bi ai

Nhiều tiếng xôn xao, đang vang lên trên bầu trời xa xôi.

Nên diễn đạt thứ đó như thế nào đây. Nếu như buộc phải mô tả một cách gãy gọn, thì nó là một chiếc tàu buồm bị hắc long quắp vào và bắt mang đi...... đúng không cà.

Trải rộng đôi cánh có thể chuyển động to lớn hùng dũng, con rồng cơ khí phỏng theo mode hắc long của Tio, đang quặp lấy 4 góc của một chiếc thuyền galleon không có cột buồm bằng tứ chi dày chắc của mình, và vận chuyển nó trên bầu trời.

Có điều, kích thước thì lớn hơn so với thứ đó ngoài hiện thực. Chỉ riêng con thuyền thôi thì tổng chiều dài của nó hẳn là khoảng 100m.

Chiếc thuyền sở hữu phần xương sống vẽ thành một đường cong đẹp đẽ và vẻ ngoài làm bằng gỗ, xét về mặt chiều cao thì ước chừng có cấu tạo 3 tầng. Sàn thuyền được làm rộng rãi với bề rộng khoảng 20m. Vì từ đầu thuyền tới đuôi thuyền có cấu tạo bằng 2 tầng sàn thuyền, nên chiều cao hai mũi của nó thực chất vào khoảng 5 tầng.

Y hệt như một chiến hạm thời trung đại, hai mạn và hai mũi đang lấp ló không biết bao nhiêu khẩu đại pháo. Đặc biệt là pháo ở mũi thuyền, vì nó có hàm răng trang trí mô phỏng như phần đầu của một con rồng nên mang áp lực tương đối.

「U~n......」

Người đã phát ra giọng nói phức tạp khó diễn tả, là Kouki đang ở bên trong phần đầu của con hắc long đó.

Trong nội bộ rộng rãi với 10m ở bốn hướng thì chẳng có gì cả. Thay vào đó, có thể nhìn rõ xung quanh.

Thực ra phần đầu này, toàn bộ bề mặt của nó đang trở thành một loại magic mirror và có thể nhìn rõ bên ngoài. Nói cách khác, là một đài viễn vọng. Vì việc điều khiển chiếc cổ dài cũng khả thi ở một mức độ, nên cả đưa nó lên cao hơn phần thân, lẫn ngược lại là kéo nó gần với con tàu ở bên dưới cũng đều có thể.

Vì kể cả lúc này thì cũng đang hạ xuống một chút, nên cậu ta có thể nhìn rõ tình trạng của sàn thuyền phía dưới.

「Dù lờ đi hoàn toàn yêu cầu của mình vậy mà, bản thân công việc thì lại không hề lơi tay...... sản phẩm tốt đó, thật sự. Đến mức phát cáu ha!」

Vừa khoanh tay và đứng như hộ pháp ở trung tâm căn phòng, Kouki vừa phát ra những tiếng độc thoại làu bàu.

Ánh mắt của cậu ta, đang nhìn xuyên qua dưới chân chân mình và hướng vào sàn thuyền.

Trên sàn thuyền đang có rất nhiều người. Là các lãnh chúa của những vùng đất mà họ định đi một vòng tham quan từ lúc này và gia đình của bọn họ, hay là người thân cận.

Với dáng vẻ không thề kiềm được sự hưng phấn khi lần đầu tiên kể từ khi được sinh ra cưỡi lên con thuyền bay trên trời, họ nào là rướn người ra từ tay vịn và nhìn xuống mặt đất, nào là vỗ tay hồ hởi trước quang cảnh nhìn xuống từ trên những đám mây trôi.

Ở đó có cũng có dáng vẻ của Moana và Spenser đồng hành với vai trò hộ vệ cùng một số người thuộc đội cận vệ, dường như đang tận hưởng chuyến du hành trên trời tương tự.

Thêm nữa, Donar, Linden và Anneal đang ở lại canh chừng vương đô. Vì không đời nào đến cả những người đứng đầu chiến sĩ đoàn có thể vắng mặt khỏi đất nước, và Anneal cũng vì đoàn lãnh chúa của những lãnh địa không có trong lịch trình tham quan đang nán lại vương đo, nên cần đối ứng trên tư cách thị nữ trưởng. Dù có đồng hành đi nữa, vì các lãnh địa sẽ có sự đón tiếp nên việc cô ấy cần làm cũng hầu như không có.

Và, Liilin cũng ở lại giữ thành phố. Tuy cô ấy đã khăng khăng là sẽ tuyệt đối đồng hành nhưng, dù đã rời khỏi vị trí cận vệ vì tự thân mong muốn đứng ở tuyến đầu tiên, ấy vậy mà đến giờ này, lại trở về đội vì tư tình thì quá lạm quyền. Khi bị nữ vương bệ hạ chỉ đích như vậy, thì cô ấy cũng chẳng thể phát ra nổi tiếng *guu*.

Vì thế mà, cơ hội thì chỉ có đêm nay thồi!, việc với Liilin đã có ánh mắt của dã thú, thì tối hôm qua, Kouki đã bị làm gì......

Qua dáng vẻ đỏ bừng mặt của Kouki với một cái liếc mắt đưa tình của Liilin đã đến tiễn chân họ thì cũng có thể tưởng tượng ra được. Nhân tiện, Moana và Liilin sáng hôm nay, nghe đầu là cùng nhau bước ra từ phòng của Kouki. (by Anneal-san tình báo)

Quay lại câu chuyện.

Dù sao đi nữa, khi nhìn dáng vẻ trông vui thích ở sàn thuyền,

「Mình đã nghĩ rằng tuyệt đối, phi thuyền thiết kế kiểu Star Wa〇 mới được nhưng mà haa.」

Cậu ta trót nghĩ rằng thế này cũng không hề tệ. Iya, ngược lại thì trót nghĩ rằng thế này mới tốt.

Phải, chính phi thuyền có phong cách chẳng giống ai này, là một cách thức di chuyển trong “Kế hoạch hồi sinh cành lá của thế giới thụ” mà Hajime đã giao cho Kouki.

Ban đầu, vào lúc phác thảo thiết kế thì Kouki đã truyền đạt.

Từ việc Kouki cũng là một cậu trai, khi có thể được nhận một phi thuyền chuyên dụng cho mình thì cậu ta không khỏi háo hức.

Và, dù không biết nhiều về anime hay manga đi nữa, thì cậu ta đã có sẵn kiến thức đại khái về những bộ phim nổi tiếng ở tầm thế giới. Đặc biệt Star 〇ar thì từ nhỏ cậu ta đã rất thích rồi.

Bởi vậy, Kouki đã truyền đạt với nụ cười tươi roi rói. Rằng, Hãy cho tôi Millennium Falco〇.

Rằng, Nếu được thì, để đề phòng trường hợp vạn nhất hãy lắp thêm cả X Wi〇g nữa?

Thêm vào đó, muốn nhét đầy yếu tố Star 〇ar cái này cái kia, cậu ta cuối cùng là tự ý vẽ thêm vào bản thiết kế của Hajime......

Kouki đã không biết. Khi tự tiện táy máy vào bản thiết kết của một nhà sáng tạo thì sẽ thành ra thế nào.

Hajime đã cười. Cậu đã thumbs up rằng「Cứ để tôi!」với một nụ cười.

Kouki thì, Có thể ngồi lên Falco〇 đó!, điều đó đã là rất vui mừng, vui mừng quá đỗi nên không thể nhìn thấy. Gân xanh đang nổi ở phía bên kia tóc mái của Hajime.

Và, về chuyện Hajime đáp ứng yêu cầu của Kouki với một nụ cười mà không hề phàn nàn dù chỉ một chữ, là tình huống dị thường đến nhường nào.

Kết quả là, khi cậu ta nhận được liên lạc rằng, Hoàn thành rồi đấy, và tới “Hakoniwa” thay cho xưởng đóng tàu để xem thử với tâm trạng háo hức thì......

Con thuyền bằng gỗ thuộc thời trung đại đã ở nguyên tại đó. Chẳng những thế, còn là thứ có một con rồng hay gì đó đính kèm bên trên.

Cũng chẳng cần nói tới việc mắt của Kouki đã trở thành dấu chấm. Rằng, Millennium Fal〇n của tôi đâu......

Theo lời Hajime.

『Tôi đã định sẽ làm kiểu thuyền buồn đơn giản nhưng, thế nào đó thấy hứng chí ha. Vì đã cất công rồi nên tôi làm theo phong cách kỵ không đình trong Grab〇 luôn. Tuyệt vời đúng chứ? Hãy cảm tạ đến chết đi.』

Là vậy. Điều đó đã là ưỡn ngực, chẳng hề có dù chỉ mảy may cảm giác tội lỗi vì đã phớt lờ hoàn toàn yêu cầu của cậu ta, và gương mặt đắc chí một cách tuyệt vời.

Việc Kouki túm lấy cậu thì cũng chẳng cần nói đến làm gì. Rằng, Millennium Fal〇n của tôi, đâu rồiiiiii-!!. Tại vì, cậu ta không biết về Gra〇lue mà.

Nhân tiện thì, khác với cái kỵ không đình nọ, việc làm nó với cấu tạo giống như bốn chi của con rồng đang quặp vào thuyền, là vì bộ phận của bốn chi đó đang trở thành cầu thang hay thiết bị nâng hạ.

Nói cách khác, có thể vào bên trong con rồng. Vì Kouki không thể trực tiếp thao túng ma lực, nên cậu ta cần phải hoặc là sử dụng tạo tác hình vòng tay dùng cho thao tác từ xa và điều khiển nó, hoặc là vào phòng thuyền trưởng bên trong để trực tiếp di chuyển nó.

Phần trái tim, chính là phòng thuyền trưởng đó. Phải chăng là một kiểu cầu toàn gì đó, chỗ đó cũng có một chiếc sofa da thuộc và bánh lái bằng gỗ với vẻ ngoài làm bằng gỗ, và dù là đồ mới nhưng lại có thể trông thấy như đã trải qua rất nhiều niên kỷ.

Ngoài ra cũng có không gian lưu trữ, máy tryền tin, bàn tác nghiệp hay thiết bị chế tác bản đồ vân vân mây mây, những vật cần thiết trong việc điều tra các thế giới đang được xếp chật kín nhưng, tất cả chúng đều được sắp đặt theo phong cách trung cổ.

Dù đến cả bộ phận thuyền buồm bên dưới bên trong tất cả đều được làm bằng kim loại, vậy mà lại được căng những tấm ván gỗ, thêm vào đó chúng cũng được làm bẩn một cách có chủ ý, ở cái khoản tạo ra một cách gián tiếp “chiếc thuyền đang được sử dụng qua nhiều năm tháng”, quả là kỹ thuật lãng phí và sự cầu toàn lãng phí đã được mài giũa một cách thật sự lãng phí.

Dĩ nhiên, kể cả nội thất cũng đang được chuẩn bị mọi lúc một cách kỹ càng bởi các chủng loại đồ điện gia dụng tiện lợi của hiện đại, kể cả bồn tắm hay toilet cũng chẳng có gì thiếu tự do. Nếu cần thì đã có golem dùng cho việc sắp xếp・dọn dẹp bên trong tàu.

Vì lẽ đó mà ngay cả trong khi hết sức cáu tiết, Kouki cũng tự nói cho mình nghe rằng, Bản thân sản phẩm thì không có gì để phàn nàn mà, ý kiến ý cò về quà tặng là không được đúng chứ, và nhận lấy nó nhưng......

「Việc có thể dễ dàng nhìn ngắm phía ngoài như thế này thì, đúng thật là ổn đối với tàu điều tra đó ha. Hơn nữa, việc một giống loài phi hành vận tải một con tàu có cấu tạo quen thuộc thì, nhóm Kuune cũng vẫn sẽ dễ dàng lí giải, hay là dễ làm thân hơn nhiều so với tàu không gian mà......」

Nếu Millennium 〇alcon mà hiện ra thì, đúng thật là trạng thái “chạm trái với điều chưa biết” đúng chứ. Hơn là thưởng thức quang cảnh bên ngoài, không nghi ngờ gì họ sẽ mắt tròn mắt dẹp trước cấu tạo mang tính SF bên trong tàu.

Hay có lẽ, cái khối kim loại hình tròn dẹt này làm cách nào mà bay được vậy!?, họ đã cảm thấy run rẫy sợ hãi trước nguy cơ rơi xuống như thế không biết chừng.

Nếu thế thì phần lớn họ chắc chắn, không lầm đi đâu được sẽ không chìm trong sự cảm động vì được bay trên bầu trời như lúc này.

Nói cách khác, là vẻ ngoài vô cùng chính xác trong khoản sử dụng ở một nơi như sa mạc giới.

「Khốnn, thế nào đó thật không cam tâm......」

Cậu ta không biết liệu Hajime đã đọc được đến đó hay sao, song dù gì đi nữa thì không thể lau sạch cảm giác bạn trận. Cậu ta trót ảo giác dáng vẻ của Hajime đang trỏ về đằng này và ngẩng mặt lên trời với tư thế cong như một cây cầu, y hệt như nữ đế hãi tặc nào đó.

Và, lúc đó những giọng nói chộn rộn *dota dota kya- kya-* đã đến gần.

3 hiện diện đang xôn xao guồng chân chạy đến trên chiếc cầu thang hoạt động theo kiểu thang cuốn ở bên trong phần cổ, mặc dù nó vẫn đang cuộn lên. Vì đài quan sát này không có cửa nên âm thanh vang vọng rất rõ ràng.

「Dee-ーn- đã đến rồi đó ạ! Kuune siêu cao hứng deesu!!」

「Myuu deesu!!」

「Hinata de, deesu......」

Kuune & Myuu xuất hiện với nụ cười trên cả gương mặt & banzai. Chỉ có một mình Hinata là ra chiều xấu hổ, tuy nhiên lại ửng đỏ đôi má đào tỏ vẻ cực kỳ vui thích cũng bắt chước theo hai người.

「Cả ba em, có vẻ như đang tận hưởng nhỉ.」

Kouki giãn mi mắt ra như đang cười khúc khích.

「Đương nhiên ạ. Ngược lại thì, có lí do gì để không thể tận hưởng chứ!? Kuune ngược lại là muốn hỏi cung như vậy đó ạ!」

Kuune đã có kinh nghiệm bay trên trời bằng Grim Griffon một lần rồi nhưng, quả nhiên nếu là con thuyền bay trên trời thì khác đúng chứ. Có thể hiểu được cô bé đang toàn lực thưởng thức chuyến du hành trên bầu trời.

Thực tế thì, cho đến tận lúc này cô bé đã được Myuu với Hinata dẫn đi và không ngừng khám phá bên trong tàu.

「Đặc biệt là phần sàn trong suốt này! Đáy tàu cũng có cấu tạo tương tự ạ! Cứ như đang trượt đi trên bầu trời trong khi lơ lửng giữa không trung vậy, kuu~~~~-, không thể cưỡng nổi ạ! Trải nghiệm sợ hãi khi được đảo bảo an toàn, không thể nghĩ ra điều gì thích thú hơn chuyện này ạ! Về phía Kuune mà nói, là một chân trời mới!!」

Đúng như lời Kuune, đáy tàu cũng lại đang trở thành magic mirror. Dĩ nhiên, vì nó đang sử dụng hợp kim chế tạo bằng Ma pháp Thần đại tự hào về sức chịu đựng mà đến cả kính cường lực cũng chẳng thể so bì nên không thể vỡ một cách dễ dàng.

Về khoản điều tra, thì nó là cơ năng tiện lợi có thể nhìn thấy toàn thể ngay bên dưới từ đáy tàu. Chỉ càn có ma lực thì sẽ có thể thao tác chính bản thân phần sàn như touch panel và thậm chí là zoom hay chụp ảnh.

「Đúng thật là có tính giật gân và hồi hộp nhỉ.」

「Fu-, cả Kuu-chan lẫn Hina-chan nữa, có vẻ như đều đã thức tỉnh với sự giải trí kiểu Jet Coaster rồi ha, nano.」

Thật ngoài sức tưởng tượng. Thực ra thì Hinata-chan, dường như chưa có trải nghiệm mấy trò chơi cảm giác mạnh.

Dù cô bé đã từng tới công viên giải trí khi bao trọn nó nhưng, đơn giản là cô bé không đủ cao cho mấy trò cảm giác mạnh.

Và, sau khi đã có thể lên mấy trò cảm giác mạnh về mặt chiều cao, thì trạng thái horror là công viên giải trí nhưng lại chẳng có ai ngoài nhân viên đã khiến cô bé bị trauma nhẹ (thế nào đó là tác phẩm của Taisei-papa phụ huynh ngốc nghếch), và kỳ nghỉ về cơ bản sẽ được quyết định ở khu resort của nước ngoài, kết cục thì...... là vì lẽ đó.

Nhân tiện, Myuu dù không đủ chiều cao nhưng đã trải nghiệm qua. Là Ma pháp biến đổi của Yue-oneechan quá ưu tú. Việc để cô bé co duỗi mười mấy cm thì quá đơn giản.

「Ma, maa, em vui thích thì không còn gì bằng đó. A, phải rồi phải rồi. Còn chừng 20 phút nữa là sẽ đến Arquette đó.」

「Đã sắp rồi sao ạ! Quãng đường mà dù có ép Arous chạy cũng phải mất tròn một ngày, chỉ trong 2 giờ! Mang tính cách mạng nhỉ! Kuune, sự thèm muốn đang dâng lên đến mức chưa từng thấy trước đây ạ!」

Kuune ngắm nhìn thân tàu thông qua bức tường trong suốt với vẻ thèm muốn. Trên tư cách nữ vương, thì đúng thật không nghi ngờ gì đó là thứ sẽ khiến người ta thèm rõ dãi.

「Fufu, nếu bất ngờ chỉ ở mức độ này thì khó xử lắm đấy, nano!」

「Mii-chan! Nói vậy là sao ạ!」

「Tốc độ của con tàu được Papa tạo ra, chắc chắn không chỉ ở mức độ thế này! Kouki-oniisan, cả cả như vậy cũng đang giới hạn tốc độ! Để cho mọi người có thể vui vẻ!」

Đúng chứ!, Myuu hướng tới Kouki ánh mắt sắc sảo.

Kouki gật đầu ngay cả trong khi cười khổ.

「Un, đúng như Myuu-chan nói, đang hạn chế tương đối đúng không ta? ......Cậu ta nói rằng nếu đổ ma lực vào một cách nghiêm túc thì nó sẽ ngang ngửa chiến đấu cơ mà.」

Nói cách khác, một con tàu bay trên trời với vận tốc âm thanh. Hệ thống động lực theo kiểu chế ngự trọng lực, và sức cản của gió cũng đối ứng bằng kết giới là chuyện đương nhiên. Dù sao đi nữa, chức năng kết giới đó thậm chí có thể biến nó thành tàu ngầm.

Cậu đã tham khảo tàu ngầm ma trang do Oscar chế tạo, mà mình đã nhìn thấy lúc thăm Phế tích đáy biển trong chuyến du lịch Tortus.

「Tuyệt vời nhỉ! Con tàu――」

「Tuyệt vời đúng chứ. Con tàu――」

「Black Dragon-gou này!」(TN: 号 – Gou, hiệu, hình như dùng để gắn vào sau tên mấy con tàu cướp biển)

「Endeavour này」

Kuune và Kouki nhìn nhau với nụ cười tươi tắn. Sau một nhịp, họ nghiêng đầu với nhau「N?」.

「Etto...... Tên của con tàu này là Black Dragon-gou đó nhỉ?」

「Ể? Iya, là Endeavour nhưng mà......」

Kuune đang hoang mang. Từ từ nhìn Myuu.

Kouki cũng, bị dẫn dắt với điều đó và chầm chậm nhìn Myuu.

Myuu ngơ ngác.

「E, Endeavor?」

「Ể, đúng vậy nhưng mà…… Em chưa từng nghe về thuyền trưởng Cook sao ta? Là lấy cảm hứng từ tàu khám phá của người đó.」

「……Nhưng mà…... có, rồng……」

「Đúng thế, nhỉ. Are? Nhưng mà, em chưa nghe nói nhỉ? Anh được Nagumo bảo rằng tự mình đặt tên cũng được, thế nên……」

「N, nhưng mà…… Papa cũng nói đó là một cái tên tuyệt vời……」

「Ể? Ể ể?」

Tại đó, Hinata giơ tay với biểu cảm ra chiều khó xử không biết nên nói sao.

「Ano, Amanogawa-sama.」

「Gì vậy nhỉ, Hinata-chan.」

「Ở phần dưới của đầu tàu, “Black Dragon gou” đã được khắc một cách đường hoàng bằng kiểu chữ bút ký tiếng Anh nhưng mà……」

「Đùa thôi đúng chứ?」

Cậu ta điều khiển cái đầu. Vươn dài đến giới hạn, và trong khi những người ở boong tàu đang xôn xao rằng chuyện gì chuyện gì, Kouki ghé mắt nhìn vào phần thân ở một chút bên dưới đầu tàu.

Đúng thật, Black Dragon gou được viết bằng kiểu chữ bút ký tiếng Anh.

Lúc nhận nó, nhớ không lầm thì Endeavor đã được khắc bằng kiểu chữ bút ký tiếng Anh tương tự vậy mà.

「A-, nhắc mới nhớ ngay trước lúc xuất phát thì cậu ta đã giữ giùm Rương đồ cho mình khi nói là vật tư bổ sung thì sao……」

「Amanogawa-sama. Đây là suy đoán thôi nhưng……」

「Iya, không cần đến cả mọi người nói ra cũng được! Anh đã đoán ra rồi đó-」

Tên ma vương phụ huynh ngốc nghếch đó đã làm chuyện không ai nhờ. Đã cho phép Kouki đặt tên rồi, vậy mà ngay trước khi xuất phát lại xoá đi viết lại.

Có lẽ thôi nhưng, không lầm đi đâu được cậu đã cho Myuu xem hình ảnh hay gì đó của con tàu bay mà cô bé sẽ ngồi trong chuyến du lịch, và nghe Myuu nhìn thấy thứ đó nói ra cụm từ「Black Dragon gou」một cách ngây thơ vô tội. Rằng, vậy thì, gọi nó là Black Dragon gou.

Myuu dường như cũng đã đoán ra sự tình như vậy.

「Kouki-oniisan, nếu như thấy tên Endeavor được thì…… Etto, kể cả ngay bây giờ cũng có thể viết sửa lại!」

Ngay cả trong khi quét mắt một vòng thân của Black Dragon với vẻ không cam lòng, và hơi ủ rũ, Myuu vừa nhún nhường, vừa rụt người lại.

Dù chẳng làm gì sai cả, vậy mà cảm giác tội lỗi thật khủng khiếp. Biểu cảm của Kouki co giật.

Truy kích vào chỗ đó.

「Uwaa, Kouki-sama, thật ghê sợ ạ. Đến cả đứa trẻ nhỏ thế này cũng chọc cho buồn, mấy chuyện như muốn ưu tiên cho cách đặt tên mà bản thân không hiểu rõ…… Về phía Kuune mà nói, là một vụ án gây vỡ mộng ạ!」

「Anh không hề nói là muốn ưu tiên đúng chứứ!? Được rồi đó, Myuu-chan! Tên của con tàu này là Black Dragon gou đó! Thật tốt vì nghe có vẻ mạnh mẽ nhỉ! Cũng dễ hiểu luôn mà!」

「Kouki-oniisan, không cần ép mình cũng được mà. Chẳng phải nó thẳng tuột à. Chung quy chỉ là suy nghĩ của trẻ nít. Quê mùaà…… mặt anh đang ghi lên như vậy.」

「Ghi như vậy mà chịu được à! Anh không có nghĩ như thế đâu mà! Iyaa, thật sự! Một cái tên hay ha-, Black Dragon gou! Cảm thấy được sự mạnh mẽ! Đã chỉ còn nghĩ được cái này thôi! Cảm ơn, Myuu-chan!」

 「……」

Ánh mắt ra chiều nghi ngờ của Myuu đâm chọc và Kouki. Iya, ánh ánh kiểu「Thật sự là đang nghĩ thế sao ta?」từ cả Kuune và Hinata nữa.

Kouki toàn lực ra lệnh cho cơ mặt của mình. Rằng, Cười đi! Đừng có phủ mây mờ lên nụ cười của những bé gái, dũng giả! Hãy giấu bản tâm bằng nụ cười rạng rỡ!. Mình không có nghĩ rằng đó là một cách đặt tên rẻ mạt hay gì cả!

Trận chiến như thế của dũng giả, có vẻ như cậu ta đã đạt được thắng lợi.

「Myu…… nếu Kouki-oniisan thấy được thì.」

「Được được. Ngược lại thì, cái đó mới hay.」

「……Fu-, nếu như đã nói đến mức đó thì đành bó tay. Tên của con tàu này là Black Dragon gou nano!」

「「Oo~~」」

Tiếng vỗ tay *pachi pachi* được gửi tới từ Kuune và Hinata. Myuu cũng ưỡn ngực ra một cách hạnh phúc.

Đã bảo vệ được nụ cười của những ấu nữ. Dũng giả đã chiến thắng.

「Maa, tuy không hiểu ý nghĩa nhưng, Kuune nghĩ rằng gu của dũng giả-sama cũng không hề tệ đâu ạ. Lần tới chắc chắn sẽ được sử dụng. Kuune sẽ bảo chứng cho anh đó ạ.」

「Cái đó thì cảm ơn.」

Với ánh mắt nhưng an ủi của Kuune vỗ vai mình một cách dịu dàng *pon pon*, việc cậu ta quả nhiên vẫn thấy một cảm giác bạn trận là tại sao.

Kouki thở dài buồn bã với dáng vẻ rệu rã. Với Kouki như thế, một người cất giọng với cậu ta ra vẻ quan tâm.

『Kouki-sama, có sao không ạ? Có vẻ như anh đang mệt mổi nhưng mà…… Em sẽ thay anh, điều khiển con tàu nhé?』

「Iya, anh không sao đâu, Aura.」

「Aura-oneesan?」

「「Auralod-sama?」」

Nhắc mới nhớ, nhận ra rằng lúc khám phá bên trong con tàu thì chưa từng gặp cô ấy một lần nào, nhóm Myuu dáo dáo nhìn xung quanh. Không thấy bóng dáng đâu cả.

「Aa, Aura hiện giờ, đang trong mode thiên kiếm.」

Có vẻ như đã gắn vào thắt lưng sau hông của cậu ta. Thánh kiếm bằng gỗ đang trở thu ngắn về cỡ con dao được cậu ta lấy ra.

「Ể, Aura-oneesan, tại sao lại trở thành kiếm vậy?」

『Vì sau khi mọi người bỏ tôi lại và đi chơi, thì con tim của tôi đã đến giới hạn vì bị những người có địa vị của đất nước này không ngừng vây quanh ạ. Tôi đã bị bỏ lại ở ghế VIP một mình, bắt buộc phải đối ứng mà không thể bỏ chạy ạ. Vì tôi không thể làm mất mặt Kouki-sama mà.』

Nguyên nữ thần-sama nhấn mạnh một cách cố ý vào phần đã bỏ tôi lại và đi chơi. Đúng là, giữa nghi thức thì Kuune đã dẫn mỗi Myuu và Hinata bỏ vào giữa thành phố mất.

Có vẻ như, cô ấy đã giữ nỗi ấm ức khi bị bỏ lại một mình ở nơi toàn là người xa lạ.

Nhóm Myuu nhìn mặt nhau, và làm biểu cảm không biết nói gì. Hay có lẽ, là biểu cảm như đang nhìn một người lớn bất ổn, đúng không ta.

『Ư-, Kouki-sama cũng bị những lãnh chúa bao vây, cả Moana lẫn Man cũng――cơ mà không phải Anneal cũng có vẻ bận rộn, chẳng có ai giúp tôi cả. Sự khủng khiếp khi bị những người lạ lẫm tươi cười bắt chuyện, tại sao lại không chịu hiểu vậy cà? Nếu như bị nghẹn lời thì sao? Nếu như đáp lời một cách kỳ lạ và không khí đóng băng thì sao? Nếu bị nghĩ là một kẻ nhàm chán thì sao? Uoe-, haa haa, chỉ tưởng tượng thôi cũng thấy cay đắng rồi...... tôi muốn trở thành một con sò......」

Với hội chứng ngại giao tiếp của nguyên nữ thần, Kouki ngẩng mặt nhìn trời.

Nhóm Myuu cũng có dáng vẻ không biết nên nói gì mới được.

「Etto, hãy phấn chấn lên, Aura-oneesan! Không có ai để ý tới chuyện đó đâu!」

『Nói cách khác, là đừng để tâm vì mấy thứ như tôi thì ngay từ đầu đầu thậm chí đã chẳng có giá trị bằng một con ruồi. Tự ý thức quá rồi đó, pugyaa, là chuyện như thế sao ạ? Gusu-』

「Aa-, khó lựa lời quá! Lỡ làm cho chị ấy suy sụp một cách không cần thiết rồi!」

Myuu ôm đầu. Việc khiến cho Myuu được đồn thổi là có trị số giao tiếp vượt ngương thanh đo thấy khó xử thì, nữ thần này, cao tay lắm. Có lẽ trị số ngại giao tiếp vượt ngưỡng thanh đo không chừng. Hay có lẽ là trị số nhân vật hướng nội vượt ngưỡng thanh đo.

「Nói cách khác là trở thành trạng thái kiếm để không phải liên quan tới con người và đang cố gắng không xa rời khỏi bên cạnh Amanogawa-sama, là chuyện như vậy sao ạ?」

「Các lãnh chúa của đất nước chúng mình chắc chắn sẽ không chọn thái độ thô lỗ với thân thích của đấng cứu thế mà, có lẽ việc bị vây quanh bởi những người không biết, tự thân nó khiến cô ấy cảm thấy mỏi mệt nhỉ.......」

「Ưm, có vẻ là vậy. Có vẻ như cô ấy không định giải trừ mode thiên kiếm trong một khoảng thời gian nhỉ.」

Dường như cô ấy vừa cất lên tiếng la hét Higyaaaaaaaa-, vừa trở thành mode thiên kiếm, thêm vào đó phải chăng có ý thức đối kháng một cách lãng phí với thánh kiếm Uo Alto đang trở thành vòng cổ, mà cố gắng để thu nhỏ mình dù chỉ thêm một chút, cô ấy đã thay đổi mô hình trong khi cất lên tiếng hét đã ở mức không khó để cắt gọt độ tỉnh táo của người khác PIGYAaAAAUoOOEEEE-.

Myuu nhận lấy thiên kiếm mode dao găm từ Kouki, ôm chặt lấy cô ấy và dệt lên những lời ủng hộ hoàn toàn.

Vừa nhấp nháy *peka-, pekaa~*, thiên kiếm-chan vừa có vẻ như đang được chữa lành thế nào đó.

Nhìn từ ngoài vào thì, đó là quang cảnh một ấu nữ vừa ôm chặt con dao găm với sự trìu mến, vừa trò chuyện với con dao găm.

「Đ, đã xảy ra chuyện gì vậy?」

Tự lúc nào chẳng rõ, bóng dáng của thêm những vị khách nữa ở đài quan sát.

Là Moana, lãnh chúa của Arquette Rosko, và con trai của ông ấy Rondo.

「Cơ mà, cái đó là Aura? Không được đâu đó, Myuu-chan. Nếu ôm chặt cô ta như thế! Pe- nó ngay, pe-!」

『Quá đáng...... Cứ như tôi là một thứ dơ bẩn...... Ư-, ư ư......』

「Aa, không được nano, Moana-oneesan! Aura-oneesan bây giờ rất đơn thuần nano! Nếu không an ủi, dỗ ngọt thật nhiều thì không được nano!」

「Ư-, nếu bị Myuu-chan nói thế thì...... đành bó tay thôi nhỉ. Hora, Aura, trở lại hình dạng ban đầu đi. Tôi luôn chuẩn bị cho kẻ lúc nào cũng suy sụp như cô đó.」

Thứ Moana nói thế, và lấy ra từ đâu đó là thức uống khiến người ta cảm thấy phấn chấn có con dấu của ma vương. Peka! Pekaa-! thiên kiếm phát sáng. Tuy nhiên, khi Myuu đặt cô ấy xuống đất, thì phải chăng kể cả chuyện đó thì cũng không muốn, cô ấy ngừng phát sáng và trở nên trầm lặng.

Phiền phức......

Trên gương mặt của Moana-oneesan, đang viết như vậy.

Vươn bàn tay để thả ra nhưng, dây leo từ thiên kiến giãn ra quấn lấy Myuu. Có vẻ như cô ấy không muốn rời xa. Phải chăng đang cảm giác được thậm chí là mẫu tính ở một bé gái.

Vì nhìn từ bên ngoài là cảnh thiếu nữ đang bị xúc tu tấn công, nên Kuune và Hinata cũng nhào vào an ủi cô ấy.

Với cha con Arquette đang ngơ ngác theo dõi cuộc huyên náo như thế, Kouki vừa cười khổ vừa bước tới gần.

「Một lần nữa, đã lâu không gặp ạ, Rosko-san. Và cả Rondo-kun nữa.」

「O, oo, Kouki-dono. Phải, đã lâu không gặp ạ.」

「Hân hạnh vì có thể gặp lại ạ-, dũng giả-sama!」

Ngay cả trong khi có chút hoang mang, thì Rosko vẫn chìa bàn tay ra với nụ cười tươi tắn. Kouki cũng bắt tay lại với vẻ hân hoan. Rondo-kun thì hơi thể hiện sự căng thẳng, song quả nhiên cũng ra chiều hạnh phúc.

「Vì chúng ta đã không thể nói chuyện nhiều vào nghi lễ ha. Có vẻ như cũng đã sắp sửa đến gần lãnh địa của chúng tôi rồi, cũng kiêm việc kiểm tra dự định lúc tham quan, sau khi chào hỏi một lần nữa thì hãy cùng trò chuyện nào.」

「Ahaha, xin lỗi ạ. Cũng không thể gây cản trở cho những lãnh chúa-sama khác......」

「Xin đừng bận tâm. Tôi có nghe rằng mọi người sẽ không đi hết các lãnh địa torong chuyến du lịch lần này ạ. Vì trong thời gian còn ở vương đô, nếu không ưu tiên cho những lãnh chúa ở các nơi bị lược bỏ khỏi địa điểm dự định tham quan, thì sau này tôi sẽ bị họ buông những lời căm hận mất thôi ha!」

Rosko cười một cách sảng khoái. Ông ấy vẫn là một vị có tính cách thoải mái không thay đổi. Mái tóc màu xanh tối chải hết ra sau và chiếc kính một mắt thương hiệu cũng hợp.

「Dù sao đi nữa, tôi thấy hạnh phúc từ tận đáy lòng vì có thể gặp ngài lần nữa. Vợ tôi có lẽ cũng đang nôn nóng chờ đợi chuyến viếng thăm của Kouki-dono ạ. Vì họ chắc chắn đang chuẩn bị để đón tiếp một cách nồng hậu, để ngài có thể viếng thăm bất cứ lúc nào, nên nếu ngài thấy vui lòng thì đó là niềm hạnh phúc của chúng tôi ha.」

「Xin cảm ơn ạ. Tôi cũng rất mong chờ ạ. Khu vực vựa lúa thì vẫn tươi tốt chứ ạ?」

「Đúng vậy. Về cơ bản thì hơi trái thời kỳ thu hoạch nhưng, vì muốn được mọi người trông thấy những gợn sóng lúa vàng nên chúng tôi đã tổng động viên ân huệ thuật để chuẩn bị đó ạ.」

「C, chuyện đó thì lại là...... về mặt vòng tuần hoàn trong vụ mùa thì có ổn không ạ?」

「Haha-, xin đừng lo lắng. Nhóm thuật sĩ đang rất hăng hái đó ạ. Tôi nghĩ rằng cỡ chừng như chuẩn bị dinh dưỡng cho đủ mà không ăn không ngủ khoảng 1 tháng thì không thành vấn đề.」

「Chẳng phải chỉ toàn là vấn đề thôi sao ạ!?」

Cảm xúc muốn cho cậu ta xem chỗ tốt đẹp của Arquette dù có phải ép mình quá sức đi nữa, chỉ điều đó thôi cũng có thể gọi là mạnh mẽ rồi đúng chứ.

Dù sao đi nữa, vì lần này thì không chỉ có đấng cứu thế và tiền nữ vương,

「......Vị đó, là quý con gái của ma vương-sama ha. Ôi trời, thật là một tiểu thư khả ái.」

Mà quý con gái của một đấng cứu thế khác của Arquette――ma vương-sama cũng sẽ đến mà.

Mắt nhìn Myuu của Rosko...... nói sao đây, đang chứng kiến một hiện thực khó lòng tin nổi, nhưng phải cố gắng nuốt trôi sự thật trước mắt mình, cảm giác như vậy.

「Ngụ ý là, không thể tưởng tượng được đây là con gái của ác ma đó――ông không phải đang nói vậy chứ ạ?」

「Tôi không có nói vậy ạ.」

Đáp lời như nhảy vào miệng người khác. Rosko-san cười tươi hết sức có thể, đang hơi căng cứng. Việc những đầu ngón tay của ông ấy đang run rẫy *puru puru* phải chăng chỉ là tưởng tượng. Có thể trông như ông ấy thậm chí đã bắt đầu đột nhiên vã mồ hôi nhưng......

Lãnh địa mà Nagumo đã đảm đương việc cứu viện là Arquette. Rosko rốt cục, đã thấy thứ gì vậy. Iya, maa, thế nào đó có thể tưởng tượng ra nhưng, Kouki cười khổ.

Rosko hắng giọng như để xốc lại tinh thần.

「Nếu được thì tôi muốn mọi người đêm nay nghỉ lại ở dinh thự của chúng tôi, và được tiếp đãi mọi người bữa tối nhưng...... Theo những gì đã nghe thì, có vẻ như mọi người sẽ đi xem nhiều lãnh địa trong một ngày?」

「Phải, về mặt lịch trình của nhóm Myuu-chan thì chúng tôi đã quyết định sẽ khẩn trương một chút ạ.」

Trong kế hoạch thì, họ quyết định là ngày thứ nhất sẽ ở vương đô, từ ngày thứ hai đến ngày thứ tư sẽ đi vòng quanh các lãnh địa, ngày thứ năm sẽ trải qua ở vương đô một lần nữa, và ngày thứ sáu với ngày thứ bảy sẽ đi tìm Foltina.

Việc quay lại vương đô vào ngày thứ năm, là sau khi đã đến chỗ huệ thụ rồi, thì khả năng Myuu và Hinata sẽ về thẳng nhà luôn mà không trở lại vương đô là rất cao.

Vì hôm sau của tiệc hoan nghênh lại là tiệc tạm biệt thì có chút buồn, nên nhóm Bruite và Anneal đang trong thế ngóng chờ việc họ quay về vào ngày thứ năm.

「Maa, vì đã trong thời chiến, nên nếu được hỏi rằng Synclea có địa điểm tham quan và giải trí phong phú hay không thì chỉ có thể trả lời rằng『Thật đáng buồn thôi mà』. Không thể nán lại lâu thì cũng đành chịu thôi nhưng......」

「Dù thế đi nữa thì không gấp gáp đúng không ạ? Dù có ở lại lâu thêm một chút đi nữa......」

Rondo thõng vai xuống ra chiều tiếc nuối từ tận đáy lòng. Nơi mà ánh mắt của cậu bé đang ghé ghé liếc liếc sang bên hông, không nghi ngờ gì là để ý tới Kuune đang đập xuống *pechi pechi* những cả đống xúc tu――nói đúng hơn, dây leo của thiên kiếm cuối cùng đã trở nên gióng như quái vật, quyết ngăn cản chúng lần lượt bám vào Myuu.

Thêm nữa,  Moana đang chém đứt rồi vứt đi, chém đứt rồi vứt đi những sợi dây leo *buchi buchi* khi nói「Hãy có chừng mực thôi! Cảm giác như ngữ cảnh quái vật đang cố chiếm hữu một đứa trẻ đó! Cái đồ dễ cảm thấy cô đơn này-」 nhưng, đương sự là Myuu thì lại có bầu không khí giống như đang dỗ dành một em bé, và dáng vẻ không hề cảm thấy chút khổ sở nào「Không sao đâu nano~, Aura-oneechan là bé ngoan nano~」.

Hinata đang lùi bước về sau và theo dõi trong khi cười khổ nhưng...... vẫn đồng cảm với sự rùng rợn của ngữ cảnh đúng chứ. Cô bé đang lén giấu một tay ra sau lưng với tấm nguyền phù.

Kouki cũng từng được cho xem trước đây rồi nhưng, chẳng phải kia là tấm bùa của Kakaiju nhằm nhận được trợ lực của Fudou Myouou và khiến cho viêm hỏa hiển hiện hay sao?

......Kouki quyết định như mình chưa thấy gì.

「Xin lỗi nhé, Rondo-kun. Vì sau khi nhóm Myuu về nước sẽ có dự định quan trọng đấy.」

「Dự định quan trọng, sao ạ?」

「Un. Vừa đúng lúc nhé, lễ nhập họ của Myuu-chan , cũng là ngày Hinata-chan sẽ bắt đầu học lên một cấp nhé.」

「Ra là vậy. Thế thì rất quan trọng nhỉ.」

Nhân tiện, ở hậu phương của Synclea cũng có trường dạy học. Đại khái là từ 8 tuổi tới khoảng 12 tuổi chia làm 4 năm học. Là những buổi học ở cấp độ giáo dưỡng đại trà. Từ sau đó là tìm việc làm, và học về những điều cần thiết ở hiện trường.

「Un, nếu không kịp lễ nhập học...... Thì có lẽ ma vương sẽ đến giết anh không chừng.」

「Cái đó thì thật sự là dự định quan trọng nhỉ!」

「Thật không thể tin được-. Chuyện này thì rất là không thể nán lại-!!」

Cha con nhà Arquette đang run rẫy trong sợ hãi. Đặc biệt là Rosko. Mỗi lần chủ đề về ma vương xuất hiện là nhịp tim và hơi thở dứt quảng của ông ấy lại trở nên dữ dội. Có lẽ nào, người này thiệt sự đang ôm một nỗi trauma hay sao ta?

「Myuu? Kouki-oniisan, đang nói về Myuu sao?」

「Về chuyện vì chuẩn bị cho lễ nhập học trường tiểu học nên sẽ rất khó để kéo dài chuyến du lịch nhé. ......Vì anh sẽ bị giết mất thôi mà.」

「A, aa...... Chuyện đó, xin lỗi vì Papa nhà Myuu nano.」

Myuu nghĩ. Rằng, nếu là Papa nhà mình thì sẽ không khó để làm vậy. Việc cậu vừa dí Donner vào Kouki, vừa thỉnh cầu rằng hãy cố gắng để chúng về nhà khi tuân thủ lịch trình, Myuu cũng có thấy.

Hơn tất thảy, là nó.

Điều mà cô bé nhớ lại là lễ tốt nghiệp ở trường mẫu giáo.

Trong buổi lễ tốt nghiệp trường mẫu giáo sau khoảng 10 ngày kể từ lễ tốt nghiệp cao trung của nhóm Hajime, ngoài Hajime và Remia còn có Sumire với Shuu tham gia.

Đương nhiên, nhóm Yue đều cũng muốn tham gia nhưng, nếu tới với một gia đình quá lớn thì việc gây phiền hà cho những gia đình khác là quá rõ ràng.

Thêm vào đó, tuy đã biết mặt từ những buổi đi đón Myuu, nhưng vì cấu thành gia đình có hơi khác với bình thường, nên cũng không loại trừ trường hợp sẽ gây ra trở ngại với cả quan hệ giữa các Mama bạn bè mà Remia đã xây dựng.

Bởi vậy, họ đã quyết định là chỉ có 4 người nói trên tham gia. Có điều, họ chẳng hề nói rằng mình sẽ không tham gia nhưng mà.

Myuu đã thấy. Bóng dáng của Yue-oneechan đã sử dụng cản trợ nhận thức ở cấp độ Ma pháp linh hồn, đứng ở ngay sau hiệu trưởng trường mẫu giáo, và đang liên tục chụp ảnh với trạng thái chỉ có mình Myuu là nhận thức được.

Dáng vẻ của Shia-oneechan vừa bám vào cột điện ở gần đó, vừa thực hiện động tác nhào lộn cứ như thể thậm chí đang múa cột, trong khi luôn luôn chụp trộm phía này bằng chiếc camera viễn vọng.

Dáng vẻ của Kaori-oneechan tự ý đào dưới đất bằng ma pháp phân rã, và lén ghé mặt ra từ mặt đất.

Dáng vẻ của Shizuku-oneechan chém hạ ý thức của Kaori-oneechan đó, và vừa làm mặt đất nhấp nhô như thể đang sử dụng cả Doton-jutsu, vừa mang cô rút đi.

Và, dáng vẻ của Tio-oneechan đóng giả làm thú nhún với mode long hóa có sự dễ mến hệt như Kairyu〇 trong Poke〇 Monster (đính kèm cản trở nhận thức và kích thước cũng ở mức độ của thú cưỡi gấu trúc) tại một góc của trường mẫu giáo, khiến cho ngay cả nhóm Hajime cũng ngạc nhiên「Cũng có cách long hóa như thế à......」.

「Đã rất vất vả luôn. Papa thì vừa khóc nức nở và cảm động, vừa chụp ảnh, còn những bạn yêu quái thì bắt đầu tự ý xuất hiện từ những nơi có nước và chúc mừng mà...... Dĩ nhiên, mọi người không thể thấy những bạn yêu quá nhưng mà......」

Đôi mắt của Myuu xa xăm. Vì cô bé đang bị quấn chặt bởi xúc tu nên, là bộ dạng giống như một bé gái đang bị hút mất sinh khí

Thực ra thì có ai nghĩ về mấy thứ như trạng thái bách quỷ dạ hành của trường mẫu giáo đâu. Papa và các Onee-chan lúc mọi thường hẳn sẽ đối phó thì, đang say sưa chụp ảnh tốt nghiệp của Myuu với sự cảm động cực độ mà.

Thứ vất vả hơn tất thảy là,

「Lễ chúc mừng ở Hakoniwa đã một thứ khủng khiếp nhỉ...... Quang cảnh chừng ấy các chủng loại thần ma hóa sinh tụ tập, chị chưa từng thấy bao giờ.」

Phải, mặc dù bản thân họ thì làm tiệc chúng mừng chỉ chỉ có các đồng đội tham gia ở Wisteria, vậy mà Hajime-papa và Yue-oneechan thiệt là, trong tiệc mừng tốt nghiệp của Myuu lại sử dụng “Hakoniwa”, rồi gọi bè lũ nhân ngoại từ yêu tinh giới với địa ngục đến và bắt chúng chúc mừng Myuu. Nghĩ rằng như thế sẽ tốt.

Hẳn là có thể tưởng tượng ra đúng chứ.

Nhóm ác ca của địa ngục hát khúc ca tán tụng một cách cường điệu, cứ như thể một đám người sùng bái ác ma đang triệu hồi ma thần vậy. Dĩ nhiên, đối tượng mà chúng đang ca tụng là Myuu.

Các chủng loại thần ma thì chúc mừng bằng trời rung đất chuyển, còn những hóa sinh khác thì dựng lên những hàng quà tặng.

Dĩ nhiên, hầu hết là nguyền vật. Chẳng hạn một phần cơ thể như vuốt hay sừng. Đến cả những nguyền vật thuộc hạng đặc cấp khiến cho Hinata đã suýt thì trợn mắt trắng dã được chất lên như núi.

「Cái đó, tuyệt đối là đã bị nhóm Papa làm gì đó. Mắt của mọi người đã chết đi mà.」

「Việc có thể cưỡng cầu với các chủng loại thần ma hóa sinh thì, cũng là một điều khủng khiếp rồi nhưng mà.」

Làm ơn vì chúng tôi sẽ dâng hiến, nên xin hãy rủ lòng đứng ra làm trung gian hòa giải với hai vợ chồng bạo quân ạ, công chúa. Trước nhóm yêu ma có bầu không khí kiểu vậy, và trước hai vợ chồng bạo quân đang đồng loạt thumbs up, Myuu đã ôm đầu bằng hai tay.

Rằng, làm quá rồi nano......

「Lễ nhập học...... sợ vãii.」

「K, không sao đâu, Myuu-chan. Vì Myuu-chan đã trách mắng đàng hoàng rồi mà...... có lẽ.」

Cũng không cần nói đến việc mọi người trong thần ma hóa sinh-san dù ít dù nhiều thì cũng nhìn Myuu đã thuyết phục rằng tuy hạnh phúc vì tấm lòng của họ nhưng, đừng có bắt ép quá đáng, với ánh mắt giống như thậm chí đang trông thấy một đấng cứu thế.

「A, ano, Myuu-chan? Em đang nói chuyện bình thường nhưng, em thấy ổn, với trạng thái đó sao?」

「Aura, cô thật sự không có làm gì kỳ lạ với Myuu-chan đâu nhỉ?」

Những sợi dây leo uốn éo cuối cùng đã hoàn toàn phủ kín Myuu. Nếu đưa ra một ví dụ thì, Myuu hiện giờ là Monj〇ra trong Poket 〇nster. Hay có lẽ, là Tatarigami trong Mono〇ke Hime......

『Cô đang nói gì vậy, khi ôm chặt thì sẽ cảm thấy bình tâm ạ. Cứ như thể một chiếc gối ôm tuyệt đỉnh vậy......』

「Không lẽ nào, đặc tính dị thường của Myuu-chan cũng đang tác dụng lên nguyên nữ thần-sama?」

Hinata-chan quan sát một cách sắc lạnh bằng gương mặt của âm dương sư. Vào người bạn quá đặc dị có thể gây ra bách quỷ dạ hành bằng tình hữu hảo, mà không cần cả trói buộc qua khế ước, lẫn quyến thuộc với thuần hóa.

Trong lúc chuyện này chuyện nọ đang xảy ra, vòng tay của Kouki đã bắt đầu nhấp nháy. *PII PII-* tiếng còi báo động cũng vang lên.

Trên tàu bay Endeavor hay nói đúng hơn Black Dragon gou, có chức năng tự động vận hành sẽ thiết lập góc độ, cự li, và gia tốc. Vì có vẻ đã đạt đến cự li mục tiêu, nên nó đã thông báo cho cậu ta.

Nói cách khác,

「Dường như đã đến Arquette rồi nhỉ.」

Địa điểm tham quan đầu tiên, nơi đã ghi dấu truyền thuyết của dũng giả và ma vương hiện ra dưới mắt họ.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Từ lúc đó.

Nhóm Kouki đã đặt chân đến Arquette, từ từ tiến vào vùng trời bên dưới, và dừng lại giữa không trung ở gần con đường chính cách không xa lãnh đô. Nhằm không khiến cho dân của lãnh đô trở nên hoảng hốt.

Nhưng, cả sự uy nghiêm của hắc long, lẫn tồn tại chưa biết là con tàu buồm bay trên trời, có vẻ như đối với dân của Arquette ngược lại chỉ là tín hiệu cho chuyến viếng thăm lần nữa của dũng giả.

Rosko ra lệnh cho thân tín, và đã đề xuất trình tự là chuẩn bị đón tiếp rồi mới xuống tàu nhưng, thực tế thì cũng chẳng cần tới điều đó, phu nhân Arquette là Syla đã cho thấy sự đối ứng tức tốc một cách xuất sắc.

Bà ấy đã dẫn đầu các cán bộ của Arquette và một số người trong tự vệ đoàn, đích thân đến tận bên cạnh Black Dra――BDgou để nghênh đón họ.

Với BDgou thì đương nhiên rồi, nhưng với chuyện chồng và con trai bà ấy đang đồng hành trên đó, chẳng những thế còn có lãnh chúa và người liên quan của những lãnh địa khác đi cùng, dù có kinh ngạc nhưng không quá dao động, bà ấy thực hiện cử chỉ chào hỏi đẹp mắt, và gửi tặng tất cả những lời nghênh đón mà chẳng hề chần chừ.

Hay có lẽ, dường như nghĩ rằng hẳn là cũng sẽ có chuyện thế này nên bà ấy đã chuẩn bị để đón tiếp vài chục người khách rồi.

「Một người vợ đảm đang nhỉ.」

「Thật vinh hạnh cho tôi ạ.」

Với lời khen ngợi thấp giọng như đang thì thầm bên tai của Kouki, Rosko đáp lễ bằng gương mặt thành thật. Song, mũi của ông ấy đang giật lên *piku piku*, không thể giấu nổi vẻ tự hào.

Trong khi hướng về phía lãnh đô, phu nhân Syla ở hàng đầu để Myuu và Hinata cưỡi lên Arous của mình và tiếp đãi hai cô bé. Một thái độ vừa tươi vui mà cũng vừa cung kính.

Bằng kiểu chạy dàn hàng ở ngay bên cạnh nhau, Kuune nhân cơ hội cưỡi Arous của tự vệ đoàn trưởng. Thiếu niên Rondo cưỡi cùng con Arous đó đang cố hết sức để bắt chuyện. Trước mắt, là hình thức lãnh chúa kế nhiệm đang phục vụ đối tượng là nữ vương bệ hạ.

Hơn nữa, Oya?, Myuu và Hinata nhận ra. Hai cô bé chạm mắt với Rondo.

Nhân tiện, Rondo và nhóm Myuu vẫn chưa chào hỏi nhau đàng hoàng. Vì Kuune dành hết tập trung cho Myuu và Hinata, nên không có khoảng hở cho điều đó.

Rondo đã chú ý đến ánh mắt của hai cô bé, vội vã chỉnh lại tác phong.

「X, xin lỗi vì đã chào hỏi chậm trễ ạ! Tôi tên là Rondo Arquette, người thừa kế của Rosko Arquette ạ! Trong thời gian lưu lại xin làm hơn hãy chỉ dẫn thêm cho tôi! Rất hân hạnh, và mong được giúp đỡ ạ!」

Mái tóc màu xanh đậm chải ngược ra sau giống người cha, đôi mắt sắc bén nghiêm trang thừa kế từ người mẹ, một thiếu niên (gần đây đã 11 tuổi) điển trai trông hết sức lanh lợi.

Nếu như được dốc hết sức có thể để chào hỏi ngay cả trong khi hơi căng thẳng, với biểu cảm nghiêm túc cực hạn, với những cô bé cùng trang lứa thì đại khái sẽ phấn kích kya- kya- nhưng......

「Rất hân hạnh nano! Rondo-kun!」

「Làm ơn giúp đỡ, Rondo-sama.」

Trước nụ cười rực rỡ triển khai toàn bộ sự ngây thơ vô tư của Myuu, và nụ cười mỉm mang nét cao sang của Hinata, ngược lại thì cảm giác như cậu bé sẽ lỡ kya- kya- mất. Má của cậu bé đỏ lên.

「Oyaa? Rondo, đang nhìn như ngây như dại vào hai người sao ạ? Fufufu-, không được đâu đóó? Dù cho Mii-chan và Hii-chan có khả ái đến mức nào đi nữa thì việc động tay vào là không được đâu.」

「N, nn, người đang nói gì vậy ạ, Kuune-sama! Thần, chuyện đó, mấy thứ như thẫn thờ trước nữ giới một cách vô tội vạ thì......」

Rondo-kun vội vã phủ định. Một cách trối chết. Khá là trối chết. Cậu bé đang cố gắng truyền tải rằng hiểu lầm rồi tới Kuune với việc lắc cả tay lẫn thân người.

「Ể ể? Thật sao ạạ? Cậu đã nhìn đến xuất thần nhưng mà nhé? Kuune trông thấy như vậy ạ. Phải」, đồng tử của Kuune trả lời như vậy có màu sắc của sự châm chọc.

Lãnh địa gần với vương đô nhất, và tuổi của hai đứa cũng gần nhau. Họ dự đoán rằng hẳn sẽ có một mối giao hảo tương đương với điều đó song, còn hơn thế nữa.

「Hina-chan.」

「Ừ, Myuu-chan.」

Nhìn mặt nhau và sau một nhịp. Hai bé gái đoán ra tất cả. Cười toe toét. Tại vì, là con gái mà. Nên rất thích những chuyện tình cảm yêu đương. Đặc biệt nếu nói về lòng mến mộ được hướng vào một người bạn gần gũi với mình.

「Hai người khá là thân thiết với nhau nhỉ?」

「Đã cóa giềề chưaa~~?」

Myuu và Hinata nói đùa với nụ cười toe toét. Mặt của thiếu niên Rondo trong một thoáng chuyển đỏ như thể thậm chí đã bị tạt nước nóng vào. Vừa rúng động, cậu bé vừa vung tay loạn xạ *pata pata* một cách vô nghĩa.

「H, hai người đang nói gì vậy ạ! Tôi với Kuune-sama thì――」

「Chỉ là bạn bè thôi nhỉ! Chẳng là gì khác ngoài bạn bè cả, Kuune cam đoan ạ!」

Thiếu nên Rondo, đông cứng. Cứ như thế, một người ngay sau khi bị cắt gọn gàng bởi thanh gươm của một tay lão luyện.

Vừa run rẫy *puru puru*, cậu bé vừa đồng ý với giọng nói cực kỳ mỏng manh「Vâng...... Thật vinh hạnh, khi được người xem là...... bạn bè......」. Cái chỗ nụ cười không thể sụp đổ, thì quả nhiên nên gọi là lãnh chúa kế nhiệm sao.

Myuu và Hinata một lần nữa nhìn mặt nhau. Và nghĩ cùng một điều. Rằng, Aa, cái thái độ dứt khoát này. Kuu-chan, biết về điều đó ha. Và đồng thời cũng nghĩ thế này. Rằng, có lẽ lỡ nghịch dại rồi......

「N, nhưng mà nhưng mà, chỉ một chút thì――」

「Myuu-chan, vì chuyện như thế này rất tế nhị mà, ở đây thì nên chuyển hướng đề tài――」

Myuu định bọc lót một cách trối chết, và Hinata đề nghĩ rằng, Ngược lại thì rút lui mới là sáng suốt!. Song, đã muộn mất rồi.

Trong khi bằng cách nào đó, cả vợ chồng Arquette, lẫn nhóm thành viên tự vệ đoàn-san, và các lãnh chúa của mỗi vùng với nhóm cận vệ do Spenser xuất lĩnh theo sau cũng đang lặng lẽ lắng tai nghe, Kuune hơi ửng đỏ đôi má.

「Ngay từ đầu thì Kuune, đã có có một đáng nam nhi mà mình đem lòng kính yêu rồi nhé......」

Đối phương mà cô bé gửi cho cái liếc mắt đưa đẩy đã được quyết định rồi. Ánh mắt của mọi người hướng về Kouki như thể bị câu dắt.

Kouki thì hướng về phía của ngày mốt rằng「A, bươm bướm」. Không hề có con bướm nào cả.

「Ku, Kuune-tan, quả nhiên là nghiêm túc nhỉ......」

Gác Onee-chan đang có biểu cảm phức tạp và nói thế sang một bên, bàn về thiếu niên Rondon thế nào đó đang trở nên giống như đã bị từ chối ở một nơi mà những người có địa vị cao nhất đang tập trung.

「Điều quan trọng là............ một con tim không biết từ bỏ!! Đúng vậy nhỉ-, dũng giả-sama!!」

「Ể, a, un...... đúng thế nhỉ.」

Dáng vẻ của thiếu niên đối đầu với dũng giả, bằng con tim đã học từ dũng giả, đang ở đó. Bằng cách nào đó, giọng nói cảm phục cất lên từ nhóm lãnh chúa ở các vùng「Oo......」.

Từ Rosko, Syla, và mọi người trong tự về đoàn-san của Arquette, ánh mắt không biết phải mô tả thế nào, dường như tỏ ra có lỗi, dường như cảm thấy phức tạp, hướng vào Kouki.

Kouki mỉm cười mơ hồ. Vì cậu ta không biết phải mang khuôn mặt thế nào trong những lúc như này.

Dù là Myuu hay Kuune, tại sao tình địch của những cậu trai trạc tuổi hai cô bé lại hùng mạnh, hay nên nói là bức tường dày đến nhường này.

Nhân tiện, thực ra thì ở trường tiểu học của Hinata, cũng có một cậu trai dành tình cảm cho Hinata. Và cô bé cũng bị một Ojou-sama khác dành tình cảm cho cậu trai đó nhìn với ánh mắt thù địch hay gì đó, và lần nào cũng đến kiếm chuyện với Hinata nhưng...... Đó lại là một câu chuyện khác.

Nói tóm lại, điều quan trọng đối với những cậu trai phải vượt qua chướng ngại khủng khiếp để tình yêu được toại nguyện là ma vương, dũng giả, và Shin’en Kyou, đến cuối cùng liệu đó là “con tim không biết bỏ cuộc”, hay “bỏ cuộc nhanh gọn lẹ”.

Tương lai của các thiếu niên sẽ ra sao đây, thật sự là chỉ có trời mới biết.

Giờ thì, ngay cả trong khi con tim của lãnh chúa kế nhiệm đang chịu một vết thương sâu hoắm lúc họ chỉ vừa mới đến nơi không lâu, thì chuyến tham quan Arquette đã bắt đầu.

Nhóm Myuu đã nhận được sự hoan nghênh hết sức nhiệt liệt của dân lãnh địa.

Đến mức cảm tưởng như nó là tái hiện của cuộc diễu hành vào hôm đầu tiên. Dĩ nhiên quy mô thì chỉ là bản thu nhỏ nhưng, nhiệt lượng đó không hề thay đổi.

Nào là những giọng nói cảm tạ tới Kouki không hề dừng lại, câu chuyện về võ dũng của cậu ta được nối nhau hét lên, được nói rằng thế nào đó chúng đang được in thành sách, Kouki trợn mắt trắng dã trước câu chuyện không ngừng được thêu dệt.

Nào là vì Moana với Kuune không thấy toàn cảnh Kouki thực tế đã chiến đấu thế nào vào lúc đương thời, nên họ trói Kouki tỏ ra không muốn bằng trạng thái Monja〇 của Aura, rồi trong lúc đó Moana chiếu lại quá khứ ở Arquette, và một buổi công chiếu cấp tốc đã được tổ chức.

Nào là trước dáng vẻ của Kouki thương tích đầy mình, đến cả ý thức cũng không thể giữ nổi, dẫu vậy vẫn tiếp tục vung kiếm chỉ bằng bản năng thủ hộ, không chỉ dân chúng lãnh địa, ngay cả nhóm Moana lẫn nhóm Spenser, và các lãnh chúa của những vùng đất khác cũng òa khóc nức nở, còn Kouki đỏ mặt bên trong mớ xúc tu uốn éo.

Lại còn,

「Chuyện như thế...... không thể nào, nano! Mấy thứ như Kouki-oniisan, đang hành động cực kỳ dũng giả thì!!」

「Gufu-. Vừa rồi em đã đâm anh một nhát ghê gớm đó, Myuu-chan.」

Nào là Kouki đã bị đâm một cách bất thình lình.

「Ra là vậy. Myuu đã hiểu lí do thái độ của Papa thay đổi rồi. Kouki-oniisan.」

「L, là sao?」

「Đã ra dáng đàn ông rồi ha, nano.」

「Là lời thoại mà anh không muốn bị nói bởi một bé gái tiểu học haa.」

Nào là trước Myuu hướng tới mình ánh nhìn ấm áp và đặt tay lên vai *pon-*, mắt của Kouki đã chết.

Nào là giữa những gợn sóng lúa vàng óng, Myuu bắt chước “Kaze no Tani no Nau〇caa” và ngâm nga「Ran, ra~rara, ranranran♪」, rồi hết sức cảm động trước giai điệu nổi tiếng đó, Rosko đã sử dụng làm khúc hát cho lãnh địa của mình.

Vì đã quá trưa, nên họ thưởng thức đến chán chê không chỉ thức ăn đặc sản mà còn cả ẩm thực gia đình nữa.

Ngay cả trong khi chỉ có Kouki là gánh chịu một chút tổn hại về mặt tình thần, thì nhóm Myuu đã vui vẻ thỏa thích với chuyến tham quan Arquette.

Cứ thế nơi mà họ viếng thăm cuối cùng là, khu vực cách một quãng khá xa về phía bắc từ Arquette.

「Đây là chỗ Papa đã chiến đấu sao ạ, Rosko-san!」

Vùng thảo nguyên bát ngát đang trải rộng. Trạng thái cỏ thấp mọc um tùm và gợn lên những con sóng nhẹ nhàng bởi gió, có vẻ đẹp khác với những đợt sóng bằng lúa vàng óng.

Là nơi Hajime đã từng chiến đấu với một vạn “Ám giả”, mà họ viếng thăm chiếu theo kỳ vọng của Myuu. Hoàn toàn không thể trông thấy vết tích của chiến trường. Ở cả nơi này, vì không quá xa khỏi vương đô nên nhóm Kaori đã giúp sức để sửa sang lại đúng chứ. Phải chăng xác của “Ám giả” cũng đã bị phân rã rồi.

Dù sao đi nữa, trước Myuu ngoảnh đầu nhìn lại với một nụ cười, Rosko cũng mỉm cười――

「Hi- hi- fuu-. Đúng như vậy――haa haa-, ạ. Quang cảnh ngày hôm ấy, kể cả lúc này tôi vẫn thấy trong mơ ạ. Lệnh tôn thật sự――ue- pu-. Xứng đáng với cái tên ma vương gufu-」

「Rosko-san!?」

Với mồ hôi đổ như thác, đồng tử không tập trung vào một điểm, khuôn mặt tái xanh và cơ thể run rẫy.

Thêm nữa, ở nơi này ngoài nhóm Kouki, nhóm Spenser, và đoàn lãnh chúa ở những vùng đất khác, thì chỉ có Rosko thôi. Đích thân Rosko, đã ra nghiêm lệnh chờ tại chỗ với không chỉ Syla và Rondo định đi theo, mà con cả nhóm tự về đoàn với dân chúng lãnh địa nữa.

Rằng, Tuyệt đối không được đi theo! Ở phía trước nơi này là địa ngục đấy!.

Tuy nói là vậy, người nghe theo mệnh lệnh của Rosko thì chỉ có dân của Arquette thôi. Vì đoàn lãnh chúa khác ở cùng cấp bậc với ông ấy nên không cần nghe theo làm gì.

Bởi thế, họ đang đi theo mà lờ đi cảnh báo của Rosko do lòng hiếu kỳ thôi thúc. Trong khi hơi hiểu lầm, rằng「Độc chiếm dáng vẻ oai hùng của ma vương-dono là không đáng khen đâu đấy, Arquette! Dù tôi hiểu cảm giác của ông nhưng mà ha!」.

「A~, Myuu-chan. Có lẽ thôi nhưng, hora, vì trận chiến của Nagumo thì ghê rợn mà, ha.」

「A, a~」

Có vẻ như cô bé đã đoán ra. Trước Rosko-san xác định là đang trauma, Myuu tỏ vẻ cực kỳ thấy có lỗi.

「Ano, Rosko-san. Nếu thấy khó khăn thì Myuu không xem Papa nữa cũng――」

「Chuyện đó thì không được ạ! Lệnh tôn đã cứu chúng tôi...... cứu...... hi-」

「Rosko-san!」

「Myuu-chan, hãy dán lá bùa này lên trán ông ấy!」

「Hina-chan, cảm ơn! Teei-」

*pechin-*, Myuu bật nhảy và dán lá bùa bên trán của Rosko. Cơn quá hô hấp của Rosko-san được trấn tịnh. Con ngươi của ông ấy cũng về đúng vị trí.

「Oo, cái này thật tuyệt. Cảm giác cực kỳ nhẹ nhõm ạ. Xin cảm ơn.」

Kouki đã nghĩ. Rằng, Rosko-san, dáng vẻ cử động với lá bùa dán trên trán đó, cứ như thể cương thì ạ......

Rosko-san, ngay cả trong khi hơi khó nhìn phía trước đi nữa, vẫn hắng giọng và xốc lại tinh thần.

「Gohon-. Cảm xúc của Myuu-sama muốn xem vĩ nghiệp của lệnh tôn, thân là kẻ được cứu thì không thể cự tuyệt được. Tuy việc có thể xem qua hàng rào quá khứ là ngoài dự liệu nhưng, nếu ngài mong muốn, thì xin đừng khách sáo.」

「Nhưng mà......」

「Mii-chan, không sao đâu đó. Nếu đến lúc cần thì cứ tránh mắt đi là được mà, hơn tất thảy Kuune cũng muốn xem ạ! Chuyện vào lúc ma vương-sama và nhóm Yue-oneesamaa đã cứu tế từng lãnh địa, Kuune muốn xác nhận bằng chính đôi mắt này ạ!」

Tạm thời thì, báo cáo đang được gửi đến. Rằng ai, đã cứu lãnh địa ở đâu, và như thế nào.

Tuy nói là vậy nhưng, đến cuối cùng chỉ nghe kể lại. Dù báo cáo là thứ ghi chép lại chỉ sự thực thôi vậy mà, trong bao cáo từ bất cứ lãnh địa nào cũng thấm đẫm sự hưng phấn và cảm tình của người viết, hơi thiếu đi tính chính xác.

Về cơ bản là điều không thể nhưng, chừng ấy mới thấy những cuộc cứu tế mang tính kỳ tích đến mức nào đúng chứ.

Nếu vậy thì, quả nhiên dù trên tư cách cá nhân hay nữ vương đi nữa, cũng không muốn bỏ lỡ cơ hội có thể trực tiếp nhìn thấy quá khứ.

「Fumu, xin thứ lỗi cho sự tùy tiện, nhưng chúng tôi với tư cách là đội cận vệ, cũng nhất định muốn được cho xem trận chiến do những vị đồng đội của Kouki-dono tham gia ha.」

「Đúng vậy nhỉ. Chị cũng biết ma vương-sama không phải là một vị bình thường rồi nhưng, vì chưa từng trực tiếp thấy cách chiến đấu của ngài ấy nên rát hứng thú nhé.」

Mỗi người trong đội cận vệ nhóm Spenser và Moana cũng có dáng vẻ đang háo hức.

「Nếu khiến Myuu-sama nghĩ rằng, chúng tôi đang xa lánh lệnh tôn thì đó sẽ là nỗi xấu hổ đến tận lúc chết ạ. Chúng tôi thật sự, thật sự đang cảm kích đó ạ.」

「Rosko-san......」

Rosko hít thở sâu một hơi thật lớn. Hẳn là ông ấy đang sắp xếp lại cảm xúc đúng chứ. Khuỵu một gối xuống, ông ấy điều chỉnh để tầm mắt của mình ngang với Myuu một cách tôn trọng.

「Nếu được đáp ứng, thì tôi đã muốn trực tiếp tryền đạt lòng cảm kích. Vì lúc đó, tôi đã rúng động đến mức thậm chí là đáng xấu hổ và tỏ thái độ vô lễ đến cực điểm ha...... Tôi đã luôn hối hận ạ.」

Dù sao đi nữa, trước cảm giác áp bức và sức mạnh mang tính áp đảo quá đỗi, thì điều tốt nhất người ta có thể làm là van xin tha mạng.

Việc đến cứu viện, và bị đối phương mình đã giúp van xin tha mạng thì rốt cục là thế nào đây, Hajime trở nên trống rỗng thế nào đó, thực tế thì, sau khi làm xong chuyện phải làm thì cậu đã bỏ về mà không giao tiếp lời nào.

「Bởi vậy, làm ơn có thể nhắn lại với lệnh tôn giúp tôi không ạ, Myuu-sama. Rằng dân chúng của Arquette sẽ dâng lên ngài sự cảm tạ cho đến thế hệ cuối cùng. Và, rằng cùng với lời tạ lỗi từ tận đáy lòng cho sự vô lễ của tôi, chúng tôi muốn được đón tiếp với sự niềm nở cao nhất ở buổi bình minh mà ngài ghé thăm nơi này.」

「Myu! Myuu tuyệt đối sẽ nhắn lại ạ!」

Nghe lời cảm ơn và tạ lỗi từ tận đáy lòng của Rosko, có vẻ như điều đó đã trở thành cú đẩy từ phía sau cuối cùng.

Myuu lĩnh hộ, và hướng ánh mắt vào Kouki.

Gật đầu, Kouki đã lấy ra một chiếc hộp đựng màu bạc với kích cỡ bằng quyển sổ tay từ “Rương đồ”. Khi mở nắp ra, thì vật thể hình cầu màu bạc cỡ chừng viên bi được đặt ở bên trong dần bay lên mà không phát ra âm thanh nào.

Khi chúng tỏa ra xung quanh trong khoảnh khắc bằng tốc độ giống như đạn bay, thì cùng với vịnh xướng「Chiếu lại」của Kouki, thước phim quá khứ đã được phát lên ở trong không gian mà những vật thể hình cầu đang bao vây.

Cứ thế, nó đã được chiếu lên.

Quang cảnh của địa ngục cực kỳ mang tính phi hiện thực, thổi bay trận chiến trong tưởng tượng của nhóm Moana về phương hướng của ngày mốt.

Không khí mang sắc đỏ. Trông như gió máu đang nhảy múa. Đại địa bị lật tung lên, vô số miệng núi lửa, và trở tình trạng nên diễn đạt là băng hoại thay vì cằn cỗi. Thảo nguyên xanh đẹp đẽ họ đang thấy trong hiện thực lúc này bị sơn lên bởi đất cát và xác chết, còn ngọn đồi thoai thoải thì bị thổi bay.

Thậm chí còn không trở thành một trận chiến, tiếng hét bi ai hoảng loạn của “Ám giả” đang cuống cuồng chạy trốn, đang vang lên bất tuyệt như để tô màu cho tiếng nổ giống như đấm vào tai và viêm hỏa.

Giữa khe hở của những thứ đó, ảo thú dị hình đang bay lượn. Griffon, quạ lớn, hay những con thú khổng lồ giống như Chimera được ban cho cái tên của tử thần, đang cất lên những tiếng hống ghê rợn!!

『GA- GA- GA- GA- GA- GA-』

『I a A A A A A A A-』

『 C ực t hích! C hiến t ranh!  L àm l oạn-, v ạn t uế!!』

『D âng t hủ c ấp l ên! C ho m a v ương, b ệ h ạạ!!』

Ge- Ge- Ge- Ge- Ge- Ge-!!』

『G iết đ i! G iết đ i-!!』

『M ưa m áu!! T hêm n ữaa-, m ưa m áuu!!』

Ở trung tâm đó, là dáng vẻ của ma vương vừa tỏa những tia điện đỏ thẫm ra tứ phía, vừa vác Rocket & Missile Launcher “Agni Orkan” trên vai, quét ngang khẩu Gatling Railgun “Metsurai Disaster” loại siêu lớn bằng một tay, và để cho vô số thập tự giá “Cross Velt” bay xung quanh như vệ tinh trong khi xả đạn thỏa thích.

Nơi mà cậu đang đứng, là trên đỉnh ngọn núi đã được tạo ra do xác chết của “Ám giả” chất chồng lên nhau......

Không thể trông thấy biểu cảm, cậu cũng chẳng hề hò hét gì. Nhưng, nụ cười gan góc trên khuôn miệng đó! Khuôn miệng tách ra thành hình trăng lưỡi liềm-!!

Bất thình lình, gương mặt nhìn ngang của cậu chậm rãi hướng về đằng này, như thể đã vượt qua thời gian mà phát giác ra sự tồn tại của nhóm Kouki......

Kouki thì, lặng lẽ tắt Kakoshi. (TN: 過去視 – Quá khứ thị, nhìn vào quá khứ)

Thở ra một hơi fuu- và ngẩng mặt lên trời. Cái cảm giác muốn làm một điếu, mà người lớn hay nói, là thế này đúng không ta?, cậu ta nghĩ như vậy.

「Rosko-san! Rosko-san! Xin hãy tỉnh táo lại!!」

Khi nhìn sang phía bên phải, thì Hinata-chan đang trối chết chăm sóc cho Rosko-shi đang bất tỉnh trong khi vẫn đứng yên.

Khi nhìn sang bên trái,

「Kuune-tan! Không sao đâu, Onee-chan đang ở đây! Không sao đâu, không sao đâu-」

「Ư ư.」

Dáng vẻ của Kuune bám chặt vào ngực của chị gái. Sắc mặt của cô chị gái đó cũng tệ.

Đến cả nhóm Spenser quật cường và dày dặn chinh chiến cũng đông cứng, và đang túa mồ hôi lạnh đầm đìa. Cứ như thể con ếch bị rắn trừng mắt vào.

Dĩ nhiên, nhóm lãnh chúa-san khác cũng không hề vô sự. Việc họ đang hỗn loạn rằng「Gì vậy thứ kia, là cái gì vậy hả thứ kia!?」hay là「Hỡii-, Foltina-sama! Xin hãy cứu rỗi nhân loại chúng con!」hay là「Cô gái đã cứu giúp cho lãnh địa của mình...... Là phu nhân của tồn tại kia!? Tại sao!?」thì vẫn còn tốt chán. Phần lớn là đang run rẫy trong khi vẫn ôm đầu mà chẳng nói tiếng nào. Là trạng thái sợ đến mất mật.

Quả nhiên, ma vương ở mode chiến đấu nghiêm túc, có vẻ như gây kích động quá mạnh đối với người thường. Việc Rosko để cho phu nhân, con trai, và những người khác ở yên tại chỗ là một quyết định sáng suốt.

Giữa lúc đó, khi cậu ta chợt nhìn về trước,

「Papa, ngầu quá......」

Có một cô bé đang đắm đuối.

Khi cô bé ngoảnh đầu về sau liếc một cái. Đang khăng khăng bằng ánh mắt một cách hùng hồn hơn tất thảy rằng「Tại sao lại dừng vậy? Mau chiếu tiếp đi」. Song, khi nhận ra thảm trạng phía sau, cô bé làm biểu cảm tỏ vẻ hơi khó xử, dẫu thế vẫn có phần bất mãn,

「Maa, sức quyến rũ của Papa thì chỉ cần Myuu với các Onee-chan hiểu là được rồi.」

Và lẩm bẩm một điều mang dáng dấp có chút yandere như vậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!