Hội Chứng Tuổi Thanh Xuân: Valentine Trắng Đáng Nhớ

Phần 3

Phần 3

Ngày mười bốn tháng Ba. Chính là ngày Valentine trắng.

Sau khi bị Nasuno giẫm đạp lên mặt, Sakuta tỉnh dậy lúc bảy giờ sáng. Cậu rửa mặt, ăn sáng, giặt đồ, rồi đến khi kim đồng hồ chỉ chín giờ thì bắt đầu chuẩn bị đi học ở trung tâm lái xe.

Đúng lúc thay đồ xong thì điện thoại reo.

Cậu từ phòng bước ra phòng khách rồi nhấc ống nghe.

“Vâng, nhà Azusagawa xin nghe.”

“Tôi, Fukuyama đây.”

“Em đang chuẩn bị đi học lái xe đây.”

Sakuta nói trước cho rõ là mình không có nhiều thời gian.

“Azusagawa, cậu tặng gì cho dịp Valentine trắng thế?”

Nhưng Takumi chẳng buồn để ý đến kế hoạch của cậu, nói thẳng vào chuyện chính.

“Này, anh Fukuyama.”

“Hả?”

“Hôm nay là ngày gì ấy ạ?”

“Mười bốn tháng Ba. Valentine trắng.”

“Thế có ai đi hỏi quà tặng vào chính ngày tặng quà không?”

Giờ mà muốn chuẩn bị quà thì cũng chẳng còn nhiều cách để xoay xở.

“Tại tôi nghĩ đến tận hôm nay mà vẫn chưa tìm ra được câu trả lời nên mới hỏi đấy chứ! Xin nhờ vào “bậc thầy tình trường” Azusagawa đây.”

“Em không nhớ là mình từng có cái danh xưng xấu hổ đấy từ bao giờ.”

“Đang hẹn hò với Sakurajima Mai thì chắc cũng gọi là không bình thường.”

“Vậy đi xin lời khuyên từ đứa bất thường như em thì có cái gì đấy sai sai không?”

Nhưng Takumi vẫn không chịu bỏ qua, lại hỏi tiếp.

“Cậu chuẩn bị cái gì?”

“Em làm bánh khoai nướng.”

“Tự làm luôn?”

“Khoai lang thì mua ở siêu thị.”

Câu của Takumi mơ hồ quá nên Sakuta phải làm rõ. Đương nhiên là cậu không trồng khoai từ đầu.

“Hokkaido thì phải là khoai tây chứ nhỉ.”

Takumi đưa ra một nhận xét chẳng ăn nhập gì.

“Nói trước là em không hề khuyên anh tặng khoai đâu nha.”

Takumi bị Nene phản ứng ra sao thì cậu chẳng quan tâm, nhưng nếu bị chị ấy hiểu nhầm nguồn gốc ý tưởng là từ Sakuta thì đúng là oan ức.

“Thế cậu nghĩ tôi nên tặng gì thì hợp?”

“Tặng khăn choàng chẳng hạn?”

Takumi vốn rất trân trọng chiếc khăn mà Nene tặng trước đây, mà sinh nhật Takumi hồi tháng một Nene cũng tặng khăn choàng nữa.

“Hay đấy, Azusagawa! Chốt luôn.”

“Vậy em đi học lái xe đây.”

“Hẹn gặp ở trường vào tháng tư nhé.”

Cậu đặt lại ống nghe.

Vừa đi ra cửa, Sakuta thoáng nghĩ: “Giữa tháng ba rồi mà tặng khăn choàng thì có kỳ không nhỉ?” Nhưng cậu quyết định không nghĩ thêm nữa và ra khỏi nhà.

Vì cuộc gọi của Takumi nên Sakuta khởi hành chậm một chút, nhưng vẫn kịp buổi học lái xe lúc mười giờ sáng. Hôm nay tiếp tục là giờ học lái ngoài đường, khoảng tầm một tiếng.

Đi vài lần thì cậu dần nhớ được đường xá xung quanh, và việc lái xe cũng bắt đầu thấy vui hơn. Đúng lúc ấy, thầy dạy lái xe ngồi ở ghế phụ nhắc nhở: chính mấy lúc như này mới dễ chủ quan, nên phải cẩn thận.

Kết thúc buổi chạy đường trường, Sakuta quay lại trung tâm lái xe lúc gần mười một giờ.

Đang đặt lịch cho buổi tiếp theo ở quầy lễ tân thì,

“Azusagawa vất vả rồi ha~”

Có tiếng gọi từ phía sau. Là Miori, bạn cùng trường đại học, và cũng học lái xe ở đây.

“Mitou cũng vất vả rồi.”

“Azusagawa-kun còn bao nhiêu buổi nữa?”

Hai người vừa trò chuyện vừa cùng nhau đi ra lối cửa chính.

“Còn hai buổi.”

Sakuta trả lời rồi hai người cùng rời khỏi trung tâm.

Chân họ tự nhiên sải bước hướng về phía nhà ga.

“Hôm nay là buổi cuối của mình rồi đó. Tuần sau thi kết thúc khóa.”

Đó là kỳ thi kỹ năng lái xe, tức là thi thực hành.

Qua được thì lên trung tâm cấp phép để kiểm tra sức khỏe và thi lý thuyết, đậu hết là được cấp bằng.

“Tớ cũng tính tuần sau đi thi.”

Mai với mốt là xong hết buổi rồi. Chắc vẫn kịp mục tiêu lấy bằng trong tháng Ba. Chỉ lo mỗi quả rách đầu hồi đầu tháng hai thôi chứ…

“Còn giờ là câu hỏi dành cho cậu đây... Ta-da!”[note92176]

“Cậu tính nói hôm nay là Valentine trắng, đúng không?”

“Chuẩn rồi đấy.”

“Tháng trước mới làm y chang đó còn gì.”

“Thế thì, đây!”

Miori chìa hai tay ra, như muốn nói “đưa quà đây”.

“Được rồi.”

Sakuta lấy trong balô ra một gói trong suốt, đặt vào tay cô.

“Cái gì đây?”

“Nhìn là biết mà. bánh khoai nướng.”

“Azusagawa-kun biết điều đấy chứ.”

Không biết cô đang nghĩ cái gì, nhưng Miori vẫn hài lòng mở gói ra, vừa đi vừa ăn.

“Khoai ngon quá trời.”

Cô vừa nhai vừa cười tủm tỉm.

“Cậu mua ở đâu thế?”

“Tự làm.”

“Làm kiểu gì?”

“Gọt vỏ khoai lang, cắt miếng dạng quạt, ngâm nước một lúc, rồi cho vào lò vi sóng. Chín rồi thì trộn sữa với bơ, nghiền cho mịn, vo thành hình như trái bóng bầu dục, phết trứng lên, bỏ vào lò nướng đến khi vàng thì xong.”

“Đúng là người yêu của Mai-san có khác.”

Không hiểu sao Miori lại trầm trồ theo hướng đó.

“À đúng rồi, Azusagawa-kun.”

“Muốn ăn thêm à?”

Cậu lấy thêm một cái bánh khoai nướng đưa cho cô.

“Tất nhiên là muốn, nhưng tớ không phải muốn nói tới chuyện đó.”

Cô vẫn nhận rất tự nhiên,

“Cậu có làm gì chị Santa váy ngắn không đấy?”

Cô hỏi, mặt hơi nghiêm túc.

“Sao tự dưng hỏi vậy?”

“Hôm trước tớ thấy chị ấy, và mọi người cũng đều nhìn thấy được luôn.”

Trong vẻ mặt Miori có ý: “Thì trước đây chỉ có tớ và Azusagawa nhìn thấy thôi, đúng không?”

“Cậu thấy ở đâu?”

Giờ đại học đang nghỉ xuân. Miori cũng như Nene chẳng có lý do gì để mò lên cơ sở Kanazawa-Hakkei[note92175].

“Chợ Nam Yokohama.” (横浜南部市場)

Miori nhắc tên một khu chợ.

“Mitou đến đó làm gì?”

“Tớ thấy trên TV có giới thiệu món cá chỉ vàng chiên xù trông ngon quá nên đi ăn thử.”

“Đi một mình?”

“Có vấn đề gì à?”

Cô mỉm cười với áp lực đè lên người hỏi.

“Ước gì cậu rủ tớ đi với.”

“Azusagawa-kun thích đồ ăn màu nâu à?”

“Thích chứ.”

Đồ ngon thì phần lớn đều màu nâu, kiểu như karaage, cà ri, yakisoba… chẳng hạn.

“Tớ còn thích hơn cậu.”

Miori tự dưng nổi máu ganh đua.

“Thì dẫn tớ đi với là được.”

“Rồi rồi, để đó đã. Nói chung, ở quán cá chiên ấy, chị Santa váy ngắn đang đi hẹn hò với cậu bạn Fukuyama của cậu.”

“Mặc đồ Santa?”

“Mặc đồ đẹp kiểu nữ tính thanh lịch.”

“Ồ vậy hả.”

Takumi chưa kể gì cho cậu cả. Mà thật ra kể hay không cũng chẳng quan trọng mấy…

“Nếu bây giờ ngoài tụi mình ra mà mọi người đều nhìn thấy được thì thế là tốt rồi còn gì?”

Sakuta biết rõ diễn biến sự việc, nhưng giải thích từ đầu đến đuôi thì tốn thời gian lắm. Mà kể ra chắc cũng khó tin.

“Ừ thì, là vậy đó.”

Miori bỏ luôn miếng bánh khoai nướng thứ hai vào miệng. Vừa nhai với vẻ chưa hoàn toàn hài lòng, nhưng lát sau lại “Khoai ngon quá~” như ban nãy.

Rồi trước khi câu chuyện kịp đi tới kết luận nào đó, họ đã đến ga Ofuna. Nhưng cũng chẳng ai có ý định dừng lại để nói tiếp. Ngay từ đầu, Sakuta và Miori không hề nói chuyện để tìm một kết luận nào cả. Hai người chỉ đơn giản là nói chuyện giết thời gian cho tới khi đến ga. Vì thế, họ chỉ chào nhau “Gặp lại sau nhé” rồi như mọi khi, Sakuta chia tay Miori ngay trước cổng soát vé.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Một trong các cơ sở chính của Trường Đại học Yokohama.
Một trong các cơ sở chính của Trường Đại học Yokohama.
[Lên trên]
Có chú thích ở đây là có lý do hết, nguyên văn câu này là 「さて、ここで問題です。ででーん」, và tụi mình không biết để cái ででーん như thế nào cho hợp lý, nếu không ổn thì cứ comment ở phía dưới cho chúng mình biết với nha:)
Có chú thích ở đây là có lý do hết, nguyên văn câu này là 「さて、ここで問題です。ででーん」, và tụi mình không biết để cái ででーん như thế nào cho hợp lý, nếu không ổn thì cứ comment ở phía dưới cho chúng mình biết với nha:)