Lâu đài sụp đổ.
Bụi đỏ cuộn xoáy quanh cung điện nguy nga của Công chúa.
Khi lớp bụi tan đi, những bức tường thành vỡ vụn lộ ra trước mắt.
Những vết cắt khổng lồ hằn sâu trên các hàng rào chắn bên ngoài, tựa như vết cào của một dã thú khổng lồ.
Bên dưới quang cảnh ấy, vô số thi thể của các hiệp sĩ nằm la liệt.
Phía trên một trong những thân xác đó, chính là một thanh kiếm vỡ nát đang cắm chặt xuống đất.
Thanh kiếm ấy thật quen thuộc.
Đó là thanh bảo kiếm mà Công chúa Irina đã ban tặng cho tôi.
Tôi đã thề sẽ bảo vệ Irina bằng chính thanh kiếm này suốt cuộc đời.
Và hôm nay,
Lời thề ấy đã thành hiện thực.
Cuộc chiến bắt đầu khi Hoàng đế Thái Dương băng hà.
Nàng chạy trốn khỏi các thế lực của Hoàng thái tử, còn một mình tôi cầm chân chúng để cho nàng kịp chạy thoát.
Giờ đây, tôi đang nằm bại trận và rũ rượi trên mặt đất, nhưng điều đó chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Bởi tôi đã giành được khoảng thời gian quý báu mà chúng tôi cần.
Lúc này, chắc nàng đã trốn thoát khỏi lâu đài rồi.
Được chết khi bảo vệ chủ tướng của mình,
Có lẽ, đó là vinh dự lớn lao nhất mà một hiệp sĩ có thể đạt được khi lìa đời.
Suy nghĩ ấy khiến đôi mắt tôi dần khép lại thật nhẹ nhàng.
Sự tĩnh lặng bao trùm.
Thế nhưng, đôi mi vừa khép hờ của tôi lại khẽ động.
Bởi tôi bắt đầu cảm nhận được những rung động nhỏ bé truyền đến bên tai, nơi mà tôi tưởng như đã đóng chặt lại.
Chắc hẳn đó là một người lính cầm thương, đang đến gần để kiểm tra xem tôi đã chết hẳn chưa.
Một ngọn thương hạng nặng sẽ đâm xuyên và xé toạc thân thể tôi.
Ý nghĩ ấy đánh thức trái tim tưởng chừng đã ngừng đập của tôi trở lại nhịp điệu vốn có.
Tuy nhiên, rung động ấy không đồng nghĩa với bước chân nặng nề hơn của một người lính cầm thương.
Nó nhẹ nhàng hơn nhiều.
Mềm mại.
Và không chắc chắn.
Một linh cảm bất an buộc tôi phải nhanh chóng mở mắt ra.
Thứ hiện lên trước mắt tôi là bàn tay thô ráp, đầy thương tích của mình, minh chứng cho vô vàn thử thách vừa trải qua.
Phía trên nó, một bàn tay quen thuộc đang với lấy.
Bàn tay ấy hoàn toàn không hề xa lạ với tôi.
Làm sao tôi có thể quên được chứ?
Một sinh mạng đã được hy sinh để chỉ vừa vặn cứu lấy bàn tay ấy.
Những sợi tóc bạc óng ả xõa xuống bộ giáp đầy vết sứt mẻ của tôi.
Len lỏi giữa những sợi tóc, một mùi hương trái cây thanh khiết thoảng qua.
Khoảnh khắc sau, một hơi thở ấm áp lướt nhẹ lên gương mặt cứng đờ của tôi.
"Vail..."
Âm thanh yếu ớt pha chút căng thẳng trong giọng nói ấy thật rõ ràng.
Dù có căng thẳng đến đâu, làm sao tôi có thể không nhận ra nó được chứ?
Tôi đã thực sự hạnh phúc.
Nhưng cũng đầy oán trách.
Bởi vì điều này, vận mệnh của Đế chế đã được định đoạt.
Thành viên hoàng tộc cuối cùng chống lại Hoàng thái tử đã ngừng chạy trốn.
"Tại sao... cuối cùng nàng lại quay trở lại..."
Tôi hỏi nàng, giọng nặng trĩu u sầu.
Nếu có thể, tôi đã hỏi hàng chục, không, hàng trăm lần.
Tuy nhiên, cơ thể đang ở ranh giới mong manh của cái chết này không cho phép tôi làm điều đó nữa.
Tất cả những gì tôi có thể làm là yếu ớt nhìn vào khuôn mặt của Irina.
Dưới bóng tối bao phủ, đôi mắt xanh lục bảo của Irina càng trở nên long lanh lạ thường.
Thì thầm với giọng nói êm ái, nàng đặt đầu tôi lên đầu gối mình.
"Trên đường chạy trốn, ta đã nghĩ về điều này không biết bao nhiêu lần."
Chắc chắn có một nụ cười trên khuôn mặt nàng.
Tuy nhiên, mí mắt nàng lại đỏ hoe và run rẩy.
"Nhưng, trong thế giới mà ta đã quyết tâm tạo dựng..."
Cuối cùng, những giọt lệ bắt đầu lăn dài trên má nàng.
Những giọt nước mắt ấy, tựa như những hạt mưa, rơi xuống gương mặt cứng ngắc của tôi.
"Ta không thể sống... nếu thiếu chàng."
Chúng tôi đang ở trong một cung điện, mù mịt tro tàn.
Chẳng bao lâu sau, lớp bụi lắng xuống, để lộ những bức tường thành vỡ nát.
Ánh sáng mặt trời len lỏi qua những khe hở trên những bức tường ấy.
Ngay lúc đó, ánh dương rực rỡ bao trùm lấy hai chúng tôi.
Ánh sáng chiếu rọi nàng, để tôi được thấy nàng lần cuối.
Công chúa mặc một chiếc váy trắng tinh khôi.
Nhưng trên tà váy trắng ấy, một vệt máu đỏ thẫm đang loang lổ, chảy ra từ vết thương nơi bụng nàng.
Chiếc váy của Irina thấm đẫm máu.
Giữa dòng máu đang rỉ ra, một thanh đoản đao nhô lên từ bụng nàng lộ rõ.
Thanh đoản đao này không liên quan gì đến Hoàng thái tử hay binh lính của hắn.
Trong quá khứ, tôi đã tặng nàng thanh đoản đao ấy.
Hiểu được ý định của Công chúa, tôi đã hét lên trong đau đớn.
"Sao... sao nàng lại...!"
Tôi hét lên lần nữa và lần nữa.
Cho đến khi dòng máu đen ngòm trong huyết quản sôi lên sùng sục.
Ý thức của tôi mờ dần.
Nhưng tôi vẫn không thể hiểu nổi lựa chọn của nàng.
"Tôi đã bảo vệ nàng cả cuộc đời..."
Khi sự sống dần cạn kiệt.
Những lời cuối cùng của tôi đã thay đổi.
Chẳng còn lời cầu xin 'Hãy sống tiếp' như tôi từng mong ước.
Ngay cả điều ước nhỏ nhoi ấy cũng bị nàng khước từ.
1 Bình luận