I. Lời Mở Đầu

Chương 1 – SOS

Chương 1 – SOS

Chương 1 – SOS

“Đẹp thật… như một thiên đường tràn ngập phước lành.”

Hít một hơi sâu rồi thốt ra những lời ấy. Khác hẳn với phong thái thường ngày, giờ đây lại mang màu sắc thơ mộng và trữ tình lạ thường.

Với thân hình vạm vỡ cùng vẻ ngoài nam tính, ông thường bị người khác gán cho hình tượng một gã đàn ông đích thực, thậm chí là gia trưởng cũng có.

Nhưng ít nhất, đối với tôi, bản chất thật của ông dường như lại ẩn giấu một nét nhạy cảm rất đỗi… con gái.

“Mọi người! Hít sâu và tận hưởng nào! Chúng ta thành công rồi. Hành tinh tuyệt đẹp này đang ban phước cho chúng ta!”

Dẫu đúng là không khí của hành tinh kì lạ này đã được xác định là phù hợp để con người hô hấp, tôi vẫn không thể hiểu nổi tại sao ông có thể hít vào một cách táo bạo đến thế

Dù vậy, khi mọi người tháo bỏ mũ bảo hộ, cảm nhận được cảm giác giải thoát và tự do đã chờ đợi suốt bấy lâu, tôi cũng không kìm được mà làm theo.“…Hàaa.”

Không khí trong lành. Trong nguồn sống thuần khiết này, thứ đã không còn tồn tại trên Trái Đất, chúng tôi đồng loạt hò reo trong niềm vui sướng.

Giờ tôi bắt đầu hiểu phản ứng của thuyền trưởng. Chúng tôi đã tìm thấy một hành tinh tươi đẹp, có thể sánh ngang với Trái Đất xưa.

Đây là một ân huệ và là phước lành dành cho tất cả, như thể món quà cứu rỗi mà Chúa ban tặng.

Một phép màu.

Dù tôi vốn không mấy ưa gì từ ngữ bay bổng ấy, nhưng cảm giác hân hoan khiến mọi người bật cười và trò chuyện rộn ràng, dù chỉ trong khoảnh khắc, cũng đủ làm tôi thấy ấm lòng.

Mọi người nhảy múa và rơi nước mắt hạnh phúc khi cuối cùng cũng đặt chân đến hành tinh này. Ngược lại, tôi chỉ mỉm cười nhìn họ. Phải, cuối cùng chúng tôi đã làm được. Sau chuyến hành trình dài và gian khổ, chúng tôi đứng hiên ngang, đôi chân vững vàng, nắm giữ chiến lợi phẩm có thể cứu cả đoàn.

“Juho, cậu làm gì đấy! Không cười to hơn à! Chỉ thế thôi sao, nhóc?”

Một ai đó vỗ mạnh vào lưng tôi và hét lên. Khoảnh khắc trầm ngâm của tôi lập tức bị cắt ngang.

“Vị tiến sĩ trẻ của chúng ta đã nghĩ gì khi hít hơi đầu tiên trên hành tinh lạ này vậy?”

“Tôi chỉ đang lo đến việc có những con quái vật đang hít cùng bầu không khí với chúng ta, ẩn nấp đâu đó ngoài tầm radar.”

“Rất tốt. Không gì khiến con người phát điên bằng trí tưởng tượng. Dù tốt hay xấu. Ngay cả lúc này cũng không thể cười sao? Hử?”

Dù tôi cũng thấy vui, nhưng khi thấy mọi người rục rịch tổ chức tiệc rượu, sự hào hứng trong tôi lại nguội bớt. Nó giống như niềm vui bị gượng ép.

Tôi chẳng muốn nhập bọn để cùng nhau vỗ lưng, khoác vai, ngân nga những bài hát mà họ còn chẳng hát nổi cho trọn vẹn.

“Còn quá sớm để ăn mừng. Quét sinh học xung quanh vẫn chưa hoàn tất.”

“Ôi, cậu lúc nào cũng thế. Này, đã năm ngày rồi đấy. Trong bán kính 10km không có mối nguy nào cả! Xác suất 99%! Nếu vẫn còn lo lắng, thì đi cùng đợt khảo sát tiếp theo mà xem tận mắt.”

Tenon Reyes. Nhà sinh vật học. Là một người thân thiện và hòa đồng. Có lẽ chính vì tính cách đó mà anh yêu quý mọi sinh vật.

Một học giả tò mò, luôn mỉm cười, lạc quan. Đồng thời cũng là một nhà thám hiểm với khát khao khám phá không bao giờ nguôi. Một kẻ luôn tạo bầu không khí vui vẻ.

Thỉnh thoảng, tôi cũng thấy ghen tị với anh. Anh giống như người chẳng hề biết đến áp lực hay căng thẳng.

“Thôi nào, cười lên chút đi. Cậu đã căng thẳng suốt ngày đêm, vặn cái máy dò đó mãi rồi. Chẳng còn gì để tìm nữa đâu.”

Một kẻ phiền toái khác lại xen vào.

Người đàn ông chạy đến bên tôi và Reyes với nụ cười toe toét là thành viên đội an ninh vũ trang ở độ tuổi ngoài 20, Dan Hallet.

Anh lớn hơn tôi ba tuổi, và được xem là khá trẻ trong đoàn.

Vì chúng tôi gần tuổi nên anh hay tìm tôi trò chuyện. Có vẻ như trò chuyện với tôi dễ dàng hơn so với những thành viên lớn tuổi khác.

“Dan, chăm sóc cậu út nhà ta nhé. Cậu định bắt nạt nó bao nhiêu mới đủ để nó cau có thế này?”

“Này, tôi á? Tôi đâu dám. Tôi đã bị cậu út này thu phục rồi. Juho, số không trong hệ thống thứ bậc trên tàu đấy!”

Dan dường như khá thích cái tên của tôi, lúc nào cũng nhớ để gọi. Có mấy ai còn mang tên Hàn Quốc đâu? Họ bảo ngày xưa thì nhiều, nhưng thật lòng mà nói thì, cả đời tôi chưa từng gặp ai khác ngoài ba tôi.

Một quốc gia đã diệt vong hàng thế kỷ trước, vậy mà tên gọi của nó vẫn còn được lưu truyền qua nhiều thế hệ.

Theo một cách nào đó, có lẽ đây chính là cái gọi là “lãng mạn” mà Reyes từng nói.

“Dù sao thì cũng thoải mái lên đi. Chúng ta sẽ ở đây vài năm, cậu không thể đứng đó với vẻ mặt sầu thảm như vậy mãi được.”

“Rồi lại câu ‘Hành tinh sẽ ghét cậu’ chứ gì?”

“Này! Thằng nhóc này nghĩ tôi đùa à. Tôi nghiêm túc đấy. Ấn tượng ban đầu luôn là quan trọng nhất. Sao có thể đứng đó với bộ mặt u ám như thế trước một hành tinh đẹp đến mức này được chứ?”

Reyes chưa bao giờ chán mấy câu nói đó. Tất nhiên, tôi cũng muốn học sự lạc quan và tính cách vui vẻ ấy, nhưng việc mở lòng và đón nhận mọi thứ một cách dễ dàng như anh thì với tôi là quá đổi điên rồ rồi.

Giữ khoảng cách thích hợp.

Đó mới là điều quan trọng.

“Chà, bọn trẻ thời nay liệu có chịu nghe lời cậu không? Cứ làm theo ý mình đi, nhà sinh vật học tương lai.”

…Dù vậy, có lẽ chính sự khác biệt đó lại khiến chúng tôi hút nhau. Cùng chung mục tiêu, nhưng cách tiếp cận hoàn toàn trái ngược.

Anh ta khao khát khám phá và điều tra thực địa, còn tôi lại mong muốn phân tích chi tiết và tỉ mỉ. Anh thuộc về thế giới ngoài kia, còn tôi lại thuộc về phòng thí nghiệm.

Có lẽ chính vì thế mà anh mới đưa tôi vào dự án tuyệt đẹp này.

Để anh bù đắp phần tôi còn thiếu, và cũng là để tôi bù đắp phần anh còn thiếu.

“Dù sao thì, hành tinh này còn tuyệt hơn tôi tưởng nhiều. Một nơi như thế này biết hiếm đến nhường nào. Có vài tín hiệu của sinh vật lớn, nhưng lại rất đỗi yên bình…”

“Và kỳ lạ.”

“Này, phải gọi là ‘huyền bí’ chứ.”

******************

Một đêm ấm cúng trôi qua.

Như Reyes đã nói, có lẽ hành tinh này thật sự là một nơi kỳ diệu.

Dù radar quét đi quét lại bao nhiêu lần, cũng không phát hiện bất kỳ sinh vật nào mang tính đe dọa.

Có lẽ lần tới, tôi có thể xin gia nhập đội khảo sát. Khả năng nơi đây là một hành tinh an toàn đang ngày càng tăng.

Theo mô tả của Reyes, nơi này có những loài cá và côn trùng rất đặc biệt.

Chúng không tấn công đội khảo sát, mà trái lại, còn đi theo như thể đang chào đón. Quả thật là một hành tinh kỳ lạ.

“Juho, vẫn mày mò với cái đó à? Có cần tôi nhờ Luke khoan cho cậu một lỗ trên màn hình không?”

“Bớt trêu đi, lấy cho tôi lon bia.”

“Ồ, cậu uống bia thật à ? Chịu nhập cuộc rồi à?”

Dan cười toe toét rồi đi về phía tủ đông bên ngoài.

Vài thành viên thủy thủ đoàn gần đó càu nhàu, nhưng Dan chỉ nhún vai rồi vác về cả một thùng.“Ta-da!”

Tôi cười,

Dan cũng cười theo.

Rồi ai nấy đều cười.

Đống lửa cháy bừng bừng. Cách con tàu Paradise một quãng, trước đống củi đang rực sáng ánh lửa, mọi người quây quần uống rượu và ca hát.

Người ta nói đôi khi ta thay đổi nhịp sống cũng là một điều cần thiết. Cơ mà tôi cũng thấy áy náy cho ba bốn nhân viên an ninh không thể tham gia, nhưng Dan thì đi chọc họ rồi cười khúc khích.

“Đồ nhắm phải như này mới gọi là mỹ vị chứ. Cứ vừa uống vừa nhìn họ làm việc.”

“Nghe dị thật đấy.”

“Nè! Suýt chút nữa thôi là tôi cũng đứng ở đó rồi đấy! Cái này phải gọi là… đặc đặc quyền của kẻ chiến thắng mới đúng.”

Tôi cũng hùa theo kiểu hài hước của Dan một lát. Họ trừng mắt nhìn, giơ ngón tay thối và la ó.

Dan lại càng cười to mồm hơn thôi. Lát nữa họ mà sôi máu lên rồi thì không biết Dan sẽ ra sao.

Nhưng mà.

Thấy anh cười, tôi cũng bật cười theo.

Tôi thấy vui.

Có lẽ vì trước đó tôi quá căng thẳng, nên chỉ vài ngụm bia thôi mà cảm giác ấy được nhân lên.

“Đã quá…”

Xin lỗi nhé, Dan.

Nhưng ánh mắt tôi thực sự đang hướng về những hàng cây xanh rì ở phía xa.

Vùng đất rộng lớn, màu mỡ cùng sức sống mãnh liệt của nó khiến tôi say mê. Trong đầu tôi vẽ một bức hoạ thật yên bình làm sao. Có lẽ một ngày nào đó tôi sẽ đến đó và hòa mình vào khu rừng.

“…”

Nhưng rồi, tôi phải dụi mắt.

“Hả?”

Tôi nghĩ mình vừa thấy thứ gì đó.

Nhưng khi mở mắt ra lần nữa, nó đã biến mất.

“Có chuyện gì vậy?”

“Ờ… vừa nãy, bên kia…”

Tôi chắc chắn là mình đã thấy nó.

Một bé gái, mặc thứ trông như váy trắng.

“Ở đâu? Cái gì? Có ai đang ‘vui vẻ’ à?”

“Ngay chỗ cái cây kia…”

Nhưng tôi nhanh chóng suy nghĩ lại Cái cây đó ít nhất cũng cao bằng con tàu Paradise.

Nếu cô bé đứng dưới gốc,

Thì chiều cao của cô ấy phải gấp đôi tôi.

“Cậu say rồi à?”

“Chắc vậy rồi.”

Dan cười trêu tôi, tôi cũng cười theo.

“Bọn họ mới là mấy người say kìa.”

“Chuẩn.”

Những kẻ đang lảo đảo và nhảy múa.

Giữa dòng người ấy, ai đó vừa hét vừa loạng choạng.

“…Lumi có vẻ say quá rồi.”

Lumi, thuộc đội tiếp tế,

Người yêu của Vergo, đội an ninh.

“Vergo! Vergo…!”

Cả hai chúng tôi theo phản xạ đặt ly bia xuống.

Có gì đó không ổn. Ngay cả những người đang nhảy cũng dừng lại và nhìn cô ấy.

Lumi chạy thẳng vào con tàu,

“Tránh raaa!”

Cô xô ngã cả nhân viên an ninh đứng trong, Và lao thẳng tới buồng lái, ấn mạnh xuống công tắc đỏ đang phát sáng như muốn bẻ gãy nó.

Beep!

…Tín hiệu SOS được gửi lại.

Thời gian ước tính để đến được tổng hành dinh: 32 năm.

Thời gian ước tính để tàu cứu hộ đến nơi…

93 năm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!