1-100

01

01

Tên tôi là Aun Doumeki. Và tôi 28 tuổi.

Tất nhiên, tôi được đặt tên bởi ông chú samurai tại hòn đảochiến binh ở phía tây, thường gọi với cái tên VươngQuốc Wano. “Aun’ hay “Om”, trong kanji, nghĩa là “SựKhởi Đầu Và Sự Kết Thúc của tất cả” . Thật làmột cái tên hào nhoáng, nhưng tôi thích tên mình rất nhiều.

Nghề nghiệp hiện tại của tôi là một mạo hiểm giả cấp C và kiếm sĩ dày dặn kinh nghiệm. Tôi sinh ra và lớn lên ở Alraine, thủ đô hoàng gia của vương quốc Arto, nhưng tôi hoạt động như mạo hiệm giả solo tại thị trấn Recuria kể từ 10 năm trước.

Lí do lớn nhất tôi không có cho mình tổ đội nào vì tôi bị phản bội và bị giết bởi những thành viên trong tổ đội mà tôi tham gia vào lúc đó tôi mới chỉ mới bắt đầu cuộc sông dưới tư cách một mạo hiểm giả.

Công việc của tôi là nơi bạn có thể chết bất kì lúc nào. Tuy nhiên tôi sợ chết vãi linh hồn, và chắc chắn tôi không muốn chết vì bị phản bội.

-

“Những kẻ đó… Vân bão, đã đạt cấp S 5 năm trước, có phải họkhông?”

tôi cố hết sức đánh lạc hướng mình để không nghĩ tới mấy kẻ đấy, tuy nhiên lý do tôi nhớ họ đến hiện tại có lẽ chuyện xảy ra vào ngày hôm nay.

Trên đường trở về từ nhiệm vụ, tôi đã bắt gặp một hầm ngục. Tôi bước vào trong nhanh chóng đáng giá xung quanh và tìm thấy một chiếc rương khó báu gần lối ra. Không chỉ thế, bên trong chứa vũ khí hiếm.

Sau khi về Recuria, tôi vội vã tới cửa hàng vũ khí, nhờ họ địnhgiá. Đó là thanh kiếm ma thuật Flam.

Tôi đã rất hoang mang, nhưng ông chủ cửa hàng vũ khí đã trả lời rằng, “Tôi có kỹ năng thẩm định, nên không có gì sai sót ở đây cả.”

trong lúc vui mừng trước kết quả thẩm dịnh, tôi đã hỏi ông chủ tiệmđể sửa chữa thanh kiếm dài của mình, cất thanh kiếm ma thuật Flam vào túi ma thuật và rời đi khỏi cửa hàng.

(Đầu tiên, đi đến Hội mạo hiểm giả và báo cáo về những gì đã tìm thấy ở hầm ngục mới ! Với điều đó, Cấp B sẽ…không, thậm chí cấp A sẽ trong tầm tay! Bụng tôi réo lên tiếng ầm ỉ, nhưng tôi sẽ ăn sau!)

Trên đường đi, tôi chìm đắm suy nghĩ, một giọng nói cắt ngang suy nghĩtôi.

“Bạn là Aun, phải không?)

Nhìn lại ra đằng sau, có 3 mạo hiểm được trang bị với những món đồ tinh xảo. Người vừa gọi tôi là một kiếm sĩ tóc vàng. bên cạnh hắn là 2 phụ nữ xinh đẹp, có thể là một phápsư và hồi phục sư.

Tôi đã nghe nhiều tin đồn tại Hội mạo hiểm giả, họ là tổ đội được điều động đến thị trấn này thực thi nhiệm vụ từ kinh đô.

(Cuộc gặp gỡ này sẽ có thể thành tin đồn.)

“Vâng. Tôi là Aun…. Tôi có thể giúp gì cho bạn không?) Tôi nói.

“Tôi là Madas, lãnh đạo của tổ đội cấp A Đỏ và Ánh trăng Bạc.Chúng tôi mong muốn được hợp tác với bạn.)

(Hợp tác? Điều đó phụ thuộc vào nhiệm vụ…) Tôi nói.

Madas lại gần tôi và khẽ nói.

“Thực sự thì…. Chuyện này là bí mật , nhưng nó liên quan đến một con kỳ lân xuất hiện trong Rừng Bóng Tối Vĩnh Hằng. Bạn có thể giúp chúng tôi khuất phục nó không?)

“Hả!? Chẳng phải tổ đội mạo hiểm cấp A nên khuất phục nó, sao? Hơn nữa, tại sao là tôi?”

“Loài kỳ lân chạy cực kì nhanh. Tôi người tiên phong duy nhất trong tổ đội này, nên tôi cần người tiên phong khác để đảm bảo chắc chắn thành công. Ngoài ra, sừng kì lân bán với giá đắt đỏ, việc phân chia chiến lợi phẩm khá rắc đó. Lý do chúng tôi cần sự hợp tác với bạn vì bạn là một mạo hiểm giả và cũng là một người tiên phong. Chúng tôi nghĩ rằng một mạo hiểm giả solo, chúng tôi có thể thương lượng thay vì chia chiến lợi phẩm. 20 đồng vàng nếu thành công. Bạn có thể giúp chúng tôi không?”

(Tôi không muốn lập tổ đội với người khác nếu có thể, nhưng với 30 đồng vàng, tôi có thể thong thả tận 6 tháng. Hơn nữa, yêu cầu thế này thực sự rất hiếm…)

Kể từ khi tôi tới Recuria, tôi chưa hề có một kỳ nghỉ đúng nghĩa, nên trong thâm tâm tôi vân luôn muốn sống chậm lại. Tuy nhiên, xét đến thâm niên tôi có thể hoạt động với tư cách mạo hiểm và chất lượng cuộc sống sau khi giải nghệ, tôi không thể cho phép mình nghỉ ngơi trừ khi mìnhkiếm một khoản lớn.

Tôi vẫn khá lưỡng lự khi phải nhận nhiệm vụ tổ đội, nhưng nếu giới hạn riêng nhiệm vụ lần này, có thể tôi nên hợp tác. Hơn nữa, hiện tại tôi đã có thanh kiếm ma thuật flam. Tôi trở nên mạnh hơn hồi tôi vẫn còn là tên gàmờ.

“Đã rõ. Tôi sẽ hợp tác duy nhất lần này.”

“Cảm ơn bạn rất nhiều! Đây là 10 đồng vàng ứng trước. Chúng talên đường được chứ?”

“Hả? Trời gần tối rồi. Tại sao chúng ta phải đi ngay bây giờ?!”

“Nếu cứ chần chừ thì, con mồi chúng ta sẽ trốn mất nếu chúng ta đi ngay bây giờ, chúng ta có thể tiến vào rừng bóng tối vĩnh hằng trước khi trời sáng. Nhanh lên!”

Dù tôi cảm thấy bất an. Tôi đã rời khỏi thành phố với tổ đội Đỏvà Ánh Trăng Bạc.

◇ ◇ ◇ ◇

Sau khi rời khỏi thành phố, chúng tôi đã băng qua đồng bằng lờ lũ quáivật để tiết kiệm thời gian, nhưng khi đến rừng bóngtối vĩnh hằng thì trời đã tối như mực.

Stair, pháp sư, chiếu sáng xung quanh bằng phép thuật ánh sáng. Có lẽ vì họ có thể sử dụng loại phép thuật này nên họ quyết định đẩy nhanh tiến độ chăng? Dù vẫn còn hơi tối,chúng tôi đảm bạo được tàm nhìn.

20 phút sau khi tiến vào rừng, madas và tôi đảm nhận vai trò tiênphong. Catherine, Hồi phục sư, ở giữa vị trí trung tâm, còn stair làm hậu hệ. Chúng tôi đã băng qua khu rừng với đội hình đó, nhưng không có bất kì con kì lần nào hay thậm chí một con quái vật nào. Sau đó, Madas đã đưa ra chỉ thị.

“Tôi sẽ kiểm tra lại bản đồ. Aun, hãy đảm bảo an toàn ở vị trí phía sau.”

“Đã hiểu” tôi trả lời, và bắt đầu di chuyển theo chỉ thị.

Đúng lúc đó, tôi nghe thấy tiếng Madas từ đằng sau.

“Tôi thấy nó rồi! Mọi người hãy chuẩn bị chiến đấu!”

Đáp lại, tôi vừa rút thanh kiếm ma thuật flam ra khỏi túi ma thuậtthì.

-Đâm-

Một cơn chấn động dữ động xuyên qua lồng ngực tôi, khiến tôi ngãngửa xuống đất.

“Ê, cái...quá...gì…”

Tôi đếch thể hiểu chuyện quái gì đã xảy ra. Một thanh kiêm đang cắmvào lông ngực tôi.

(Có chuyện…gì thế..kỳ lân à?)

“Ahahahahahha! Dễ vải chưởng!”

“May quá hắn bị đần! Mọi chuyện kết thúc cực kì dễ dàng luôn!”

“Ừ, tôi cũng đoán vậy”

“ufufu, Thằng đần. Rác rưởi!”

Tiếng cười nhạo máng của ba thành viên đỏ và ánh trăng bạc.

Xem ra là tôi bị lừa. Nghĩ lại thì, hợp lí phết.

Chắc chắn một trong người đó đã nghe kết quả thẩm định của thanh kiếm ma thuật flam tại cửa hàng vũ khí hoặc cuộc trò chuyện tôi với chủ tiệm. Và Chỉ chủ sở hữu túi ma thuật có thể lấy vật phẩm từ trong đó. Đấy là lý do tại bọn chúng lại lừa tôi vào rừng, tạo ra một tình huống buộc tôi phải rút kiếm ma thuật khỏi túi.

“Hóa ra là kế hoạch của mày...sao, dmm…”

“Xem ra cuối cùng mi đã hiểu ra à. Tao sẽ lấy thanh kiếm ma thuật này. À, mi có thể giữ lại khoản tiền ứng trước nhé.”

“Tôi đảm bảo rằng hắn giấu nó trong túi, dù sao thì cũng không lấy được!”

“này, xong việc rồi, chúng ta đi thôi. Tôi không muốn thở chung với thứ rác rưởi này đâu!”

Tôi dồn hết sức lực còn lại và cắn răng chịu đau đớn, đứng lên.

Cuối cùng tôi đã hiểu mọi thứ, phẫn nộ và thù hận dâng trào trong tôi.

“Tao... thề tao sẽ không quên mày đồ khốn”

“Tsk, dai như đĩa. Với lại mày cũng sắp chết rồi. Nói chuyện ấy có tác dụng quái gì.”

Madas rút kiếm khỏi lồng ngực tôi, giẫm đạp trên đầu tôi khi ngãxuống đất.

“Chết trong đau đớn đi.”

họ buông ra những lời đó, cười đùa vừa rời khỏi khu rừng,

Một vũng máu lan ra xung quanh tôi… tôi thậm chí không thấy đau dớn nữa. Tất cả những gì tôi có thể cảm nhận là đầu ngón tay dần tê dại. Hối tiếc, uất ức, phẫn nộ và hậnthù tràn ngập tim tôi. Tôi cố gắng lê lết cơ thể tàn tạ của mình nhưng không hiệu quả.

“Bảng..trạng...t..hái”

Bảng trạng tháihiện lên. 5 [HP] còn lại, và [Trạng thái] mất máu.

【HP】4

(tôi lại bị lừa nữa…)

Tôi cuống cuồng suy nghĩ trong xem HP của mình giảm xuống.

(Không còn cách nào khác. Tôi sẽ chết như thế này ư..)

Khi tôi chấp nhận cái chết của mình, tâm trí tôi dần bĩnh tĩnh.

【HP】 3……2

(tôi…Cả đời chẳng thể làm việc chi lên hồn cả. Tất cả chỉ là sống, bị lừa gạ, bị phản bội và hợptác...)

【HP】1……

(Nếu tái sinh...nếu tái sinh...tôi không bao giờ hợp tác nữa! Tôisẽ sống theo ý mình!)

【HP】0

“Nếu tái sinh…Tôi sẽ mạnh hơn...mạnh hơn bất kì ai trên đời!!)

(….ể?Hở??)

【HP】0/0

(khoan đã, tại sao tôi vẫn còn ý thức?)

Tôi hoàn toàn tỉnh táo. Tôi có thể thấy cảnh vật xung quanh mình vàcũng bảng trạng thái. Tôi kiểm tra lại lần nữa.

[Trạng thái] Đã chết

[【HP】0/0

(Đã chết?.. tôi đã chết.. vậy đây là cái chết à? Tôi đã tưởng sẽ có cảnh thăng thiên chứ, hay trải nghiệm linh hồi thoát ly gì đó. Thôi thì, dù sao đi nữa, tôi vẫn không thể cử động được một chút hay nói chuyện. Chẳng có gì làm ở hiện tại…)

Không biết thời gian trôi bao lâu rồi. Tôi đoán là 3-4 ngày, tôi khôngchắc lắm.

Như thường lệ, tôi vẫn nhìn cảnh vật xung quanh và ý thức hoàn toàntỉnh tảo.

(Tất cả những gì tôi có thể làm là kiểm tra bảng trạng thái)

Tôi đã kiểm tra bảng trạng thái mình, không biết bao nhiêu lần rồi.

[Trạng thái] Phân huỷ

[【HP】0/0

(Phân huỷ wtf? Tôi đang bị phân huỷ!!!! làm cái quái gì bây giờ??? Khoan đã…. Tĩnh tâm tĩnh tâm. Tôi nhớ ông nội bảo là “Khi không có gì làm, hãy phó mặc bản thân cho thời gian”!)

[ Trạng thái] Phân huỷ

[HP] 0/5

(e-EEỂ? HP tối ta là..)

[Trạng thái] Phân huỷ

【HP】0/10

(cái này… wtf!? What the hell!?)

[ Trạng thái ] Tha hóa

[【HP】0/20

( Tăng rồi tăng rồi! Chúa ơi! Giá trị tối đa đang tăng!!!?? khoan, h-hãy kiểm chỉ số khác nữa!)

[Tên] Doumeki Aun

[Chủng tộc ] Thây ma

[Trạng Thái] Phân huỷ

【Level】1

【HP】20/20

【MP】300/300

【STR】5

【VIT】5

【DEX】1

【INT】30

【AGI】1

【LUCK】35

【Title】-

【Skill】

- Dạ dày sắt

Khoảng khắc tôi nhìn thấy thông tin này, toàn thân tôi bỗng nóng rực lênvà tê liệt dữ dội, lần tiên tôi mất ý thức trong suốt bảy ngày qua.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!