Mùi màu và phân huỷ xộc thẳng vào mũi. Tầm nhìn tôi bị nhòe. Tôi có thể cảm thấy mặt đất lạnh đến cỡ nào bằng đôi tay mình và má mình. Nhờ vậy, tôi biếtmình đang úp mặt xuống đất.
(Mình nhớ ra rồi…Mình đã bất tỉnh khi đang kiểm tra bảng trạng thái..)
Từng chút một tôi có thể sắp xếp lại suy nghĩ và lấy lại bình tĩnh.
(Mình còn cảm nhận sự lạng lẽo của mặt đất, tức là xúc giác đang hoạt động. Tương tự thị giá và khứu giác cũng vậy. Không biết mình có thể cử động không..)
-Sột soạt, sột soạt…
Mình cử động được cánh tay, ngón tay, và chân… nào thử đứng dậy xem.)
Ánh mắt tôi chậm dãi nâng lên khi tôi cố đứng lên. Tôi dần nhận thức rõ xung quanh mình và cũng như tình trạng cơ thể mình. Chiếc áo da bị rách toạc ngang ngực, quần thì lấm đầy bùn đất. Vết thương trên người dần mục rữa… Một vài móng tay và mảnh thịt bong tróc, để lộ ra phầnthịt bên dưới. Kì lạ, tôi không cảm thấy đau.
Tôi vẫn ở nơi tôi bị giết, khu rừng bóng tối vĩnh hằng.
「Uwaagu…? U, waagu..」
Tôi cố nói “Bảng trạng thái” nhưng tôi phát âm không tốt lắm.
Việc tôi có thể suy nghĩ một cách bình tĩnh ngay cả tình huống này chính tôi cũng phải ngạc nhiên.
(Mình phải kiểm tra bảng trạng thái bằng mọi giá. Thử suy nghĩ nó trong đầu xem..)
(Bảng trạng thái!!!)
【Tên】Doumeki Aun
【Chủng Tộc】Zombie
【Trạng Thái】Phân hủy, đói khát
【Cấp】1
【HP】20/20
【MP】300/300
【STR】5
【VIT】5
【DEX】1
【INT】30
【AGI】1
【LUK】35
【Danh Hiệu】-
【Skill】
- Dạ dày sắt
- Kháng đau
- Đói khát
(Hoạt động rồi ồ zề! Chủng tôc là zombie...quái vật… mình cũng lờ mờ đoán được, nhưng vẫn cú sốc khá lớn với tôi. Làm quái nào chuyện này xảy ra?)
À, ông nội từng nói rằng, “Đừng nghĩ nhiều về những điều ngươi không thể hiểu đến khi thời điểm để hiểu nó đến. Hãy cố gắng hết sức những gì ngươi có thể làm lúc đó!”. Đầu tiên tạm gác chuyện đó đã và xác nhận tình hình hiện tại!
【Cấp】1.Các chỉ số của tôi bị giảm xuống một cách trầm trọng, và trên hết, nhanh nhẹn của tôi chỉ có 1. Chả biết bao lâu có thể rời khỏi đây được? Nhìn lại thì thật mỉa mai thay là chỉ số may mắn tôi gấp 3 lần người thường.
(hmm? Mình vừa nhận thêm kỹ năng mới… mình không biết là kỹ năng đó có thể tăng lên.)
- Dạ dày sắt: hấp thụ và tiêu thụ bất kể thứ gì bạn ăn, mà không khiến bụng bạn khó chịu
- Kháng đau: Kháng đau mạnh, nhưng không hoàn toàn
- Đói khát: Luôn ở trong tình trạng đói. Bất kể bạn ăn bao nhiêu, không bao giờ no
“Dạ dày sắt” là kỹ năng có từ khi tôi còn là con người. Nhờ vậy, tôi chưa từng bị đau bụng, nhưng không hữu dụng trong chiến đấu. Được đáng giá như một “kỹ năng rác”.
“Kháng đau” thật sự quý giá, Nếu không có nó, tôi đã phải quằn quại trong đau đớn rồi.
“Đói khát” rất nguy hiểm. Bởi vì tôi là zombie? Không bao giờ thỏa mãn dù có ăn bao nhiêu đi chăng nữa, đơn thuần là cực hình
(vậy ra kỹ năng có thể tăng lên. Tiếp tục với giả định đó… tiếp theo, đáng giá tình hình hiện tại…)
Chắc chắn mình đang ở Rừng Bóng Tối Vĩnh Hằng. Undead thường xuất hiện ở đây, chúng di chuyển chậm chạp và trí thông minh thấp. Tôi sẽ có thể xử lý tạmthời.
Nếu mình đụng độ mạo hiểm giả thì nên làm gì ta? Hiện tại, đã không còn nghi ngờ gì nữa, tôi đã là quái vật. Đồng nghĩa với việc tôi sẽ đuổi giết bởi mạo hiểm giả.
Tuy nhiên, việc săn undead cấp thấp hoàn toàn không có ích gì cả, chúng chả rới nguyên liệu hay vật liệu có thể dùng được nói đúng hơn là toàn thứ phế phẩm. Thi thoảng sẽ có nhiệm vụ hiếm yêu cầu bạn thu thập một loại nấm thôi miên, tên là “Anmindake”. Đó là nhiệm vụ E-rank. Nếu tôi tăng cấp mình lên trước khi chạm trán bất kỳ bất kỳ mạo hiểm giả, có lẽtôi sẽ có thể đánh đuổi họ đi.
“tiếp theo là, sức mạnh..”
Trước hết, tôi vẫn còn kiến thức hồi mình là mạo hiểm giả. Tôi biết cấp bậc và điểm yếu của quáivật. Những kinh nghiệm, tôi đã tích lũy từ lúc là mạo hiểm giả chắc hẳn sẽ giúp tôi sống sót trong tương lai.
Túi ma thuật tôi. Nó chứa đủ bản đồ và công cụ sinh tồn lúc nguy cấp
(Đây là tất cả những gì tôi có thể làm ở hiện tại. Được rồi, ưu tiên hàng đầu là lên cấp càngnhiều càng tốt! Đi tìm quái vật thôi!!)
Sau khi trở thành zombie, tôi cởi áo khoác rách bươm và dính máu của mình, bước đi chậm rãi trong khu rừng.
0 Bình luận