「Trước hết là bình phương hai vế để mất dấu căn này. Sau đó, muốn quy đồng mẫu số thì──」
「Oáp~ Buồn ngủ ghê.」
Thời gian trôi qua, hiện tại tôi đang trong giờ Toán.
Cơ mà, mấy kiến thức này tôi nằm lòng cả rồi, nên thú thật là nghe giáo viên giảng chỉ thấy chán ngắt.
Hả? Sao tôi lại thuộc rồi á?
Thì, tôi là người chuyển sinh mà lị.
Mấy bài vở cấp ba này tôi xử lý cái một── đùa thôi, tôi đã phải cày cuốc trâu bò lắm mới nhớ lại được đấy.
Kiếp trước tuy là sinh viên đại học, nhưng kiến thức cấp ba thì tôi quên sạch sành sanh chỉ sau một năm nhập học rồi.
May ra còn nhớ được môn tiếng Anh bắt buộc, chứ mấy môn còn lại thì chữ thầy trả thầy hết.
Kiếp này tôi cũng chẳng chăm học cho cam, nên trình độ chỉ dừng lại ở mức người thường biết chút đỉnh tiếng Anh mà thôi.
Dù vậy, chuyện đó cũng chẳng gây bất tiện gì, thế nên tôi cứ học hành cầm chừng cho qua ngày đoạn tháng suốt một thời gian dài.
Bước ngoặt đến với tôi vào giờ tiếng Anh ngay khi vừa lên năm hai.
『Ưm, Nakayama-kun này. Mình không hiểu chỗ này lắm, cậu chỉ cho mình được không?』
Là Tanaka-san. Cô ấy vừa lấy sách giáo khoa che miệng vừa hỏi tôi cách dịch bài.
Tuy bất ngờ nhưng tôi vẫn vận dụng hết vốn liếng kiến thức và thành công trót lọt.
『Ra là vậy, cảm ơn cậu nhiều nhé. Nakayama-kun thông minh thật đấy. Thế mà mình chẳng biết gì cả. Lần sau nếu có chỗ không hiểu, mình lại nhờ cậu được không?』
Kết quả là trong mắt Tanaka-san, tôi đã được đóng mác "người thông minh".
Tất nhiên, nếu là cô gái khác thì tôi đã thanh minh ngay rằng đó là hiểu lầm rồi.
『Ừ. Không thành vấn đề đâu.』
Nhưng khổ nỗi đối phương lại là người con gái tôi thầm thương trộm nhớ.
Vì muốn giữ hình tượng đẹp trong mắt Tanaka-san nên tôi lỡ thói sĩ diện hão.
Thế là tôi lao đầu vào cày ngày cày đêm để có thể trả lời bất kỳ câu hỏi nào của Tanaka-san.
Nhờ ơn trời phật, trình độ hiện tại của tôi đã đạt đến mức dư sức đỗ vào trường đại học ở kiếp trước.
「Sao thế cậu?」
「À không, cậu giải xong rồi hả?」
「Ừ. Phạm vi bài lần này khá dễ hiểu mà.」
「Vậy à. Nhưng mà vẫn nhanh thật đấy.」
「Nakayama-kun mà lại nói câu đó sao?」
Chỉ có điều đáng buồn là, kể từ ngày hôm đó, Tanaka-san chưa từng nhờ vả tôi thêm lần nào nữa.
Phải. Hóa ra Tanaka-san lại thuộc kiểu con gái cực kỳ giỏi giang trong chuyện học hành.
Khi xem kết quả kỳ thi định kỳ vừa rồi, cô ấy thậm chí còn lọt vào Top 20 của khối nữa cơ.
Đến lúc này tôi mới ngộ ra rằng cái chiến dịch "dạy kèm Tanaka-san để thu hẹp khoảng cách" đã thất bại thảm hại.
Giá mà Tanaka-san ngốc nghếch hơn một chút thì──Hửm? Khoan đã nào. Thế này thì làm ngược lại cũng được chứ sao?
Do mải mê cố tỏ ra ngầu lòi nên tôi không nhận ra, nhưng nghĩ kỹ lại thì, muốn tiếp cận Tanaka-san đâu cần thiết phải cố chấp theo một cách duy nhất làm gì.
Chà, có thể hình tượng sẽ bị sứt mẻ đôi chút, nhưng tôi thừa biết Tanaka-san không phải người bạc tình đến mức xa lánh tôi chỉ vì chuyện cỏn con đó.
「À, thật ra tớ đang bị kẹt ở một câu.」
「Vậy sao? Hiếm khi thấy Nakayama-kun gặp khó khăn nha. Nếu cậu không chê thì để mình chỉ cho nhé?」
「Thật á? Cứu tinh đời tớ đây rồi.」
Thừa thắng xông lên, tôi triển khai luôn kế hoạch vừa lóe trong đầu.
Tanaka-san tốt bụng tin lời tôi ngay tắp lự, cô ấy kéo ghế lại gần đến mức tôi tưởng như vai hai đứa sắp chạm vào nhau tới nơi.
「Ưm, chỗ này là thế này này. ────────」
Sau đó, cô ấy bắt đầu giảng bài, giọng hạ thấp xuống để không làm phiền các bạn xung quanh.
Lời giải thích của Tanaka-san còn dễ hiểu hơn cả giáo viên đang đứng lớp, chưa kể nhờ khoảng cách gần gũi mà hương thơm ngọt ngào như hoa cỏ của cô ấy cứ vờn quanh chóp mũi, khiến tôi cảm thấy tuyệt vời theo đủ mọi nghĩa.
「──Cuối cùng cậu rút gọn phân số nữa là xong.」
「Ra là thế. Dễ hiểu cực kỳ luôn. Cảm ơn cậu nhé.」
Cơ mà, khoảng thời gian như mơ ấy chẳng kéo dài được bao lâu.
Nhờ có Tanaka-san mà tôi đã giải quyết xong bài tập trong nháy mắt.
Dù thoáng chút tiếc nuối nhưng tôi vẫn nói lời cảm ơn, và Tanaka-san vui vẻ đáp lại: 「Không có chi」.
「Trông cậu có vẻ vui nhỉ?」
「Ừm. Tại vì đây là lần đầu tiên Nakayama-kun nhờ cậy mình mà.」
「!?」
Nghe lý do đó xong, tôi như bị đánh úp bất ngờ, tim suýt chút nữa thì ngừng đập.
「Lúc nào cũng vậy, mỗi khi mình gặp rắc rối với việc trực nhật, dọn vệ sinh hay công việc cán sự, Nakayama-kun đều ra tay giúp đỡ. Mình thật sự biết ơn lắm, nhưng đồng thời cũng thấy áy náy vì chẳng giúp được gì cho cậu cả. Thế nên, hôm nay trả được ơn cho cậu dù chỉ một chút thôi, mình thấy vui lắm.」
Tanaka-san hoàn toàn không nhận ra thanh máu tinh thần của tôi sắp về con số không, cô ấy 《tung ra đòn kết liễu》 bằng một nụ cười bẽn lẽn đầy hạnh phúc.
Tất nhiên là K.O. Không những thế, sự đáng yêu và tận tụy của cô ấy còn khiến tôi dính sát thương quá mức cho phép (Overkill).
「V-V-Vậy hả. Thế... lần sau nếu gặp khó khăn tớ lại nhờ cậu tiếp được không?」
Tôi lấy tay thuận che đi phần lớn khuôn mặt, cố nặn ra từng chữ. Tanaka-san lập tức đáp lại 「Ừm. Tất nhiên rồi!」 bằng giọng điệu vui vẻ nhất trong ngày, khiến tôi hoàn toàn gục ngã trước sự dễ thương ấy.
5 Bình luận