「Vướng đường quá.」
「X-Xin lỗi. Với cả, cảm ơn cậu nhiều lắm!」
「Kinh quá.」
「Fuyusara-san vẫn phong độ ngút trời như mọi khi nhỉ. Nhất là ánh mắt nhìn đời bằng nửa con mắt đó, đúng là cực phẩm.」
「Hiểu mà, hiểu mà. Đúng là phúc lợi hiếm có thật.」
「Reno Onee-sama vẫn ngầu như mọi khi ~」
「Ngầu hả? Tớ lại thấy Haruno-san có dáng dấp chị đại hơn, thế mới là ngầu chứ.」
「Không không, Hội trưởng hội học sinh Akizuki thần thái uy nghiêm mới gọi là ngầu.」
「Chết tiệt, Natsuse-chan thuộc hệ dễ thương nên chẳng thể tham gia vào cái cuộc tranh luận độ ngầu của 『Tứ Quý Công Chúa』 này được. 」
(TN: 四季姫 (Shikihime): không biết nên dịch thế nào cho hay nữa :v)
「Hê hê, không cần phải bận tâm đâu. Trong cuộc chiến đọ độ dễ thương thì Rino-tan chắc chắn là vô đối rồi.」
Hôm nay cũng như mọi ngày, vừa đến trường là tôi lại thấy cả lớp đang xôn xao bàn tán về các 《Tứ Quý Công Chúa》.
Nếu chỉ vì ngoại hình hay tính cách con gái mà hào hứng đến thế, thì sao mấy người không cuồng nhiệt Tanaka-san, người dễ thương nhất thế giới này đi hả!?
Haizz. Tiện thể nói luôn, Tứ Quý Công Chúa đương nhiên là để chỉ các nữ chính rồi.
Đó là biệt danh được đặt ra vì trong họ của mỗi nữ chính đều có chứa chữ Hán đại diện cho một mùa.
Đám trong trường cứ tấm tắc khen đó là sự trùng hợp kỳ diệu, nhưng riêng tôi thì lại thấy dửng dưng.
Bởi vì tôi biết thừa là Tác giả - hay 《Thần》 - đã cố tình sắp đặt như vậy.
Thế nên, dù có nghe chuyện xung quanh nhân vật chính, tôi cũng chỉ nghĩ "y hệt nguyên tác nhỉ", rồi hùa theo bầu không khí, gật gù cho qua chuyện.
Cứ đà này, dù có tham gia vào cuộc nói chuyện của đám bạn thì tôi cũng sẽ lại biến thành cái máy gật đầu mà thôi, nên tôi quyết định giả vờ ngủ để giết thời gian cho đến giờ sinh hoạt chủ nhiệm.
Nhắm mắt được chừng ba phút thì tôi nghe thấy tiếng kéo ghế 'két' một cái từ bàn bên cạnh.
Tôi hé mắt ra xem tình hình thì bắt gặp ánh mắt của thiên thần 《Tanaka-san》 đang ăn bánh mì.
「Oa! Chào... buổi... fáng... Faka... mura... fùn.」
「Ngủ ngon nha.」
Tanaka-san vừa chào hỏi trong khi miệng vẫn đang ngậm đầy bánh ngọt.
(Dễ thương! Dễ thương quá đi mất! Cái sự nghiêm túc cố gắng chào hỏi một đứa như mình cho đàng hoàng, cộng với việc dù biết vừa ăn vừa nói là kém duyên nhưng vẫn thua trước cơn thèm ăn, tất cả đều tuyệt vời ông mặt trời! Thế này mà bảo không nổi tiếng á!? Điêu vừa thôi chứ!)
Không chịu nổi sức sát thương quá lớn ấy, tôi gục mặt xuống cặp sách.
"Hả? Ể~~~!?" Tôi nghe thấy giọng nói bối rối vang lên từ phía trên nhưng quyết định mặc kệ.
Để Tanaka-san nhìn thấy khuôn mặt đỏ bừng này thì xấu hổ chết mất.
Dù thấy áy náy khi bơ Tanaka-san nhưng tôi xin phép trốn một lát cho đến khi đôi má này bớt nóng.
「Chào buổi sáng, Tanaka-san.」
「Ơ, cậu không ngủ nữa ạ? Nakayama-kun.」
Ba mươi giây sau. Cơn nóng râm ran khắp người đã dịu xuống, tôi chuẩn bị sẵn tâm lý để nói chuyện với Tanaka-san rồi mới chào lại.
Thấy tôi như vậy, Tanaka-san tỏ vẻ bối rối, đôi mắt cứ chớp chớp liên hồi.
Dễ thương ghê.
Mà, cậu ấy không biết là tôi đang giấu sự ngại ngùng, cứ tưởng tôi ngủ thật nên phản ứng thế cũng phải.
「Ừ. Tớ ngủ rồi. Mới dậy tức thì luôn. Trước chưa nói với cậu nhỉ, thật ra tớ thuộc kiểu người ngủ siêu ngắn đấy.」
「Hi hi, chắc chắn là nói dối rồi. Nakayama-kun vẫn thú vị như mọi khi nhỉ.」
Đương nhiên là tôi không thể thật thà thú nhận rằng mình vừa bị ngượng rồi.
Tôi giả vờ như mình đang đùa, thế là Tanaka-san ngây thơ tin sái cổ, nở nụ cười đắc ý như muốn nói "Tớ nhìn thấu hết rồi nhé".
Uy lực của nụ cười ấy ngang ngửa, à không, còn hơn cả lúc nãy. Suýt chút nữa là tôi bị hạ đo ván, nhưng nhờ đã chuẩn bị tâm lý kỹ càng nên lần này tôi đã cố gắng chịu đựng được.
「Cảm ơn nhé.」
Tuy nhiên, nếu nhận thêm sát thương nữa thì toang mất, nên tôi cố tình trả lời cộc lốc rồi quay mặt nhìn ra cửa sổ.
Đang định ngẩn ngơ ngắm cảnh bên ngoài để hồi phục HP, thì qua hình ảnh phản chiếu trên kính, tôi thấy Tanaka-san đang run rẩy, chậm chạp lấy chiếc bánh mì mới từ trong cặp ra.
Ngay sau đó, một tiếng "bộp" vang lên. Tôi quay lại nhìn thì thấy chiếc bánh mì Tanaka-san định lấy đã rơi xuống đất.
「Đau đau đau.」
「Này, của cậu đây.」
Tôi không thể nào bỏ mặc Tanaka-san đang vừa rên rỉ vừa cố nhặt bánh mì lên được.
Tôi nhặt bánh lên trước Tanaka-san rồi đưa cho cậu ấy, và nhận lại lời cảm ơn: "Cảm ơn Nakayama-kun nhé".
"Không, có gì đâu. Mà quan trọng hơn là Tanaka-san có sao không đấy? Trông cậu như đang bị đau cơ ấy."
Nụ cười mỉm của cậu ấy lúc đó quá đỗi thiêng liêng, khiến tôi suýt thì "thăng" luôn. Tôi vội lảng mắt đi chỗ khác và hỏi điều mình đang thắc mắc.
「A ha ha, ngại quá nhưng đúng là vậy đấy. Hôm qua sau giờ học có buổi tập diễu hành, lúc mang nhạc cụ ra ngoài, tớ muốn thể hiện sự đáng tin cậy trước mặt đàn em nên đã vác cái nặng hơn bình thường. Chắc là hơi quá sức rồi.」
Thế rồi, từ nụ cười dịu dàng, Tanaka-san chuyển sang đỏ mặt ngượng ngùng, thành thật kể lại ngọn ngành lý do bị đau cơ.
「Dễ thươ...」
Tôi lỡ tưởng tượng ra cảnh Tanaka-san cố tỏ ra bình thản trước mặt đàn em, để rồi phải gào thét trong lòng vì sự dễ thương quá mức ấy.
Tiếng lòng suýt chút nữa thì buột ra khỏi miệng, may mà tôi kịp lấy tay bịt miệng lại để chặn nó.
「Mồ, cậu không cần phải cười tớ như thế đâu!」
Chắc cậu ấy hiểu lầm rằng tôi đang cười trộm khi thấy tôi bịt miệng run rẩy đây mà.
Tanaka-san dỗi hờn quay mặt đi chỗ khác.
Cái dáng vẻ hờn dỗi ấy cũng dễ thương vô cùng, còn cuốn hút hơn cả các nữ chính nữa.
Tôi lại một lần nữa khẳng định rằng, người dễ thương nhất cái trường này không phải là mấy cô nữ chính, mà chính là Tanaka-san.
5 Bình luận
tfnc