Sau khi tỉnh dậy, người đầu tiên xuất hiện trước mắt cô chính là bản thân.
Mái tóc đen óng ả, làn da trắng mịn như pha lê, và bộ Linh phục màu đen đỏ rách rưới, chắc chắn là [Thần Uy Linh Trang • tam phiên, <Elohim>] rồi.
Và cô còn có một chiếc đồng hồ màu hổ phách trên một con ngươi.
“──Xin hãy nghĩ ra bất cứ cách nào để trốn thoát đi, 'tôi'. Chủ nhân của lâu đài này, White Queen, vẫn chưa nhận ra đâu. Và hãy chắc chắn cứu lấy Lân Giới này và người ấy nữa.”
“Cái quái gì thế…làm sao chuyện này…có thể…xảy ra chứ……”
Kurumi muốn theo phản xạ chĩa súng nhưng nhận ra không thể. Cô gái trước mặt cô buồn bã lắc đầu.
“Chúng ta không thể dùng <Zafkiel> được, nó đã bị lấy đi rồi.”
“……Bị lấy đi……như vậy……tôi………”
Nuốt nước mắt chấp nhận thất bại, cô đã hoàn toàn, tuyệt vọng và bất lực thua cuộc. Mặc dù đã tung ra một đòn trả thù trong trận chiến đó, vết thương của đối thủ có lẽ đã được chữa trị. Mặt khác, cơ thể cô vẫn còn đau nhức. Vùng bụng đặc biệt đau vì bị thanh kiếm đâm.
Những câu hỏi dồn dập như núi. Cô thậm chí không biết bắt đầu từ đâu. Điều duy nhất cô hiểu là mình đã bị đánh bại.
“Tôi có thể trả lời câu hỏi của cô. Nhưng, ‘tôi’ này, hãy chuẩn bị bỏ chạy đi. Nếu không đầu cô sẽ bị chặt như chơi bài karuta đấy, hiểu chứ?”
Ánh mắt của cô gái dường như không nói dối hay trêu chọc cô. Kurumi quyết định hỏi câu hỏi quan trọng nhất trước.
“Đây là đâu?”
“Đây là Binah, Lãnh địa thứ Ba. Đúng vậy, nó là nơi gần nhất với Lãnh địa thứ Nhất Keter, cùng với Lãnh địa thứ Hai Chokmah. Nó cũng là Lãnh địa của những câu chuyện kinh dị và cổ tích, nơi thời gian và bóng tối trở nên điên loạn.”
0 Bình luận