Vol 8: Thống Trị 70% (Đã Hoàn Thành)
Chương 1: Nguồn tài nguyên không dồi đào - Cuộc đổ bộ lên Ame-no-darin của Quốc Đảo (Phần 1-2-3)
0 Bình luận - Độ dài: 5,575 từ - Cập nhật:
Phần 1
Ngay từ khoảnh khắc thức dậy, tôi đã có một điềm báo chẳng lành về cái ngày sắp tới.
Nhật ký hàng hải của con tàu du lịch hạng sang mang tên Scarlet Princess đã ghi lại dòng chữ đó bằng ngôn ngữ chính thức của Vương Quốc Chính Thống.
Con tàu dài 380m, vận tốc tối đa của nó là 40 hải lý/giờ và có sức chứa lên đến 2500 người. Nó đồ sộ đến mức cảm tưởng như người ta bứng cả một khu nghỉ dưỡng tại quốc gia an toàn rồi quăng nó ra biển vậy. Tiện thể nói luôn, chi phí đóng con tàu này đủ để mua đứt một khu nghỉ mát kèm sân golf 18 lỗ mà vẫn còn dư tiền. Cả ba tầng boong tàu đều có hồ bơi, và phía sau tàu thậm chí còn có cả một bãi đáp trực thăng.
Khoảng 20 thủy thủ đoàn đang tập trung trong phòng điều khiển.
Nhờ những bước tiến vượt bậc của kỹ thuật điện tử và tự động hóa, số lượng nhân sự cần thiết để vận hành con tàu khổng lồ này đã được cắt giảm đáng kể. Họ chia làm 3 ca, nâng tổng số thủy thủ lên ba lần, nhưng như thế thì vẫn chưa đầy 100 người. Đáng ngạc nhiên là số lượng ‘nữ phục vụ’ còn đông hơn cả đội ngũ thủy thủ đoàn - những người đang nắm giữ tính mạng của mọi hành khách trên tàu.
Một người đàn ông luống tuổi khẽ thở dài.
Tên ông là Alfonso Zoom, thuyền trưởng của con tàu du lịch hạng sang này.
"Thuyền trưởng, chúng ta sắp đi vào eo biển Malacca."
"Tôi biết rồi."
Alfonso trả lời ngắn gọn với viên sĩ quan hàng hải trẻ tuổi (dù anh ta cũng đã ngoài 30).
Giống như kênh đào Panama, eo biển Gibraltar hay kênh đào Suez, eo biển Malacca là một cánh cổng của đại dương. Trong trường hợp này, nó nối liền Ấn Độ Dương và Thái Bình Dương. Đó là một eo biển hẹp và nhiều cường quốc luôn khẳng định đây là lãnh thổ của họ nên tình hình ở đây khá căng thẳng, nhưng nó vẫn là tuyến đường ngắn nhất. Trừ khi là một hạm đội vận tải đầy ắp khí tài quân sự được bảo vệ bởi một Object, còn không, một con tàu du lịch đi vòng quanh thế giới chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài việc đi qua Malacca. Chỉ cần tính toán sơ qua chi phí nhiên liệu của con tàu là sẽ thấy rõ điều đó.
Alfonso rót cà phê từ bình giữ nhiệt vào cốc sứ rồi tiếp tục trò chuyện với viên sĩ quan trẻ.
"Cậu có biết tôi đang lo lắng về điều gì không?"
"Hẳn không phải là đá ngầm rồi. Là đống đổ nát của những con tàu đánh cá bị kẹt trong bão sao? Tôi nghe nói vùng biển quanh đây không được sạch cho lắm."
"Là con gái tôi đấy. Gia nhập quân đội thì cũng được đi. Dù sao đây cũng là thời đại của những cuộc chiến sạch. Nhưng tại sao cả hai đứa con gái sinh đôi của tôi lại chọn làm lính Áo Đen đảm nhiệm nhiệm vụ rào chắn cơ chứ? Chúng đều là những cô gái trẻ chưa chồng, vậy mà lại chọn lao mình vào nơi có nhiều đạn bay nhất trong quân đội."
"Tôi hiểu."
"Tôi cá là do phản ứng ngược với sự giáo dục cực đoan mà mẹ chúng áp đặt lên chúng. Điều đó xuất phát từ nỗi mặc cảm của những kẻ mới giàu. Bà ấy bắt hai đứa học piano, violin và khiêu vũ từ khi còn nhỏ, nên cuối cùng chúng đã chối bỏ giới thượng lưu. Nếu muốn con gái mình trở thành những tiểu thư đúng nghĩa, tại sao lại phải ép chúng đến mức như vậy chứ? Cậu có đồng ý không?"
"Ờm... Ngài định dẫn dắt chuyện này đi đâu vậy?"
"Với tư cách là thuyền trưởng, tôi có quá nhiều thời gian rảnh để mơ mộng về một quốc gia an toàn xa xôi nào đó. Tuyến đường của chúng ta rất đơn giản, và vùng biển này cũng không quá nguy hiểm. Cậu cứ thả lỏng đi."
Alfonso Zoom quay sang phía thiết bị vô tuyến. Một vài ngọn đèn đang nhấp nháy, cho thấy có khá nhiều tín hiệu radio đang được gửi đi và nhận lại ở khu vực này. Chỉ cần nhìn qua, ông cũng biết tình hình ở đây rất phức tạp.
"Đây là tàu số PL-055 đăng ký tại vùng Amazon của Vương Quốc Chính Thống. Các anh đã nắm được vị trí của chúng tôi chưa? Tôi muốn kiểm tra lại trước khi tiến vào 'ngã tư' đông đúc này. Hết."
"Chúng tôi đã nắm rõ vị trí của các anh. GPS, đèn hiệu và radar đều hoạt động bình thường. Tàu du lịch hạng sang Scarlet Princess, vui lòng đi vào lộ trình đã hiển thị trên màn hình. Chào mừng đến với lối vào chính của Đông Nam Á. Hết."
"Rõ, điều hành cảng. Hôm nay vẫn là một ngày tốt lành. Kết thúc."
Khi kết thúc bản tin bằng lời chào tiêu chuẩn, những nếp nhăn dần hiện rõ trên gương mặt vị thuyền trưởng. Viên sĩ quan hàng hải trẻ tuổi cũng lộ vẻ hoài nghi.
"Thuyền trưởng, về báo cáo vừa rồi..."
"Tôi biết."
Alfonso Zoom thở dài nặng nề.
"Cũng giống như những người nổi tiếng không bao giờ tự gọi mình là người nổi tiếng, một người chuyên nghiệp thường sẽ không gọi một con tàu du lịch hạng sang là 'hạng sang'."
Vậy thì báo cáo đó là gì?
Thuyền trưởng đưa ra câu trả lời mà bất kỳ ai chỉ cần suy nghĩ một chút cũng có thể đoán ra.
"Chúng đang đến."
Phần 2
Một chiếc thuyền đánh cá 10 người nhảy chồm qua từng đợt sóng dữ mà lao vun vút về phía con tàu du lịch hạng sang. Đúng vậy, nó đang đua. Toàn bộ động cơ đã được thay đổi khiến con tàu di chuyển trên mặt đại dương với phần mũi gần như bốc đầu. Nó đang chạy với vận tốc khoảng 80 km/giờ. Như những gì tàu cánh ngầm đã chứng minh, tàu thuyền có thể đạt tốc độ ba chữ số nếu lực cản của nước được giảm bớt, và cách nhanh nhất để làm điều đó là nhấc bổng thân tàu lên khỏi mặt nước.
Những tấm kim loại dày được bắt vít vào hai bên sườn thuyền, và bên trong là những gã đàn ông với làn da sạm nắng. Họ cầm trên tay những khẩu súng trường và tiểu liên cũ kỹ, được sơn thêm một lớp để che đi những vết trầy xước và ngăn rỉ sét. Những công cụ đó rõ ràng không phải dùng để đánh cá.
Đó là lũ hải tặc đã chen ngang vào bản tin vô tuyến để điều hướng con tàu theo ý chúng. Một gã da sạm đặt lại chiếc micro nhỏ vào móc radio và huýt sáo trước ‘bữa tiệc’ đang bày ra trước mắt.
"Được rồi! Con mồi hôm nay cực kỳ đặc biệt! Nhìn cái ăng-ten khổng lồ trên đỉnh kia đi. Đó là kết nối vệ tinh. Chúng dùng nó để kiểm tra thẻ đen trong sòng bạc đấy. Chắc chắn trên đó toàn là lũ nhà giàu!"
Khi gã đầu tiên khích lệ tinh thần, những tên hải tặc khác bắt đầu trở nên náo loạn.
"Hả? Tao tưởng cái đó dùng cho Phố Wall đang thịnh hành gần đây chứ. Lũ nhà giàu cần thao túng cổ phiếu và sàn giao dịch ngay cả khi đang đi nghỉ mát mà."
"Đây là tàu của Vương Quốc Chính Thống, nên phải là Sàn giao dịch Chứng khoán London mới đúng."
"Ai quan tâm chứ, miễn là một lũ giàu sụ là được rồi. Quan trọng hơn là, tên lửa diệt hạm của chúng ta thế nào rồi? Cần ít nhất 2 quả. Quả đầu tiên để thị uy. Phải cho chúng biết chúng ta sẽ đánh chìm con tàu nếu chúng không nghe lời."
"Cứ để đó cho tao. Có 4 quả đang treo hai bên mạn thuyền đây."
"Thằng ngu này! Giờ thì tao đã hiểu tại sao dạo này lại hao xăng thế rồi!"
Một nhóm hải tặc nghiệp dư không bao giờ có thể sản xuất hàng loạt những tên lửa vốn là tập hợp của các bí mật quân sự tối tân. Nhưng chẳng có quy định nào bắt buộc chúng phải là loại ‘tối tân’ cả. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu họ áp dụng công nghệ hiện đại vào những vũ khí được sản xuất từ 50 năm trước?
Giống như một chiếc ổ cứng giảm giá ở cửa hàng điện máy hôm nay từng là công nghệ tối mật của 50 năm trước, các nhóm nghiệp dư giờ đây hoàn toàn có thể chế tạo vũ khí.
Trong các lễ hội ở Đông Nam Á, những quả tên lửa dài từ 3m đến 5m được chế tạo để bắn pháo hoa lên cao từ 5000 đến 10000m. Nếu đặt nằm ngang, chúng sẽ là điểm khởi đầu hoàn hảo cho một động cơ tên lửa.
Trong khi đó, những tàu hải tặc khác đang tập hợp lại. Gã da sạm lại chộp lấy bộ đàm.
"Được rồi. Nhóm A đến F, lên chặn đầu con tàu du lịch! Thả vài quả mìn để bắt nó dừng lại. Nhóm G đến I, áp sát mạn phải. Nhóm J đến L, dùng tên lửa diệt hạm bao vây từ phía sau."
"Câm miệng! Mày không phải thủ lĩnh!"
"Đừng có cố trèo lên tàu để kiếm chác riêng chỉ vì trên đó toàn lũ nhà giàu. Kế hoạch là ép chúng phải hạ xuồng cứu sinh xuống. Tụi mày không muốn bị phơ nát đầu bởi mấy khẩu súng bắn đậu mà chúng dùng để tự vệ đâu, đúng không?"
Hắn nghe thấy một tiếng động nhẹ. Một gã đồng bọn trên cùng chiếc thuyền đang gõ nhẹ vào bộ đàm lớn và thì thầm hỏi.
"Bắn tên lửa vào đâu?"
"Đừng có dùng nó theo cách thông thường. Nếu chúng ta đánh chìm con tàu ngay lập tức thì sẽ không bắt được con tin nào đâu. Đừng bắn vào đường mớn nước. Nhắm cao lên ấy."
Hắn vừa cầm micro vừa chỉ tay ra xa.
Khi ngón tay hắn chĩa về phía Scarlet Princess, hắn hất ngược lên trên.
"Ví dụ như, phòng điều khiển chẳng hạn."
Một ống phóng dài 7m khai hỏa từ mạn thuyền đánh cá. Quả tên lửa diệt hạm sử dụng nhiên liệu rắn (hay còn gọi là thuốc súng) bay chéo lên từ mặt biển. Trong cách sử dụng ‘sai quy cách’ này, nó nhắm trực tiếp vào đội ngũ thủy thủ đoàn.
Tất cả bọn chúng đều nghĩ rằng đã thành công.
Việc thổi bay phòng điều khiển trên đỉnh con tàu du lịch sẽ không làm nó chìm ngay lập tức. Như đã nói, điểm yếu của một con tàu là đường mớn nước, nơi nước biển có thể tràn vào. Tuy nhiên, những quý ông quý bà nhà giàu kia sẽ không nhận ra điều đó. Nếu toàn bộ thủy thủ đoàn chuyên nghiệp bị tiêu diệt cùng lúc và đám cháy bùng phát, họ sẽ cuống cuồng thoát thân trên những chiếc xuồng cứu sinh bằng mọi giá. Sau đó, bọn hải tặc chỉ việc bao vây những chiếc thuyền đang trôi dạt vô định và thong thả bắt con tin.
Nhưng...
Điều tiếp theo mà lũ hải tặc nhận thấy là các tấm màn che bằng vật liệu composite đồng loạt hạ xuống, che kín hơn 1000 cửa sổ của con tàu.
Những tấm màn này bao phủ cả mặt ngoài lẫn mặt trong của lớp kính chống đạn vốn đã dày hơn 30cm. Đây rõ ràng là thứ không thể tồn tại trên một con tàu dân sự.
(Hả?)
Trong một khoảnh khắc, đầu óc gã da sạm hoàn toàn trống rỗng.
Quả tên lửa diệt hạm tự chế đâm sầm vào phòng điều khiển, nhưng ngọn lửa nổ và làn khói đen trông thật yếu ớt. Khi khói tan đi, chỉ có một vết lõm nhẹ để lại trên lớp màn che.
Và rồi con tàu bắt đầu đánh trả.
Những tiếng động kim loại lạ lùng vang lên liên hồi. Từ mũi đến đuôi tàu, các khẩu pháo Gatling 20mm thuộc hệ thống vũ khí phòng thủ tầm gần nhô lên dọc hai bên boong tàu. Chúng trông giống như hàng cây xếp dọc ven đường. Những hồ bơi trên ba tầng boong tách đôi ra, và các khẩu pháo liên thanh 21cm vươn cao lên từ đó. Lũ hải tặc không thể nhìn thấy, nhưng một phần của mái tàu cũng tách ra thành những ô nhỏ như thanh sô-cô-la hay tổ ong, và vô số nắp hầm chứa tên lửa thẳng đứng lần lượt mở ra.
Chúng đã đạp phải một "quả mìn" thực sự.
Một quả mìn kinh hoàng, cực kỳ kinh hoàng.
Khi lũ hải tặc cuối cùng cũng nhận ra điều đó, giọng vị thuyền trưởng của con tàu du lịch vang lên đanh thép qua bộ đàm.
"Tuần dương hạm ngụy trang Scarlet Princess xác nhận đã chịu thiệt hại từ đối phương."
Về cơ bản, ông vừa tuyên một bản án tử hình. Mệnh lệnh đó đã mở toang cánh cửa địa ngục.
"Bắt đầu chiến dịch mật danh Blood-Soaked Princess. Giao chiến với mục tiêu ngay lập tức. Hỡi lũ hải tặc, đây là cơ hội cuối cùng để các ngươi viết di chúc đấy."
Cùng với những lời đó, con sói trong lốt cừu đã phơi bày toàn bộ móng vuốt và răng nanh ẩn giấu của mình.
Sau khi tự mãn mà nghĩ rằng có thể bao vây con tàu chỉ với khoảng 15 chiếc thuyền, vận may của lũ hải tặc đã thực sự cạn kiệt.
Cuộc săn chính thức bắt đầu.
Phần 3
Hai gã ngốc mang tên Quenser Barbotage và Heivia Winchell đang rên rỉ trong khoang đổ bộ ở tầng đáy của chiếc tuần dương hạm ngụy trang mang tên Scarlet Princess.
Vẻ ngoài trông như một con tàu du lịch xa hoa, nhưng bên trong thì hoàn toàn khác biệt. Trong chiều dài 380m của nó, hơn một nửa phần đáy là một không gian rộng lớn duy nhất. Và không gian đó chứa đầy các tàu đệm khí quân sự. Quenser và những người khác bị nhét như cá mòi vào bên trong những chiếc tàu đệm khí đó.
Những chiếc tàu đệm khí này được quảng cáo là ‘nhỏ nhưng có thể chở được cả một chiếc xe tăng☆’, nhưng chúng chẳng thoải mái chút nào đối với con người. Chúng nồng nặc mùi dầu máy.
"Đám bạo chúa! Chúng ta chỉ đi nhờ thôi mà! Họ thực sự định ném chúng ta ra trước họng súng của lũ hải tặc sao? Đây thậm chí còn chẳng phải việc của Tiểu đoàn Bảo trì Cơ động số 37 nữa! Ai sẽ trả lương cho chúng ta hả!?"
"Đây có lẽ là cách chúng ta trả tiền vé tàu đấy. Tớ cũng chẳng thiết tha gì việc làm lính đánh thuê đâu."
"Mà sao cái thứ này có thể được gọi là ‘tuần dương hạm ngụy trang’? Nó dài gần 400m! Ngay cả thời hoàng kim của thiết giáp hạm, người ta cũng không làm ra tàu to đến thế. Nó còn dài hơn chiếc Yamato của Quốc Đảo tận 100m! Họ điên rồi à!?"
"Phân lớp thiết giáp hạm đã biến mất rồi, nên biết làm sao được? Và có nhớ đây là tàu ngụy trang không? Việc mang theo tàu hộ tống để bảo vệ sẽ làm lộ tẩy lớp vỏ bọc, nên nó phải tự mình xử lý mọi thứ như một con sói đơn độc. Và nó phải được bọc giáp cực dày để dụ lũ hải tặc vào bẫy một cách an toàn. Nó phải đủ cứng để chịu được vài quả tên lửa hay ngư lôi mà không hề hấn gì."
Lịch sử đã chứng minh rằng không quân sẽ vượt qua thiết giáp hạm về tính hữu dụng, nhưng thiết giáp hạm có thể trở nên hữu ích một lần nữa khi máy bay không thể xuất kích. Chúng hoàn hảo để làm mồi nhử và tàn sát lũ hải tặc.
"...Sao cậu lại thở dốc như vậy?"
"Hả? Không phải việc nhìn thấy những cỗ máy khổng lồ làm cậu thấy hưng phấn sao? Đó là bản năng con người mà."
Heivia dùng cả hai tay đẩy tên biến thái ra xa đúng lúc một tiếng chuông chói tai vang lên và đèn chuyển sang màu đỏ.
Một ai đó mà họ không nhìn thấy gào lên đầy khí thế.
"Hỡi những ‘nữ phục vụ’ dũng cảm, đã đến lúc liều mạng đi câu cá mập rồi! Hãy biến đây thành một trận chiến kịch tính đủ để dựng thành phim nào! Rock & Roll!"
"Câm miệng đi! Bọn tôi đã sẵn sàng đâu! Và nếu ông muốn làm nhân vật chính đến thế thì tự đi mà làm! Làm ‘anh hùng độc mã’ đi! Đừng có kéo bọn tôi vào!"
Heivia thể hiện phong thái của một quý tộc bằng cách giơ ngón tay thối đầy thanh lịch khi hét vào mặt gã đó, nhưng điều đó chẳng thay đổi được gì.
Với một tiếng động trầm đục, bức tường trước mặt họ mở ra hai bên. Mũi của chiếc tuần dương hạm ngụy trang mở toang như cổng thành. Từng chiếc tàu đệm khí trượt ra ngoài, lao thẳng vào chiến trường đầy khói lửa của eo biển Malacca.
Và...
Dù là tình cờ hay do sắp đặt, một quả tên lửa đột nhiên bay thẳng vào trong khoang chứa.
Khi Heivia cuống cuồng đè đầu Quenser xuống phủ phục trên sàn, sóng xung kích khủng khiếp quét qua không gian kín. Một cơn đau âm ỉ bùng lên trong lồng ngực cậu còn dữ dội hơn cả màng nhĩ.
"Gbh!? Khụ khụ! Cái quái gì thế này, thế mà dám bảo là nhiệm vụ dọn dẹp đơn giản và an toàn hả!"
"Bất cứ khi nào họ gọi nhiệm vụ là ‘đơn giản’, cậu nên bắt đầu nghi ngờ đi là vừa."
"Khoan... Khoan đã! Có phải chiếc tàu đệm khí này vừa mới bắt đầu trượt đi không? Đợi đã! Chúng ta đã có một đống lính bị thương rồi! Các người không thể ném chúng tôi ra tiền tuyếnnnnnnnn!"
Nhưng mọi lời phản đối đều đã quá muộn.
Chiếc tàu đệm khí trượt xuống con dốc và lao vút ra khỏi mũi tàu Scarlet Princess. Họ đột nhiên bị ép phải va chạm trực diện với những chiếc thuyền đánh cá nhỏ (đã được độ thành thuyền cao tốc) ở phía trước. Khoảng cách giữa họ và chiếc thuyền gần nhất chỉ chừng 60 cen-ti-met. Gần đến mức họ có thể nhảy từ thuyền này sang thuyền kia.
Ánh mắt Heivia chạm phải ánh mắt của một gã da sạm nắng.
"Lũ khốn này!"
Gã đàn ông cố nhấc khẩu súng trường đeo trên vai lên, nhưng hắn quá chậm. Heivia rút súng ngắn từ bao da và nã đạn liên tiếp.
Quenser cuối cùng cũng bừng tỉnh khi nhìn thấy ba cái lỗ màu đỏ thẫm xuất hiện trên ngực gã đó.
"Dừng lại, Heivia! Cậu không được giết chúng!"
"Hả? Cái gì!? Tớ chẳng nghe thấy gì cả vì tiếng ồn quá lớn!"
"Đừng giết chúng!"
Tất cả các khẩu pháo Gatling 20mm bên hông boong tàu tuần dương ngụy trang bắt đầu khai hỏa và bắn hạ một quả tên lửa diệt hạm tự chế đang bay ngay trên đầu Quenser. Đáp lại, hàng loạt tên lửa phóng thẳng đứng được bắn vào các thuyền đánh cá của hải tặc. Tiếng cánh quạt ầm ĩ vang lên từ bãi đáp trực thăng và một chiếc trực thăng quân sự bắt đầu cất cánh.
Lũ hải tặc đã dàn quân theo hình bán nguyệt để bao vây đường đi của Scarlet Princess, nhưng đó hóa ra lại là một đội hình tự sát do chúng đã đánh giá sai hỏa lực của con tàu. Ban đầu có khoảng 15 chiếc thuyền hải tặc, nhưng một nửa trong số đó đã bị đánh chìm.
Mọi thứ diễn ra quá nhanh khiến bất cứ ai quan sát cũng phải đau mắt nhức đầu.
Thêm vào đó, môi trường xung quanh tồi tệ đến mức người ta có thể bị điếc dù chỉ ngồi yên một chỗ.
Sau khi tàu đệm khí của nhóm Quenser tách ra, một đòn tấn công từ trên không đã thổi bay chiếc thuyền cao tốc của hải tặc lúc nãy như một chiếc lon rỗng. Trong khi tai vẫn còn ù đi, Quenser gào lên với Heivia đang ngồi ngay cạnh.
"Nếu chỉ là giết sạch chúng thì vũ khí của con tàu đã lo liệu được rồi! Chúng ta được phái ra ngoài là có lý do cả! Cậu không nghe buổi họp nhiệm vụ à!?"
"Hả? Ồ, ồ! Họ có nói gì về chuyện đó à!?"
"Chúng sử dụng thuyền đánh cá thay vì tàu tuần tra cũ để có thể vứt vũ khí xuống biển và giả vờ làm ngư dân vô tội khi cần thiết! Nếu chúng ta giết sạch tất cả, chúng ta sẽ bị nghi ngờ là thảm sát dân thường. Đó là lý do tại sao chúng ta cần bắt sống vài tên và ép chúng thừa nhận là hải tặc. Đó là những gì chúng ta được chỉ thị đấy!"
"Nói cách khác, họ vừa dùng đá ném vỡ tổ ong vò vẽ rồi bắt chúng ta phải đi nhặt cái tổ đó bằng tay không chứ gì!? Khốn kiếp, đúng là một công việc tồi tệ! Ít nhất thì chúng ta cũng phải được trả thêm lương cho vụ này chứ, đúng không!?"
Mọi nỗ lực của lũ hải tặc đều không thể xoay chuyển được tình thế.
Tiếng súng và tiếng nổ tiếp diễn không hồi kết. Những khẩu pháo liên thanh trên tàu và tên lửa từ trực thăng tấn công đang thổi bay các con thuyền của hải tặc.
"Hai chiếc nữa! Phe ta vừa hạ thêm hai chiếc. Chết tiệt. Nếu chúng ta không bắt sống được tên nào sớm, chúng sẽ thăng thiên hết mất!"
"Im đi! Nếu cậu quan tâm đến thế thì tự nhảy sang cái thuyền đánh cá đó mà vồ lấy một tên đi!"
Chỉ còn lại vài chiếc thuyền hải tặc cao tốc dài 10m. Scarlet Princess được trang bị đầy đủ những khí tài tốt nhất của hải quân Vương Quốc Chính Thống, một khối sắt khổng lồ dài 400m chứa đầy đại pháo. Không còn cơ hội nào để nó bị đánh chìm vào lúc này.
Nhưng lũ hải tặc vẫn có cơ hội đánh trả theo một cách nào đó.
Những chiếc thuyền đánh cá được trang bị tên lửa diệt hạm tự chế. Chúng dư sức thổi bay ít nhất một chiếc tàu đệm khí vốn dùng sức mạnh của không khí để nổi.
"Đáng sợ quá đi mất! Một quả tên lửa vừa bay sượt qua ngay trên đầu chúng ta kìa! Hệ thống vũ khí phòng thủ tầm gần đâu rồi!?"
"Mấy quả này là loại kích nổ bằng cảm ứng từ trường à? Thân con tàu này làm bằng nhựa phân lớp và túi khí làm bằng sợi tổng hợp, nên có lẽ chúng chỉ lướt qua chúng ta thôi."
"Khốn kiếp. Tất nhiên là mấy khẩu Gatling bên hông boong tàu phải đợi đến tận bây giờ mới quay sang hướng này... Hả? Hướng này á!?"
"N-nằm xuống! Quay ngang chiếc tàu đệm khí lại! Làn đạn từ chính phe mình sắp biến chúng ta thành tổ ong rồi!"
Tiếng súng vang lên như tiếng chuông báo hỏng khi hàng loạt vũ khí CIWS nhắm vào một quả tên lửa diệt hạm đang bay cách mặt biển vài mét, trút ra những viên đạn khổng lồ với tốc độ 5000 phát/phút. Chúng là những viên đạn 20mm to bằng ngón tay cái. Chúng lớn hơn nhiều so với loại đạn tiêu chuẩn dùng cho súng bắn tỉa phản vật chất, và chỉ cần một viên sượt qua cũng đủ để thổi bay một chi của người.
"Họ phải làm tất cả những chuyện đó chỉ để bắn hạ một quả tên lửa duy nhất. Chùm tia laser của Object lại là một câu chuyện hoàn toàn khác, nhưng điều này nói lên rất nhiều điều về sự cân bằng giữa tấn công và phòng thủ."
"Sao cậu lại bắt đầu kiểu thở dốc đáng sợ đó lần nữa hả!? Đừng có để cái dòng máu cuồng thiết kế của cậu sục sôi như một loại bản năng duy trì nòi giống trong tình huống đe dọa tính mạng thế chứ!"
"Hả? Tớ không có trộn lẫn tình yêu máy móc với dục vọng đâu. Việc biến vũ khí thành mấy cô gái nghe hơi bệnh hoạn khi cậu thực sự suy nghĩ về nó đấy."
"Cứ coi đó là tớ đang ví von đi! Đừng có hiểu theo nghĩa đen như thế!"
Chiếc tàu đệm khí mà 2 gã ngốc cùng 28 người khác đang ngồi có 3 động cơ trông như những chiếc quạt thông gió 2m ở phía sau. Một trong số chúng đang nhả ra làn khói đen (do trúng phải làn đạn lạc từ hệ thống phòng thủ tầm gần của phe mình).
"Hay là chúng ta cứ bảo do lũ hải tặc làm rồi đòi tiền bồi thường thương tật đi? Tớ nghĩ chúng ta xứng đáng có một khoản tiền thưởng."
"Nếu làm vậy, nghĩa là chúng ta bị thương bởi một lũ nghiệp dư. Thế thì nhục lắm."
Trong khi đó, trận chiến gần như đã kết thúc.
Chiếc trực thăng được điều ra giữa chừng đang làm việc quá tốt, thậm chí là quá đà. Nó trút xuống một cơn mưa tên lửa, bao phủ những chiếc thuyền đánh cá nhỏ và vùng biển xung quanh trong biển lửa.
"Chẳng phải thế này là khá tệ sao?"
Quenser lẩm bẩm trong khi ngước nhìn bầu trời xanh.
"Tất cả thuyền của hải tặc sẽ bị đánh chìm sớm thôi."
"Chuyện bắt sống thì sao!? Nếu chúng ta không có lấy một tên để hắn tự khai mình là hải tặc, chúng ta sẽ bị buộc tội thảm sát dân thường mất!"
Hai gã ngốc nhìn quanh, nhưng họ chẳng thấy gì ngoài những làn khói đen kỳ quái và đống đổ nát đang bắt đầu chìm xuống. Cảm giác này không còn giống như đang chiến đấu nữa. Nó giống một cuộc săn lùng kho báu hơn.
"Kìa! Có một chiếc thuyền đánh cá khác đằng sau làn khói đó. Nếu chúng ta để lỡ chiếc đó, coi như bỏ vụ bắt sống luôn! Chúng ta sẽ bị cái ủy ban quốc tế vớ vẩn kia kết tội không thương tiếc cho mà xem!"
Chiếc trực thăng bay xẹt qua đầu họ. Rõ ràng nó đang tiến về cùng một mục tiêu đó. Heivia đưa tay lên trán.
"Gã phi công đó là một tên nhát chết à!? Tớ nghĩ hắn sẽ không thấy yên tâm cho đến khi tiêu diệt mọi mối đe dọa trong tầm mắt. Mà lũ hải tặc đó cũng đâu thể bắn hạ một chiếc trực thăng đang bay ở tốc độ cao!"
"Giờ làm sao đây? Nếu không bắt sống được một tên, chúng ta sẽ phải học cách gọi hồn khi ra tòa án quân sự đấy."
"Tớ chịu hết nổi rồi!"
Heivia hét lên trong tuyệt vọng với người lính trẻ đang lái tàu đệm khí.
"Tiến hết tốc lực về phía chiếc thuyền đánh cá đó!… Thật không thể tin được là tớ phải liều mạng để bảo vệ kẻ thù!"
"Nhưng chính xác là chúng ta định làm gì!?"
"Chỉ có một lựa chọn duy nhất thôi."
Vì một lý do nào đó, Heivia tháo chốt an toàn của ống phóng tên lửa vác vai đang treo cùng với khẩu súng trường. Cậu đặt một đầu lên vai và ngắm nghía. Xe tăng trên cạn, tàu tuần tra nhỏ trên biển, hay máy bay cường kích trên không, ngoại trừ cái giá cắt cổ, loại tên lửa này được biết đến như một kiệt tác.
"Chúng ta sẽ bắn vào chính trực thăng của mình."
Cậu không hề do dự.
Cậu khóa mục tiêu bằng cả hồng ngoại và tử ngoại cùng lúc rồi bóp cò. Quả tên lửa dài và hẹp lao đi như một ngọn giáo, sượt ngay sát cạnh chiếc trực thăng. Không có thiệt hại nào, ngoại trừ Quenser, người bị thổi bay về phía sau bởi luồng phản lực từ đuôi súng.
Cậu bay xa 2-3m như một nhân vật quần chúng trong phim kungfu.
"Nóng! Nóng quá!? C-cái quái gì vừa xảy ra thế? Chúng ta bị tấn công à!?"
"Nếu cậu còn khỏe khoắn thế thì tớ không lo lắm đâu."
Những người lính khác trên tàu đệm khí đổ dồn ánh mắt về phía Heivia. Cái nhìn của họ như muốn hỏi tại sao cậu lại nổ súng vào đồng minh.
"Nếu tớ thực sự nhắm bắn thì nó không còn bay được đâu! Tớ cố tình bắn trượt đấy. Nhưng gã phi công nhát gan kia sẽ không nhận ra điều đó đâu! Nếu không muốn chết thì chuẩn bị đi!"
Chiếc trực thăng phản ứng muộn màng và bắt đầu các động tác né tránh rồi ngoặt một vòng gấp. Rõ ràng gã phi công đang hoang mang. Nếu hắn hoảng loạn, khả năng cao là hắn sẽ tấn công bừa bãi. Tình huống này giống như một người lính đang cực kỳ buồn ngủ bị ném vào giữa làn đạn, không còn phân biệt nổi đâu là phe mình.
Heivia hét lên trong tuyệt vọng.
"Tớ đã câu giờ được một chút, nhưng chỉ có khoảng mười mấy giây thôi! Lao thẳng vào chiếc thuyền đánh cá đó đi! Chúng ta chỉ cần bắt sống ít nhất một tên là được!"
Chiếc tàu đệm khí lao thẳng vào con thuyền duy nhất còn sót lại. Trong khi đó, Heivia chĩa khẩu súng trường lên không trung và trút một tràng đạn dài về phía trực thăng phe mình. Những tia lửa cam bùng lên trên lớp vỏ trực thăng.
"Với trang bị chuẩn, lớp vỏ đó có thể hất văng đạn súng trường."
Vừa lãng phí đạn, Heivia vừa nở một nụ cười nhạt.
"Nhưng tên nhát gan đó sẽ không nhớ nổi điều đó đâu. Bản năng sinh tồn sẽ khiến hắn hoảng loạn và quên sạch kế hoạch. Hắn sẽ thực sự cố né tránh cả cái súng bắn đậu này."
Chiếc tàu đệm khí áp sát chiếc thuyền đánh cá cải tiến từ bên hông.
Chính xác hơn là nó đâm sầm vào đó.
Tàu đệm khí nổi trên mặt biển nhờ sức mạnh của không khí. Phần chứa khí của nó là một quả bóng khổng lồ làm bằng sợi tổng hợp chống đạn và chống cắt.
Thay vì một cú va chạm trực diện, chiếc tàu đệm khí thực chất đã leo lên trên con thuyền.
Và tên hải tặc đang đứng trên boong thuyền bị hất văng xuống biển.
Việc phần chứa khí của tàu là một túi khí mềm hóa ra lại là điều may mắn cho cả hai bên. Gã đàn ông vùng vẫy tay chân khi bị hất văng đi vài mét theo phương ngang như một hòn đá nhỏ.
Cùng lúc đó, một quả tên lửa từ trên trời rơi xuống, đánh trúng điểm giao nhau giữa chiếc thuyền và tàu đệm khí.
Vụ nổ hất tung những người lính Vương Quốc Chính Thống lên không trung.
Nhưng nó không đánh bại được ý chí chiến đấu của họ. Hay đúng hơn là họ không thể rời khỏi biển lửa và khói này cho đến khi hoàn thành nhiệm vụ. Vài binh lính tung ra những đòn vật kỳ lạ, nhảy bổ vào tên hải tặc vừa rơi xuống nước.
Những âm thanh trầm đục vang lên.
Tên hải tặc vùng vẫy khi đầu hắn bị ấn xuống làn nước biển mặn chát.
Quenser và Heivia túm cổ áo tên hải tặc, kéo đầu hắn lên khỏi mặt nước.
Và họ hét thẳng vào tai hắn đầy giận dữ.
"Nếu mày không muốn bọn tao bắt đầu cuộc thẩm vấn bằng nước biển ngay tại đây, thì mau mở miệng ra! Nói cho mọi người biết mày là một tên hải tặc rác rưởi chuyên gây rắc rối cho thiên hạ đi!"
0 Bình luận