Vol 8: Thống Trị 70% (Đã Hoàn Thành)

Chương 1: Nguồn tài nguyên không dồi đào - Cuộc đổ bộ lên Ame-no-darin của Quốc Đảo (Phần 4-5-6-7)

Chương 1: Nguồn tài nguyên không dồi đào - Cuộc đổ bộ lên Ame-no-darin của Quốc Đảo (Phần 4-5-6-7)

Phần 4

Họ bị ép phải tham gia vào một chuyến đi 'chệch lộ trình' để tiêu diệt hải tặc, nhưng điểm đến ban đầu của Quenser, Heivia và Tiểu đoàn Bảo trì Cơ động số 37 nằm ở một nơi khác.

Hai gã ngốc đó đã được gửi đến eo biển Malacca trước những người còn lại trong tiểu đoàn. Thủy lôi, các vụ tấn công bằng dầu hỏa, lưới quấn chân vịt và hải tặc là những mối đe dọa mà ngay cả dân thường cũng có thể gây ra. Để đảm bảo không có tàu chiến nào bị hư hại, tất cả những mối đe dọa đó phải được loại bỏ trước khi hạm đội của tiểu đoàn bảo trì đi ngang qua.

Nói cách khác, mục tiêu của họ lần này nguy hiểm đến mức lệnh điều động đó là cần thiết.

Ngay cả trong thời đại mà các trận chiến giữa Object với Object quyết định tất cả, họ vẫn không muốn mất đi sự hỗ trợ của dù chỉ là một con tàu hậu cần.

"Chúng ta thực sự đã đến đây rồi."

Điểm đến của họ chính là nơi khai sinh ra các Object tại vùng biển Viễn Đông.

Hiện tại, nơi này thuộc về Tập Đoàn Tư Bản và là một điểm trọng yếu đối với lực lượng hải quân Châu Á.

"Đây là Quốc Đảo. Chúng ta thực sự nên ở đây sao? Đây được cho là thiên đường của những nghệ nhân đã tạo ra chiếc Object đầu tiên trên thế giới, và cũng nổi tiếng với những món ăn tốt cho sức khỏe nữa. Sẽ không có gã cơ bắp cuồn cuộn phi lý nào tấn công chúng ta bằng đủ loại vũ khí mới lạ lùng chứ?"

Quenser lên tiếng với vẻ buồn chán khi đứng trên boong của một tàu sân bay nhỏ. Thay vì dùng để máy bay cất cánh và hạ cánh, nó chủ yếu được sử dụng làm không gian bảo trì cho chiếc Object nằm giữa nó và một tàu sân bay khác.

Công chúa chắc hẳn là đang rảnh rỗi, vì cô đang ngồi trên mép boong tàu và nhìn vẩn vơ về phía Quenser.

"Froleytia nói rằng công việc của chúng ta lần này không nguy hiểm lắm."

"Ngài ấy có thể tài giỏi, nhưng cậu không thể tin bất kỳ lời hứa suông nào từ miệng ngài ấy đâu. Đặc biệt là khi chúng ta đang nói về Quốc Đảo. Nó có thể là một phần của Tập Đoàn Tư Bản, nhưng trình độ phát triển công nghệ mới của họ rất kinh khủng. Trên hực tế, nó đã đi xa đến mức mà tạo ra một dạng Hội chứng Galapagos. Lẽ tự nhiên, các Object của họ cũng vậy."

"Ngay từ đầu, đây sẽ không phải là một cuộc đối đầu trực diện mà."

"Phải, họ đang có nội chiến, đúng không?"

Quenser thở hắt ra một hơi nhẹ.

"Tập Đoàn Tư Bản đã điên rồ đến mức đi theo con đường PMC hoàn toàn và biến quân đội của họ thành các công ty được niêm yết. Nhưng sự leo thang của các xung đột trong những năm gần đây đồng nghĩa với việc quân đội do các công ty lớn gửi đi khắp thế giới là không đủ. Đó là lý do họ tạo ra khuôn mẫu mới của các PMC tự vệ bán công để nhanh chóng tăng cường khả năng phòng thủ hàng hải."

"Nhưng một trong những PMC tự vệ đó đã mất kiểm soát và bắt đầu một cuộc nội chiến trên vùng biển quanh Quốc Đảo."

"Họ đã nghĩ cái quái gì sẽ xảy ra khi tập hợp hàng chục nghìn binh lính thối nát bị sa thải vì vô kỷ luật từ khắp nơi trên thế giới, rồi trao cho chúng những vũ khí tối tân nhất? Vậy mà họ vẫn mất cảnh giác đến mức để mất cả một chiếc Object vào tay chúng. Họ bị sao vậy? Họ đang cố tình đi chết à?"

"Họ đang bị già hóa dân số, nên chẳng còn lựa chọn nào khác. Họ không có đủ người trẻ."

"Tớ biết là họ thiếu nhân lực, nhưng sao họ lại có thể nghĩ rằng những kẻ đến chỉ để kiếm tiền lại đi bảo vệ đất nước của họ đến hơi thở cuối cùng cơ chứ?"

Các mô phỏng chiến lược của quân đội Vương Quốc Chính Thống dự đoán rằng cuộc nội chiến này sẽ không kéo dài. Lực lượng PMC tự vệ đó không thể bị xem thường, nhưng chúng chỉ đang mượn các Object và vũ khí khác, chúng không thể tự bảo trì hay sản xuất thêm được. Và cũng chẳng có khả năng ai đó sẽ cung cấp thêm nhu yếu phẩm cho chúng. Khoảnh khắc chúng cạn kiệt nguồn dự trữ cũng chính là lúc chúng đi đến hồi kết.

Các bản mô phỏng cho rằng chúng sẽ trụ được tối đa 2 tháng, và khả năng cao là chỉ vài tuần. Nhưng trong khoảng thời gian đó, hệ thống phòng thủ của Quốc Đảo chắc chắn sẽ bị hổng. Rất có thể sự hỗn loạn này sẽ bị lợi dụng để một kẻ nào đó tấn công vào những địa điểm vốn dĩ là bất khả thi.

Công chúa bĩu môi.

"Tại sao chúng ta phải can thiệp vào cuộc chiến của Tập Đoàn Tư Bản? Cứ để mặc kệ cho chúng tự giải quyết với nhau đi."

"Chúng ta không muốn chúng đấm nhau một trận xả láng bên bờ sông rồi sau đó lại làm hòa đâu. Đó là lý do chúng ta cần đâm một nhát vào sườn chúng và đảm bảo rằng chúng sẽ không bao giờ có thể hợp nhất lại được nữa. Nếu chúng ta tiêu diệt những kẻ thù có thể tiêu diệt ngay khi có cơ hội, chúng ta sẽ không phải lo lắng về việc vô tình chạm trán chúng trên một chiến trường nào khác."

Đúng lúc đó, một bản tin vô tuyến được truyền đến toàn bộ tiểu đoàn. Đó là từ Froleytia, chỉ huy của họ.

"Đã đến lúc họp bàn phương án tiền nhiệm vụ về cách chúng ta sẽ chia cắt Quốc Đảo. Hãy tập trung tại phòng họp trên tàu của các cậu. Tôi sẽ giải thích qua màn hình giám sát… Ngoài ra, một tin nhắn đặc biệt dành cho những gã ngốc đã chơi bóng rổ trên boong tàu: Tên nào làm rơi quả bóng xuống biển phải chịu trách nhiệm bằng cách nhảy từ vách đá xuống mà vớt nó lên. Đó là tài sản chính phủ. Các cậu không được phép làm mất nó. Hết."

Phần 5

"Như các cậu có thể thấy, vùng biển quanh Quốc Đảo đang trong tình trạng nội chiến. Chúng ta sẽ lợi dụng sự hỗn loạn này để tiến sâu hơn mức mà hệ thống phòng thủ bình thường của họ cho phép. Nhiệm vụ của chúng ta là trinh sát lực lượng của họ và tiêu diệt những gì có thể."

Froleytia đứng trên bục phía trước phát biểu, trong khi một vài mũi tên được thêm vào bản đồ hải trình hiển thị trên màn hình.

"Vấn đề lớn nhất đối với PMC tự vệ là đường tiếp tế. Theo mô phỏng chiến lược thực hiện trên siêu máy tính của chúng ta, cuộc nội chiến này sẽ sớm ‘hết xăng’ và nhanh chóng đi đến hồi kết. Tập đoàn lớn đang kiểm soát Quốc Đảo có khả năng sẽ thực hiện một chiến dịch phá hoại để đẩy nhanh quá trình đó."

Màn hình hiển thị một nhóm đảo ở vùng biển phía nam Quốc Đảo. Một trong số những hòn đảo đó vốn dĩ không nằm ở đó. Đó là một hòn đảo nhân tạo. Hòn đảo này có thể tự di chuyển và được tạo ra bằng cách kết hợp các phao nổi khổng lồ.

Trung tâm của nó là một hình 12 cạnh và mỗi đỉnh có một bến cảng vươn ra như cành cây.

Hình dáng tổng thể của nó trông giống như bánh lái của một con tàu.

"Đây là đảo nhân tạo Ame-no-Darin. Nó được chế tạo để khai thác tài nguyên từ đáy đại dương. Đây là nền tảng cho nguồn cung cấp và dự trữ của PMC tự vệ. Chính việc phát hiện ra dầu mỏ và các mạch quặng sắt ở vùng đáy Thái Bình Dương đã biến Quốc Đảo thành một siêu cường tài nguyên hàng đầu. Mà cũng vì vậy nên môi trường xung quanh phủ đầy dầu. Dù sao thì, miễn là còn giữ được thứ này, PMC tự vệ sẽ có thừa đạn dược và nhiên liệu. Và bằng cách đổi chúng lấy ngoại tệ, chúng có thể buôn lậu thực phẩm. Đây chính là trung tâm của cuộc chiến này."

Froleytia dùng bút laser chỉ vào các điểm khác nhau trên tài liệu đang hiển thị.

"Ban đầu, nó hoạt động như một căn cứ quân sự của Quốc Đảo. Nó là một kho báu nhiên liệu và đạn dược, và an ninh của nó đã được giao cho chính PMC tự vệ nói trên ngay từ giai đoạn xây dựng. Khi nội chiến bắt đầu, chúng đã nắm quyền kiểm soát hoàn toàn Ame-no-Darin. Với lượng dự trữ tiêu chuẩn, chúng có thể chiến đấu trong 90 ngày. Nếu tận dụng tối đa khả năng khai thác và lọc tài nguyên dưới đáy biển, chúng có thể tạo ra nguồn cung nhiên liệu và đạn dược vô tận. Đó có thể là một cơ sở đắt đỏ, nhưng cái giá đó hoàn toàn xứng đáng."

"Tôi có câu hỏi."

Quenser giơ tay.

"Chúng ta định phá hủy Ame-no-Darin đó sao? Điều đó có lợi gì cho chúng ta?"

"Câu hỏi hay đấy, sinh viên. Nhưng hãy đợi tôi nói xong đã."

Froleytia ngậm chiếc tẩu kiseru dài và hẹp vào miệng.

"Nhiệm vụ của chúng ta là rà quét mìn ở vùng biển quanh Ame-no-Darin và trực tiếp loại bỏ những kẻ phá hoại được cho là đã thâm nhập vào đó. Chúng ta đã chặn được lịch trình của một chiến dịch phá hoại quy mô lớn, và ta dự định kết thúc nó trước khi nó bắt đầu. Nói một cách đơn giản, chúng ta sẽ bảo vệ Ame-no-Darin, mặc dù không ai yêu cầu. Suy cho cùng, điều đó sẽ khiến cuộc chiến này kéo dài và gây tổn thất tài chính lớn cho Quốc Đảo. Có ai phản đối không?"

Đó là một kế hoạch tàn nhẫn, nhưng họ đang ở trong chiến tranh và chẳng ai quan tâm đến lòng nhân từ hay hòa bình thế giới. Quốc Đảo được xếp loại là một quốc gia an toàn, vì vậy, họ không thể tấn công trực tiếp hoặc thảm sát những người không tham chiến ở đó, nhưng họ không có lý do thực sự nào để kết thúc cuộc nội chiến nhanh chóng hoặc bảo vệ hạm đội cơ động của Quốc Đảo vốn bao gồm cả một Object. Nếu họ làm vậy, lực lượng còn sót lại sau khi nội chiến kết thúc sẽ quay sang đối đầu với họ.

Một bàn tay nhỏ nhắn giơ lên không trung.

Đó là của Công chúa.

"Vậy tôi sẽ chiến đấu với ai?"

"Cô nghĩ đó là chiếc Object của phe PMC tự vệ đang bị cô lập à? Không phải đâu. Đối thủ của ecô sẽ là chiếc Object thuộc về tập đoàn lớn của Quốc Đảo, kẻ đang nắm giữ lợi thế áp đảo. Khi có cơ hội tiêu diệt một kẻ thù, tốt nhất là hãy chọn kẻ mạnh nhất. Chúng ta sẽ kéo dài cuộc nội chiến này và chủ động loại bỏ những đối thủ tiềm tàng trong tương lai. Tất cả đã hiểu chưa?"

Họ chiến đấu để bảo vệ chính kẻ thù của mình.

Họ chiến đấu để giúp đỡ phe yếu thế đang bị cô lập.

Nếu diễn đạt theo cách đó, nghe họ chẳng khác nào những tay súng trong phim Viễn Tây, nhưng những nguyên tắc cốt lõi đã bị bóp méo bởi một thế giới vỡ vụn như những mảnh kính màu.

"Vậy thì bắt đầu thôi. Chúng ta ở đây chỉ vì lợi ích của Vương Quốc Chính Thống. Công lý Tập Đoàn Tư Bản không phải là mối bận tâm của chúng ta. Các cậu hãy đi ra ngoài đó và tận mắt chứng kiến xem Quốc Đảo quý báu của các cậu thực sự như thế nào."

Phần 6

Hai gã ngốc Quenser và Heivia bị nhét vào ống phóng ngư lôi của tàu ngầm cùng với những binh lính khác. Mỗi người một ống, cảm giác chật chội chẳng khác nào nằm trong quan tài. Bộ đồ lặn và bình dưỡng khí chỉ càng làm mọi thứ thêm ngột ngạt.

"Họ bị cái quái gì vậy? Đây là phân biệt đối xử! Tớ là chuyên gia phân tích ra-đa. Tớ không nên bị phóng ra từ ống ngư lôi trong khi tay cầm bình oxy và súng bắn dưới nước! Tớ không nhớ trong hợp đồng mình ký có điều khoản nào bắt tớ làm chuyện này cả!"

"Im đi Heivia. Với tàu ngầm thì âm thanh là tất cả. Gây tiếng động lớn quá là kẻ thù phát hiện ra chúng ta đấy."

"Tớ mặc xác! Tớ sẽ cho chúng phải nhăn mũi trước một cú 'thả bom' kinh thiên động địa nhất chúng từng được nghe!"

"Cậu đang ở trong không gian kín đấy, nên cậu sẽ chỉ kết thúc bằng việc tự nguyền rủa cái lỗ đít của chính mình thôi."

Khi họ đang tán gẫu qua bộ đàm, chiếc ‘quan tài’ của Quenser tràn ngập ánh sáng đỏ. Ống phóng ngư lôi chuẩn bị mở.

Lời chào từ sĩ quan vũ khí vang lên bên tai.

"Hỡi những chú chim nhỏ thảnh thơi, các cậu sở hữu ý chí tự do quý giá của con người, nên các cậu muốn bậy ra quần cũng được, nhưng hãy đợi cho đến khi rời khỏi tàu ngầm đã nhé. Rock & Roll!"

"Khốn kiếp. Có khi tớ nên mang theo một cái đồng hồ báo thức và đặt nó reo lên sau khi tớ rời đi không nhỉ!? Hả!?"

Những lời phàn nàn của Heivia ngay lập tức bị cắt ngang bởi tiếng cửa ngoài mở ra và nước biển tràn vào ống phóng. Quenser không chống lại dòng nước, cậu đợi cho đến khi ống chứa đầy nước mới từ từ rời khỏi tàu ngầm.

"Xung quanh đây toàn là bùn thải với dầu. Tớ từng nghe nói việc khoan dầu trên biển luôn làm rò rỉ ra ngoài một ít, nhưng thế này thì điên rồ quá. Cậu có thể đốt cháy cả đại dương chỉ bằng một cái đèn khò đấy."

"Khi đặt sinh thái và tài nguyên lên bàn cân, người ta thường chọn thứ mang lại nhiều lợi nhuận hơn. Mà chuyện đó cũng chẳng liên quan gì đến chúng ta."

"Cái khối khổng lồ đằng kia là gì vậy? Một loài động vật đột biến mới à?"

"Đó là một cục dầu đông đặc. Giống như đâm sầm vào đống nước thải vậy. Một khi nó bao quanh cậu là khỏi cử động luôn."

Quenser, Heivia và tám binh sĩ khác di chuyển trong lòng đại dương tối tăm bằng các thiết bị giống như ván bơi có gắn động cơ. Họ đang trên đường tới Ame-no-Darin, nhưng việc này không hề dễ dàng khi khu vực này đang trong tình trạng nội chiến.

Vài bóng mờ mờ rộng khoảng vài mét hiện ra.

Khi nhìn rõ hơn, Quenser cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Những hình trụ dài và hẹp trông giống như ngư lôi đang cắm ngập vào khối dầu.

"Đó là ngư lôi thông minh của Tập Đoàn Tư Bản."

Heivia bình thản nói.

"Có điều là tớ không biết là phe nào trong cuộc nội chiến đã bắn chúng thôi."

"Đ-đợi đã. Chúng ta định đi ngang qua chúng sao? Nếu chúng nổ, chúng ta sẽ tan xác mất."

"Tớ đã nói chúng ‘thông minh’ rồi mà, nhớ không? Chúng chỉ phản ứng với âm thanh của tàu địch được cập nhật qua mạng lưới của chúng. Chúng không được chế tạo để giết người."

"Thật không?"

"Mỗi quả có giá 20000 đô đấy. Họ sẽ lỗ nặng nếu chỉ cần một con cá bơi ngang qua cũng làm chúng phát nổ. Chúng được lập trình để chỉ phản ứng với các mục tiêu được ưu tiên hàng đầu thôi."

"Nhưng mấy quả này có nổ đâu! Chẳng tin được chúng."

Heivia đi trước dẫn đường, còn Quenser lo lắng theo sau mà lách qua giữa những quả ngư lôi thông minh.

Nhưng đúng lúc đó, một thứ gì đó tiến lại gần và tạo ra những rung động trầm đục nghe như tiếng máy giặt công nghiệp được khuếch đại lên gấp nhiều lần.

Một khối thép khổng lồ chậm rãi lướt qua hai gã ngốc.

Đó là một chiếc tàu ngầm.

Đôi mắt Quenser mở to ra trong kinh hãi.

"Đùa nhau chắc! Chúng ta đang bơi giữa đống ngư lôi chưa nổ ngay lúc này đây! Nếu chúng phản ứng với âm thanh của cái tàu đó, chúng ta sẽ tan xác mất!"

"Chúng ta còn vấn đề lớn hơn đây! Tớ không biết tàu ngầm đó là của phe nào, nhưng luồng nước tạo ra từ chân vịt của nó sắp cuốn phăng chúng ta đi rồi! Nếu không bám vào cái gì đó, nó sẽ hút chúng ta vào và chém chúng ta thành từng mảnh mất!"

"Tớ phải bám vào cái quái gì bây giờ!?"

Cảm giác bị thứ gì đó lôi tuột đi tạo nên một nỗi sợ bản năng trong lòng Quenser, thế nên, cậu lập tức chộp lấy vật thể gần nhất.

Đó là một trong những quả ngư lôi đang cắm trong khối dầu.

e1b64cc4-dd46-4750-9cb5-01aee2a48410.jpg

"Kyaaaaah!!!"

Mọi suy nghĩ logic đều bị thổi bay tới tận cùng vũ trụ khi cậu phó mặc mạng sống cho thứ trông giống bình ga khổng lồ này và thầm cầu nguyện rằng nó sẽ không phát nổ.

"Xong đời rồi! Tớ sắp tè ra quần đây! Lần này là thật đấy!"

"Câm mồm! Thế thì có khác quái gì tè trong hồ bơi đâu! Đừng có làm ầm lên nữa!"

"Cậu cứ thử đi thì biết! Nó sẽ lấp đầy bộ đồ lặn và cậu sẽ chẳng có đường nào thoát khỏi cái địa ngục do chính mình tạo ra đâu. Tớ không muốn phải tự sát vì xấu hổ kiểu đó đâu!"

Mặc dù đến từ quốc gia của những vị vua và hiệp sĩ, nhưng 2 chàng trai này lại đang tuyệt vọng bảo vệ lòng tự trọng của mình ở mức độ... học sinh tiểu học.

Một tiếng động chói tai vang lên.

"Lại gì nữa đây!?"

"Con tàu ngầm đâm vào khối dầu rồi! Nó đang dạt về phía này!"

Phần đuôi của chiếc tàu ngầm khổng lồ quật sang như một cây gậy bóng chày, và chân vịt của nó lướt qua ngay sát họ như một chiếc máy cắt cỏ.

"Khốn khiếp, suýt chết. Tớ không biết tàu đó phe nào, nhưng chỉ cần gần tí nữa thôi là tất cả chúng ta đi đời nhà ma rồi."

"Chúng ta không giúp nó à?"

"Giúp kiểu gì? Mà dù nó thuộc phe nào đi nữa thì cũng là kẻ thù của ta cả thôi."

Toàn thân Quenser vã mồ hôi lạnh đầy khó chịu, nhưng bực mình là cậu không thể lau đi được. Cậu, Heivia và những binh lính khác cẩn thận di chuyển ra phía rìa khối dầu để hội quân với các đơn vị rời khỏi những tàu ngầm khác.

Cuối cùng, một nhóm khoảng 100 binh sĩ của Vương Quốc Chính Thống cùng bơi về phía Ame-no-Darin.

"Nó kia à? Thật không tin nổi là thứ to lớn thế kia lại có thể nổi được."

"Điều đó chỉ cho thấy họ liều lĩnh đến mức nào thôi. Thứ đó chắc chắn là 'ông hoàng ô nhiễm' ở khu vực này rồi. Trong truyện tranh Mỹ, nó chắc chắn là căn cứ bí mật của kẻ phản diện."

Khi nhìn Ame-no-Darin từ dưới lên, nó trông như một cái trần nhà kéo dài vô tận. Họ buộc phải di chuyển trực tiếp dưới đáy hòn đảo nổi để lẻn vào, nhưng việc mặt nước bị che kín hoàn toàn khiến đại dương càng trở nên ngột ngạt hơn. Nếu bình dưỡng khí trục trặc, họ sẽ không có đường thoát. Điều đó đồng nghĩa với cái chết.

"Đi thôi. Đường vào của chúng ta là các ống bơm thoát nước khẩn cấp dùng trong trường hợp bị ngập lụt. Bình thường chúng không hoạt động, nên chúng ta có thể leo ngược lên trong phần phao nổi."

"Nếu họ phát hiện ra là tiêu đời. Chỉ cần một cái gạt, 7 tấn nước biển sẽ bị tống ra ngoài mỗi giây. Chúng ta sẽ biết cảm giác của một con bọ trong ống cống là như thế nào."

Sau khi dùng dụng cụ để phá hủy vài cảm biến và tháo lớp lưới thép bảo vệ, họ lần lượt tiến vào ống bơm thoát nước. Đường ống rộng hơn 2m, nên họ có dư không gian để di chuyển.

Sau khi len lỏi được vào khu vực động cơ dự phòng của Ame-no-Darin, cuối cùng họ cũng có thể trút bỏ bộ đồ lặn và những bình dưỡng khí nặng nề.

"Này, chỉ huy của chúng ta đâu rồi?"

Heivia hỏi với vẻ khó chịu.

"Chúng ta không thể bắt đầu mà thiếu lão ta được."

"Có vẻ chúng ta đã bị lạc nhau ở đâu đó rồi."

Một nữ binh sĩ gần đó trả lời.

"Ông ấy không phản hồi qua bộ đàm, hay là chúng ta cứ đợi cho đến khi ông ấy đuổi kịp?"

"Thôi xin kiếu! Lão ta là kẻ đã làm loạn lên trên tàu Scarlet Princess mà, đúng không? Tôi sẽ không liều mạng vì lão đâu. Một nhóm cả trăm người thế này không thể trốn mãi được. Nếu chúng ta cứ đợi lão đó rồi bị chúng ném cho một quả bom thì cả lũ đi tong hết."

"Hửm, Heivia? Đây là lãnh thổ kẻ thù, chẳng phải sẽ rất tệ nếu chỉ huy của chúng ta bị bắt sao?"

"Đến đồng đội còn chẳng tìm thấy lão thì kẻ thù tìm kiểu gì? Mà không phải mấy người cũng đang điên tiết với lão sao? 'Cô giáo' sẽ không mắng đâu, nên hãy trung thực và giơ tay lên xem nào."

Chẳng có ‘học sinh ưu tú’ nào giơ tay cả, nên Heivia đổi câu hỏi.

"Mọi người muốn chết vì một gã chỉ huy lén lút chuồn về tàu ngầm mà không thèm báo một tiếng, hay muốn tiếp tục nhiệm vụ để còn được về nhà bình an? Ai muốn sống sót thì giơ tay lên."

Tất cả những ‘gã ngốc’ đều giơ tay.

Kế hoạch đã được quyết định.

Ame-no-Darin là một cái phao nổi có kích thước ngang ngửa một hòn đảo tầm trung, nhưng nó vẫn là một cơ sở trong nhà. Một nhóm 100 người đi cùng nhau sẽ quá lớn so với các lối đi, vì vậy, sẽ hiệu quả hơn nếu chia thành các nhóm 10 người và di chuyển theo nhiều tuyến đường khác nhau để tấn công kẻ thù từ nhiều phía.

Và đã đến lúc chia nhóm. Quenser giơ tay.

"Tớ sẵn lòng đi theo người dẫn đường, nhưng ai sẽ cầm đầu?"

"Cái đó do quân hàm quyết định."

Lời nhận xét bâng quơ của Heivia khiến mọi người đổ dồn sự chú ý vào một thiếu úy mới thăng chức, nhưng anh ta run rẩy mà lắc đầu và mặt tái mét.

"Tôi không nghĩ chuyện đó xảy ra đâu."

Một nữ binh sĩ bực bội nói.

"Vậy thì hãy dựa vào kinh nghiệm và thành tích."

Đề xuất mới của Heivia chuyển sự tập trung vào chính hai gã ngốc này.

Khỏi phải nói, không ai có thể vượt qua thành tích tiêu diệt vài chiếc Object của họ. Chỉ có điều, những ‘thành tích âm’ của họ cũng kinh hoàng chẳng kém, nên cuối cùng mọi thứ coi như tự triệt tiêu lẫn nhau.

"Thật luôn à?"

"Nếu cứ phàn nàn mãi, kẻ thù sẽ phát hiện và ra đòn trước đấy. Di chuyển thôi."

Mọi chuyện được dàn xếp xong xuôi. Các nhóm 10 người khác cũng xác định trưởng nhóm dựa trên số trận chiến họ đã tham gia và bắt đầu hành động.

"Không có gì đảm bảo chúng ta sẽ quay lại đây, và ai biết được khi nào cần phải nhảy xuống biển. Hơi vướng víu một chút, nhưng chúng ta phải mang theo bộ đồ lặn và bình oxy bên mình."

"Kẻ thù sẽ đến từ đâu? Cụ thể là những kẻ phá hoại đang định phá hủy Ame-no-Darin để cắt đứt đường tiếp tế của PMC tự vệ ấy."

"Họ đang nghênh ngang tiến vào bằng trực thăng vận tải sử dụng mã nhận dạng giả. Họ có thể đến bất cứ lúc nào, nên hãy hướng về phía sân đáp trực thăng. Có lẽ chúng ta sẽ chạm trán chúng trên đường tới đó."

"Câu hỏi nhanh: làm thế nào để phân biệt kẻ phá hoại với quân PMC tự vệ đang bảo vệ Ame-no-Darin? Cả hai bên đều dùng trang bị của Tập Đoàn Tư Bản tại Quốc Đảo mà."

"Có cần thiết phải phân biệt không? Cả hai đều là kẻ thù cả."

Phần 7

Baby Magnum được thả xuống đại dương gần quần đảo phía nam sau khi lắp đặt xong các phao nổi.

Bà lão bảo trì đứng chờ sẵn trên boong phóng của một tàu sân bay nhỏ thuộc hạm đội quy mô lớn. Công việc của bà là bảo trì và sửa chữa Baby Magnum thật nhanh chóng và chính xác ngay khi nó trở về, nhưng lần này tình hình đã khác.

Tên bà là Ayami Cherryblossom.

Đúng như họ của mình, bà vốn là người gốc Quốc Đảo thuộc Tập Đoàn Tư Bản. Bà từng làm kỹ thuật viên trước khi rời đi, nên đã được chiêu mộ để điều tra năng lực các Object của Quốc Đảo.

Chiếc máy tính bảng cỡ B5 của bà hiển thị hình ảnh vệ tinh và video từ các quan sát viên tiền tuyến. Bà đang trò chuyện với Công chúa của Baby Magnum qua tai nghe.

"Chúng kia rồi. Chúng ta đã bắt được tín hiệu của 2 Object gần Ame-no-Darin. Một chiếc là thế hệ 1 mang tên Yuuhi , được Quốc Đảo triển khai chính thức để nhanh chóng kết thúc nội chiến. Ta tin rằng mật danh của Vương Quốc Chính Thống dành cho nó là Be Ablaze. Theo đúng nghĩa đen, nó có thể thiêu cháy cả mặt biển."

"Nó là thế hệ 1 sao?"

8fedc597-19b6-497c-91cf-20b454b330d7.jpg

"Đó là nhờ vào một lối tư duy đáng buốn của Quốc Đảo. Họ giỏi việc tạo ra những phiên bản cải tiến từ vũ khí cũ hơn là phát triển những thứ hoàn toàn mới. Ví dụ, họ lắp thêm camera vào những chiếc tiêm kích lỗi thời rồi khăng khăng dùng chúng làm máy bay do thám. Chiếc Object này có thể được xếp loại là thế hệ 1, nhưng nội thất bên trong đã được hoán đổi hoàn toàn để có thể bắt kịp với các mẫu hiện đại. Nếu đánh giá thấp nó, cháu sẽ kết thúc cuộc đời dưới đáy đại dương đấy."

"Nhưng vũ khí chính của nó là súng phun lửa, đúng không? Cháu không thấy thứ đó có thể đe dọa được những Object vốn có khả năng chịu đựng cả vũ khí hạt nhân thế nào cả."

"Đó là một loại vũ khí phòng thủ tầm gần được gọi là Hiding Clothes of Flame. Nó rải dầu hỏa và napalm ra toàn bộ khu vực rồi thiêu cháy mặt biển. Đây là một loại vũ khí chống bộ binh hiệu quả, nhưng mục đích chính của nó là gây nhiễu thông tin mục tiêu bằng khói và ảo ảnh. Cháu nên giả định rằng hệ thống nhắm bắn bằng laser của mình sẽ vô dụng. Cháu sẽ bị ngăn cách bởi nhiều lớp ảo ảnh tạo ra từ sự thay đổi nhiệt độ, khiến ánh sáng bị bẻ cong khắp nơi."

Tuy nhiên, vùng biển quanh Quốc Đảo đang trong tình trạng nội chiến và hai lực lượng đang tiêu diệt lẫn nhau. Công chúa chỉ nhắm mục tiêu vào một bên, và việc phá hủy Be Ablaze là ưu tiên hàng đầu của cô, nhưng tình hình quá phức tạp để cô có thể hoàn toàn tập trung vào đó. Một kẻ thù khổng lồ khác cũng đang tồn tại trên vùng biển này.

Đó chính là chiếc Object của phe PMC tự vệ, kẻ đang sử dụng đảo nổi Ame-no-Darin làm căn cứ tiếp tế. Nó là một biểu tượng của sự phản loạn...

"Chiếc còn lại tên là Ningyo. Mật danh của Vương Quốc Chính Thống dành cho nó là Mad Cooker. Đó là một Object thế hệ 1 trang bị railgun muối. Lẽ Dĩ nhiên, nó đã được cải tiến độc lập để sở hữu sức mạnh đủ sức đánh bại cả một thế hệ 2."

c1884a48-4091-4afc-9989-36c92094a1bc.jpg

"Railgun muối?"

"Chúng từng là dòng vũ khí chủ đạo trước khi chất siêu dẫn nhiệt độ thấp được ứng dụng thành công vào vũ khí. Nó sử dụng một loại chất lỏng gọi là muối nóng chảy. Khi muối được nung nóng đến 1200 độ C và hóa lỏng, nó có độ dẫn điện gấp 10 lần nước muối thông thường. Loại muối nóng chảy đó có thể được dùng để chế tạo một khẩu railgun rẻ tiền và lạc hậu."

Nguồn nguyên liệu thô vô tận nằm ngay dưới lòng đại dương bên dưới nó.

Với lò phản ứng khổng lồ, nó có thể dễ dàng nung nóng chỗ muối đó. Lý do Quốc Đảo tiếp tục nghiên cứu loại railgun muối lỗi thời này có lẽ là vì họ muốn tận dụng đại dương bao quanh để kéo dài thời gian tác chiến.

"Phiên bản hiện tại tạo ra độ dẫn điện cho đạn bằng cách chế tạo chúng từ nền tảng hơn 90% là muối. Lõi của viên đạn là một chiếc đinh vonfram dài và hẹp mà họ gọi là Ushi-no-Koku. Nó được thiết kế để khối muối vỡ vụn khi bắn, truyền toàn bộ động năng vào thanh vonfram để nó có thể xuyên thủng lớp giáp củ hành của kẻ thù. Việc tiếp tục sử dụng phương thức cũ của đạn pháo xe tăng chính là một ví dụ khác về lối tư duy đáng buồn của Quốc Đảo."

Chỉ cần sở hữu công nghệ lọc và ngưng tụ sắt cùng các kim loại hiếm hòa tan trong đại dương, chiếc Object này có thể chiến đấu vô hạn mà không cần tiếp tế. Xét về khía cạnh thử nghiệm, nó còn nguy hiểm hơn cả một kẻ thù thông thường.

"Như cháu đã biết, mục tiêu ưu tiên là Be Ablaze của tập đoàn lớn thuộc Quốc Đảo. Để kéo dài cuộc nội chiến này và làm kiệt quệ tài chính của chúng, chúng ta cần bảo vệ bên yếu hơn, tấn công bên mạnh hơn, và đưa cả hai bên về trạng thái cân bằng nhất có thể. Nhưng nếu chúng ta đi quá giới hạn, hai Object của Tập Đoàn Tư Bản có thể sẽ hợp tác với nhau để loại bỏ chúng ta. Nói cách khác, không nhất thiết phải đánh bại mục tiêu bằng mọi giá. Chỉ cần nã pháo từ xa và gây ra càng nhiều thiệt hại càng tốt, đồng thời đảm bảo cả ba Object luôn phải dè chừng lẫn nhau."

Chiến tranh hiện đại được quyết định bởi số lượng Object.

Với tỉ lệ một chọi một, một Object sẽ lao vào cận chiến. Với tỉ lệ một chọi ba, nó sẽ nhanh chóng rút lui. Với tư duy đó, việc một Object thứ ba không rõ phe phái gia nhập cuộc chiến sẽ tạo ra áp lực kinh khủng lên Quốc Đảo.

Thông thường, 2 Object của phe Tư bản sẽ bắt tay nhau nếu Vương Quốc Chính Thống tấn công. Nhưng trong nội chiến, chúng không thể tin tưởng nhau. Nếu chúng hợp lực mà bên kia phản bội, một trận chiến một chọi hai là không thể tránh khỏi. Nỗi sợ hãi đó sẽ kìm hãm toàn bộ chiến trường.

"Đã rõ."

Công chúa nói.

"Cháu sẽ duy trì các phát bắn tầm xa từ khoảng cách 10km."

"Chúng ta không cần giải quyết dứt điểm hay theo dõi đến cùng. Chỉ cần ngăn chặn kế hoạch phá hoại quy mô lớn nhắm vào Ame-no-Darin, chúng ta có thể rút lui và quan sát cảnh hỗn loạn từ khoảng cách an toàn. Nếu nội chiến tiếp tục, nó sẽ gây ra thiệt hại nghiêm trọng về mặt kinh tế. Đây vốn dĩ là vấn đề nội bộ của Tập Đoàn Tư bản ngay từ đầu, nên không đáng để chúng ta phải liều mạng ở đây."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!