Dạo này nghẹo Arknights Endfield nên tiến độ bộ nào cx chậm đi
============================================================================
Đó là chuyện sau giờ học.
Yamato bồn chồn khi đứng một mình trước trung tâm thương mại nằm cách ga gần nhất ba trạm tàu.
Ở đó, cậu nhận được một tin nhắn trên điện thoại.
“Tôi đang đến.”
Người gửi là Seira. Cô hẹn cậu ở cửa hàng CD nằm ở tầng 1 của toà nhà này.
Gần trường cũng có cửa hàng CD, nhưng cậu không muốn đến đó vì sợ có thể bị bắt gặp bởi học sinh cùng trường. Chính cậu là người đề nghị gặp ở một cửa hàng xa hơn để tránh bị người khác hiểu lầm.
Quanh tòa nhà, Yamato có thể thấy vài học sinh đang mặc đồng phục trường khác, và dù biết là khác trường, điều đó vẫn không khiến cậu cảm thấy thoải mái hơn.
“Xin lỗi đã để cậu đợi.”
Một giọng nói khàn khàn lọt vào tai cậu, và cậu quay lại thì thấy Seira đang đứng đó.
Vì đi thẳng từ trường đến nên cô vẫn còn đang mặc đồng phục.
Cô chắc chắn đã rời lớp trước cậu, nhưng việc Seira lại đến muộn hơn cậu hẳn là do cô ấy bị lạc.
“Xin lỗi vì đã bắt cậu chiều theo sự ích kỷ của tôi nhé.”
“Không, tớ không ngại đi cùng cậu đâu. Vào thôi.”
Khi cả hai bước vào cửa hàng, thứ đầu tiên đập vào mắt cặp đôi là những cái kệ chứa nhiều chiếc đĩa CD mới ra.
Có rất nhiều màn hình quảng cáo, một khu vực dành cho các bài hát nổi tiếng được trang trí bằng các đạo cụ thủ công, và thậm chí có cả khu vực dành cho những chiếc đĩa CD được nhân viên đề xuất cho khách hàng.
“Tớ cứ tưởng cửa hàng CD gần nhà tớ đã có nhiều loại lắm rồi, nhưng chỗ này đúng là tuyệt thật đấy.”
“Ừ. Nào, lối này.”
Tim Yamato bắt đầu đập nhanh hơn khi Seira tự nhiên nắm lấy tay cậu.
Thêm vào đó, những học sinh đi ngang qua nhìn chằm chằm vào cậu với vẻ ghen tị, điều đó khiến cậu cảm thấy xấu hổ hơn nữa.
Tuy nhiên, Seira dường như không nhận ra điều này.
Cô đi quanh cửa hàng, dường như chẳng bận tâm đến những ánh mắt xung quanh, giống như một đứa trẻ ngây thơ và phấn khích. Yamato có thể thấy cô ấy thực sự yêu âm nhạc,
và điều đó khiến cậu mỉm cười.
Có vẻ cô đang tìm một bài hát mới của một ban nhạc indie. Thể loại bài hát này không phải thứ Yamato quen thuộc, nhưng khi thấy cô vui vẻ đeo tai nghe lên, cậu tò mò không biết đó là loại bài hát gì.
“─Cậu muốn nghe thử không?”
Khi nhận thấy ánh mắt tò mò của Yamato, Seira hỏi cậu.
Khi Yamato gật đầu thành thật, Seira tháo chiếc tai nghe đang đeo ra rồi chụp lên đầu Yamato.
Khi họ lại gần nhau, cơ thể họ gần đến mức có thể chạm vào nhau, và một mùi hương ngọt ngào, dịu nhẹ bay đến chỗ cậu. Yamato tự hỏi liệu đây có phải mùi dầu gội của cô không.
Thêm vào đó, chiếc tai nghe có vẻ còn hơi ấm. Gương mặt Yamato rạng rỡ khi nhận ra Seira vừa mới đeo chúng thì một tiếng nổ chói tai làm cậu điếc đặc.
“Oa!?”
“A, xin lỗi, tôi chưa vặn nhỏ âm lượng.”
Đầu Yamato vẫn còn ong ong vì âm lượng quá lớn, lớn đến mức cậu tưởng màng nhĩ mình sắp vỡ tung.
Khi tôi lườm cô đầy oán trách, Seira chắp tay lại mà không chút hối lỗi.
Khi âm lượng được hạ xuống, giọng của ca sĩ cuối cùng cũng vang lên...
Ngay cả khi đã nghe một lúc, Yamato vẫn không thể phân biệt được nó hay hay dở.
Nghe như họ chỉ đang gào thét. Có vài đoạn nghe khá ngầu, nhưng lời bài hát hiếm khi nghe rõ và không phải thứ cậu có thể thấy thích thú.
Seira, người đang đứng cạnh cậu, mấp máy môi hỏi, “sao hả?” Yamato hoàn toàn
không biết phải trả lời thế nào.
Đó là bài hát Seira thích và mong đợi đã lâu. Nếu có thể, cậu muốn hùa theo
Seira để cô ấy nghĩ tôi là một chàng trai có cùng gu âm nhạc.
Tuy nhiên, Yamato cảm thấy việc ép buộc bản thân đồng tình với cô ấy không phải là cách hay.
Cậu biết mình sẽ hối hận nếu không đối mặt thẳng thắn với cô.
Vì vậy, Yamato gạt bỏ sự việc hùa thoe khỏi suy nghĩ, tháo
tai nghe ra và trả lời trung thực.
“Thú thật là tớ không hiểu lắm. Có lẽ vì tớ chưa tiếp xúc nhiều với loại nhạc này…”
“Fufu, nghe có lý đấy. Tôi cũng chẳng hiểu lắm.”
Yamato lại bối rối khi thấy Seira cười khúc khích.
“Nhưng Shirase muốn mua cái này mà, đúng không?”
“Ừ, đúng vậy. Tôi đang nghe đài radio thì bài này phát lên và lúc đấy tôi nghĩ nghe cũng được.”
“ ‘Nghe cũng được’, nhưng cậu không thực sự biết nó là cái gì. Thế mà rốt cuộc cậu vẫn mua sao?”
“Tôi sẽ mua. Tôi biết là nó sẽ hay mà.”
“Wao...”
Cậu không chắc về cách cô ấy đánh giá mọi thứ hay cô ấy thích cái gì nữa... Yamato thở dài.
Rồi, Seira hỏi một câu trong khi nhìn vào mặt Yamato.
“Có thứ gì Yamato muốn không? Dạo này cậu có thích bài hát nào không?”
“Bài hát tớ thích hả?”
Bản chất Yamato không phải là người hay nghe nhạc. Không có ban nhạc nào cậu theo dõi, cũng chẳng có ca sĩ nào cậu thích đủ để giới thiệu cho người khác.
Hôm nọ đi karaoke với Seira, bọn họ đã hát các bài Vocaloid, nhưng đó chỉ là vì cậu thích chúng hơn bất kỳ thể loại nào khác. Cậu không đặc biệt am hiểu về âm nhạc.
Nếu có một bài hát cứ văng vẳng trong tai Yamato đến mức cậu không thể không ngâm nga dạo gần đây...
“Kiểu như, bài kia kìa?”
Yamato hơi xấu hổ và chỉ tay.
Đó là một góc quảng bá bài hát chủ đề mở đầu của một bộ anime chiếu vào tầm giờ khuya nào đó.
Đó là một bài hát trên đài được hát bởi một ban nhạc có tên là "Những Người Bạn Mơ Hồ", và khi tình cờ xem anime đó, nó đã khiến ch cậu trở nên nghiện nó.
Nếu là Yamato, cậu sẽ không bao giờ nói cho một cô gái cùng lớp biết bài hát yêu thích
của mình là gì, nhưng cậu cảm thấy Seira sẽ không chế giễu cậu, nên cậu đã trả lời.
“Ồ?”
Đúng như tôi dự đoán, Seira không chế giễu cậu mà thay vào đó trông có vẻ ngạc nhiên
khi cô đi về phía khu vực anime.
Trên màn hình hiển thị có một video âm nhạc với một người phụ nữ mặc áo phông hình cá ngừ đang làm một điệu nhảy nào đó mà Seira không hiểu. Cô chăm chú xem nó
Yamato, người không thể không cảm thấy khó chịu trước cảnh tượng đó, đứng cạnh cô và gọi.
“Không phải là tớ hâm mộ nhóm này hay gì đâu, chỉ là tớ tình cờ nghe được và nó khá là gây nghiện thôi…”
“Bài hát thú vị đấy, ra là Yamato thích kiểu nhạc này.”
Seira nhận xét trong khi mắt vẫn dán vào màn hình.
“Không, ý tớ là tớ chỉ thích bài hát thôi... ngoài cái đó ra, tớ không thực sự là fan.”
Trong khi Yamato đang lầm bầm, Seira với tay lấy một chiếc CD.
“Ơ, cậu không định mua cả cái đó chứ?”
“Có. Tôi nghĩ nó khá thú vị.”
“Ồ, được thôi. Tớ rất vui khi nghe vậy.”
Sau khi giới thiệu cho cô ấy, cậu ngạc nhiên là cô ấy thích nó để mà mua nó. Xin nói thêm là cậu cũng chưa có đĩa CD đó.
“Sao cậu không mua đi?”
“Tớ đang hết tiền, nên hôm nay tớ không mua đâu. Xin lỗi vì đã gợi ý nhé.”
“Không sao. Tôi sẽ cho cậu mượn khi nghe xong.”
“Cậu chắc chứ?”
“Tất nhiên.”
Yamato cảm thấy ngại khi mượn, nhưng cậu tự nhủ rằng chuyện bạn bè cho nhau mượn đồ là bình thường.
“Vậy, cảm ơn cậu.”
“Ừm. Tôi ra quầy thanh toán đây.”
“Tớ sẽ đợi bên ngoài.”
Sau khi Seira thanh toán xong, họ không còn việc gì đặc biệt để làm, nên quyết định đi về.
Cậu đến ga quen thuộc sau một chuyến tàu dài và chia tay Seira khi qua cổng soát vé.
Khi chia tay, Yamato quyết định nhắc nhở nhẹ Seira để cô không đi chơi đêm như trước nữa.
“Giờ cũng đến giờ rồi. Nhớ là về thẳng nhà đấy nhé?”
“Tôi biết rồi. Tôi muốn nghe mấy đĩa CD vừa mua.”
“Vậy thì tốt.”
“Cảm ơn vì hôm nay. Bye-bye.”
Yamato vẫy tay lại với Seira, người vừa vẫy tay nhẹ.
Rồi họ quay lưng và bắt đầu bước đi.
─Bíp, bíp, bíp.
Đêm hôm đó, khi Yamato đang xem TV trong phòng khách, điện thoại báo có cuộc gọi đến.
Chắc là mẹ cậu gọi đến... Shirase?
Người gọi không phải mẹ cậu như cậu nghĩ, mà là Seira.
Tôi nuốt nước bọt, tắt TV và ngồi lại xuống ghế sofa.
Với những đầu ngón tay run rẩy, tôi nhấn nút trả lời và ngay lập tức nghe thấy
giọng nói của Seira, mang lại một âm thanh dễ chịu bên tai.
“Alo?”
“Alo, có chuyện gì thế?”
Yamato cố giữ bình tĩnh nhất có thể, nhưng giọng cậu vẫn nghe có vẻ căng thẳng. Trái lại, Seira tiếp tục nói chuyện với giọng điệu bình thường.
“Trăng đẹp thật. Cậu có nhìn thấy nó không?”
“Hả? Ồ, chờ chút.”
Bối rối, Yamato đi ra ban công và thấy một vầng trăng tròn đang tỏa sáng trên bầu trời đêm.
“Trăng tròn đẹp thật nhỉ? Cậu đang ở đâu thế? Có khi nào cậu đang ở ngoài không?”
Khi Yamato hỏi cô về điều đó, Seira trả lời kèm một tiếng thở dài.
“Tôi đang ở ngoài hiên nhà.”
“Chà, vậy thì được.”
Nhẹ nhõm, Yamato tò mò tại sao cô lại gọi.
“Cậu gọi để rủ tớ ngắm trăng tròn à?”
“Đó là một phần, nhưng tôi cũng muốn hỏi cậu một chuyện.”
“Chuyện gì?”
Rồi, sau một thoáng im lặng.
“—Chúng ta là bạn~, có lẽ chúng ta là bạn~, ngày mai chúng ta vẫn sẽ là bạn~… ♪”
Seira bắt đầu hát.
Đó là lời bài hát anime mà Yamato đã giới thiệu, và Seira hát phần còn lại của bài hát bằng một giọng tuyệt vời.
Cô hát những đoạn lời hài hước nhưng dễ thương mà không chút ngượng ngùng, và khi
kết thúc điệp khúc đầu tiên, cô nói, “tạm thời thế đã.”
Suốt lúc đó, Yamato đứng một mình ngoài ban công trong sự đau đớn và tuyệt vọng.
(Chết tiệt, cậu dễ thương quá đấy... cậu gọi tớ chỉ để bắt tớ nghe cái này thôi sao?)
“Này, cậu có đang nghe không đấy?”
“Ơ, ừ, tớ đang nghe. Tớ chỉ đang ngưỡng mộ rằng Shirase hát hay thế nào thôi.”
“Vậy thì tốt.”
“Nhưng thật ngạc nhiên là cậu đã thuộc lòng rồi. Cậu hát tuyệt lắm luôn.”
“Tôi đã bật lặp lại từ lúc về nhà và thậm chí hát cả trong lúc tắm, nên tôi thuộc nhanh lắm. Vậy nên tôi gọi cho Yamato để hát cho cậu nghe.”
Vậy nghĩa là Seira đã tắm xong rồi.
Yamato nuốt nước bọt khi tưởng tượng ra cảnh đó.
“...Cẩn thận kẻo cảm lạnh đấy.”
Yamato nói một câu nghiêm túc để cô không nhìn thấu những suy nghĩ đen tối của mình, và Seira cười khúc khích qua điện thoại.
“Tôi sấy tóc ngay rồi nên không sao đâu. Gió đêm giờ mát lắm.”
Cô ấy nói đúng, trời xuân vào đêm thật ấm áp, và gió cũng rất dễ chịu.
“Nhưng Yamato có xu hướng hay lo lắng và quan tâm thái quá nhỉ?”
“Xin lỗi vì tớ nhỏ nhen thế nhé.”
“Và vặn vẹo nữa.”
“Cậu nói tớ á? Cậu thì mù đường.”
“Đó không phải là vấn đề lúc này. Hoặc có lẽ tôi nên nói là tôi không mù đường.”
Sau khi tranh cãi như chúng tôi thường làm, chúng tôi im lặng vài giây.
“Phụt.”
Yamato bật cười, và Seira cũng cười theo.
“Tranh luận qua điện thoại cũng buồn cười nhỉ. Cứ như tôi đang ở nhà còn Yamato thì ở ngay bên cạnh vậy.”
“Đúng thật. Giống hệt như khi chúng ta đối mặt nhau.”
Nói là vậy, nhưng tim Yamato vẫn đập nhanh từ nãy giờ.
“Tôi cảm thấy muốn đi karaoke quá. Đi bây giờ luôn không?”
Yamato suýt chút nữa đã đồng ý với lời mời hấp dẫn đó, nhưng cậu vẫn giữ được lý trí của mình.
“Không, hôm nay đừng đi. Nếu đi bây giờ, chúng ta sẽ lại thức đến sáng mất.”
“Thật á? Tôi sẽ ổn nếu chúng ta chỉ hát hai tiếng rồi về.”
“Hai tiếng có đủ không?”
“...Chắc là có?”
Khi cô trả lời bằng một câu hỏi, rõ ràng là cô không tự tin vào quyết tâm của mình.
“Cậu sẽ không bao giờ làm được đâu... Tớ chưa nói rõ với cậu, nhưng tớ không phải người hay đi chơi đêm nên tớ sẽ phải từ chối lời mời của cậu, chúng ta sẽ nói chuyện này vào lúc khác nhé. Dù sao thì, nếu cậu muốn đi đến thế, chúng ta có thể đi sau giờ học ngày mai.”
Yamato phản đối ý tưởng đi chơi đêm muộn. Cậu định nói với cô điều đó, nhưng cậu cảm thấy nói qua điện thoại không tiện, nên quyết định sẽ giải quyết vấn đề đó sau.
“Chà, tôi không chịu nổi karaoke vào buổi chiều đâu, nên tôi xin kiếu.”
“Tớ không nghĩ có nhiều khác biệt đâu, vì cậu hát trong phòng riêng mà. Hơn nữa, buổi chiều rẻ hơn, nên ví tớ sẽ được tha.”
“Tâm trạng khác nhau mà. Dù sao thì, tôi xin kiếu.”
Seira khăng khăng đòi hát vào đêm muộn. Cô hẳn phải rất kỹ tính về chuyện đó.
Khi chúng tôi nói chuyện, tôi nhận ra mình có thể sẽ không có cơ hội đi karaoke với Seira lần tới, vì cô ấy chỉ muốn đi chơi đêm.
Yamato không chắc liệu mình có nên phản đối việc đi chơi đêm hay không, vì cậu không muốn mất cơ hội đi karaoke với cô.
“...Có lẽ chúng ta có thể đi karaoke vào dịp khác.”
“Tôi đoán vậy. Thôi, tôi không còn chuyện gì để nói nữa, nên tôi cúp máy đây.”
“Ồ, được rồi, ừm. Tớ xin lỗi về chuyện đó...”
“Hửm, sao cậu lại xin lỗi? Tôi không hiểu.”
Khi Yamato nghe thấy tiếng Seira cười vui vẻ, cậu nhẹ nhõm hơn hẳn.
Tôi cứ tưởng mình đã làm Seira buồn khi từ chối lời mời đi karaoke, nhưng có vẻ cô ấy không bận tâm lắm.
“Gặp cậu sau nhé.”
Seira nói lời tạm biệt, và kết thúc cuộc gọi.
Yamato đứng ngẩn ngơ ngoài ban công một lúc lâu, giọng nói của cô vẫn còn
vang vọng bên tai.
Hôm sau, vào giờ nghỉ trưa.
Yamato, một chàng trai được gọi là “kẻ cô độc”, lôi hộp cơm trưa mẹ làm từ trong cặp ra trong khi đắn đo xem hôm nay nên ngồi ăn ở đâu.
“Vất vả rồi. Tôi ngồi cùng được không?”
Trong khi khen ngợi, Seira mời cậu ăn trưa.
Đây chính xác là điều Yamato muốn nói khi bảo rằng cô ấy không bận tâm việc bị người khác nhìn thấy.
Sau khi làm cả lớp học ồn ào im bặt trong tích tắc, cô vẫn nghiêng đầu một cách dễ thương.
Tuy nhiên, nếu cậu quá rụt rè, cậu sẽ chỉ càng bị cuốn theo cô ấy.
Yamato đoán rằng bồn chồn cũng chẳng ích gì nữa, nên cậu cầm hộp cơm và rời khỏi chỗ ngồi.
“...Vậy sang chỗ khác đi.”
Khi Yamato chuẩn bị rời khỏi lớp, cậu bất chợt bắt gặp ánh mắt của Eita, và cậu ta
ra dấu ok rồi nháy mắt, khiến cậu cảm thấy cảm giác thèm ăn giảm đi đáng kể.
Chỉ có vài nơi trong trường mà bạn có thể ăn mà không bị người khác nhìn thấy.
Kết quả là, Yamato lại lên sân thượng.
Dưới tiết trời nắng đẹp dễ chịu, Yamato và Seira ngồi xuống bóng râm gần bể nước.
“Ồ, hộp cơm trông tuyệt quá!”
Seira thốt lên đầy ngưỡng mộ khi Yamato mở hộp cơm trưa.
Hộp cơm của Yamato gồm cơm chiên, trứng rán, thịt viên, rau chân vịt, và ngưu bàng xào.
Hơn một nửa hộp cơm là đồ thừa từ tối qua, nhưng thế này vẫn tốt hơn bình thường vì đôi khi cậu chỉ có cơm rắc gia vị.
Chắc hôm nay mẹ đang có tâm trạng tốt.
So với hộp cơm của Yamato, bữa trưa của Seira trông khá thảm thương.
Cậu có thể biết từ cái túi cửa hàng tiện lợi cô đang mang theo là cô chỉ định ăn một ổ bánh mì cho bữa trưa hôm nay. Và chỉ có một hộp trà sữa giấy, phải nói là không đủ cho bữa trưa của một nữ sinh trung học đang tuổi ăn tuổi lớn.
“Cậu có muốn ăn một chút của tớ không? Nếu cậu không ngại đồ thừa từ hôm qua...”
Khi Yamato bày tỏ sự quan tâm, Seira vui vẻ chỉ vào miếng trứng rán. Có vẻ cô không ăn kiêng hay gì cả.
“Tôi mượn đũa của cậu được không?”
“Hả?”
Yamato mới nhận ra.
Seira chỉ có bánh mì mua ở cửa hàng tiện lợi, nên trong trường hợp này, Yamato sẽ phải cho cô mượn đũa.
Tất nhiên, Yamato chỉ có đũa cho một người.
...Vậy, nếu thế này, họ sẽ có một “nụ hôn gián tiếp”.
Ngay khi nhận thức được điều đó, cậu lập tức cảm thấy xấu hổ và bối rối không biết phải làm gì.
Seira gật đầu một cái rồi bốc miếng trứng rán bằng tay không, có lẽ vì cô thấy vẻ mặt luống cuống của Yamato.
“Tôi biết thế này là mất lịch sự, nhưng hãy tha lỗi nhé.”
Nói xong, Seira cắn một miếng trứng.
“Hừm, ngon đấy. Nêm nếm khá ngọt. Yamato làm món này à?”
“Không, mẹ tớ làm đấy. Tớ làm món ngưu bàng xào.”
“Tôi ăn một miếng món đó nữa được không?”
“Ừ, được chứ.”
Seira bốc một miếng ngưu bàng và vui vẻ nói, “ngon quá~” ngay khi
vừa bỏ vào miệng.
“Xin lỗi vì đã mời cậu ăn mà tớ lại không cho cậu mượn đũa.”
“Không sao đâu. Đó là kiểu lo lắng của cậu à? Tôi không thực sự bận tâm đâu. Nên đừng
lo.”
Những lời nói thản nhiên dường như không chứa đựng bất kỳ cảm giác xấu hổ hay e thẹn nào.
Thật khó để biết liệu cô có coi Yamato là người khác giới, hay cô vốn dĩ chẳng quan tâm đến những chuyện như vậy ngay từ đầu.
“Tớ hiểu rồi. Tớ sẽ không lo về chuyện đó nữa.”
Thế nên cậu cố hết sức giữ bình tĩnh khi trả lời.
Sau đó, họ tiếp tục ăn trong im lặng một lúc.
“Nhân tiện, sao hôm nay cậu lại rủ tớ ăn trưa thế?”
Yamato, người không chịu nổi bầu không khí im ắng này, đã hỏi điều khiến cậu băn khoăn nãy giờ.
“Hửm? Không có lý do gì đặc biệt cả.”
“Th-thật á?”
“Ồ, nhưng cậu định nói gì đó với tôi khi tôi gọi cậu hôm qua, đúng không? Chuyện đó có thể đang làm cậu bận tâm.”
Cậu đoán cô đang ám chỉ lúc Yamato định nhắc nhở cô về việc đi chơi đêm.
Cậu muốn tiếp tục đi karaoke với cô, và dù tự hỏi có nên nói hay không, Yamato quyết định nói chuyện với cô về việc đó.
“Xin lỗi Shirase, nhưng tớ phản đối việc đi chơi đêm muộn. Đó là điều tớ muốn nói với cậu.”
“Tại sao?”
Không phải cô tức giận hay thất vọng, mà Seira thực sự muốn nghe ý kiến của Yamato.
Do đó, Yamato vẫn giữ bình tĩnh và tiếp tục.
“Đơn giản vì nó nguy hiểm. Cậu không bao giờ biết chuyện gì có thể xảy ra khi là con gái đi một mình, và Shirase thì lại nổi bật. Hơn nữa, cậu không muốn bị bắt đâu.”
“Ý cậu là tôi nên rủ Yamato đi cùng?”
“Không, vẫn nguy hiểm. Giống như lần trước khi tớ dính vào đám côn đồ,
có lẽ có nhiều thứ tớ không thể giải quyết ngay cả khi tớ đi cùng cậu...”
Nếu Yamato nói những điều như thế này, Seira có thể sẽ ngạc nhiên. Cô ấy có thể nghĩ rằng cậu là kẻ phiền phức và ngừng chơi với cậu.
Nhưng cậu cảm thấy mình có nghĩa vụ phải nói với cô ấy. Sau khi đi dạo quanh thành phố vào ban đêm, Yamato nhận ra nó không chỉ vui mà còn nguy hiểm.
Thêm vào đó, sự cố với đám côn đồ đã khiến cậu nhận ra mình bất lực thế nào. Dù Seira có giỏi tự vệ đến đâu, cô cũng khó lòng đối phó với nhiều người cùng lúc.
Đáp lại sự lo lắng của Yamato, Seira dường như có suy nghĩ riêng.
Cô nghiêng đầu do dự, rồi dựa lưng vào tường và vươn vai.
“Được rồi, tôi sẽ cố gắng kiềm chế hết mức có thể. Tôi sẽ cố không ra ngoài quá khuya.”
Sắc thái mơ hồ của những từ “hết mức có thể” và “quá khuya” thốt ra từ miệng cô khiến Yamato cảm thấy nhẹ nhõm trong giây lát, dù cậu vẫn còn chút lo lắng.
“Sẽ thật tuyệt nếu cậu làm được thế. Xin lỗi, nghe cứ như tớ đang thuyết giáo cậu vậy.”
“Không, tôi biết cậu đang lo cho tôi mà. Cảm ơn nhé.”
Seira nhẹ nhàng mỉm cười với cậu.
Nụ cười của cô dễ thương và đáng yêu đến mức Yamato thấy xấu hổ.
“À, nhân tiện, Shirase luôn mua bữa trưa ở cửa hàng tiện lợi à?”
Để che giấu sự xấu hổ, Yamato buộc phải chuyển chủ đề.
“Ừm. Tôi sống một mình, nên tôi không thực sự tự nấu ăn. Tôi luôn mua đồ ăn vào buổi sáng, và tôi không thèm ăn lắm vào bữa trưa, nên khẩu phần luôn ít.”
“Ra vậy, Shirase sống một mình. Thảo nào cậu có thể đi chơi khuya như vậy.”
Yamato nhận ra sau khi nói xong rằng cậu lại một lần nữa đề cập đến chủ đề đi chơi đêm.
Cậu tò mò hơn về lý do tại sao một nữ sinh trung học như Seira lại sống một mình và tự hỏi liệu có ổn không khi hỏi cô về điều đó, điều này có thể dẫn đến một quyết định sai lầm.
“Lúc đó Yamato cũng ở ngoài mà.”
Seira chỉ ra với vẻ mặt tỉnh bơ. Tuy nhiên, có vẻ cô không giận.
“Tớ đói và muốn ăn bánh bao, nên tớ ra ngoài mua một cái. Tớ định về nhà ngay sau đó mà.”
Cậu biết nghe có vẻ như đang viện cớ, nhưng tất cả đều là sự thật. Vào ngày hôm đó,
Yamato chỉ định đến cửa hàng tiện lợi gần nhà để mua bánh bao.
Chính ở đó cậu tình cờ thấy Seira đang đi dạo.
“Nhưng khi thấy tôi đi một mình trên phố vào ban đêm, cậu đã không thể mặc kệ tôi. Cậu nghiêm túc đến bất ngờ đấy.”
“Như cậu thấy đấy, tớ rất nghiêm túc. Chà, lúc đó tớ thực sự tò mò về cậu vào lúc đó, nên tớ quyết định tiếp cận cậu.”
“Fufu, thế vậy Yamato không nghiêm túc như tôi nghĩ nữa rồi.”
“Chắc thế”
Yamato nghĩ rằng mình có thể có máu khổ dâm, rằng cậu thấy vui khi bị bảo là không nghiêm túc...
Rồi Seira ngước nhìn bầu trời và nói với ánh mắt xa xăm.
“Nhưng tôi thực sự rất vui vì Yamato đã đi cùng tôi lúc đó. Nhờ có cậu, gần đây tôi đã rất vui.”
Đó là một đức tính tốt của cô khi có thể nói những điều như vậy mà không xấu hổ.
Khía cạnh này của cô thật chói lọi trong mắt Yamato, và dù cậu ngưỡng mộ nó, cậu không thể ép mình hành động giống như vậy.
Vì thế, Yamato che giấu sự xấu hổ thay vì thành thật.
“Chà, miễn là cậu không phạm pháp, tớ sẽ đi chơi với cậu bất cứ lúc nào từ giờ trở đi.”
“Vậy thì từ giờ cậu có thể đi cùng tôi vào mỗi bữa trưa vì đi chơi với Yamato rất vui, cộng thêm đồ ăn rất ngon nữa.”
Như thể sự xấu hổ của Yamato là vô nghĩa, Seira vui vẻ đưa ra lời đề nghị.
“Tớ không ngại, nhưng có khi nào cậu thực sự nhắm đến bữa trưa mẹ tớ làm không?”
“A, lộ liễu thế sao? Lần sau tôi sẽ mang đũa của mình theo.”
“Biết ngay mà...”
Thật dễ thương khi cô không phủ nhận điều đó. Yamato đành lấy tay che khuôn mặt đang xấu hổ của mình lại.
Đúng lúc đó, chuông reo. Thời điểm tiếng chuông vang lên là một sự cứu rỗi cho Yamato.
“Đã hết giờ rồi sao?”
“Ừ, về thôi. Tớ thực sự không muốn bị gọi tên lần nữa đâu.”
Seira gật đầu đồng ý, và rồi hai người họ quay trở lại lớp học.
0 Bình luận