Web Novel

Chương 11: Thỉnh cầu của Cyril

Chương 11: Thỉnh cầu của Cyril

 “Hừm, chẳng hiểu gì cả.”

Đến một căn phòng trống sau giờ học, hả?

Nếu đây là manga hay game, thì ắt hẳn sẽ là một màn tỏ tình của Cyril. Nhưng ngay cả tôi cũng biết chuyện đó sẽ chẳng bao giờ xảy ra ngoài đời thực.

Không phải là tôi chưa bao giờ được yêu thích, dù sao cũng là một Đại Hiền Giả khi còn trẻ mà. Nhưng tôi mới chỉ ở học viện này được hai ngày, và vẻ mặt nghiêm túc của Cyril cho tôi biết chuyện này chẳng liên quan gì đến yêu đương cả.

“Một cuộc tư vấn tâm lý nghiêm túc, hay có lẽ em ấy đã phát hiện ra hành vi sai trái nào đó của giáo viên hoặc học sinh chăng.”

Ngay trước đó em ấy có hỏi liệu tôi có nhượng bộ trước quyền lực hay không, nên chắc là vậy rồi. Em ấy khen kiến thức của tôi ấn tượng, nhưng kiến thức về ma cụ của chính em ấy cũng vượt xa học sinh thông thường.

Chỉ là đoán mò thôi, nhưng có lẽ em ấy muốn theo đuổi sự nghiệp trong lĩnh vực đó, nhưng gia đình lại ngăn cấm. Một tiểu thư quý tộc mà muốn làm việc với ma cụ thì chắc chắn sẽ bị cấm đoán.

Nếu đúng là vậy, thì tôi muốn ủng hộ em ấy. Dù có vấn đề về địa vị và gia đình, nhưng không ai có quyền cản trở ước mơ của một người trẻ tuổi cả.

“Thôi, mai nghe em ấy nói sao đã.”

 

“…Này, hôm nay có tới hai mươi cái đơn khiếu nại gửi đến đấy. Cậu rốt cuộc làm cái quái gì trong lớp thế hả?!”

Tối hôm đó, y như hôm qua, Anon lại xuất hiện tại phòng tôi ở ký túc xá giáo viên. Tôi đang tận hưởng khoái cảm tột đỉnh của một cốc bia lạnh và một bữa ăn ngon sau một ngày làm việc vất vả.

…Cậu ấy rảnh rỗi hơn tôi nghĩ sao?

“Bọn họ làm việc năng suất ghê nhỉ? Đừng lo, tớ chỉ ném vài viên phấn vào mấy đứa ranh con và gọi tên đám nhóc Lớp S thôi. Chẳng có gì to tát cả.”

“…Cậu có bị ngốc không đấy? Hôm nay có một lá đơn từ nhà Hầu tước.”

“Ừ, tớ cũng gọi thẳng tên Garieru. Nó bảo cho phép, thế mà lại đi gửi đơn khiếu nại ngay trong ngày… đúng là một thằng nhóc nhỏ nhen.”

“Tạm thời thì vẫn ổn, nhưng nếu cứ tiếp diễn thế này thì sẽ thành vấn đề đấy, ngay cả với cậu, Gil à.”

“Vậy là cuộc chiến thi gan với lũ nhóc, hả? Đừng lo, các lớp của tớ bắt đầu vào nề nếp hơn rồi, nên tớ đang định chuyển sang giải quyết các vấn đề khác sớm đây.”

Vấn đề duy nhất còn lại là làm gì với Lớp S, nhưng tôi cũng đã quen dần với việc dạy học ở học viện này rồi. Tôi có chút thời gian rảnh vào các tiết trống, nên tôi sẽ bắt đầu hành động.

Meria có vẻ cũng có chuyện muốn nói. Tôi nên xem xét vụ đó.

“…Cậu nhiệt huyết đến bất ngờ đấy, Gil.”

“Thì ừ. Cảm giác như bản năng dạy học ngày xưa của tớ đang trỗi dậy một chút. Có những học sinh thực sự nghiêm túc muốn học ma thuật. Vai trò của một giáo viên, của một người lớn, là mở đường cho họ. Ít nhất, tớ sẽ dọn sạch mọi chướng ngại vật ngáng đường lũ trẻ.”

Vì Cyril, vì Meria, và vì những học sinh có động lực khác, tôi sẽ phá bỏ những bức tường địa vị xã hội lố bịch và cả những giáo viên dung túng cho nó.

“…Tớ rất cảm kích sự nhiệt tình của cậu, nhưng tớ sẽ không bao giờ tha thứ nếu cậu dám động tay động chân với nữ sinh đâu đấy!”

“Tớ đang có phút giây nghiêm túc hiếm hoi mà…”

…Tự nhiên cậu ấy nói cái quái gì thế?

“Tớ đang cực kỳ nghiêm túc đấy! Chúng có thể đang ở độ tuổi kết hôn, nhưng nếu cậu chạm vào một nữ sinh, thì không chỉ mất việc đâu. Tớ sẽ tự tay giết cậu đấy!”

“Còn lâu tớ mới làm thế, bà cô già này! Tớ cuối cùng cũng có chút động lực, nên nghe tớ nói nghiêm túc một lần đi!”

Thật tình, tôi đang có hứng mà cậu ấy lại phán một câu như vậy.

Nói cho rõ thì ở đất nước này, mười lăm tuổi là có thể kết hôn. Nghe nói thậm chí có học sinh còn kết hôn ngay khi đang đi học.

Nhưng với tôi, nghiên cứu ma thuật còn thú vị hơn nhiều so với việc tốn thời gian tán tỉnh phụ nữ!

◆ ◇ ◆ ◇ ◆

“Được rồi, các tiết học ngày thứ ba với lớp A và C đã xong. Vấn đề là Lớp S ngày mai…”

Các tiết học hôm nay kết thúc mà không có sự cố nào.

Cũng giống như với đám ranh con Lớp B hôm qua, vẫn có vài đứa quậy phá, nhưng những viên đạn phấn của tôi đã khiến chúng câm nín. Nhờ đó, hầu như không còn học sinh nào dám làm loạn và gây ảnh hưởng đến người khác trong lớp của tôi nữa.

Nhưng chắc chúng vẫn gây rắc rối ở các lớp khác. Đây sẽ là một cuộc chiến dài hơi đây.

“Được rồi, phòng kho chắc nằm cuối hành lang này.”

Đúng như lời hứa, tôi đi đến phòng kho ở tầng ba khu nhà học vào lúc bốn giờ sau khi tan học.

“Hả, tên giáo viên tạm?!”

“Ông làm gì ở đây?!”

Trước cửa phòng kho được cho là không sử dụng, hai nam sinh đang đứng gác.

“Hừm, Roff và Luis từ Lớp 1-S. Hai đứa làm gì ở đây thế?”

Bọn chúng là những học sinh lúc nào cũng kè kè bên cạnh Garieru nhà Hầu tước.

“…Chậc, làm sao giờ?”

“Làm sao là làm sao? Thì làm như đã được dặn thôi. Này ông thầy, xin lỗi nhé, nhưng phòng này đang có người dùng, nên ông đi chỗ khác đi.”

“Phòng kho đang có người dùng ư? Ta chưa nghe thấy thông báo gì về việc đó cả. Mà dù có thì ta cũng chỉ cần lấy vài món đồ thôi.”

Tôi không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng chúng đang che giấu điều gì đó. Chắc chắn đây là chuyện mà Cyril muốn nhờ.

“Ông không hiểu tiếng người à, ông thầy? Ta bảo cút đi!”

“Garieru-sama của Nhà Hầu tước Marceno đang sử dụng phòng này! Một tên giáo viên tạm thời quèn mà dám chống lại một Hầu tước sao?!”

“…Có vẻ các ngươi có thứ gì đó không muốn cho ta thấy. Xin lỗi, nhưng ta sẽ đi qua.”

“N-Này, đứng lại!”

“Cái quái gì thế, cứ cút đi như mấy giáo viên khác đi!”

Hai đứa chúng nó cố dùng ma thuật để ngăn tôi tiến lên.

Tiếc cho chúng, ma thuật kiểu đó chẳng cản nổi tôi, và cái danh Hầu tước cũng thế.

“Guaaaaaah!”

“Làm ơn… tha cho bọn tôi đi!”

Khi tôi chạm tay vào cửa phòng kho, tiếng hét thất thanh của một nam sinh và giọng van xin của một nữ sinh vang lên từ bên trong.

Và rồi, tôi cuối cùng cũng hiểu ra tình hình.

 

 

 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!