“G-Galiel-sama?!”
“N-Này! Giáo viên mà được phép dùng nhục hình sao?!” Một trong những tên tùy tùng của cậu ta la lên.
“Sao gọi là nhục hình được. Trò ấy tự trúng phép của mình mà, đúng không?”
Đó đơn giản chỉ là tự vệ chính đáng thôi. Tấn công tôi, giáo viên của mình, dù chỉ là giáo viên tạm thời, thì cậu ta mong đợi kết cục gì chứ?
Chắc tại là con trai Bá tước nên trước giờ thằng nhóc làm gì cũng trót lọt, nhưng tôi thì sẽ không ngần ngại bật lại đâu.
Thực tế thì việc sử dụng ma thuật bừa bãi là đủ để bị đình chỉ, nếu không muốn nói là đuổi học thẳng cổ. Nhưng vì đây là lần đầu, và cậu ta cũng đã tự ăn đòn bởi chính phép thuật của mình, nên tạm thời tôi sẽ bỏ qua.
“Phép đó cũng chẳng mạnh lắm đâu, chắc không bị thương nghiêm trọng gì. Mau đưa trò ấy xuống phòng y tế đi.”
“Khốn kiếp... Ông sẽ phải trả giá!”
“Bọn này sẽ khiến ông bị đuổi việc!”
“Ư...”
Bỏ lại mấy lời đe dọa kiểu phản diện tép riu, hai tên tùy tùng dìu Galiel đi về phía phòng y tế.
Thật tình, mới bắt đầu đã thế này thì chặng đường phía trước còn gian nan lắm đây.
“Giờ mấy kẻ to mồm đi rồi, yên tĩnh hơn hẳn rồi nhỉ. Trước tiên, về chỗ ngồi đi.”
“…”
Chứng kiến màn trao đổi vừa rồi, đám học sinh còn lại ngoan ngoãn ngồi xuống.
Có vẻ việc khiến con trai Bá tước câm nín cũng có chút tác dụng.
“Được rồi, vào lớp thôi. Nghe giảng hay không là việc của các trò, nhưng nếu làm ồn gây ảnh hưởng đến tiết học, phấn của tôi sẽ bay thẳng vào mặt không thương tiếc đâu.”
Phấn và bảng đen cũng tồn tại ở thế giới này.
Nói trước là tôi thấy trừng phạt thể xác một chút cũng chấp nhận được. Trẻ con thời nay được chiều quá sinh hư. Tốt nhất là dạy cho chúng biết từ sớm rằng làm sai thì phải chịu hậu quả, giống như ngày xưa ấy.
Tất nhiên, tôi cực lực phản đối mấy kiểu trừng phạt quá đà hay huấn luyện kiểu “tinh thần thép” lỗi thời, như bắt chạy thục mạng dưới nắng hè mà không cho uống nước.
“…Giáo sư Geek. Em có một yêu cầu.”
Ngay khi tôi tưởng mình cuối cùng cũng có thể bắt đầu bài giảng, một nữ sinh giơ tay.
Em ấy có mái tóc dài gợn sóng màu nâu đỏ và vẻ mặt nghiêm nghị trên khuôn mặt ưa nhìn.
“Hừm, còn tùy xem yêu cầu là gì đã. Để xem nào, tên trò là…”
“…Tên em là Cyril.”
“Cyril thuộc nhà Tử tước Racquel phải không? À, nói trước luôn: Tôi sẽ gọi tên của tất cả mọi người, bất kể giới tính hay địa vị.”
“…”
Các học sinh khác đưa mắt nhìn nhau.
Một trong những tôn chỉ của học viện là địa vị không quan trọng trong việc học ma thuật. Và ở thế giới này, gọi nhau bằng tên riêng chứ không phải họ là chuyện bình thường.
Nếu tôi nhớ không nhầm, ở thế giới cũ của tôi, thời nay ai cũng phải gọi kèm hậu tố “-san” bất kể nam nữ. Hoặc có lẽ việc gọi thẳng tên riêng là điều bị người ta kiêng kỵ.
“…Ừm, Giáo sư Geek, thầy biết tên của tất cả học sinh trong lớp này sao?”
“Biết chứ, Cyril. Và để tôi sửa lại một chút. Tôi không chỉ biết tên lớp này, mà biết tên của toàn bộ học sinh và giảng viên trong cái học viện này.”
“…”
Đám học sinh lại nhìn nhau lần nữa.
À, chắc chúng thấy lạ khi tôi trả lời kèm cả tên gia tộc trong khi con bé chỉ nói tên riêng. Tôi tin rằng nhớ tên những người lịch sự gọi mình là ‘Giáo sư’ là phép tắc tối thiểu để thể hiện sự tôn trọng. Dù ban đầu chỉ là xã giao.
Hồi còn ở thế giới cũ, trí nhớ của tôi không tốt lắm, nên phải mất một thời gian mới nhớ hết mặt và tên. Nhưng cơ thể ở thế giới này lại có trí nhớ siêu phàm.
Thêm nữa, ma thuật thế giới này đòi hỏi phải ghi nhớ lượng thông tin khổng lồ. Trí nhớ tôi tự nhiên tốt lên nhờ việc liên tục nghiên cứu.
“Chắc vài người vẫn còn nghi ngờ, nhưng từ từ rồi sẽ thấy. Vậy, yêu cầu của trò là gì?”
“Giáo sư Geek, thầy có thể biểu diễn năng lực cho chúng em xem được không? Em nhập học vào ngôi trường lịch sử này với kỳ vọng rất cao, nhưng thú thật, chất lượng giáo viên quá thấp. Giáo viên Ma thuật Phòng thủ trước đây thậm chí còn kém kỹ năng hơn cả em, một học sinh năm nhất. Cứ đà này, em nghĩ mình tự học còn tốt hơn.”
Việc này khiến tôi đau đầu thật…
Không phải vì lời nói của Cyril, mà là vì chất lượng giáo viên tệ đến mức khiến học sinh phải thốt ra những lời đó. Đúng như Anon nói, mọi thứ đã hoàn toàn khác so với khi tôi còn theo học hơn mười năm trước.
Đúng là ở thế giới này có những người giỏi ma thuật từ khi còn rất trẻ, nhưng để giáo viên thua cả học sinh năm nhất trong chính môn mình dạy thì hoàn toàn không thể chấp nhận được…
“Hiểu rồi. Đó chắc chắn là trách nhiệm của học viện. Nếu trò tin rằng tự học hiệu quả hơn thì cứ việc làm thế. Suy cho cùng, giáo viên không chịu trách nhiệm cho cuộc đời trò đâu. Cứ coi chúng tôi là công cụ, thấy hữu ích thì dùng.”
“…”
Những lời lẽ chẳng giống giáo viên chút nào của tôi khiến ngay cả Cyril cũng câm nín.
Ở thế giới cũ, tôi quan niệm học sinh nên chăm chú nghe giảng mọi tiết học. Kiến thức nào cũng có ích theo cách nào đó.
Tuy nhiên, ma thuật thế giới này cần tài năng, và thông tin sai lệch thì đầy rẫy. Đã thế còn dính dáng đến địa vị, hối lộ, chính trị, khiến đôi khi những kẻ bất tài chẳng có chút kỹ năng thực tế nào lại đi làm giáo viên.
Tôi có thể thông cảm với suy nghĩ của Cyril rằng thà tự học còn hơn ngồi nghe một giáo viên vô dụng giảng bài.
Cyril là một trong những người đầu tiên nhận ra phép Khuếch đại của tôi và dùng ma thuật bảo vệ tai. Và khi tôi bước vào lớp, không giống đám nhãi ranh ồn ào kia, em ấy đang lặng lẽ tự học. Theo kinh nghiệm của tôi, những học sinh như thế này sẽ tự mình thành công thôi.
“Dẫu vậy, tôi sẽ tự ái nếu trò đánh đồng tôi với đám giáo viên bất tài đó đấy. Hôm nay lẽ ra là buổi giảng lý thuyết cho tiết đầu tiên, nhưng coi như màn ra mắt, chúng ta sẽ chuyển sang thực hành.”
Tôi cứ tưởng cái phép phản đòn lúc nãy là đủ để giới thiệu rồi chứ, nhưng xem ra người tiền nhiệm của tôi bất tài đến mức chuyện đó chẳng thấm vào đâu.
3 Bình luận
tiếp ik