Welp, tôi đéo bt dịch tên con này sang tiếng việt sao cho hay nên giữ nguyên vậy.
__________
“…Tôi nghĩ chúng ta nên có một cuộc trò chuyện trước cái đã. Đừng vội vàng kết luận như vậy chứ”
“Thật sao? Đó là tất cả những gì ngươi có thể nói vào lúc này ư?”
Tôi lùi lại một bước khỏi cánh cửa, cảm giác sợ hãi lạnh toát chạy dọc sống lưng tôi. Đôi mắt con quái vật lóe lên sự tàn độc và dục vọng khi ả nhìn xuống tôi, nụ cười nhuốm máu vẫn thường trực trên môi.
Mẹ kiếp.
Ăn cứt rồi.
“Đợi đã… đợi đã.”
“…”
“Tôi xin lỗi vì đã bắn cô được chưa?”
Nghe tôi nói, người phụ nữ cao lớn khẽ nghiêng đầu, mái tóc đen dài rũ xuống che khuất khuôn mặt.
“Người biết mà...”
Ả không hề chớp mắt. Nãy giờ ả chưa chớp mắt lấy một lần.
“Rằng ta sẽ giết ngươi ngay sau khi ta hoàn thành việc cưỡng bức ngươi. Ngươi tò mò về sau đó nữa ư? Ta tất nhiên là sẽ ăn thịt ngươi rồi sau đó rồi.”
“Ồ.”
“Mà thực ra, thứ tự cũng không quan trọng lắm đâu.”
“Tôi hiểu rồi.”
Người đàn bà chậm rãi cúi người, vươn cánh tay ra và thô bạo túm lấy tóc tôi.
Tôi bị ép phải ngửa mặt lên.
Tôi đối đầu trực diện với con quái vật trước mắt.
Nếu có một điều gì đó an ủi, thì đó là việc nó đang mang hình hài của một cô gái xinh đẹp. Một vẻ đẹp kỳ dị, siêu thực, với những đường nét thanh tú tương phản hoàn toàn với sự đen ngòm của đôi mắt và mái tóc.
“Ngươi sẽ cần phải đánh răng đấy.”
Ah hah. Ah hah hah hah ha.
Tiếng cười thật kỳ lạ.
Đó là một âm thanh không tự nhiên, như thể phải cố tình cử động lưỡi mới phát ra được, nhưng nghe vẫn như thể ả đang thực sự tận hưởng tình huống này.
Ah ha, ah ha ha ha ha, ah hah ha…
Đôi mắt ấy không một chút dao động trong khi vẫn đang mỉm cười.
“...”
Nhưng tôi chỉ nhìn về phía trước với ánh mắt trống rỗng, nhìn xuyên qua cả con quái vật để đọc những dòng chữ đang hiện ra trong tầm nhìn.
[Bạn đã chạm trán một con quái vật mới!] [Miss Intruder] [Một ký sinh trùng có sở thích lệch lạc với thịt người.] [Độ thiện cảm hiện tại: Trìu mến] [Gợi ý: Cô ta thích được đối xử như một công chúa.]
Ký sinh trùng à?, hèn gì.
Điều đó giải thích tại sao lại có một khối thịt hồng nhung nhúc, vặn vẹo khi tôi bắn vào mặt ả. Có vẻ như "Kẻ Xâm Nhập" là một loại ký sinh đang khoác lên mình lớp da của con người.
Mà cái độ thiện cảm này là sao đây?
[Độ thiện cảm: Độ yêu thích của mục tiêu dành cho bạn.] [Biểu đồ thiện cảm] [(Thù địch) ??? <- ??? <- ??? <- Bình thường -> Trìu mến -> ??? -> ??? (Thân thiện)] (Các giai đoạn đánh dấu '???' sẽ được mở khóa sau khi hoàn thành các điều kiện).
Đáp lại suy nghĩ của tôi, hệ thống hiển thị những dòng phản hồi mới.
Nhưng nếu con quái vật này được cho đã ở giai đoạn "trìu mến" vậy tại sao ả lại muốn giết và ăn thịt tôi chứ?
[Quái vật có cách thể hiện tình cảm khác với con người.]
…
À thì. Nghe cũng hợp lý đấy chứ.
“Ngươi muốn ta bắt đầu từ đâu… và kết thúc như thế nào đây?”
Tình cảnh hiện tại có vẻ hơi vô vọng rồi, phải không?
Vũ khí thông thường như khẩu súng của tôi dường như không có tác dụng. Tôi cũng chẳng được ban cho sức mạnh hay năng lực đặc biệt nào để hạ gục cái con này. Ả đã tóm được tôi rồi nên việc bị kết liễu chỉ còn là vấn đề thời gian.
À.
Mình sắp chết rồi, phải không?
“Nào. Anh chàng đẹp trai. Ta không hỏi lại ngươi lần nữa đâu.”
Có vẻ tôi sắp bị giết rồi.
Nhưng, tôi không thể chấp nhận điều đó.
Lý trí, kinh nghiệm và kiến thức mà tôi tích lũy suốt cả cuộc đời hoàn toàn phủ nhận kết cục này. Tuy nhiên, như thể đang cười nhạo sự trốn tránh thực tại của tôi, một tiếng chuông vang lên.
Ting~
Những dòng chữ trắng hiện ra giữa không trung.
[Đừng tuyệt vọng, kẻ sát gái.] [Bạn là người duy nhất trên thế giới sở hữu hệ thống Casanova.]
[Miss Intruder] Hứng thú: 4/10 Chán nản: 3/10 Khó chịu: 8/10 [Nếu bất kỳ chỉ số nào chạm mức tối đa, vâng, ngươi chắc chắn sẽ chết.]
“…”
Tôi cạn lời.
[Nhưng.] [Đừng bỏ cuộc.] [Tôi tin rằng, vì đó là cậu, cậu có thể làm được.]
“Lựa chọn của ngươi không thể đơn giản hơn được nữa đâu.”
[Chỉ số khó chịu của Miss Intruder đã tăng thêm 1 điểm.]
… Hóa ra là vậy sao.
Lời độc thoại của tôi tiếp tục vang vọng trong tâm trí đang dần rời rạc.
Giống như một diễn viên quên lời trên sân khấu và cứ lặp đi lặp lại câu thoại cuối cùng của mình.
Tôi cắn môi. Vị máu lan tỏa trong khoang miệng. Vị tanh tao sống động ấy đã kéo ý thức tôi trở về với thực tại. Trước mặt tôi là một con quái vật điên rồ với nụ cười rộng ngoác trên mặt.
Dù muốn hay không—
Tôi đã ở trong tình cảnh này rồi.
Não tôi bắt đầu huy động toàn bộ neuron thần kinh để nghĩ ra cách thoát khỏi tình cảnh này.
“Ngươi thực sự không định trả lời ta sao?”
“…”
Làm thế nào để thoát khỏi bàn tay ác quỷ của con quái vật này đây?
Tôi hiện đang bị bắt giữ. Nếu cứ tiếp tục thế này, tôi sẽ bị cưỡng bức, bị giết và bị ăn thịt. Theo một thứ tự ngẫu nhiên nào đó. Dù có vắt kiệt chất xám, tôi cũng chỉ nghĩ đến những kết cục thảm hại.
Ngay cả khi tôi gào lên "Xin hãy tha cho tôi!", tôi sẽ rất biết ơn nếu chỉ nhận lại một cái cười khẩy.
Tôi không thể trông chờ vào sự nhân từ của quái vật.
Nói cách khác.
Tôi chỉ có thể dựa vào năng lực của chính mình để vượt qua chướng ngại này.
“Nếu ngươi đang thử thách lòng kiên nhẫn của ta…”
“Này, quý cô xinh đẹp.”
tôi đã hạ quyết tâm.
“Đừng giết tôi vội.”
“Tại sao?”
“Vì chúng ta phải đi hẹn hò trước đã.”
Nụ cười trên mặt ả thắt lại, khóe miệng nhếch lên và kéo dài ra tận mang tai.
“Nghĩ mà xem.”
Tôi nhẹ nhàng và cẩn thận đặt tay mình lên cánh tay đang túm tóc của mình.
“Làm mọi thứ ngay lập tức thì chẳng có gì vui cả. Cô là một cô gái thông minh, chắc hẳn cô cũng hiểu điều đó chứ?”
“...”
“Hãy để chúng ta hiểu nhau hơn… và thân mật hơn. Điều đó sẽ khiến thành quả cuối cùng trở nên thú vị hơn nhiều.”
Lần đầu tiên, mắt trái của con quái vật giật giật dù chỉ một chút xíu thôi.
Không nhiều nhưng bấy nhiêu đó là đủ để hệ thống phản hồi.
[Hứng thú tăng 2 điểm.] [Chán nản giảm 1 điểm.] [Khó chịu giảm 3 điểm.]
Nếu cô nghĩ tôi sẽ chết dễ dàng như vậy, thì cô lầm to rồi.
Vì vậy, đã đến lúc bắt đầu trò chơi mạo hiểm này rồi. Làm ả hứng thú vừa đủ, nhưng không được quá đà.
Những ngón tay vốn đã biến thành móng vuốt của ả hơi nới lỏng khỏi tóc tôi. Không đủ để trốn thoát nhưng đủ để tôi hít thở thoải mái hơn một chút.
“…Một buổi hẹn hò.”
Con quái vật chậm rãi liếm môi, đôi mắt đảo quanh một cách quái dị.
“Thú vị. Thú vị, thú vị, thú vị.”
[Hứng thú tăng 1 điểm.]
Tôi ép mình giữ vẻ mặt thản nhiên, dù nhịp tim đang tăng lên theo từng giây.
“Nếu thấy thú vị như vậy, sao cô không tự mình trải nghiệm đi?”
Kẻ Xâm Nhập rướn người lại gần. Khuôn mặt ả giờ chỉ còn cách tôi vài centimet, và ở cự ly gần thế này, tôi có thể thấy làn da ả nhợt nhạt và trong suốt như thủy tinh.
“Ngươi nghĩ kéo dài thời gian sẽ cứu được ngươi sao?”
Ả thì thầm, giọng nói như dải lụa mượt mà kéo lê trên đống thủy tinh vỡ.
“Sao tôi lại phải kéo dài thời gian chứ?”
Đôi mắt đen không còn con ngươi của ả híp lại.
“Sau tất cả thì…”
Tôi nhớ lại gợi ý mà hệ thống đã cho trước đó. Đại loại là cô ta thích được đối xử như một công chúa trong truyện cổ tích.
Tôi khẽ nhắm mắt, nở một nụ cười dịu dàng tỏa sáng. Tôi luôn được khen là đẹp trai, và chỉ đến lúc này, tôi mới cầu nguyện rằng vẻ ngoài đó đủ sức để làm lay chuyển tình thế.
“...Tôi đã yêu cô sâu đậm mất rồi.”
“...”
“Nói ra thì hơi xấu hổ, nhưng tôi luôn bị thu hút bởi những người có 'tâm hồn' nhân hậu. Chưa kể, cô trông vô cùng lộng lẫy nữa."
Con quái vật nhìn tôi bằng đôi mắt sâu thẳm.
Thật là rợn người quá đi mà.
“...Mmm.”
Cơ thể ả bắt đầu run rẩy, một sắc hồng đỏ rực hiện lên trên khuôn mặt nhợt nhạt. Đôi mắt ả mở to, vài lọn tóc của ả cọ vào mũi tôi khi ả rướn tới phía trước.
“Haaah, ta quả không lầm. Ngươi chắc chắn sẽ… rất ngon lành.”
Ả ở gần đến mức tôi có thể ngửi thấy mùi của ả. Một sự pha trộn giữa mùi sắt và mùi ngọt lịm đến phát nôn của phụ nữ.
“Chúng ta sẽ làm gì trong cái… ‘buổi hẹn hò’ này của ngươi đây?”
Đôi mắt con quái vật chợt nheo lại khi ả đặt câu hỏi. Móng tay ả lướt nhẹ trên má tôi. Cảm giác như một mảnh xương đã được đánh bóng.
Tôi nuốt nước bọt.
“Trước tiên. Hãy để thả tôi ra trước cái đã.”
Một nhịp lặng.
Rồi, thật ngạc nhiên, ả buông tóc tôi ra.
Tôi loạng choạng lùi lại, suýt nữa thì ngã quỵ, còn kịp tựa vào tường thì con quái vật đó đã giữ tôi lại. Ả chỉ đứng nhìn, đầu nghiêng nghiêng với đôi mắt to tròn như một con cú.
“Ngươi thật thú vị.”
“Tôi rất vui vì cô nghĩ thế.”
[Chán nản giảm 1 điểm.] [Khó chịu giảm 3 điểm.]
“Thưa quý cô.”
Tôi bước tới một bước, nụ cười quyết tâm hiện rõ trên khuôn mặt. Tôi đưa một bàn tay ra phía trước, hơi cúi người, hành xử lịch sự nhất có thể như một quý ông.
“Liệu tôi có thể mạn phép hỏi, tên cô là gì không, thưa tiểu thư?”
“Irene. Ngươi có thể gọi ta là Irene.”
[Chúc mừng!] [Bạn đã vượt qua cơn khủng hoảng bằng tài hùng biện xảo quyệt.]
Tôi đã vượt qua được cuộc khủng hoảng, ít nhất là vào lúc này.
Nói cách khác, điều đó có nghĩa là nếu tôi không nói dối "Irene" một cách trắng trợn như vậy, tôi đã thực sự bị xiên thịt rồi. Lời nhận xét thừa thãi của hệ thống khiến tôi lạnh sống lưng.
Sống hay chết. Đó là câu hỏi lớn nhất lúc này.
Tôi mới chỉ vượt qua được chướng ngại đầu tiên thôi.
Bằng bất cứ giá nào, tôi cũng phải sống sót.
“Vậy thì, tôi xin phép được dẫn đường, thưa tiểu thư Irene.”
11 Bình luận
Địt mẹ hệ thống 🙃🙃🙃Không tán thì chết mà tán thì cũng chết🙃🙃🙃