Novel

Chương 3

Chương 3

Để khởi đầu ngày tận thế cũng như ăn mừng cái "hệ thống" vô dụng đến cực điểm mà tôi vừa nhận được, tôi quyết định lập ra ba lời thề.

[1. Không làm việc.]

[2. Không kết bạn.]

[3. Không kết hôn.]

"...Hoàn hảo."

Tôi tự cảm động trước những gì mình vừa viết ra.

Tôi tự hỏi liệu khi Pythagoras tìm ra định luật toán học, ông ấy có xúc động đến phát nghẹn như tôi lúc này không.

Đầu tiên, không làm việc. Điều này rõ rành rành như ban ngày rồi.

Tôi nghe nói trên đời có những kẻ thích hưởng thụ "thành quả của lao động". Ơn giời, tôi không phải hạng biến thái khổ dâm đó. Thêm nữa, tận thế đến rồi, tôi khá chắc là thị trường việc làm cũng chẳng còn tồn tại đâu.

Thứ hai, không kết bạn.

Cũng hiển nhiên nốt.

Thế giới này chỉ toàn những kẻ đâm sau lưng hoặc những kẻ "có tiềm năng" đâm sau lưng. Tình bạn chỉ là một giấc mơ hão huyền, một ảo ảnh, một sản phẩm của trí tưởng tượng. Miễn tranh luận nhé.

Thứ ba, không kết hôn.

Đây là điều quan trọng nhất.

Từ tất cả các mối quan hệ trong quá khứ, cộng thêm việc xem hàng tá phim tâm lý tình cảm từ hồi còn là một đứa trẻ, tôi đã đi đến một kết luận cực kỳ nghiêm túc:

Kết hôn là một hành động điên rồ.

Cái gọi là "tình yêu đích thực" hoàn toàn là những lời lừa đảo rẻ tiền. Tình yêu chẳng qua là một cách giết người đã được biến tướng trở nên nhẹ nhàng hơn. Về bản chất, nó cũng chỉ là sự chiếm hữu và dục vọng.

Nếu các người có ý kiến khác thì cứ tự nhiên. Đi mà tận hưởng cuộc sống hôn nhân rạng rỡ và tươi đẹp của các người đi. Tuy nhiên, nếu suy nghĩ kỹ thì việc không kết hôn giúp bạn loại bỏ hoàn toàn nguy cơ bị cắm sừng và bị đâm sau lưng. Chỉ riêng điều đó thôi đã là một lợi ích khổng lồ rồi, đúng không?

Tôi thừa hận mình là một kẻ bi quan.

Nhưng tin tôi đi, ban đầu tôi không như thế này đâu. Vốn dĩ tôi cực kỳ tích cực, đôi mắt lấp lánh mơ ước trở thành một thành viên có ích cho xã hội. Cụ thể là tôi vẫn như vậy cho đến tận... một ngày trước. Ngay sau khi chứng kiến một thiên thần và Chúa trời hành xử như lũ đại ca giang hồ tuổi dậy thì tôi đã lịch sự đem tất cả hy vọng và ước mơ của mình vứt vào thùng rác tái chế.

Đúng vậy, thế giới này là một bi kịch. Dù bạn có bực bội thì cũng có làm được cái gì đâu cơ chứ.

Buồn thế là đủ rồi, đi uống bia thôi.

Thế là, tôi bắt đầu cuộc sống tận thế tự tại của mình bằng cách đi đến cửa hàng tiện lợi và mua sáu mươi lon bia.

Cô nhân viên nhìn tôi với ánh mắt kiểu: "Xin lỗi, tôi không có ý can thiệp đâu nhưng anh mua nhiều như vậy có ổn không đấy?". Tôi thầm cảm ơn sự quan tâm sâu sắc của cô gái rồi ngầu lòi quẹt thẻ.

Thì sao chứ. Nhào hết vô đây! Một mình tôi cân hết!

Tôi bật nắp một lon bia, vừa đi bộ về nhà vừa quan sát cảnh tượng đổ nát xung quanh. Ô tô đâm sầm vào các tòa nhà, lửa cháy không ngừng trên các cao ốc và người dân bị truy đuổi bởi những sinh vật quái dị.

Tôi mở lon bia thứ hai và lầm bầm:

"Mà nghĩ lại thì, cô thu ngân kia trông cũng hơi lạ."

Nhưng tôi nhanh chóng gạt phắt ý nghĩ đó đi, khóa chặt cửa và chặn mọi lối vào căn hộ của mình.

Tạm biệt lao động. Tạm biệt thế giới. Tạm biệt tận thế.

Tôi sẽ đi đến một nơi tuyệt diệu phía sau màn hình máy tính.

Nếu các người không muốn tôi trở thành một thằng NEET, thì đáng lẽ các người nên cho tôi một cái "hệ thống" tử tế chứ, lũ khốn.

Adieu. (Tạm biệt)

Chớp mắt đã ba ngày trôi qua.

Tôi đã chơi tất cả những trò chơi điện tử mà mình không có thời gian tận hưởng suốt bốn năm qua.

"Đây mới là sống chứ..."

Tôi lặng lẽ rơi nước mắt vì xúc động.

Xung quanh tôi chất đầy những túi rác mà tôi lười đi vứt, còn chiếc bàn đặt màn hình máy tính thì trông đặc biệt "ấn tượng".

"Đế chế mì ly rỗng" và "Cộng hòa lon bia không" đang chinh phạt lục địa mặt bàn, nổ ra chiến tranh thế giới và vẽ nên đủ loại biên giới hình học. Trong thế giới này, tôi chính là đấng tối cao. Nếu bên đế chế thất thế, tôi sẽ thêm một ly mì. Nếu bên Cộng hòa gặp nguy, tôi sẽ bồi thêm một lon bia. Không quá lời khi nói rằng chính nhờ tôi mà sự cân bằng trên lục địa này mới được giữ vững...

Ngay lúc đó, chiếc tivi bỗng nhiên tự hoạt động, một đoạn video lạ lùng bắt đầu phát.

"ĐÂY LÀ THÔNG ĐIỆP TỪ TẬP ĐOÀN VITA."

Trước đó tôi đã thử bật nó vài lần nhưng chỉ thấy toàn nhiễu sóng nên đã bỏ cuộc. Vì vậy tôi khá ngạc nhiên khi thấy tivi đang phát sóng mượt mà như vậy.

[Video hướng dẫn phòng thủ nhà cửa cho công dân trong thời kỳ tận thế.]

Trước khi tôi kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, một bản nhạc giao hưởng chất lượng thấp bắt đầu vang lên chói tai.

[Thân chào các công dân tràn đầy hy vọng và ước mơ! Việc đột ngột rơi vào cảnh tận thế chắc hẳn rất khó khăn đúng không nào?]

"Không, cũng bình thường."

[Đó là lý do vì sao hôm nay, chúng tôi sẽ hướng dẫn cách bảo vệ ngôi nhà của bạn khỏi 'Dị vật'! (MIỄN PHÍ)]

Hai nhân vật Mascot bước ra màn hình theo phong cách hoạt hình. Chúng nắm tay nhau và cúi chào. Một đứa là một trái tim có chân với nụ cười nhếch nhác, đứa kia là một con robot trông có vẻ mệt mỏi.

[Nhưng trước khi bắt đầu!] [Bạn nghĩ tập đoàn Vita là công ty như thế nào?]

"Phiền quá, đéo ai quan tâm cơ chứ."

Tôi định ném cái lon vào tivi để nó im đi, nhưng rồi đổi ý khi nhớ ra món đồ này đáng giá bao nhiêu tiền.

[Bạn nghĩ chúng tôi chỉ sản xuất thuốc bình thường thôi sao? Ôi trời ơi! Thực tế, tập đoàn Vita có thể tạo ra bất cứ thứ gì bạn cần!] [Chúng tôi là một công ty phép thuật thực thụ, chuyên chế tạo các loại thuốc ma thuật!]

Bất thình lình, nhân vật trái tim nháy mắt và giơ ngón trỏ lên.

[Nhưng! Thuốc ma thuật thì cần nguyên liệu ma thuật.] [Nguyên liệu đó chính là... 'Tinh túy Vita'!]

Dòng chữ 'Tinh túy Vita' hiện lên màn hình với màu đỏ đậm, chất lỏng lấp lánh chảy tràn qua tầm mắt tôi cùng với những hình trái tim và ngôi sao hiện ra đầy kịch tính.

[Nếu bạn quan tâm, vui lòng đ?n??? T? X?X? ???X? ? X???? ?? ?? ?]

Âm thanh bắt đầu bị méo tiếng và biến dạng trước khi nhân vật robot vẫy tay, khiến âm nhạc và hình ảnh chuyển cảnh một cách vụng về.

[Hãy bắt đầu với nội dung chính.] [Các nhà nghiên cứu tại Vita Corp đã xác định có hai loại 'Dị vật'.]

Nhân vật trái tim trải ra một cuộn giấy dài, trong khi robot lấy kính và một chiếc gậy ra.

[Thứ nhất, Kẻ Lang Thang. Đây là những con quái vật chuyên rình rập và săn mồi ở bên ngoài.]

Kẻ Lang Thang sao.

Chắc là họ ám chỉ lũ quái vật trên đường phố? Mới hôm nọ, từ ban công, tôi thấy cả một gia đình bị biến thành sương máu bởi một sinh vật khổng lồ có những khuôn mặt người được khâu dọc theo da thịt. Hay ngày trước đó, một khối lập phương đen ngòm đã nghiền nát một người đàn ông thành đống thịt băm.

Lũ Lang Thang đó thực sự kinh dị. Lại thêm một lý do nữa để không ra ngoài!

[Vì đây là video hướng dẫn phòng thủ tại nhà, chúng tôi sẽ bỏ qua thông tin này.] [Tuy nhiên, nếu bạn quan tâm, bạn có thể tìm hiểu thêm trên trang web của chúng tôi chỉ với 999,99 đô la mỗi tháng.]

"Haiz."

[Loại còn lại là Kẻ Xâm Nhập.]

Con robot chỉ vào thực thể hình người, sau đó thò tay vào túi lấy ra một chiếc mặt nạ đeo lên. Nhân vật trái tim liếc nhìn nó một cái rồi tiếp tục nhiệm vụ cầm giấy.

[Hãy cực kỳ thận trọng khi đối phó với Kẻ Xâm Nhập, các công dân thân mến!] [Chúng sẽ cố gắng giết bạn!]

"Gì cơ. Không đời nào."

Tôi lầm bầm mỉa mai. Họ chắc hẳn phải thuê một thiên tài nghìn năm có một mới đúc kết được thông tin quý giá như thế này đấy.

[Những Dị vật này sẽ cải trang thành đồng loại để lừa bạn.] [Đừng sợ! Các nhà nghiên cứu tại Vita Corp đã phát hiện ra một số dấu hiệu để xác định xem người ở cửa nhà bạn có phải là Dị vật hay không!]

Đầu và cánh tay phải của con robot đột ngột phình to như bong bóng.

[A. Các bộ phận cơ thể hoặc chi bất thường.]

Tiếp theo, con robot bị văng đầy sơn đỏ và chân trái của nó bị chém đứt.

[B. Những vết thương đáng nghi.]

Cuối cùng, camera cận cảnh vào mặt con robot. Mắt nó đảo liên tục như điên, làm tôi nhớ đến mấy hạt đậu nhảy tôi hay chơi hồi nhỏ.

[C. Chuyển động thất thường và răng bị ố màu.]

Đoạn video kết thúc bằng cảnh cánh tay của con robot biến thành những ngọn giáo sắc nhọn, nó dùng chúng để đâm xuyên qua nhân vật trái tim và ăn tươi nuốt sống nó.

[Phần hướng dẫn kết thúc tại đây.] [Chúc các công dân may mắn!]

Cạch.

Tôi ném một vỏ lon bia vào tivi. Tại sao ư? Thì, thích thì làm thôi. Đôi khi con người ta cứ hành động mà chẳng cần—

Cốc. Cốc.

"..."

Cốc. Cốc.

Cốc. Cốc. Cốc.

"...Mẹ kiếp."

Chắc là không phải đâu nhỉ?

Tôi chậm rãi tiến lại gần cửa, nơi phát ra tiếng gõ. Nhìn qua lỗ nhìn trên cửa, tôi thấy một hình ảnh mờ ảo của một người phụ nữ trong bộ váy lấm lem.

"C-Có ai không?"

Giọng người phụ nữ nghẹn lại, nhưng tôi vẫn nghe rõ.

"Ờ. Chào."

"Ôi! Ơn giời...!"

Người phụ nữ thở phào nhẹ nhõm khi tựa vào cửa.

"L-Làm ơn cho tôi vào được không? Tôi sống ở ngay cuối hành lang, phòng 403... làm ơn, tôi đang..."

"Sao?"

"Tôi bị... thương nặng lắm."

À. Vậy đó là thứ làm bẩn váy cô ta. Và câu trả lời chắc chắn không phải là sơn hay màu thực phẩm rồi.

"Ồ, dĩ nhiên là tôi sẽ cho cô vào."

"Thật sao? Cảm ơn anh rất nhiều! Anh đúng là người tốt—"

"Nhưng cô trả lời một câu hỏi được không?"

"Dĩ nhiên rồi!"

"Tại sao ngực cô lại to thế?"

Dù hình ảnh có mờ. Dù góc nhìn bị méo mó. Dù tôi đang nheo một mắt lại để nhìn.

Làm quái nào mà ngực một người lại có thể to đến mức đó được chứ!!!

"Thôi bỏ đi, vào đi."

"C-Cảm ơn... cảm ơn anh một lần nữa, anh là cứu tinh của tôi."

Tôi chậm rãi tháo xích và mở các lớp khóa.

"Ờm... thưa anh, tôi có thể đền đáp anh bằng cách nào đây?"

"À thì..."

Tôi mở toang cửa.

Một người phụ nữ cao lớn. Cao hơn tôi rất nhiều, với đồng tử và mái tóc dài dường như có thể hấp thụ bất kì tia sáng nào chiếu vào. Đôi tay đặt lên trên "hai quả dưa hấu" to bất thường cùng đôi mắt tối sầm híp lại thành khe hẹp, và một nụ cười nguy hiểm đầy những chiếc răng ố màu trên mặt. Cô ta trông giống như hiện thân của sự sợ hãi.

683a548649fc020f9484b28f8562552917680148547314597304544.png

[Cảnh báo: Tính mạng của bạn đang gặp nguy hiểm.]

"Cô có thể đền đáp tôi bằng cách..."

"...?"

"Bằng cách xuống địa ngục đi, con quái vật chó chết."

Tôi chĩa súng vào giữa trán cô ta rồi.

ĐOÀNG ĐOÀNG ĐOÀNG ĐOÀNG ĐOÀNG!

Kẻ Xâm Nhập bị bắn văng ra sau theo từng phát đạn, trước khi đổ gục xuống sàn trong vũng máu của chính nó.

"..."

Nhưng không may, cuộc đời vốn chẳng đơn giản thế.

"Ơ kìa, sao anh lại làm thế, anh chàng đẹp trai?"

[Kỹ năng đầu tiên của hệ thống Casanova đã được kích hoạt!]

[Tất cả ác ý sẽ được chuyển hóa thành thiện cảm!]

Nhìn khuôn mặt con quái vật đang tự tái tạo lại, tôi chỉ biết nghiến răng:

"Đ*t mẹ đời L*n"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!