Tôi nhìn sang chiếc túi đựng đàn đang tựa hờ hững bên cạnh, thầm cảm ơn chiếc EOS B500 lấp ló qua phần khóa kéo đang mở. Mọi chuyện cuối cùng đã không diễn ra hoàn hảo, nhưng đó không phải lỗi của nhạc cụ. Thực tế, đó là lỗi của tôi vì đã không thể tạo ra một âm thanh thuyết phục hơn. Buổi session ấy đáng lẽ sẽ còn tuyệt vời hơn nữa nếu tôi có thể tiến bộ hơn.
Còn về tiếng đàn của Rinko...
Vấn đề không phải là âm sắc của cô ấy thiếu sự thanh nhã hay cô ấy thiếu kĩ thuật gì cả.
Thực tế, nó không giống bất kỳ điều gì cô ấy đã nói ngày hôm trước. Đó là bởi vì cô ấy đã tự chối bỏ âm thanh của chính mình. Và đó là một phần của những gì tôi muốn truyền đạt cho cô: hãy trân trọng âm thanh của mình để biết rằng âm thanh đó đủ đẹp để khiến người ta phải phát cuồng.
Nhưng một mình tôi là không đủ. Không chỉ trận đấu của chúng tôi không công bằng với cô ấy, mà cuối cùng, lý do duy nhất khiến tôi thắng là vì cô ấy đã không nhận ra lỗi sai tôi mắc phải ở đoạn cuối.
Tôi chợt nhận ra một điều gì đó
Dãy phím trắng nhô ra từ chiếc túi bên cạnh trông như một nụ cười rạng rỡ, nhưng có cái gì đó bị kẹt giữa chúng, thò ra như một mẩu giấy thừa bị bỏ quên: đó là bản nhạc cho khúc dạo đầu của tôi. Tôi nhớ Rinko đã nguệch ngoạc viết gì đó lên lúc nãy, rồi tôi vội vàng kéo nó ra, mở trang giấy và trải ra trước mặt.
Tôi thấy cổ họng mình nghẹn lại.
Ở đó, nơi góc dưới bên phải của trang giấy, ngay cuối phần coda đang vút cao là một dấu gạch trên một trong những nốt móc tam tư. Rinko là người đã ghi chú điều đó; suy cho cùng, cô ấy đã cầm bản nhạc với cây bút trên tay để đảm bảo tôi không mắc bất kỳ sai lầm nào.
Và dường như cô ấy đã không bỏ sót một lỗi sai duy nhất mà tôi đã mắc phải.
Vậy thì tại sao cô ấy lại không nói gì? Đáng lẽ ra cô ấy đã có thể giành chiến thắng từ tay tôi rồi.
“ Hử? Sao chỉ có Musao ở đây thế này, Rinko-chan đâu rồi?”
Một giọng nói bất thình lình vang lên khiến tôi giật bắn mình. Theo bản năng, tôi cuống cuồng định giấu tờ bản nhạc đi, nhưng may thay đó chỉ là Hanazono-sensei đang bước lên cầu thang.
"Thế rốt cuộc là em thắng đúng không? Chắc chắn là vậy rồi, cái buổi session ban nãy 'nhiệt' thế kia cơ mà. Đó là yêu cầu của em à?"
"Dạ... nó ồn đến thế cơ ạ?"
Dẫu biết dàn loa ấy không thể đẩy công suất quá lớn, nhưng tôi cũng nên lường trước rằng nó vẫn đủ để Hanazono-sensei nghe thấy từ phòng chuẩn bị nhạc cụ ngay phía dưới.
"Này, cái bản mặt đưa đám đó là sao vậy hả? Chắc yêu cầu của em biến thái quá nên bị Rinko táng cho một cú nhớ đời à?
"Cô đừng có vu khống em vào lúc này được không? Nó đang làm hỏng hết dư vị của buổi diễn quý giá mà em đã phải dốc hết sức lực mới có được đây này..."
"Hừm, đúng là một buổi session tuyệt vời thật. Và em đã được chơi cùng con bé đúng không? Nghĩa là cái kế hoạch của em đã thành công mỹ mãn rồi còn gì. Mà sao em trông chẳng vui vẻ gì thế?"
"Vâng, không hẳn... Em không nghĩ đó là một thành công đâu..."
Tôi thú nhận với cô về chuyện Rinko không chỉ không cảm thấy thỏa mãn khi kết thúc, mà cô ấy còn nhận ra lỗi sai của tôi khi đang chơi. Hanazono-sensei liếc nhanh qua dấu gạch trên bản nhạc rồi nhún vai.
"Con bé đã cố tình lờ đi đấy thôi."
"...Hả?"
Tôi quay sang nhìn chằm chằm vào mặt Hanazono-sensei, chớp mắt liên hồi vì bối rối. Một vẻ thất vọng hiện lên trên khuôn mặt cô khi cô ấy bắt đầu giải thích.
"Con bé đã chọn thua cuộc một cách có chủ đích vì muốn được chơi nhạc cho em nghe. Sao em lại không nhận ra một điều hiển nhiên như vậy nhỉ?"
"...Cái gì? Không, chuyện đó... làm sao có thể..."
"Em là một nhạc sĩ mà, đúng không? Dù chỉ là hạng xoàng thôi Musao ạ, nhưng sau mỗi buổi biểu diễn, em luôn có thể cảm nhận được mình đã chơi tốt hay không mà? Đừng để những lời nói hay hành động bên ngoài làm ảnh hưởng đến cảm nhận đó."
Mất một lúc lâu sau, những lời của Hanazono-sensei mới thực sự thấm vào đầu tôi. Cô nói đúng; sao tôi có thể quên được cơ chứ? Mọi thứ thật đơn giản khi tôi nhớ lại điểm mấu chốt quan trọng nhất, đó là âm nhạc chỉ có hai loại: loại mà người ta muốn nghe lại và loại mà người ta chẳng bao giờ muốn nghe lần thứ hai.
Và vào lúc cuối, chính Rinko cũng đã nói thế.
Tôi hy vọng lần tới cậu sẽ làm tốt hơn.
Nói cách khác, chúng tôi có thể làm điều này một lần nữa.
Trong một khoảnh khắc, tôi quên mất mình đang đứng trước mặt giáo viên mà cứ thế ngả lưng xuống sàn nhà đầy bụi bặm, thở phào nhẹ nhõm khi nhìn chằm chằm lên trần nhà. Kết quả tuy vẫn chưa đạt điểm mười tuyệt đối nhưng nếu đó là cái kết, tôi hoàn toàn hài lòng với bản nhạc mình đã viết và nguồn âm thanh mình đã tạo ra suốt mấy đêm thức trắng vừa qua.
Tôi tiếp tục đắm chìm trong dòng suy nghĩ đó cho đến khi Hanazono-sensei thản nhiên dội một gáo nước lạnh
"Thôi, cô rất tiếc phải cắt ngang cuộc vui của em nhưng thầy hiệu phó sắp lên đến đây rồi đấy."
Tôi giật nảy mình, lập tức bật dậy như lò xo.
"Cái gì? Sao lại thế ạ?"
"Họ nghe thấy cái cuộc vui của các em từ tận phòng hội đồng cơ đấy. Rồi thầy hiệu phó ghé qua phòng chuẩn bị vì tưởng cô đang chơi. Cô đã đánh lạc hướng thầy ấy rồi, nhưng thầy ấy vẫn nghi ngờ âm thanh đó phát ra từ sân thượng. Thầy ấy đi rồi nhưng chắc là quay về phòng hội đồng để lấy chìa khóa thôi."
"Thế không phải là thầy ấy sắp đến đây sao?!"
"Thì cô đang cố bảo em chuyện đó đấy thôi."
"Ờ thì, đúng thật, nhưng mà khoan đã, cô bảo là em có thể dùng sân thượng mà. Nghĩa là cô đã xin phép rồi mới phải chứ?"
"Việc gì cô phải tốn công thế làm gì? Cô chỉ tiện tay lấy chìa khóa rồi mở nó ra thôi."
"Chẳng phải cô là giáo viên sao? Tấm gương mẫu mực cho học sinh của cô đâu mất rồi?!"
"Được rồi, đến lúc cô phải chuồn rồi. Mà nhân tiện, nếu có bị bắt thì tốt nhất là em đừng có nhắc đến tên cô đấy nhé."
"Cô có thật sự là giáo viên không vậy?!"
"Ồ, nói ngược lại thì, nếu tự nhận mình là một học sinh nghiêm túc thì em nên sẵn sàng đứng ra chịu trận thay cho giáo viên của mình đi chứ!"
"Phải là ngược lại mới đúng chứ!"
Nhưng tất nhiên, Hanazono-sensei, người chẳng hề có ý định bao che cho tôi, đã nhanh chân đi xuống cầu thang. Tôi vội vàng khoác túi đựng keyboard lên vai phải, tay trái vác theo cái chân đế đã gập lại rồi lảo đảo bước xuống một cách đầy nguy hiểm. Ở cuối cầu thang, tôi thoáng thấy bóng thầy hiệu phó đang đi dọc hành lang về phía mình. Quá hoảng loạn, tôi vội lách mình vào nhà vệ sinh để đợi thầy đi qua. Quả là một phen hú vía mà...
Đêm đó, vai và lưng tôi đau nhức sau khi phải khuân vác đống thiết bị nặng nề đó lên xuống cầu thang. Dù vậy tôi vẫn thức trắng đêm để chỉnh sửa lại bản nhạc của mình.
Chiều ngày hôm sau, tôi đi thẳng đến phòng nhạc ngay sau giờ học, và thấy Rinko đã ngồi đợi sẵn ở đó. Không nói một lời, tôi đưa bản nhạc cho cô ấy. Rinko đón lấy nhưng sau khi liếc sơ qua, cô ấy khẽ khịt mũi.
"Đây là thứ chúng ta đã chơi hôm qua sao? Nó gần như không nhận ra được nếu so với bản gốc cậu viết nữa. Nếu định thay đổi nhiều thế này thì thà cậu viết luôn một bài mới cho xong."
Tôi cảm thấy vui vì cô ấy vẫn nhận ra bản nhạc; mặc dù tôi đã viết lại rất nhiều, nhưng nó vẫn là bản Overture cung La thứ từ hôm qua.
"Ừ thì, cậu thấy đấy, sau khi xem lại, tôi mới nhận ra mình viết tệ đến mức nào. Tôi đã cố nhét vào đống thứ rườm rà mà một nhà soạn nhạc người Ukraine không có thật sẽ làm. Mấy thứ đó hơi quá đà, nên tôi quyết định viết lại theo cách mình muốn thôi."
"Hừm..."
"Được rồi, rồi sao nữa?" Rinko dường như đang hỏi bằng mắt, nhưng tôi không trả lời ngay. Thay vào đó, tôi lo lắng quay mặt đi và cân nhắc những lời định nói trước khi hạ quyết tâm quay lại đối diện với cậu ấy.
"Dù sao thì, ừm, cậu chơi được không? Bản nhạc đó ấy? Tôi có vẻ hơi quá tay với độ khó của nó, chính bản thân tôi cũng chẳng thể tự chơi được."
Đôi mắt Rinko đảo qua đảo lại giữa mặt tôi và bản nhạc. Một lúc sau, cô ấy tiến về phía cây đàn piano đại dương cầm, ngồi xuống ghế và trải bản nhạc ra.
Cô ấy đặt những ngón tay thon dài lên phím đàn và với một nhịp vung đầy dứt khoát, cô ấy bắt đầu chơi.
Tiếng staccato êm ái của nốt nhạc đầu tiên đâm xuyên qua tôi như một chiếc cọc. À, chính là nó, tôi tự nhủ, tận hưởng cái cảm giác nhói đau đến từ tiếng đàn của Rinko. Nó giống như một loại rượu ngoại lạ lẫm khiêu khích đầu lưỡi, một bức tranh hoàn mỹ quyến rũ ánh nhìn, một bi kịch lay động tâm hồn. Đó chính là thứ âm nhạc thuần túy đến từ sự va chạm giữa xương và xương, và nỗi đau ấy chính là minh chứng cho một tác phẩm nghệ thuật thực thụ.
Tôi hối hận vì đã không viết bản nhạc dài hơn, lẽ ra tôi không nên cắt bỏ phần lặp lại, lẽ ra tôi nên thêm thắt để phần coda dài hơn. Vậy mà, khi chúng tôi bắt đầu đến khoảnh khắc tê dại của những nốt cao chót vót, tiếng láy rền cuối cùng ở nốt cao đã xuyên thấu tất cả như những tia nắng ban mai xé toạc màn sương đêm.
Tôi chẳng thể nói được lời nào, ngay cả khi buổi biểu diễn đã kết thúc. Tất cả những gì tôi có thể làm là ngồi im lặng, nhìn trân trân vào đôi bàn tay của Rinko. Cô ấy có vẻ hơi khó xử trước sự im lặng đó, bèn cầm lấy bản nhạc rồi cất vào túi.
"Nó chỉ tốt hơn một chút so với bản trước đó."
Chỉ là 'tốt hơn một chút' thôi sao? Dù vậy, đó dường như là lời khen cao nhất mà cô ấy có thể thốt ra rồi.
"Và tôi cũng ngạc nhiên là phần tremolo cậu đã thay đổi để có thể độc tấu được."
"Đáng ngạc nhiên đến thế sao? Tôi viết bản nhạc này với ý định để ai đó chơi cho tôi nghe mà, nên tất nhiên tôi phải khiến nó có thể chơi một mình được chứ."
"Vậy sao?" Rinko nói, khẽ nghiêng đầu ngạc nhiên dù giọng nói không hề lộ ra chút cảm xúc nào, "Tớ cứ tưởng cậu sẽ viết lại bản nhạc theo kiểu à quatre mains cơ đấy."
"Tại sao tôi phải làm thế?"
"Cậu có thể giả vờ dùng việc chơi chung làm cái cớ để tiếp cận cơ thể tôi, rồi sau đó sẽ tha hồ thực hiện những hành vi tội phạm tình dục thường ngày của mình."
"Tôi sẽ không bao giờ làm chuyện đó! Cái sự vu khống trắng trợn này là sao chứ?!"
"Chẳng phải cậu đã làm điều gì đó tương tự với Hanazono-sensei sao?"
"Đó là ý của cô ấy! Cậu đang buộc tội nhầm người rồi! Với lại, cậu nhớ hôm qua không? Chúng ta chơi cùng nhau, và suốt thời gian đó tôi đã đứng ở phía bên kia bàn phím mà! Tôi chẳng hề ở gần cậu chút nào cả."
"Điều đó thì đúng, và tôi vẫn thấy khó tin thật. Lúc đó, tôi thậm chí còn nghĩ, 'Chà, tên Murase này chẳng chịu tung chiêu gì cả...'"
"Ừm, xin lỗi nhé? Cậu quen bao nhiêu tên Murase vậy hả? Và sao trông cậu có vẻ thất vọng thế?!" Tôi định bồi thêm câu, 'Vẻ mặt vô cảm thường ngày của cậu đâu mất rồi?!' nhưng cuối cùng lại thôi.
"Dù sao thì tôi cũng không muốn cậu bị bắt đâu, nên hãy nhớ giữ đôi tay cho sạch sẽ và đừng có phạm tội tình dục ai khác ngoài tôi kể từ bây giờ."
"Như tôi đã cố giải thích, tôi không..."
Tôi im bặt, ngăn mình không nói thêm lời nào nữa khi những lời của cô ấy vừa kịp đăng ký vào não bộ.
Cô ấy thực sự vừa nói 'ngoài tôi' đấy à? Khoan đã, nghĩa là tôi được phép chạm vào cô ấy hay sao? Ý tôi là, tôi sẽ không làm thế vì đó là tội phạm, nhưng nếu chính chủ cho phép thì nó không còn là tội nữa, đúng không? Mà, điều đó không có nghĩa là tôi có thể làm thế bất cứ lúc nào tôi muốn, nhưng, khoan đã, mình đang nghĩ cái quái gì thế này?!
Mặc kệ hoặc chỉ là không nhận ra sự hỗn loạn trong lòng tôi, Rinko lấy thêm vài bản nhạc khác từ trong túi ra và sắp xếp chúng trên giá đàn.
"Tiếp theo, tôi sẽ chơi bản Piano Sonata No. 21 của Schubert."
"...Hả?"
"Đó là một phần trong chương trình hôm nay. Sẽ mất khá nhiều thời gian đấy, nên tôi khuyên cậu tốt nhất là nên đi vệ sinh ngay bây giờ đi. Tôi sẽ chơi bản Piano Sonata No. 21 của Schubert, Les jeux d’eaux à la Villa d’Este của Liszt, Polonaise No.1 của Chopin và Piano SonataNo. 28 của Beethoven."
Đợi đã, cô ấy định chơi tất cả đống đó sao? Ngay tại đây, ngay lúc này ư? Sẽ mất rất nhiều thời gian để chơi hết đống bản nhạc đó, nhưng điều gì đã khiến cô ấy làm vậy? Ít nhất thì tôi cũng hiểu được điểm chung của chúng.
"...Chẳng phải đây là những bản nhạc... cậu đã chơi trong các cuộc thi, những bài mà... cậu biết đấy?"
"Phải, đây là những bản nhạc mà tôi đã thất bại. Chắc là cậu đã nghe chúng qua mấy cái video đăng tải từ trước rồi nhỉ."
Bị bắt quả tang rồi. Thực tế là tôi đã xem và nghe đi nghe lại tất cả bọn chúng. Thật sự xin lỗi về chuyện đó nhé.
"Và dù việc nghe về những thất bại trong quá khứ của mình thật khó chịu, nhưng việc có những người cứ nghĩ tôi vẫn còn đang hờn dỗi vì những lần thua đó còn làm tôi bực mình hơn. Thế nên mới có buổi hôm nay, tôi sẽ chơi lại tất cả chúng ngay tại đây, ngay lúc này. Hiện tại tôi chắc chắn có thể chơi tốt hơn trước kia!"
Tôi suýt chút nữa thì phì cười nhưng đã kịp nén lại. Tôi chỉnh lại tư thế và ngồi xuống ghế. Tôi ngập ngừng một chút rồi khẽ vỗ tay, ra hiệu cho cô ấy bắt đầu.
Rinko đối mặt với cây đàn, gương mặt cô ấy trở nên bình thản và đầy quyết tâm. Cô ấy đưa tay lên phím đàn trước khi để những ngón tay nhẹ nhàng chìm sâu vào phím. Chương đầu tiên bắt đầu với những nốt nhạc có phương pháp, ngập ngừng, như những gợn sóng hình thành sau những khoảng lặng dài trên mặt nước.
Hai chữ 'cầu nguyện' hiện ra trong tâm trí tôi. Những nốt nhạc từng ám ảnh Rinko như những linh hồn người chết cuối cùng cũng đã buông bỏ, tan biến dưới ánh nắng chiều trong trẻo và dịu dàng.
Và tôi cảm thấy hạnh phúc khi được chứng kiến nghi lễ nhỏ nhoi ấy. Sau tất cả, để Rinko có thể khám phá những âm thanh mới, để tiến bước, trước tiên cô ấy cần phải buông bỏ những gì bản thân vẫn còn cố chấp bám lấy. Nhưng buông bỏ không có nghĩa là chúng sẽ biến mất mãi mãi. Không, một ngày nào đó chúng sẽ trở lại như một tiếng vọng, như cơn mưa xuân làm ướt đôi gò má, như tiếng gọi bạn tình của loài chim, hay như tiếng xào xạc của những mầm non đâm chồi trong tuyết trắng. Và tôi nguyện cầu rằng, khi thời khắc ấy đến tôi sẽ vẫn ở bên cạnh Rinko, để chúng tôi cùng nhau lắng nghe tiếng đàn của cô ấy.
0 Bình luận