Sự suy giảm trong tỉ lệ sinh của rồng có vô số nguyên nhân, nhưng lớn nhất là do bản năng của loài rồng.
Khi chúng còn là những sinh vật hoàn toàn sinh học, bản năng sẽ bảo chúng cần có hậu duệ, nhưng giờ chúng đã tiến hoá thành khoảng 80% trên các tồn tại sinh học.
Cứ thế tự nhiên ham muốn tình dục và mong muốn có con cháu sẽ suy giảm.
Tuy nhuy, vì loài rồng đã có tuổi thọ lớn hơn… kể cả với tỉ lệ sinh thấp, bằng cách nào đọ họ vẫn có thể duy trì được dân số của mình.
Nhưng.
“Thật cô đơn…”
Gần đây, lũ trẻ ít khi tới thăm tôi hơn.
Kể cả những người thằn lằn trước từng đến thăm thường xuyên giờ cũng chỉ đến một lần mỗi năm để dâng thịt. Nhiều nhất cũng chỉ có bảy đứa trẻ đã nhận vảy của tôi là ghé thăm thường xuyên. Đây có phải cảm giác của một người già bị bỏ quên sao?
Nếu có bất cứ thứ gì an ủi tôi chắc chỉ là việc tổng thể hệ sinh thái đã bắt đầu ổn định.
Dân số loài khủng long, thứ mà đã từng đứng trước sự tuyệt chủng đã dần dần hồi phục, và những cuộc xung đột giữa các con rồng và những sự bất hoà trước đó cũng giảm… chà, nó phải đang giảm vì chúng không còn tìm đến mình nữa đúng không?
Số lượng người thằn lằn cũng đang tăng. Sẽ thật tuyệt nếu động vật có vú bắt đầu đa dạng hoá ở một lúc nào đó và người nguyên thuỷ xuất hiện. Hmm….
Thêm nữa, khi tôi đang nhàn rỗi diết thời gian ngắm nhìn tình hình chung của thế giới, tôi bắt đầu cảm thấy buồn ngủ. Tôi đã trải qua vô số sự kiện mệt mỏi, nên việc buồn ngủ cũng là bình thường mà. Phải.
Sau khi viết một ghi chú ở cái hang mà tôi đã ở nói rằng tôi sẽ đi ngủ đông trong một thời gian, tôi di chuyển đến đỉnh của một ngọn núi cao và đào một cái hang lớn.
Ở đây tôi sẽ không bị làm phiền bởi những thứ khác.
Và như vậy, tôi đã bắt đầu cơn ngủ đông đầu tiên của mình.
Chà, mặc dù gọi là ngủ đông nhưng chỉ có cơ thể tôi là ngủ mà thôi, còn tâm trí tôi thì vẫn tỉnh táo.
Tôi cũng nên nắm lấy cơ hội này để hoàn toàn đọc qua các tài liệu trên mạng từ thế giới khác. Thời gian sẽ trôi nhanh theo cách đó.
- - - - - - - - - - - - - - - - - - - -
Đã bao lâu trôi qua kể từ lúc tôi rơi vào giấc ngủ rồi?
“Chiến tranh!!!”
Đột nhiên, một tiếng gầm vang đến tận đỉnh núi nơi tôi đang ngủ.
Chiến tranh? Tại sao đột nhiên lại có chiến tranh? Có phải do người ngoài hành tinh đổ bộ? Hay là do con quái vật đầu bạch tuộc thức dậy từ vực sâu?
Nếu không phải thì… hay là?
Tôi chậm rãi di chuyển cơ thể đã co cứng vì ngủ quá lâu.
Ugh… tôi đã ngủ bao lâu rồi? Tôi phải mất vài ngày chỉ để giãn các cơ của mình ra.
Khi mà cơ thể tôi đã có thể di chuyển một cách mượt mà, tôi lao ra khỏi hang vút lên bầu trời.
“Chuyện quái gì đây?”
Tôi bắt gặp vô số con rồng bay qua bầu trời khè những hơi thở vào nhau.
“Không, chuyện gì thế này? Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?”
Tầm nhìn của tôi tràn ngập sự tàn phá của những con rồng không chỉ sử dụng những đòn khè mà còn tấn công với đuôi, xé toạc những chiếc vảy của nhau với móng vuốt và răng nanh.
Lũ Hắc long chủ yếu là những kẻ bị tấn công, với Xích, Hoàng, và Lam là những người nhắm vào chúng. Tất cả thật hỗn loạn. Và trong tình huống đó….
KWAANG!!!
Một quả cầu lửa bay ra và nổ trên mặt tôi.
Hmm, chỉ hơi ấm mà thôi.
“Một ngân long khổng lồ…? Có lẽ nào?!”
“Có phải là Sáng Thế Long đã biến mất hàng trăm năm trước không?!”
“Sáng Thế Long thì sao! Không được dừng tấn công! Lần này chúng ta sẽ thiêu đốt tất cả lũ hắc thành tro bụi!”
“Sáng Thế Long? Cái tên thật lỗi thời!”
"Ngươi cũng chỉ là một tang tích từ thời xưa cũ mà thôi! Thế giới giờ đã thuộc về Hắc long chúng ta!”
Chậc. Tại sao lũ trẻ này lại thô lỗ vậy? Thật là những con thằn lằn bất kính.
Tôi có thể thấy được bảy đứa trẻ đã nuôi dạy hậu duệ của mình tệ đến mức nào.
“Chúng ta có thể làm gì với Sáng Thế Long chứ?!”
“Ta không biết! Tạm thời cứ phản công đã!”
“Khạc! Né đi!!!”
Một lần nữa, bọn Hắc long vội vàng một né hơi thở rực cháy.
Và hơi thở như đạn lạc lao đến tôi một lần nữa. [note86162]
KWAAANG!!!
Một hơi thở rực cháy có thể ngay lập tức làm tan chảy đá thành dung nham. Nhưng với tôi, nó không khác gì một hơi thở ấm áp cả.
Tuy vậy, vấn đề không phải là đòn tấn công có gây sát thương hay không.
Các ngươi dám… dùng hơi thở tấn công… vào TA? [note86163]
Tôi nhìn tên Xích long đã làm ra đòn tấn công đó vào tôi.
Một con rồng khá lớn. Không phải là một con rồng trẻ còn chưa chín chắn nữa, mà là một tên đã trở thành rồng trưởng thành được một thời gian dài.
Tôi chậm rãi vỗ cánh tiếp cận tên Xích Long đó.
"Hee, heek?!"
Tên Xích long, hoảng sợ khi nhìn thấy hình bóng tôi tiếp cận, tiếp tục dùng những hơi thở. Nhưng những ngọn lửa ấm đó còn chả thể khiến tôi cảm thấy ấm lên chút nào.
“Lũ trẻ thời nay.. không có chút cách ứng xử nào. Bất cẩn thở lửa vào bậc trưởng lão.”
Khi tôi tới gần hơn, tên Xích long hoảng loạn cố gắng bay đi. Nhưng…
“Quá chậm.”
Tôi tóm gọn mặt nó nhanh hơn tốc độ chạy trốn.
“Ifrit đã dạy dỗ lũ trẻ này thật tệ hại. Thật là một cảnh tượng lố bịch.”
"Kuh, kuhuk!"
Tên Xích long vật lộn để thoát ra khỏi bàn tay tôi, nhưng sự phản kháng yếu ớt này còn chả thể làm lay chuyển một móng tay của tôi.
“Ngươi muốn chết à?”
"Krrrgh..."
Từ trong bàn tay, tôi nghe thấy tiếng của một thứ gì đó vị văn xoắn.
Và tiếng rên rỉ của tên Xích long phát ra dần nhỏ lại.
Nhìn vào tên Xích long, tôi nhẹ thở dài và mở bàn tay ra.
Tên xích long, cái đầu của hắn giờ đã nhuốm máu gục xuống
"......"
Sự im lặng lan tỏa quanh chiến trường. Tất cả con mắt đều hướng về tôi, đến mức không có âm thanh gì cả là nhỏ nhất có thể được nghe.
Tôi dang rộng đôi cánh và hướng đến nơi khác.
- - - - - - - - - - - - - - - - - - - -
Nơi mà tôi từng ở. Cái hàng nơi mà lũ rồng sẽ đến để giải quyết khi có tranh chấp. Ngôi nhà của tôi trước khi ngủ đông.
Cái hang đỏ giờ đã hoàn toàn bị chặn bởi vì sự sụp đổ của ngọn núi do cuộc chiến tranh.
Ngôi đền của thằn lằn ở gần đó cũng đã trở thành phế tích.
Ngôi đền mà những người thằn lằn nhỏ bé phải tốn rất nhiều công sức để xây dựng gửi những hòn đá giờ đã nhìn như một đống sỏi.
Tôi nhẹ thở dài và hướng đầu lên bầu trời.
Sự hỗn loạn khi những con rồng va chạm nhau trên không, tấn công lẫn nhau. Mặt đất bị cày xới bởi dư âm của cuộc chiến.
Những cái cây khổng lồ cháy rụi rồi sụp đổ, vô số phòng long và động vật khác mất môi trường sống, chết khi đang chạy trốn, động vật nhỏ cố gắng đào hang để sống sót- một cảnh tượng như bước ra từ địa ngục.
Trong làn sương mù của cánh tượng đỏ, tôi tức giận thở dài và nói nhỏ:
[Dừng lại.]
Những chân ngôn phát ra từ tôi vô thức thấm nhuần ma lực, và tất cả những con rồng nghe thấy tiếng nói ấy để dừng lại và vô lực rơi xuống.
Tôi cảm thấy cực kỳ phiền não. Chuyện quái gì khiến lũ sinh vật chưa chín chắn này phát động chiến tranh chứ?
“Ch-chuyện này?!”
“Cơ thể ta không thể di chuyển…!”
Nhìn xuống lũ rồng đã rơi xuống mặt đất tạo ra vô số miệng hố, tôi nuốt sự tức giân j của mình xuống và nói:
“Chuyện gì đã xảy ra khi ta ngủ hả? Ngươi ở đằng kia. Trả lời ta.”
Tôi nói với một tên Hắc long người đang rên rỉ trong cái hố, tên Hắc long nhìn tôi bảo:
“S-Sáng Thế Long! Làm ơn thu lại sát khí của ngài đi!”
“Ta không hề tỏa ra bất kì sát khí nào.”
“Thế tại sao bọn tôi lại không thể di chuyển?”
Chà, tại sao lại như vậy?
Chẳng lẽ chỉ vì tôi tận hưởng một giấc ngủ, chỉ bị gọi dậy bởi đống tiếng ồn, và phải đối mặt với thế giới mình đã nuôi nấng bị hủy diệt bởi đống hỗn loạn mấy đứa cháu này gây ra?
Chà, có thể là vì lời trực tiếp của tôi.
Tôi cất chân ngôn lên một lần nữa. [note86164]
[Di chuyển.]
Cùng với đó, lũ rồng bất động đang rên rỉ cũng đã được giải thoát.
“Giải thích từ từ lí do tại sao xảy ra chuyện này.”
“T-thì.. nó là một câu chuyện dài…”
“Tóm tắt ngắn gọn.”
“Lũ Hoàng Long bất kính tấn công những con non của chúng tôi! Một đứa trẻ đã bị giết!”
Cái gì? Con non? Khi mà tỉ lệ sinh đã suy giảm và mỗi con rồng đều quý giá?
“Ngươi ở kia, Hoàng. Có phải những gì hắn nói là thật?”
“T-thì…’’
“Nói to lên.”
“Đúng là bọn tôi tấn công những con non của chúng… Nhưng lúc Hắc đã mở rộng lãnh thổ quá mức trước và xâm nhập vào lãnh thổ của bọn tôi!”
Vậy là bọn Hắc xâm phạm lãnh thổ trước, và rồi lũ Hoàng, bị chọc giận bởi việc này đi tấn công những con non?
Vậy tại sao những tộc khác lại can thiệp?
“Ngươi kia, Xích. Lam. Tại sao các ngươi lại tham gia vào cuộc chiến?”
“Tại vì lũ Hắc đã sai! Bọn tôi không thể cứ đứng nhìn chúng gây rắc rối mà cứ ỷ vào quân số của mình được!”
“Chúng thậm mở rộng tầm ảnh hưởng đến tận đại dương. Thật bất công!”
Hmm… vậy cuối cùng nó cũng chỉ là vấn đề lãnh thổ mà thôi.
Tôi thở dài.
[Erebos. Shamash. Ifrit. Tethys. Sylphid. Sagarmatha. Yggdrasil. Xuất hiện trước ta.]
Tôi gọi tên của bảy đứa trẻ, và những người bị gọi trúng được triệu hồi đến chỗ tôi.
"Kugh?! M-Mẹ?!”
“Chuyện gì thế này…? Mẹ?!”
Lũ trẻ đột nhiên bị triệu hồi, hoảng hốt khi nhìn thấy tôi.
“Giải thích. Chuyện gì đã xảy ra khi ta ngủ hả?”
Đối mặt với vẻ mặt vô cùng tức giận của tôi, bảy đứa trẻ không ai dám dễ dàng mở miệng.
3 Bình luận