Một vấn đề đã nảy sinh.
Không phải là một vấn đề nhỏ nữa… mà vấn đề này nghiêm trọng hơn tôi tưởng.
“Mẹ không nghĩ là thời nay có hơi quá nhiều rồng à?”
“Không phải “hơi” thôi đâu.”
Tôi bình luận thêm vào lời cằn nhằn của Ifrit.
Lúc đầu chỉ có tôi, rồi thêm bảy đứa trẻ được sinh ra từ tự nhiên với ý thức riêng, và rồi vô số con rồng được sinh ra từ vảy của chúng- việc đó hoàn toàn ổn nhưng…
Sau vài trăm năm, lũ rồng bắt đầu bắt cặp và đẻ trứng dân số chúng đã lên đến gần con số hàng ngàn.
“Ta chưa bao giờ ngờ được việc lũ khủng long tuyệt chủng đến từ rồng chứ không phải do một thiên thạch.”
Những con rồng được sinh ra sau tôi và bảy đứa trẻ không thể thoát khỏi những giới hạn sinh học, có lẽ vì chúng tiến hóa từ khủng long.
Cơ bản là chúng là những sinh vật cần ăn để tồn tại.
Rồng cần lượng lớn thức ăn để duy trì cơ thể khổng lồ của chúng. Và giờ hàng ngàn những con rồng như vậy đang ở đây.
Đương nhiên con mồi của chúng là những con khủng long to lớn, sinh vật phổ biến nhất trên vùng đất này.
Tôi cho rằng thật may mắn khi chúng không để ý đến những con khủng long nhỏ, người thằn lằn và những động vật có vú nhỏ.
Đằng nào thì với kích thước đó thì chỉ đủ nhét kẽ răng cho rồng mà thôi.
“Ta lo việc suy giảm số lượng cá thể khủng long. Nhưng ta cũng không thể để lũ trẻ chết đói được.”
“Ta đã nghe về việc một vài con rồng đang chết đói vì chúng thua các cuộc chiến giành thức ăn. Khi chúng đến cầu xin sự giúp đỡ, ta đã dùng ma thuật biến những tảng đá lớn thành thịt nhưng…”
Đó là lần đầu tiên tôi sử dụng ma thuật biến đổi để biến đá thành thịt. Tôi làm việc đó vì cảm thấy có lỗi với bọn trẻ với cái bụng đói meo… nhưng thật lòng mà nói, những tảng thịt đó không ngon lắm. Ít mỡ và hơi cứng.
Nhưng những đứa trẻ đã nuốt nó một cách tuyệt vọng.
“Không phải chúng ta cần làm gì đó sao?
Cứ tình hình này tất cả lũ trẻ có thể chết đói mất…”
Tôi hiểu mình cần làm một điều gì đó, nhưng làm gì mới được?
Tôi có nên tạo ra sinh vật mới không? Không được nó sẽ ảnh hưởng đến hệ sinh thái mãi mới ổn định được, khiến mọi thứ loạn lên nữa
Nhưng mọi chuyện đã đủ hỗn loạn với mới rồng tung tăng rồi… vậy… việc đó có còn quan trọng không?
Không, ta không thể biết trước được vấn đề nào sẽ nảy sinh. Hãy cứ coi đó như biện pháp cuối cùng đi. Nếu nó không phải một sinh vật đơn giản như slime thì chắc chắn sẽ có vấn đề xuất hiện.
Thế… hay là tôi biến đổi những con rồng nhỉ? Nhưng việc thay đổi những sinh vật đã được tạo ra rất khó. Không phải là không thể, nhưng… thật lòng thì tôi không muốn làm vậy.
Nếu lũ trẻ chỉ cần quang hợp như cây thì lại đơn giản quá rồi.
Đợi đã, quang hợp sao?
“Người đã nghĩ ra ý tưởng tuyệt vời nào rồi ạ?”
“Ta không chắc nó có tuyệt vời không… nhưng một ý tưởng đã tới với ta.”
Tôi không chắc nó sẽ hoạt động nhưng cũng đáng để thử.
- - - - - - - - - - - - - - - - - - - -
Rồng là những sinh vật sống.
Ngưng đồng thời, họ cũng là những thực thể đã nhận được vảy của những hiện tượng tự nhiên có nhận thức.
Từ nguồn gốc này, tôi đã nghĩ ra một giải pháp.
Đơn giản là:
“Nếu không có thịt, sao lại không ăn mana?”
Chà, nó là một câu parody được gắn cùng với một nữ hoàng ở thế giới khác. Nhưng kệ nó đi đằng nào chúng ta cũng không thật sự ăn mana. [note85684]
Rồng là những thực thể sống với cơ thể vật lý.
Và đồng thời, chúng cũng là những đứa trẻ của hiện tượng tự nhiên.
Thế nên, chúng có thể được coi là bán hiện tượng tự nhiên.
Vậy nếu chúng ta tận dụng lượng mana khổng lồ đang tuôn chảy trên thế giới thì sao?
Sẽ ra sao nếu chúng có thể nuôi dưỡng cơ thể bằng mana và giảm thiểu nhu cầu ăn thức ăn thì sao?
Sẽ ra sao nếu chúng sử dụng mana như nguồn dinh dưỡng để duy trì cơ thể vật lý?
“Thế nên, ta sẽ dạy các con cách để dạy những đứa trẻ của con ma thuật để biến đổi cơ thể chúng.”
Tôi tập hợp bảy đứa trẻ của mình và giải thích tình hình.
Tôi bổ sung rằng với tình trạng này, loài khủng long sẽ đối mặt với nạn tuyệt chủng, và nếu chúng tuyệt chủng, hầu hết rồng sẽ không thể tiếp tục.
“Tình hình nghiêm trọng đến vậy sao ạ?”
“Phải. Ta chỉ có thể tạo ra một số lượng thịt giới hạn mà thôi. Thay vì đó, dạy ma thuật cho phép chúng duy trì cơ thể bằng mana sẽ giúp ích hơn trong tình hình hiện tại.”
“Con không nghĩ rằng mọi chuyện sẽ xấu đi tới mức này…”
Tôi thở dài trước những lời của Tethy. Biến cả, nơi Tethys và lũ rồng xanh sống tràn đầy cá làm nguồn thức ăn.
Tình hình hơi khác trên đất liền nơi mà loài khủng long đang đối mặt với sự tuyệt chủng.
Chà, một vài con rồng đói thỉnh thoảng lại ra biển để bắt cá và rồi đánh nhau với lũ rồng xanh… nhưng mấy cuộc cãi nhau đó cũng chỉ là thiểu số mà thôi.
“Nhưng duy trì cơ thể chúng chỉ bằng mana… liệu có khả thi không vậy Mẹ?”
“Sao lại không?”
Tôi trả lời ngắn gọn câu hỏi của Erebos.
Thật sự, Erebos phải nhận hầu hết trách nhiệm với tình hình hiện nay.
Thằng bé đã tạo ra rất nhiều rồng đến mức mà vảy ở cổ nó đã rụng gần hết, đó là lí do mà bọn rồng đen chiếm phần lớn trong dân số loài rồng.
Nếu Erebos kiềm chế một chút, có khi tình hình hiện nay sẽ không thảm khốc đến vậy.
“Ahem. Để ta bắt đầu giải thích.”
Tôi bắt đầu giải thích ma thuật mà tôi muốn dạy cho lũ trả.
Mana là nguồn năng lượng có vô hạn khả năng mà biến đổi theo mong muốn. Với khả năng điều khiển thích hợp, không gì là không thể
Tuy những gì một người có thể làm phụ thuộc vào dung tích mana của họ, nhưng hãy tạm để chuyện đó qua một bên.
“Ma thuật mà ta sắp dạy các con sẽ giảm thiểu khía cạnh sinh học của rồng và tăng cường phần hiện tượng tự nhiên. Thêm vào đó, nó sẽ biến đổi trái tim chúng để có thể thu thập mana qua hơi thở.
“Biến đổi trái tim… liệu có an toàn không?”
“Về lí thuyết, sẽ không có vấn đề gì cả.”
Thật ra, ma thuật này được lấy ý tưởng với khái niệm “Tim rồng” mà tôi đã thấy trong vài tiểu thuyết huyễn tưởng.
Với lượng mana khổng lồ sẵn có của rồng, cộng thêm lượng mana sẽ được thu thập trong tim chúng qua thời gian, cơ thể chúng sẽ có thể tự động duy trì. Miễn là chúng không được nở ra lần nữa, chúng có thể giảm thiểu nhu cầu thức ăn.
Với rồng con mới nở, chà, ta không còn lựa chọn nào khác ngoài cho chúng ăn thịt!
“Nếu chúng ta không hành động ngay, sẽ là quá muộn. Chúng ta cần phải nhanh lên, hiểu chưa?”
“Vâng. Về cơ bản, lũ trẻ sẽ có thể sống mà không cần ăn, giống như cây cối vậy. Chúng sẽ vui nếu được trở nên giống con hơn.”
Lời của Yggdrasil làm chọc cho tôi và những đứa trẻ khác cười. Nghĩ về việc đó, Yggdrasil chính là hiện thân của Cây Thế.
“Giờ, các con đã ghi nhớ ma thuật ta dạy chưa? Vậy hãy sử dụng nó lên tất cả lũ trẻ mà không có ngoại lệ. Với ma thuật này, lũ trẻ của các con sẽ không bao giờ đói bụng nữa.
Và vậy là lũ trẻ bắt đầu sử dụng ma thuật tôi đã dạy chúng cho chính hậu duệ của mình.
Với thứ này… Tôi mong chúng ta có thể di dời thời gian của loài khủng long đi một chút.
Tôi muốn lũ khủng long sống sót cho tới tương lai xa.
- - - - - - - - - - - - - - - - - - - -
Sau một thời gian.
Ma thuật mà tôi dạy đã cho thấy hiệu quả.
Với những con rồng không cần nuốt thức ăn nữa, việc ăn đã không còn để sinh tồn nữa mà thiên về để tận hưởng hương vị hơn.
Có ít tai nạn của hai con rồng đổ máu chỉ vì một miếng thịt hơn.
Người thằn lằn cũng ít cần phải trốn khỏi những con rồng đang săn khủng long hơn.
Tên người thằn lằn- không, phải là thủ lĩnh người thằn lằn người nhận được ngọn giáo mà tôi đã cường hoá- đã thật sự cảm kích.
Thịt của những con khủng long lớn là một món quà đặc biệt mà có thể cho phép cả một bộ tộc ăn chỉ bằng một cuộc săn, nhưng họ không thể săn chúng vì lũ rồng lúc ấy đang săn lùng và nuốt chủng bọn khủng long.
Như một hệ quả, người thằn lằn bắt đầu phát triển và thành công phát triển vượt khỏi đời sống săn bắt du mục của họ.
Họ bắt đầu tạo ra những ngôn ngữ nguyên thủy và cho thấy các dấu hiệu của việc chuyển đổi thành một loại xã hội nông nghiệp.
Bất ngờ nhất, họ bắt đầu xây dựng các công trình kiến trúc giống với đền thờ.
Vị thần mà họ tôn thờ trong những điện thờ này là… chà, tất nhiên, là tôi.
Chính xác hơn, họ tôn thờ tôi dưới danh nghĩa “Rồng sáng thế”.
Nó là một cái tên giống như được lấy ra từ một trí tưởng tượng của một đứa trẻ trung học, nhưng… tôi có thể làm gì được chứ? Nó đã trở thành một cái tên gắn liền với tôi rồi.
Tôi giờ đã vào chế độ “cứ tận hưởng nó đi”.
À, phải rồi. Ma thuật mà biến đổi lũ rồng đã hoạt động gần như hoàn hảo nhưng… có một tác dụng phụ không thể ngờ.
Bạn thấy đấy, với việc loài rồng chuyển từ nửa sinh học và nửa tự nhiên thành khoảng 10-20% sinh học và 80-90% hiện tượng tự nhiên… vì vài lí do mà…
Lũ rồng ít khi đẻ trứng hơn.
Có phải do việc tăng cường phần của hiện tượng tự nhiên đã loại bỏ ham muốn tình dục ? Hay nó loại bỏ mong muốn tạo ra thế hệ sau của chúng? Hay do chu kì sống kéo dài hơn khiến chúng ít muốn có con hơn?
Tỉ lệ sinh hàng năm giữa những con rồng đã tụt dốc không phanh với chỉ khoảng 10 đứa được sinh mỗi năm.
Chuyện này ngày càng trở nên đáng sợ…
6 Bình luận