<1 Oknodie>
Tôi muốn bù đắp cho năng lực thể chất của mình bằng sự may mắn.
Và ngược lại, dù vận may có đen đủi đến mức nào, tôi cũng muốn vượt qua nó bằng cách gây ấn tượng tuyệt đối bằng năng lực thể chất.
Trong vô số trò chơi được tạo ra để đáp ứng nhu cầu của game thủ, nổi tiếng nhất chính là trò chơi thực tế ảo <Tốt Nghiệp Học Viện Bằng Vận May>.
“Haizz… tại sao mình lại dành hàng ngàn giờ cho một trò vô nghĩa như thế này chứ?”
Nếu hồi đó tôi chơi game hẹn hò, có lẽ bây giờ tôi đang cân nhắc xem nên xây dựng hậu cung với những ai rồi.
Lẽ ra tôi nên chơi một tựa game người lớn như nhỏ bạn tôi đã nói.
Tôi đã chọn sai game… trước khi ngủm rồi.
Nhưng thế này vẫn chưa phải tệ nhất.
Trên đời còn có những trò như ‘Banyogok’ — một game cực kỳ khắc nghiệt, đòi hỏi kỹ năng và thể lực vượt trội, gắn với các tag như <Ẩn Nấp><Hành Động><Ám Sát><Yokai Fantasy>.
Tất nhiên, <Tốt Nghiệp Học Viện Bằng Vận May> cũng chả dễ thở hơn chút nào.
Thể chất, trí tuệ và vận may.
Ngay cả với tư cách là một người chơi kỳ cựu, tôi cũng không thể lơ là trong trò chơi mà cả ba yếu tố này bắt buộc phải hội tụ thì mới có thể tốt nghiệp.
Nếu may mắn, mọi chuyện sẽ trở nên cực kỳ dễ dàng.
Nhưng nếu xui xẻo, bạn sẽ chẳng bao giờ biết được trò chơi sẽ chơi xấu bạn theo cách nào.
“Reroll là cách duy nhất để điều chỉnh vận may, dù chỉ một chút.”
Và rồi, trong lúc đang reroll… tôi bị ném sang một thế giới khác.
“Lưu! Thoát! Cưỡng chế đăng xuất! Cửa sổ trạng thái!”
Dù tôi có hét vào không khí như một kẻ điên bao nhiêu lần đi nữa, cũng chẳng có bất kỳ thông báo hệ thống nào xuất hiện.
Một thế giới game… đã trở thành hiện thực.
Nói cách khác, đây là một bản vá… thực tế.
Nếu đã bị nhập vào một thế giới dựa trên game, thì ít nhất họ cũng nên cho tôi nhập vào cái nhân vật nam lực lưỡng mà tôi luôn chơi chứ.
Không phải cái cơ thể của một bé gái nhỏ xíu mà tôi chưa từng động vào bao giờ.
— Nhưng mà cậu chỉ toàn chơi nhân vật nam thôi.
— Đó là vì không còn cách lên đồ DPS nào hiệu quả hơn cả.
— Thật không đó? Vậy cậu sẽ ổn với việc dùng một nhân vật nữ DPS cao à? Kể cả khi cô ta không có tí cơ bắp nào, nhỏ con, da nhợt nhạt, lại còn tỏ ra đáng thương hửm?
— Dĩ nhiên rồi!
Cuộc trò chuyện với cô bạn thuở nhỏ Sia khi cả hai còn say mèm cứ vang vảng trong đầu tôi.
Liệu đây chỉ là trùng hợp thôi sao?
“Chắc chắn chỉ là trùng hợp thôi.”
Tôi mong là thế…
Cơ thể này đúng là không có chút cơ bắp nào, cực kỳ thấp bé, da thì trắng bệch. Nhưng mọi thứ vẫn sẽ do tôi quyết định.
Một người chơi kỳ cựu mà trông đáng thương ư? Nghe thật khó tin.Dù tôi có cố tình tỏ ra đáng thương đi nữa, có lẽ cũng chẳng làm được.
Ôm lấy cái đầu đang nhức nhối, tôi phấn chấn đứng dậy khỏi ghế.
Nếu cứ ủ rũ thế này, tôi thật sự sẽ biến thành một cô bé đáng thương mất!
<Sự Kiện Hướng Dẫn!>
Bạn đã được gửi đến thủ đô với ước mơ gia nhập Học viện!
Một bức thư từ cha của bạn đã được chuyển đến phòng trọ này!
Cha của bạn đã chuẩn bị cho bạn món quà gì? Hãy mở thư để biết!
Nhưng cũng có vài tin tốt.
Thông báo hệ thống mà tôi tưởng là đã hoàn toàn không phản hồi bỗng kích hoạt khi tôi nhìn thấy một vật thể cụ thể.
Mọi thứ giống hệt trong game, từng chi tiết một.
Đây chính là đoạn hướng dẫn đầu game.
“Vấn đề là… vẫn có những khởi đầu tệ hơn cả một dân thường.”
Chướng ngại đầu tiên của cái trò game–biến–thành–hiện–thực này chính là sự kiện hướng dẫn đang hiện ra trước mắt tôi — thứ mà người chơi gọi là Thư Ngẫu Nhiên của Papa.
Yếu tố ngẫu nhiên của thử thách đầu tiên này chính là… người cha gửi thư.
Mỗi lần chơi, người cha sẽ thay đổi ngẫu nhiên.
Nhân vật chính có thể là con của một nông nô, con của một thợ săn sống trên núi hẻo lánh, hoặc một đứa trẻ mồ côi được hiệp sĩ cưu mang trong chiến tranh.
<1 Đồng Vàng>
<Vỏ Ốc Âm Thanh Nhạt>
<Người Giám Hộ: Không>
Ví dụ như kết quả xuất hiện ngay trước khi tôi bất ngờ ngủm.
Quỹ hỗ trợ: 1 đồng vàng, tầng lớp thấp.Một vật phẩm liên quan đến nghề biển.
Không có người giám hộ, hoàn toàn cô độc, không quen biết ai.
Ngày xưa, khi còn non nớt và chưa biết gì, chắc tôi sẽ cố chấp chơi đến cùng. Nhưng sau khi hiểu rõ cơ chế reroll, đây là dạng chỉ số mà tôi sẽ bỏ ngay không cần suy nghĩ.
<50 Đồng Bạc>
<Mũ Da Gấu Nhồi Bông Cũ>
<Người Giám Hộ: Nick – Gã Đồ Tể>
Thông số này… cũng chỉ ở mức trung bình.
Quỹ hỗ trợ dưới 1 đồng vàng, mồ côi.Trang bị từ da thú của một làng săn bắn. Người giám hộ là đồ tể, tăng tốc độ trưởng thành kỹ năng săn bắt và xẻ thịt.
Tốc độ trưởng thành săn bắt và xẻ thịt?
Mấy thứ đó tôi đã bỏ qua từ lâu rồi.
Cho tôi thứ tôi vốn đã giỏi sẵn thì đúng là chẳng có ích gì.
Ngã rẽ đầu tiên của may mắn — có thể cực kỳ khắc nghiệt nếu đen đủi, nhưng cũng có thể mang lại khởi đầu giàu sang nếu gặp may.
Thật khó để mong chờ những chỉ số thực sự hữu ích.
Phần lớn vật phẩm hỗ trợ và buff chỉ là những thứ nhỏ nhặt mà người chơi có thể tự xoay sở bằng năng lực của mình.
“Chuyện này chắc cũng bình thường thôi.”
Để có được một kết thúc bình thường — nơi quyền công dân được đảm bảo — bạn cần tốt nghiệp Học viện với điểm số đạt yêu cầu.
Nhưng để có được một kết thúc hạnh phúc, với tỉ lệ thành công gần như chắc chắn, bạn phải tốt nghiệp với thành tích xuất sắc.
Những học sinh kém thì sao?
Tốt thì họ trở thành các quản trị viên khu vực hoặc kỹ nữ.
Tệ thì họ bị phản bội bởi đồng đội trong các chuyến phiêu lưu và rơi xuống đáy xã hội, trở thành nô lệ tùng dịch.
Nói nôm na — bad ending.
Bị đuổi học ư?
Tôi thậm chí không muốn nghĩ đến điều đó.
Ở thế giới này, nơi game đã trở thành hiện thực, bị đuổi học đồng nghĩa với cái chết.
Một death ending đúng nghĩa.
Phần hướng dẫn — tutorial — chính là ngã rẽ đầu tiên, phân chia quyền công dân và thành công khỏi sự sụp đổ và cái chết.
Nó giống như một lá bài tarot dùng để tiên đoán số phận vậy.
60% khả năng cha là thường dân — Bad ending.
30% khả năng là trẻ mồ côi — Dead ending.
9,9% khả năng cha là người thành đạt — Quyền công dân được đảm bảo.
0,1% khả năng cha là quý tộc — Nơi thành công thật sự bắt đầu.
“Là một người chơi lâu năm, tôi sẽ biết ơn bất cứ thứ gì… miễn là không phải trẻ mồ côi.”
Nhân vật được chúc phúc.Con đường thành công.Điểm số tốt nghiệp cao chót vót.
Đường tắt dẫn đến cả ba điều đó chính là xuất thân quý tộc.
Nhưng 0,1% thì hiếm đến mức nào chứ?
Thực ra tôi cũng chẳng cần phải mơ đến chuyện trở thành quý tộc.
Chỉ cần một người cha thành đạt — thậm chí chỉ là một thường dân — cũng đã đủ rồi.
Miễn là tôi không phải trẻ mồ côi, tôi tự tin mình có thể tận dụng mọi tài nguyên đến mức tối đa, kể cả khi phần thưởng ban đầu rất nhỏ.
Keng.
Một túi tiền xuất hiện trên chiếc bàn trong phòng trọ.Chỉ nhìn thôi cũng đủ thấy quỹ hỗ trợ này… khá nặng.
Tôi suýt nở một nụ cười thật tươi, nhưng kịp thời dừng lại.
Dù số tiền là ngẫu nhiên, loại tiền bên trong cũng hoàn toàn ngẫu nhiên.
Chưa phải lúc để mất cảnh giác.
Tôi phải nhớ kỹ quy tắc.
600 – 300 – 99 – 1.
Nó có thể chứa đồng vàng (0,1%), bạc (9,9%), đồng (60%), hoặc thậm chí chỉ là mấy viên đá (30%).
Chỉ khi mở ra, tôi mới biết được.
Sột soạt.
Khi tôi tháo dây buộc túi, một màu sắc sáng óng ánh hiện ra.
Màu sắc rực rỡ ấy là—
“Vàng!”
Ít hơn 1 đồng vàng nghĩa là mồ côi.
Từ 1 đến dưới 10 đồng vàng là tầng lớp thấp.
Từ 10 đến dưới 100 đồng vàng là tầng lớp trung lưu.
Còn 100 đồng vàng trở lên — đó là bảo chứng cho thành công, gần như một tấm vé chắc chắn để có một người cha quý tộc.
Quỹ hỗ trợ tôi nhận được lần này…
100 đồng vàng.
Tôi trúng giải quý tộc rồi.
“May mắn thật~”
Vật phẩm hỗ trợ đi kèm với quỹ cũng không hề kém cạnh.
Một chiếc vòng cổ gắn đá quý.
Những phụ kiện có đá quý thường là cổ vật.
Mà kể cả không phải cổ vật, chúng vẫn là vật hỗ trợ cực kỳ giá trị.
Xé.
Tôi xé con dấu và mở lá thư ra.
Bên trong là một tờ giấy viết thư thanh lịch… và một chiếc còi.
Một lá thư chất chứa tình thương của một người cha quý tộc.
Tôi đọc nội dung.
Trái với kỳ vọng, bức thư lại cực kỳ ngắn ngủi và ảm đạm.
Năm xxxx, Tháng xx, Ngày xx
Ngày đăng ký dự thi tuyển sinh Học viện.
Hết.
Tôi lật mặt sau.
Không có gì.
Tôi đưa lá thư lên gần ánh đèn.
Không có chữ ẩn.
“Cái gì thế này…?”
Cha tôi là giám khảo tuyển sinh à?
Không có chút dấu vết nào của tình cha trong mấy dòng ngắn ngủn đến khó hiểu này.
Keng.
À… vì tình cha đã nằm gọn trong túi tiền rồi.
Tôi cảm nhận được tình phụ tử thông qua số lượng đồng vàng bên trong.
Không có mấy dòng văn sướt mướt cũng tốt.Ít nhất điều đó có nghĩa là sau này sẽ ít xảy ra những sự kiện phiền phức liên quan đến người cha quý tộc.
Nếu có thứ gì khiến tôi khó chịu, thì chắc chỉ là cái tên Oknodie, gợi lại quá khứ ngu ngốc của mình.
“Không biết cha của đứa trẻ này đã nghĩ gì khi đặt cho nó cái tên như vậy nữa.”
‘Không sao, tớ không ngủm được đâu.’
Chẳng có người cha bình thường nào lại đặt cho con mình một cái tên như thế.
Cơ thể xa lạ này cũng khiến tôi bất an… giống như cái tên xa lạ ấy.
Soạt.
Khi tôi kéo cổ áo xuống, thứ đập vào mắt tôi là… bộ ngực.
So với vóc dáng nhỏ bé bên ngoài, nó có nhiều “thể tích” hơn tôi tưởng.
Khi tôi kéo hẳn chiếc áo phông lên, “sức mạnh” mà nó che giấu lộ ra không hề tầm thường.
Lồng ngực này… đang che giấu sức mạnh của nó.
Sau vài suy nghĩ có phần viển vông như vậy, tâm trạng tôi nhanh chóng tụt dốc không phanh.
Dù lồng ngực này có che giấu bao nhiêu sức mạnh đi nữa, việc nó là ngực của tôi vẫn khiến tôi không thể nào bình thản được.
“Haiz… tôi cũng chẳng biết nữa.”
Tôi quyết định nên soi gương trước khi suy nghĩ tiếp.
May mắn thay, trong phong thư còn kèm theo một chiếc còi.
Một vật phẩm liên kết cực kỳ hiếm — ngay cả trong game cũng hiếm gặp.
Còi triệu hồi quản gia.
Một quản gia có khả năng tự động cung cấp nhu yếu phẩm hằng ngày và tự động bán chiến lợi phẩm.
Đây là vật phẩm hộ vệ hạng S.Không — nếu đánh giá nghiêm túc, thì phải là hạng SSS.
Oknodie đã thừa hưởng đầy đủ những yếu tố của một nhân vật được ban phước: quỹ hỗ trợ, trang bị hỗ trợ, và cả các mối quan hệ được hỗ trợ.
“Tôi tự hỏi là không gian chật thế này có ổn để triệu hồi không nữa.”
Trong game, khi dùng còi, sẽ có một tiếng bụp, khói bốc lên từ không khí, rồi quản gia xuất hiện.
Nhớ lại điều đó, tôi gom hết mọi thứ — trừ cái bàn — chất lên giường như chơi Tetris, rồi ngồi vào phần còn trống lại.
May mà bảng chỉ số của tôi không bị ảnh hưởng.Tôi không đổ mồ hôi, cũng chẳng cảm thấy mệt mỏi gì.
Tuýt.
Khi tôi thổi còi, thay vì tiếng bụp quen thuộc…
…tôi nghe thấy tiếng gõ cửa.
Là cửa ra vào.
“Tiểu thư gọi tôi sao?”
Thay vì xuất hiện cùng khói và hiệu ứng như trong game, ông quản gia bước vào bằng cách… mở cửa chính.
Một sự im lặng ngượng ngùng bao trùm căn phòng.
‘Sao ông lại vào từ đó chứ… ngại chết đi được.’
“Xin lỗi… Ừm…”
Trước mặt tôi là một quản gia trong bộ đuôi tôm truyền thống.
Mái tóc vuốt ngược cứng đờ, ngay ngắn như cổ áo của ông ta.
Gương mặt dữ tợn cùng ánh mắt sắc bén khiến tôi phải tự hỏi…liệu ông ta là quản gia, hay là thành viên của một băng đảng mafia nào đó.
Trên ngực ông ta là một tấm bảng tên.
[Jonna Wiheomhae]
Một cái tên kỳ lạ.
Nhớ lại nguồn gốc cái tên Oknodie, tôi không thể không cảnh giác.
Tôi thử đọc nó theo cách phát âm của thế giới này.
Jonna… Wiheomhae.
“…Cực kỳ nguy hiểm.”
“……”
“Có vẻ tiểu thư đang có triệu chứng lo âu.”
“À—không, không phải vậy đâu…”
“Tiểu thư cần thuốc chứ?”
“Không, không. Tôi chỉ cần một cái gương cầm tay là được…”
Tên của một người có thể mang nghĩa ‘Không sao, tôi không ngủm được đâu’ — điều đó còn có thể hiểu được.
Cha mẹ muốn con gái mình dũng cảm, chuyện đó hoàn toàn hợp lý.
Nhưng tại sao tên của một quản gia lại có thể mang nghĩa là ‘Cực kỳ nguy hiểm’ chứ?
Một ánh mắt trầm lắng nhìn xuống tôi.
Bầu không khí mà ông ta tạo ra… rợn người một cách bất thường.Nó khiến tôi căng thẳng, như thể đang đối mặt với một kẻ phản diện chống xã hội.
“Tiểu thư, cho phép tôi nói chuyện với cô một lát được chứ?”
“Hả? À… vâng.”
“Nếu tiểu thư đã đọc thư, hẳn cô cũng biết. Chủ nhân mong tiểu thư nhập học Học viện.”
“Chủ nhân? Ý ông là… Papa?”
“Papa… ư?”
À, đúng rồi.
Đây là thực tại, không phải trò chơi. Chắc chắn cách xưng hô cũng khác.
Ông quản gia không tỏ ra khó chịu, chỉ hơi khựng lại một chút rồi tiếp tục.
“Tôi đã chuẩn bị chương trình huấn luyện để tiểu thư có thể vượt qua kỳ thi tuyển sinh. Tiểu thư không cần phải đi săn hay lăn lộn cùng các mạo hiểm giả. Ở đó… cũng có một chiếc gương toàn thân.”
Ánh mắt ông ta lướt qua chiếc bàn, cái ghế, rồi đến đống đồ lặt vặt chất đống trên giường.
Không còn chỗ nào để nằm.Chỉ vừa đủ để đứng tựa vào đồ đạc.
Trên giường thậm chí không có vết lõm — thứ đáng lẽ phải xuất hiện nếu đã từng có người nằm lên đó.
“Ở đó sẽ là một môi trường đáng tin cậy hơn nhiều so với việc trọ trong quán trọ.”
Một chiếc giường không hề có dấu vết sinh hoạt.
Một căn phòng chẳng giống nơi ở của một con người bình thường chút nào.
Lúc này tôi mới chợt nhận ra…một điều mà trước đó mình hoàn toàn không để ý.
“À… đây chỉ là hiểu lầm thôi!”
“Tiểu thư không cần phải nói gì cả.”
Dù cái tên và vẻ ngoài đều đáng sợ, ánh mắt của ông ta lại mang theo… sự thương hại.
Tôi đã từng thấy ánh mắt đó ở đâu rồi.
Sau một lúc lục lọi ký ức, tôi cuối cùng cũng nhớ ra.
Đó là ánh mắt của những khách mời trên chương trình truyền hình,khi nhìn một chú chó vừa được đưa về từ trạm cứu hộ —co ro trong góc, run rẩy, né tránh bàn tay con người.
“……”
Ông ấy đang nhìn tôi…như thể tôi là một đứa trẻ vô cùng đáng thương.
2 Bình luận