<0 – Lời mở đầu>
Tôi bị nghiện việc reroll chỉ số.
Có lẽ bạn sẽ tự hỏi tôi reroll chỉ số bằng cách nào.
Cách làm rất đơn giản — đó là một cuộc đua trong việc bấm nút thoát khẩn cấp.
Bằng cách cưỡng chế mở nắp khoang trò chơi để kết thúc phiên chơi và khởi động lại phần hướng dẫn.
Dù hệ thống của thiết bị luôn cảnh báo tôi mỗi lần làm như vậy rằng tôi có thể chết bất cứ lúc nào nếu xảy ra sự cố, báo đài cũng không ít lần nhắc đến nguy hiểm này, nhưng đối với tôi, tất cả chỉ nghe như… lời nói dối.
Vì sao ư?
Vì tôi đã làm chuyện đó hơn mười nghìn lần rồi.
“Này, cậu điên à?! Cậu thật sự sẽ ngủm đấy!”
“Không sao, tớ không ngủm được đâu.”
“Đồ điên. Khi cậu chết thật, trên bia mộ của cậu chắc chắn sẽ khắc dòng: ‘Không sao, tớ không ngủm được đâu.’”
“Thì sao?”
“Thà rằng cậu nghiện game người lớn còn hơn là liều mạng để reroll chỉ số trong một trò chơi rác phụ thuộc hoàn toàn vào RNG.”
Cô bạn thuở nhỏ của tôi tặc lưỡi, buông ra một tràng nguyền rủa nghe chẳng giống nguyền rủa chút nào.
Nhưng nói thật thì… chuyện này ổn mà.
“Thôi được rồi, cứ cho là reroll là chuyện bình thường đi. Nhưng ít ra cậu cũng nên chơi nhân vật nữ chứ. Tớ thấy như vậy còn lành mạnh hơn cho đời sống tình dục của cậu. Sao cậu cứ toàn chơi mấy nhân vật nam đầy cơ bắp, mồ hôi nhễ nhại thế? Cậu gay à?”
“Cậu đang nói cái gì vậy?! Tớ không gay! Tớ chỉ bị cuốn hút bởi mấy build one-shot one-kill thôi. Tớ chẳng quan tâm đó là nam hay nữ, miễn là DPS cao là được.”
“Nhưng cậu chỉ toàn chơi nhân vật nam thôi.”
“Đó là vì không còn cách lên đồ DPS nào tốt hơn cách này cả.”
“Thật không đó? Vậy cậu sẽ ổn với việc dùng một nhân vật nữ DPS cao à? Kể cả khi cô ta không có tí cơ bắp nào, nhỏ con, da nhợt nhạt, lại còn tỏ ra đáng thương hửm?”
“Dĩ nhiên rồi!”
Những câu hỏi mang cảm giác như đang bị thẩm vấn cứ thế dồn dập trút xuống, trong lúc cả hai chúng tôi đều đã thấm men say.
Đúng là phụ nữ… nói nhiều thật.
Có lẽ vì đang say, một ý nghĩ ngớ ngẩn bỗng lóe lên trong đầu tôi.
Liệu… cô ấy lo lắng cho tôi vì thích tôi sao?
Khi tôi còn đang tự mãn với suy nghĩ đó, cô ấy bất ngờ nói:
“Này, tớ có thể bỏ qua cho cậu nếu cậu chịu ngủ với tớ đêm nay đấy!”
“Thôi cho qua đi. Tớ về chơi game đây.”
…Có hơi quá khi nghĩ rằng cô ấy thích tôi không?
Chẳng lẽ bạn bè thanh mai trúc mã thì ai cũng thích nhau sao?
Chúng tôi chỉ uống rượu rồi nói chuyện game một cách lành mạnh thôi mà.
Chắc cô ấy chỉ nói mớ trong cơn say.
“Nhớ nhắn cho tớ sau khi về tới nhà nhé, Sia.”
Sau khi đỡ cô ấy vào taxi, tôi lập tức chạy về nhà và mở khoang trò chơi.
Tôi biết là cô ấy đã bật đèn xanh, nhưng mà… điều đó thì có ý nghĩa gì chứ?
Ngay cả khi hẹn hò, tôi cũng chẳng có đủ tiền để đi hẹn hò.
Thôi thì cứ chơi game trước đã.
Rèèèèèè—!
Ngay khoảnh khắc tôi mở khoang trò chơi một cách thờ ơ, một tia sáng lấp lánh bùng lên.
Nỗi sợ về việc khoang chứa bị chập mạch… đã trở thành sự thật.
‘À… thì ra đây là cái chết sao.’
Đã quá muộn để hối tiếc.
Cảm giác tê dại lan khắp cơ thể, khi dòng điện chạy qua từng thớ thịt.
“…Đây là lựa chọn của cậu. Tớ đã cho cậu cơ hội rồi.”
Người ta thường nói rằng khi sắp chết, những khoảnh khắc trong đời sẽ lướt qua tâm trí.
Nhưng tại sao tôi lại nghe thấy giọng của Sia — cô bạn thuở nhỏ của tôi?
Có lẽ… tôi đáng ra nên hẹn hò với cô ấy.
Một sự nuối tiếc đến quá muộn.
Ý thức tôi dần dần tắt lịm.
SSS
Và rồi, tôi mở mắt ra trong một thế giới khác như một thằng ngốc.
<Sự kiện hướng dẫn!>
Bạn đã được gửi đến thủ đô cùng ước mơ tham gia học viện!
Một bức thư từ cha của bạn đã được chuyển đến phòng trọ này!
Cha của bạn đã chuẩn bị cho bạn món quà gì ?Hãy mở bức thư để biết!
Thật ra thì… Tôi chả có gì để phàn nàn cả.
Chết khi đang chơi game, rồi tỉnh dậy trong một thế giới game?
Với một người chơi hardcore như tôi, đây quả là điều đáng để biết ơn.
Bóp.
Cảm giác khi tôi dùng ngón tay chạm vào cẳng tay mình.
Làn da trắng và mềm mại.
Một mái tóc dài đến mức có thể gọi là vướng víu.
“…Sao tôi lại trở thành con gái rồi?!”
Dù cảm giác khó chịu khi ở trong một cơ thể phụ nữ khá xa lạ, tôi vẫn có thể chịu đựng được.
Nhưng chỉ có một thứ khiến tôi thực sự bận tâm.
Ánh mắt tôi chuyển sang bức thư từ cha.
[Gửi đến con của ta, Oknodie]
Cái tên trên phong bì… chính là vấn đề.
Ở thế giới này, cái tên đó được phát âm là Oknodie và cũng được viết là Oknodie.
Và khi để ý kỹ hơn, tôi chợt nhận ra.
Một câu nói quen thuộc bỗng hiện lên trong đầu tôi.
“Không sao, tớ không ngủm được đâu.”
Ok. No. Die.
Một cái tên có thể khiến người ta phát cáu sau khi tỉnh dậy ở một thế giới game.
4 Bình luận
Nhớ dịch chăm lên nhen, tui đọc ké với!! 😆