trans: SHIA-/1911.
edit: SHIA-/1911.
===========================================================================================================================================================================================================================================================================
Lời kết.
[Dẫn truyện.]
"Này này, tao vừa nghe tin. Hình như gã Mita đó đã xin lỗi Thánh nữ. Hắn ta nói rất tiếc vì đã lan truyền những tin đồn kỳ lạ và làm Thánh nữ buồn. Thậm chí còn cúi đầu xin lỗi về những gì đã xảy ra trong phòng y tế."
"Ồ."
Ngày hôm sau, sau khi Cậu Bé Chảy Máu Mũi, tức Mitsuki, gọi tên Mita trong giờ nghỉ trưa và đe dọa hắn ngừng lan truyền tin đồn thất thiệt về Aya bằng cách tung bằng chứng đánh người. Akira, người dường như đã nghe thấy trên đường trở về từ nhà vệ sinh, đã kể lại cho cậu ấy, và Mitsuki gật đầu, ôm lấy má vẫn còn nhức nhối.
"Tao đã lo không biết chuyện gì sẽ xảy ra, nhưng thế này thì nhẹ nhõm rồi nhỉ."
"Ừm, cảm ơn vì sự giúp đỡ của mày."
Cậu ấy không thể làm gì được về tin đồn họ đã đi chơi, vì đó là sự thật, nhưng ít nhất thì cũng đã lọc được một vài tin sai sự thật. Có lẽ điều đó sẽ làm Aya cảm thấy bớt khó chịu hơn.
Tuy nhiên, ngay từ đầu, cậu không hề có ý định giải quyết mọi chuyện với Mita bằng cách nói chuyện. Sẽ thật tuyệt nếu Mita chịu lắng nghe yêu cầu, nhưng Mitsuki đã nghĩ điều đó sẽ khó thực hiện được vì tính khí nóng nảy của hắn.
Vì vậy, kế hoạch mà cậu đã vạch ra là chọc tức Mita nóng tính và khiến hắn phải hành động. Cậu sẽ nhờ Akira quay phim lại cảnh đó, rồi dùng đoạn video làm đòn bẩy để đe dọa hắn buộc hắn phải làm theo lời mình.
Và thế là, sau khi giải thích tình hình và nhận được sự đồng ý của Akira, kế hoạch đã bắt đầu.
"Tuy hơi muộn để nói điều này, nhưng xin lỗi vì có thể đã khiến mày bị cuốn vào mớ hỗn độn này."
"Đó là yêu cầu của mày, nên ổn thôi. Hiyo cũng nói là rất vui khi được làm sô cô la cùng 'Thánh nữ', nên cứ coi như đây là lời cảm ơn đi."
"Ồ."
"Nhưng tao nghĩ nên cho giáo viên xem video đó và cho tên Mita đó một bài học đi. Mày cũng bị hắn đánh rồi mà."
"Không sao đâu. Tao sẽ để đấy, cho nó nhớ rằng, đừng có động vào Ichinose."
Tại lễ hội thể thao, Aya đã bị thương, và vì tức giận, Mitsuki đã gián tiếp làm cô gái chủ mưu bị thương. Về cơ bản, cậu ta có thể giống Mita. Đó là lý do tại sao cậu ta không có ý định phàn nàn về việc bị Mitsuki đấm.
Nhưng cậu không muốn trở nên giống người đó, theo nghĩa là sẽ làm tổn thương một cô gái vì tức giận, vì vậy cậu quyết định sẽ cẩn thận hơn trong tương lai.
"Tao không hài lòng với quyết định đó."
"Ừm."
Mitsuki nở một nụ cười gượng gạo với Akira, người rõ ràng đang rất khó chịu, khoanh tay lại. Cậu đã chuẩn bị tinh thần để bị đánh, và mặc dù đã nói với Akira về điều đó trước đây, cậu vẫn vui vì Akira đang tức giận thay cho mình. Tuy nhiên, cậu cũng cảm thấy có lỗi vì đã khiến Akira cảm thấy như vậy.
"Ý là, mày cứ thế mà chịu đựng sao? Tao cá là mày không nói với cô ấy."
"Tao không muốn cô ấy biết."
"Hử, vậy thì có ổn không? ..... Mày đã giải thích mấy vết bầm đó như thế nào?"
"Bị khuỷu tay mày va vào khi đang đùa giỡn, chắc vậy."
"Đừng có lấy tao làm lý do chứ...... Vậy cô ấy có tin không?"
"Cô ấy đã bực bội, 'Hai người thân thiết quá rồi đó.' Chắc cô ấy đang nghĩ tao là đồ ngốc."
"...... Tự nhiên tao thấy mày tội nghiệp quá, Mitsuki à."
"Im đi."
"Thật sự, sao mày lại cố gắng hết sức vì cô ấy...... Cho tới vài ngày trước, mày còn lo lắng cho cô ấy lắm mà."
Đơn giản thôi.
"Vì chúng tao là bạn bè."
"Bạn bè..... Vậy là mày đã quyết định sẽ nghĩ theo hướng đó rồi nhỉ."
Đó là điều cô ấy muốn, và cậu không còn lo lắng hay do dự nữa, cũng không cố gắng giữ khoảng cách nữa.
"Cô ấy không cần phải biết những điều này. Tao sẽ bảo vệ cô ấy, trong bóng tối."
"Vệ binh bóng tối? Ôi trời, lại bị ảo tưởng sức mạnh à?"
"Bí mật."
"Cái gì vậy? Nói tao nghe đi."
Akira túm lấy vai cậu và lắc mạnh, nhưng cậu không có ý định nói.
Không phải cố tỏ ra ngầu, mà là Mitsuki đã bị cảm giác xấu hổ lấn át khi nói ra điều đó rồi.
◆ ◆ ◆
[Mitsuki.]
"Đây, nếu cậu muốn, trong lúc chờ đợi."
Sau khi ăn tối xong và chuẩn bị rửa bát như mọi khi, tôi đưa Ichinose một hộp đựng đủ loại đồ ăn vặt.
Ichinose- người luôn ngoan ngoãn chờ tôi rửa bát, nghiêng đầu với vẻ mặt khó hiểu.
"Đây là cái gì vậy?"
"Tớ nghĩ hôm nay sẽ chuẩn bị một set đồ ăn nhẹ. Cứ ăn thoải mái nhé, Ichinose."
"Ừm.......?"
Cô ấy đáp lại bằng giọng pha lẫn sự không hoàn toàn tin tưởng và lo lắng, nhưng ánh mắt vẫn hướng về những món ăn vặt, và cô ấy có vẻ thích thú.
Phải, đây là cách duy nhất mà tôi nghĩ là có thể khiến Ichinose vui. Vì thế, tôi đã chuẩn bị vài món ăn vặt, không quá đắt và có thể làm cô ấy vui.
Ừm ừm, đây chính là 'Cửa hàng bánh kẹo Mitsuki.'
"Vậy thì tớ lấy cái bánh quy sô cô la chip này nhé........ Ngon quá! Bên trong thì mềm ẩm, nhưng bên ngoài lại giòn, có một kết cấu lạ......."
Có vẻ như đây cũng là lần đầu tiên cô ấy ăn loại đồ ăn vặt này, và cô ấy rất thích thú với kết cấu của nó, hơi khác so với bánh quy thông thường.
"Thêm cái nữa nhé? Hay thử loại khác nhé?"
"Không, hôm nay tớ sẽ dừng ở đây thôi. Ngay mai tớ sẽ ăn thêm, tớ không muốn chúng hết ngay....."
"Đừng lo, tớ sẽ mua mỗi ngày. Không cần chờ đợi đâu."
"....... Không phải là tớ đang kìm nén. Tớ chỉ đang mong chờ một loại bánh kẹo mới mỗi ngày thôi...."
Tôi đã chuẩn bị riêng cho Ichinose, và cô ấy có thể ăn bao nhiêu tùy thích. Nhưng khi cô ấy đưa ra một lý do dễ thương như thế, làm sao tôi có thể tiếp tục mời gọi chứ.
"Tớ tự hỏi ngày mai mình nên ăn gì nhỉ...... Nhiều món quá, khó chọn thật."
Vẻ mặt nghiêm túc của cô nàng khi nhìn những món ăn vặt khiến cô trông giống như một đứa trẻ đang phân vân nên mua món gì với số tiền tiêu vặt ít ỏi trước chuyến đi dã ngoại, và điều đó thật ấm lòng.
Sau đó, tôi đưa cô ấy thêm một thứ nữa.
"Còn cái này nữa, tớ đã thuê."
"...... Cậu còn nhớ sao?"
Là đĩa DVD phim zombie mà cô ấy nói muốn xem phần tiếp theo.
Vẻ mặt hụt hẫng lúc mà tôi cố tình tránh mặt Ichinose, sự thất vọng ấy.....
Tôi muốn tiếp tục xem phim cùng Ichinose. Chỉ cần bên cạnh cô ấy, có xem lại bao nhiêu lần, bộ phim vẫn không hề nhàm chán đi.
"Cùng lên lịch xem nhé."
"........ Vâng. Tớ mong chờ điều đó lắm."
Ichinose cười tươi rạng rỡ, tay cầm chiếc DVD có hình một con zombie đáng sợ trên bao bì. Nhìn thấy một cô gái xinh đẹp với nụ cười tươi tắn như đóa hoa đang nở và một con zombie đầy sẹo cùng lúc, tôi không khỏi bật cười trước sự kết hợp kỳ lạ đó.
Quả nhiên, ngắm nhìn cô ấy chưa bao giờ là chán.
"Vậy, Tsukishiro-kun, khi nào chúng ta xem vậy, khi nào vậy?" Ichinose nói, giọng điệu rất hào hứng---
◆ ◆ ◆
[Aya.]
"Có hơi muộn, nhưng cậu đâu có tự dọn dẹp bếp khi đến nhà Hiyori, đúng không?"
"Tớ là khách mà, nên việc dọn dẹp trước khi rời đi là điều đương nhiên, phải không?"
"...... Haaaaa-"
"Sao cậu lại thở dài vậy!"
"À không, tớ chỉ nghĩ điều đó rất giống Ichinose thôi. Tớ chưa bao giờ dọn phòng của Akira trước khi đi. Tớ cố gắng không làm bừa bộn, nhưng tớ luôn để lại rác cho nó tự dọn."
"Vậy là cậu đang nói tớ là một cô gái được bao bọc quá mức, không biết gì về lẽ thường ư!? Tớ ghét cậu."
"Đấy không phải ý tớ. Tớ nghĩ là, từ góc nhìn của người chủ nhà, hành động của cậu có lẽ rất đáng khen ngợi."
"Đúng vậy, đúng vậy đó."
"Nhưng tớ không nghĩ đó là điều đáng tự hào đến thế đâu?"
"...... Muuuu!"
"Dù cậu có phồng má lên đi nữa...... Ahahaha!--"
Nằm trên giường, tôi nhwos lại cuộc trò chuyện với Tsukishiro-kun trong bữa tối.
Thật tuyệt khi có thể trò chuyện với cậu ấy như trước đây.
Kỳ lạ thật đó.......
"Nhân tiện, cậu đã có khoảng thời gian vui vẻ chứ?"
"Tớ đã có khoảng thời gian vui vẻ, nhưng….... Thành thật mà nói, việc phải đối phó với Shibata-san khá mệt mỏi. Nếu phải đi chơi với ai đó, Tsukishiro-kun là người tuyệt nhất."
"Ồ......."
Dù trả lời thành thật, tôi lại thấy thái độ cậu ấy có hơi kì lạ, và điều đó làm tôi hơi lo lắng. Dù cậu ấy đã nói "Không...... Không có gì đâu." nhưng chắc chắn là có điều gì đó đang xảy ra với cậu ấy.
Nhắc đến những điều đáng lo ngại, có một điều đã khiến tôi trăn trở một thời gian.
Đó là bức ảnh cậu ấy vui vẻ chơi đùa với Udon, bức ảnh mà tôi vẫn nhớ rất rõ.
Lẽ ra đó chỉ là một bức ảnh bình thường, không có gì đáng kể, nhưng khi nghĩ đến việc chính Yasuhara-san đã chụp bức ảnh đó, một cảm xúc khó tả dâng trào trong lòng tôi.
Trước hết, Tsushiro-kun có quyền tự do qua lại với bất cứ ai mà cậu ấy muốn.
Dù đáng lẽ phải hiểu, nhưng trong vô thức, tôi cứ phủ nhận sự thật đó.
Tôi mở thư mục ảnh trên điện thoại lên. Từ dữ liệu, chỉ lưu chưa đến mười bức ảnh, tôi nhìn vào bức mà chị phục vụ đã chụp ngày đi ăn đồ ngọt với Tsukishiro-kun. Biểu cảm thì kì lạ, dù má đỏ ửng, Tsukishiro-kun vẫn giơ ngón tay hình chữ V lên. Tôi còn tệ hơn, thậm chí còn chẳng thể nở một nụ cười tử tế. Ngón tay hình chữ V của tôi thì không được tạo thành hình đúng cách, các ngón tay thì cụp xuống......
Lúc đó, tôi đã bị nhầm thành bạn gái của cậu ấy, và điều đó làm tôi xấu hổ đến tột cùng.
Mình chẳng dễ thương chút nào, nhỉ......?
Ngay cả khi nhìn lại, tôi vẫn nghĩ vậy. Dù có giả vờ, nhìn cả hai trong đó cũng chẳng giống một cặp đôi hạnh phúc.
Nhưng khi chơi với Udon, Tsukishiro-kun lại cười rất tươi.
...........
Đó chẳng phải là việc gì to tát, cậu ấy chỉ tới nhà Yasuhara-san, chơi với Udon và đã rất vui---
"........ Mình, dễ nổi giận tới vậy sao?"
Từ trước tới nay, tôi luôn phải chấp nhận, dù có không thích tới cỡ nào, tôi vẫn phải cam chịu-- Nhưng điều đó thì khác.
"Mọi chuyện, lại trở nên phức tạp rồi....."
Tại sao tôi lại cảm thấy tồi tệ chỉ vì Tsukishiro-kun và Yasuhara-san chơi cùng nhau?
Sẽ chẳng có ai cho tôi một câu trả lời đâu, và chính tôi cũng tự biết rõ rồi.
Là từ sự ghen tị.
"Tớ cũng muốn chơi cùng cậu mà........"
Không được, tôi muốn chơi với Tsukishiro-kun nhiều hơn, nhiều hơn nữa cơ!

"Lần sau tớ sẽ bắt cậu phải chơi với tớ nhiều hơn, Tsukishiro-kun."
Aya vẫn chưa biết lý do thực sự cho sự ghen tuông của mình, cũng như tên gọi của những cảm xúc dành cho Mitsuki đã nảy sinh trong lòng cô. Liệu, trong một tương lai gần, cô ấy có thể đặt tên cho cảm xúc này không? ---
2 Bình luận