Volume 02- [Đã hoàn thành.]
Chương 07: Thánh nữ và cơn mưa.
1 Bình luận - Độ dài: 3,683 từ - Cập nhật:
trans: SHIA-/1911.
edit: SHIA-/1911.
===========================================================================================================================================================================================================================================================================
Chương 07: Thánh nữ và cơn mưa.
"Cảm ơn cậu vì chỗ này."
"Ừm."
Trong kỳ nghỉ đông, Ichinose đã mượn những đĩa DVD phim mà tôi thuê, và vì ngày trả sắp đến, cô ấy đã trả lại cho tôi.
"Khi nào chúng ta nên xem phần tiếp theo?"
"Hả, cái tiếp theo à?"
"Vâng. Tớ rất muốn xem phần tiếp theo của bộ phim này, nhưng tớ không tự tin lắm khi xem hết một mình, nên hy vọng cậu sẽ xem cùng tớ."
Đó là một đĩa phim, câu chuyện về việc con người lần lượt bị nhiễm một loại virus zombie, và khi nhân loại đứng trước bờ vực tuyệt chủng, một nữ nhân vật chính dũng cảm chiến đấu và sống sót.
Những thây ma bất ngờ xuất hiện từ những nơi không ngờ tới, và có rất nhiều máu, nên rất đáng sợ, nhưng cốt truyện được dàn dựng tốt, và cô ấy đã hoàn toàn bị cuốn hút vào đó. Bộ phim dường như là một phần của loạt phim, và cô ấy được biết rằng câu chuyện sẽ còn tiếp tục, vì vậy cô ấy rất tò mò.
◆ ◆ ◆
[Aya.]
"Ừ..… đúng vậy. Lúc nào đó."
Tuy nhiên, câu trả lời của Tsukishiro-kun lại khá mơ hồ.
Cậu ấy, vừa tránh mặt mình, sao.......?
Xem phim ở nhà rất vui, nhưng xem với Tsukishiro-kun còn vui hơn nhiều. Những cuộc trò chuyện ngớ ngẩn, ăn bỏng ngô,..... Tôi muốn chia sẻ khoảnh khắc vui vẻ ấy với Tsukishiro-kun.
Cậu ấy nói ở cạnh mình rất vui.....
Tôi lắc đầu, cố xoa đi cảm giác khó chịu đang dâng lên trong lòng.
Cậu ấy cũng có những kế hoạch riêng mà.
Tsukishiro-kun cũng phải dành thời gian cho những người khác ngoài tôi chứ, Yasuhara-sam, Shibata-san hay Todoroko-san chẳng hạn--
"....... Nếu có ngày nào phù hợp, vui lòng cho tớ biết nhé."
"Được rồi, tớ đi cất đĩa DVD đây."
Nhìn bóng lưng cậu ấy khuất dần, tôi cảm thấy, một bức tường đang dần được dựng lên.
........ Hả?
◆ ◆ ◆
Những đám mây u ám che kín bầu trời, và những hạt mưa nhỏ bắt đầu rơi xuống.
Không hề có dấu hiệu báo trước, trời bắt đầu mưa vào buổi chiều.
Sáng nay, người dự báo thời tiết đã tự tin nói rằng trời sẽ nắng cả ngày, nhưng sau buổi trưa, thời tiết trở nên kỳ lạ, và cuối cùng, một cơn mưa nhẹ bắt đầu rơi.
Giống như tôi, hầu hết các học sinh đều không mang ô và đang giết thời gian bằng cách than thở hoặc trò chuyện với bạn bè. Mặc dù đã đến giờ về nhà, nhưng chỉ có một vài học sinh rời khỏi lớp học, tôi và Akira là một trong số ở lại.
"Tao không nghe tin gì về mưa cả." Akira nói.
"Thôi cằn nhằn đi, tao về nhà nhé?"
"Khônggggg. Mày phải ở lại với tao cho tới khi mưa tạnh."
"Phiền phức thật."
Tôi- người không mang theo ô, đã bị Akira, người cũng trong tình cảnh tương tự, bắt gặp và phải chịu đựng những lời phàn nàn, hay đúng hơn là những lời oán trách không dứt của nó ấy về cơn mưa.
"..... Nếu biết chuyện này sẽ xảy ra, lẽ ra tao nên nghe lời cô ấy."
"Hả?"
"Cô ấy nói rằng luôn mang theo một chiếc ô gấp trong túi là một ý kiến hay. Phòng bệnh hơn chữa bệnh."
"Thật ra, mày không cần dùng ô xếp khi trời chỉ mưa nhẹ. Trừ khi có trường hợp khẩn cấp. Nhưng mang theo nó mỗi ngày thì khá bất tiện."
"Chính vì thế."
Ichinose đã nhiều lần dặn tôi là luôn mang theo chiếc ô gấp mà cô ấy tìm thấy khi dọn phòng, nhưng tôi lại để quên nó trong phòng vì thấy cồng kềnh, và giờ hối hận vì điều đó thật là ngốc nghếch.
Chắc chắn, nếu cô ấy biết tôi đang đợi mưa tạnh cùng Akira trong lớp học, cô ấy sẽ rất bực bội.
Tôi gần như có thể tưởng tượng ra cảnh cô ấy nhìn bằng ánh mắt lạnh lùng, nói rằng: "Tớ đã nói với cậu rồi mà." rồi dõi theo tôi cho đến khi tôi cất chiếc ô gấp vào túi.
"Dù vậy, cô ấy thực sự là một người tốt bụng. Tao không thể tin được cô ấy lại bằng tuổi chúng ta."
"Cô ấy nói là vì cô ấy lo lắng, mặc dù bọn tao chỉ là hàng xóm thôi."
"Ồ..... Chỉ là hàng xóm thôi mà."
Tôi nghiêng đầu trước giọng điệu đầy ẩn ý của Akira.
"Cô ấy hay xen vào chuyện người khác. Thật sự thì sao? Chẳng phải rất khó chịu khi cô ấy cứ bình luận về mọi chuyện nhỏ nhặt sao?"
"Tao thấy ổn."
"....... Ra vậy à."
"Sao cơ?"
"Mày thuộc kiểu người 'dễ bị vợ át chế'."
"Nói ai thế, tự soi lại mình đi."
"Hả? Ai cũng biết là phải làm theo lời người mình yêu mà."
"Thật không?"
"Tao sẽ làm bất cứ điều gì để được nhìn thấy nụ cười của Hiyo!"
Ngay khi Akira vừa nói xong, Hiyori bước vào lớp học như thể đã được báo trước.
Với chiếc ô gấp nhỏ trên tay, cô tiến về phía chúng tôi với bước chân nhẹ nhàng.
"Aki-kun, anh có ô không? Em có nè, vậy chúng ta cùng về nhà nhé."
"Được, đi thôi nào."
"Ồ, cậu cũng quên mang ô rồi à, Mitsuki?"
"Tớ không nghĩ hôm nay trời mưa."
"Rất tiếc, chỉ đủ chỗ cho hai người thôi. Xin lỗi nhé."
“Đừng lo lắng. Tớ không có ý định làm gián đoạn việc hai người dùng chung chiếc ô.”
“Tớ hiểu rồi. Vậy thì, khi nào đến lúc thích hợp thì về nhà nhé, tạm biệt.”
"Thế nhé, Mitsuki. Mưa là tuyệt nhất!!"
"Đúng thằng ngáo."
Giờ thì, làm gì đây?
◆ ◆ ◆
Sau một lúc chờ đợi, vì không muốn ở đó mãi, tôi đã lựa chọn chạy thật nhanh, đích đến là về nhà.
Nhưng rồi, trên đường chạy, cơn mưa lại càng dữ dội hơn. Cuối cùng, tôi đành bỏ cuộc và chạy tới một chỗ để trú mưa.
Dưới mái hiên của một cửa hàng bán thuốc lá đóng cửa với vẻ ngoài cũ kỹ và bẩn thỉu.
Nhớp nháp, khó chịu thật.....
Ngay khi cảm thấy khó chịu vì chỗ nước mưa bị dính vào quần áo, một cây nấm màu hồng có hoa văn đi tới, dừng lại trước mặt tôi.
Dưới gốc cây nấm là Ichinose. Cô ấy nhìn chằm chằm vào tôi trong khi thở dài.
"Tớ đã nói rồi mà. Phòng bệnh hơn là chữa bệnh."
"Ừ, cậu nói đúng......"
"Hứ...... Chắc là hết cách rồi. Xin mời, lại đây nào." Ichinose nói, giơ chiếc ô của cô ấy về phía tôi.
"Không sao đâu. Tớ sẽ về khi tình hình ổn hơn."
Không phải vì tôi ngại ngùng khi phải che chung ô với cô ấy..... Tất nhiên, đó cũng là một phần lý do, nhưng lý do chính là gần đây, chẳng hiểu sao tôi không thể tương tác với cô ấy như trước nữa.
Tôi không muốn cô ấy lo lắng, cố gắng kết thúc cuộc trò chuyện này.
"....... Vậy thì tớ cũng đợi."
...... Hả?
"Cậu.... Đang làm gì thế?"
"Cậu không nhẩn ra sao, tớ đang trú mưa."
"Trú mưa á.... Nhưng cậu có ô mà."
"Đây là chiếc ô yêu thích của tớ, nên tớ không muốn làm nó bị bẩn quá."
"Thật đáng tiếc, khi nó không thể hoàn thành chức năng của một chiếc ô."
"Đó là cách cảm ơn vì nó đã che chở tớ khỏi bị ướt đến tận bây giờ, nên tớ muốn để nó nghỉ ngơi. Đó là lý do tại sao tớ sẽ đợi đến khi mưa ngớt mới về nhà."
"Nhưng sao lại ngồi cạnh tớ?"
"Đây đâu phải nhà của cậu, Tsukishiro-kun?"
"........ Được rồi, cậu thích làm gì thì làm."
Tôi đành chịu thua trước nụ cười đầy ngạo mạn của cô nàng.
Chúng tôi ngồi trên chiếc ghế gỗ dưới mái hiên, trong im lặng.
.... Ichinose, rốt cục cô ấy muốn gì chứ?
Tôi liếc nhìn cô ấy, vẫn không chịu nhúc nhích à....
Dạo gần đây, tôi lại không hiểu những gì cô ấy nghĩ.
Cô ấy tỏ ra hơi tức giận và buồn bã vì thấy tôi và Shizuku nói chuyện thân thiết, nhưng lại chỉ khăng khăng mối quan hệ của tôi với mình chỉ là hàng xóm.
Trong vô thức, tôi nhắm mắt lại để suy nghĩ. Chợt, tôi cảm thấy má mình đang bị chạm nhẹ.
Mở mắt ra, là Ichinose, đang dùng một chiếc khăn tay, lau đi chỗ nước mưa trên tóc tôi.
Theo phản xạ, tôi bật lùi lại.
"Đừng bỏ chạy."
"Tớ không bỏ chạy. Quan trọng hơn, sao cậu lại làm thế?"
"Nếu cứ để vậy, cậu sẽ bị cảm lạnh mất."
"Lo chuyện của mình đi. Kẻ ngốc thì không bị cảm lạnh."
"Đó là điều mê tín. Ngay cả người ngốc cũng bị cảm lạnh."
"Đừng có thừa nhận tớ là kẻ ngốc chứ!"
Ichinose tiến lại gần tôi: "Coi kìa, cậu cũng bị ướt ở đâu nữa."
Tôi bị dồn vào góc mái hiên và không còn đường thoát. Nắm lấy cơ hội đó, cô ấy nhón chân lên và lau đi những giọt nước trên đầu tôi. Vì sự chênh lệch chiều cao, khoảng cách giữa cả hai đang gần hơn bao giờ hết.
Má tôi nóng bừng, mắt thì nhắm chặt lại. Có lẽ nhận ra điều đó, Ichinose khẽ thốt lên một tiếng: "A....." buồn bã rồi nhanh chóng lùi lại.
Vẻ mặt cô ấy tối lại một chút.
"....... Sao thế?"
"Không, không có gì hết."
Ichinose chỉ im lặng, nở một nụ cười tươi, ngồi xuống và ngước lên bầu trời. Sự im lặng lại bao trùm, chỉ còn tiếng mưa rơi tí tách.
"....... Achoo!" Khoảng lặng kết thúc khi Ichinose hắt hơi, vì có một cơn gió lạnh thổi qua.
Thân hình nhỏ bé của cô ấy đang run rẩy, nhìn kỹ hơn, cô ấy không đeo găng tay, cũng không mang theo khăn quàng.
"Găng tay và khăn quàng của cậu đâu rồi."
"....... Sáng nay trời không lạnh lắm, nên chúng đang được giặt."
"Sao cậu không về nhà đi, dù có làm bẩn cả chiếc ô đi nữa? Nếu cứ ở lại đây, trông cậu có vẻ sẽ lại bị cảm lạnh đấy."
"..... Còn cậu thì sao, Tsukishiro-kun."
"Tớ bảo rồi, tớ sẽ chờ mưa tạnh."
"Vậy tớ cũng sẽ chờ."
"Đây có phải lúc để nói về chuyện đấy không? Mau về nhà đi."
"...... Tớ sẽ rất lo lắng nếu cậu ở đây một mình và bị cảm lạnh. Tớ sẽ hối hận vì đã không bắt cậu dùng chung ô, vì vậy tớ sẽ không về nhà cho đến khi cậu quyết định về nhà."
Nếu cô ấy cứ ở đây thêm một lúc nữa, chắc chắn cả hai đều sẽ bị cảm lạnh.
Nhìn Ichinose đang run rẩy, tôi thở dài.
"........ Tớ cũng sẽ lo lắng nếu cậu cứ ngoan cố ở lại và cảm lạnh đấy."
"Vậy thì chuyện này sẽ tiếp diễn cho đến khi một trong hai bên chịu thua."
..... Bướng bỉnh thật đấy!
Cô ấy đã nói điều đó một cách dứt khoát, có lẽ cô ấy sẽ không về nhà ngay cả khi tôi nài nỉ.
Cứ phải cố chịu đựng để làm gì chứ--
Tôi bỏ ba lô xuống--
"Nào, lại đây, quay sang bên này một chút."
"--Wahh!"
Tôi quay người Ichinose lại, quàng quanh cô cô ấy chiếc khăn quàng, đảm bảo không có một kẽ hở nào.
"...... Cậu đã mang nó theo. Tớ cứ nghĩ cậu đã vứt nó đi r--"
"Không bao giờ tớ vứt nó đi. Tớ chỉ cất nó đi vì không muốn nó bị ướt và không dùng được vào sáng mai. Thế thôi."
"Nhưng..... Nhưng mà......"
"Quan trọng hơn, còn lạnh không?"
"....... Vâng, ấm lắm. Ehehe......"
Ichinose, như thể đang cố che giấu chiếc mũi đỏ ửng, cúi đầu xuống và kéo khăn quàng cổ lên. Từ khóe miệng cô ấy, tôi có thể thấy được nụ cười mỉm.
Đó là phản ứng tự nhiên của Ichinose. Khi lạnh hơn, cô ấy sẽ kéo khăn lên để che miệng. Tôi cũng khẽ mỉm cười với cô ấy. Chúng tôi ngồi đó, tiếp tục chờ đợi.
Trời vẫn không có dấu hiệu tạnh mưa. Thời gian trôi qua, số người qua đường cầm ô ngày càng tăng.
Một người trong số họ dừng lại.
"...... Ichinose-san?"
Là một nam sinh, đồng phục trường chúng tôi.
"Ồ, trùng hợp thật. Ô bị hỏng nên cậu phải trú mưa sao?"
"Vâng, đại loại vậy."
Ichinose lập tức khoác lên mình vẻ thánh thiện và đáp lại. Lần đầu tiên tôi thấy bộ dạng 'Thánh nữ' của cô ấy ở cự ly gần.
Ra vậy sao.
Một nụ cười hiền lành, dễ thương. Cách nói chuyện lịch sự, tốt bụng với mọi người, và chàng trai mà cô ấy đang nói chuyện cùng cũng đỏ mặt và mỉm cười hạnh phúc.
"Nếu..... Nếu cậu muốn, tớ đưa cậu vể nhà nhé? Đứng ở đây lạnh lắm đấy?"
"Không, tớ sẽ làm phiền người khác mất, nên xin lỗi."
"Ổn mà, ổn mà. Ồ, chắc là cậu không muốn lộ địa chỉ nhỉ. Vậy, chúng ta tới nơi ấm hơn để trú mưa nhé?"
Từ biểu cảm, rõ ràng là Ichinose không muốn.
"Hơn nữa, thật khó xử, phải không? Ở bên cạnh một người mình không thích như thế này."
Tôi không quen người này, nhưng có lẽ cậu ấy nhwos về vụ ở lễ hội thể thao của tôi.
"Cậu cũng không muốn một tin đồn kỳ lạ khác lại lan truyền, phải không? Tất nhiên là tớ không tin những tin đồn đó. Nhưng tớ nghĩ cậu sẽ ghét điều đó lắm, Ichinose. Vậy nên cùng về nhé."
Cô ấy đã tỏ rõ là không muốn rồi--
"Với cậu thì chuyện đó vẫn không có gì thay đổi nhỉ, nên tớ xin lỗi."
Vẫn giữ nụ cười dễ thương. Tuy nhiên, giọng điệu thờ ơ của cô ấy hoàn toàn trái ngược với 'Thánh nữ' được mọi người yêu mến. Nam sinh ấy lập tức trở nên bối rối.
"..... Là sao?"
"Là sao? Tớ chỉ là từ chối thôi."
"Nhưng....… Nếu ở lại đây, thì sẽ lại có tin đồn khác lan truyền đấy, cậu biết không?"
"Vâng. Chẳng biết ai đang theo dõi tớ nữa."
"Ư-Ừ, vậy chúng ta về nhé?"
Nam sinh lập tức tỏ ra sợ hãi.
Tuy nhiên, lý do hắn không bỏ cuộc có lẽ là vì đây là cơ hội hoàn hảo để đến gần cô ấy hơn, và có vẻ như người này không muốn bỏ lỡ nó.
Tên này, không biết Ichinose rất cứng đầu sao.....
"Xin lỗi."
"Tớ.... Tớ chỉ là đang lo lắng cho cậu thôi mà, Ichinose-san--"
"Trong trường hợp đó, tất nhiên là cậu đã cân nhắc đến khả năng tin đồn về cậu và tớ có thể lan truyền, đúng không? Vậy tại sao tớ phải làm vậy?"
Lẽ ra tên này nên bỏ cuộc ở đây thì hơn. Nhưng, có lẽ vì bối rối trước thái độ khác thường của Ichinose, hoặc có lẽ vì tức giận trước việc cô từ chối hợp tác, hắn đã vươn tay ra nắm lấy cổ tay mảnh mai của cô.
..... Hết cách rồi nhỉ.
Tôi đi tới, cầm lấy cổ tay nam sinh kia, nở một nụ cười tự cho là thân thiện.
"Mày làm gì thế? Mau buông ra?"
"Cảm động thật."
"Hả?"
"Tao chỉ là cảm động trước lòng tốt khi muốn giúp đỡ người khác thôi. À này nhá, tao ấy, có đang gặp chút khó khăn vì không có ô. Tao muốn về nhà sớm, nên là, tao mượn ô mày được chứ?"
Tôi vân không buông tay tên này ra.
"......... Sao tao phải nghe theo mày?"
"Tàn nhẫn thế. Mà, nếu muốn, chúng ta cùng đi cũng được đấy, tới chỗ ấm hơn í. Quán cà phê? Quán ăn nhanh? Chỗ nào càng ấm càng tốt nhỉ."
"........ Tsk, ai lại đi với người như mày? Tao làm vậy vì Ichinose-san thôi."
Tên đó tiếp tục nói.
"Tao nghĩ chuyện đó có thể giải quyết bằng cách cho họ xem ảnh tao và cô ấy cùng che chung một chiếc ô. Họ sẽ bắt đầu đồn thổi rằng chúng tao đang yêu nhau. Sau đó, những tin đồn kỳ lạ về Ichinose sẽ nhanh chóng bị xóa bỏ. Mọi người ở trường này đều là những kẻ ngốc dễ bị lung lay bởi những tin đồn không hề có thật mà."
Tôi không muốn thấy vẻ mặt sợ hãi của Ichinose. Để có thể xua tan đi những tin đồn xấu của cô ấy, tôi phải nắm lấy cơ hội này--
"Cho tao đi mà?"
"Không được!"
"Hiểu rồi, vậy thì, phiền mày rời đi, có được không?"
".........Sao tao phải nghe mày?"
"Thôi nào, đây chỉ là lời thỉnh cầu thôi, một lời thỉnh cầu. LÀM ƠN NHÉ?"
Tôi nở nụ cười thân thiện, nhưng siết chặt cổ tay tên này hơn. Tên nam sinh bối rối hất tay tôi ra, lườm tôi trừng trừng và bỏ đi, động tác như bỏ chạy.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, chợt, lưng áo tôi bị một lực yếu ớt kéo nhẹ. Quay lại, là Ichinose, đang nhìn xuống.
"....... Cậu muốn về sớm thật sao?"
"Không, đó chỉ là lời nói dối để tống khứ hắn đi thôi."
"...... Có một cái ô ở đây đó, cậu biết không?"
Ichinose ngước nhìn tôi và chỉ vào chiếc ô của mình.
Ặc, hết chỗ trốn rồi....
"...... Tớ muốn về nhà ngay bây giờ." Dù sao thì, tôi cũng không muốn Ichinose buồn. Đành chấp nhận vậy.
"....... Cậu sẽ cho tớ vào chung, Ichinose?"
"Đó là điều tớ muốn nói."
"Vậy thì, được rồi, về nhà nhé? Tớ còn quần áo chưa giặt nữa."
"Vâng."
Ichinose mở ô ra, và tôi lưỡng lự bước vào.
"Xin lỗi đã làm phiền."
"Vâng, xin mời."
Chúng tôi băt đầu di chuyển.
Đúng như dự đoán, chiếc ô khá nhỏ. Tôi cố gắng che chắn cho cô khỏi bị ướt bằng cách thò người ra ngoài, và một cảm giác ấm áp, mềm mại áp vào cánh tay phải của tôi, là cánh tay trái của cô ấy.
"Ít nhất thì hãy để tớ cầm ô."
"Cậu hứa sẽ không nghiêng ô về phía tớ và chịu ướt chứ?"
"Ừ, ừ, tớ hứa."
Cô ấy đã nhìn thấu được ý đồ của tôi. Tôi định cầm ô để ít nhất cô ấy được che chắn hoàn toàn, nhưng có vẻ như cô ấy sẽ nổi giận, nên tôi đành đi chậm lại để bắt kịp nhịp của Ichinose.
Thật khó để bắt kịp bước chân của cô ấy khi cô ấy áp sát vào tôi, và cơ thể chúng tôi liên tục va chạm vào nhau, khiến việc đi lại trở nên khó khăn.

"Cậu không thể đi thẳng sao?"
"Tại nhịp đi của chúng ta hơi khác nhau đấy."
".......... Tsukishiro-kun, ban nãy, sao cậu lại làm thế? Cậu có thể phớt lờ nó đi mà."
"Tại tên đấy chướng mắt thôi. Chỉ là tớ thấy phiền thôi."
Khoảnh khắc tên đó nắm láy cổ tay Ichinose, cô ất đã nhắm chặt mắt lại, rõ ràng là đang sợ hãi.
Vụ việc ở phòng y tế có thể đã trở thành một chấn thương tâm lý đối với cô ấy
Trước hết, tại sao cô lại phải trải qua một trải nghiệm đáng sợ như vậy khi cô không làm gì sai?
"........ Cậu không cần phải làm thế đâu, cậu biết đấy, không cần phải che chung ô với một người mà cậu không quen biết vì tớ đâu."
"Bộ cậu muốn hình ảnh 'Thánh nữ' của mình bị hoen ố sao?"
"Tớ...... Chỉ là tớ hơi tức giận, vì người đó nói xấu về cậu...."
"Hả? Không sao đâu, chuyện như cơm bữa ấy mà."
"Tất nhiên là tớ phải tức giận rồi!"
"...... Tại sao?"
Tôi không hiểu lắm.
Tôi thì có liên quan gì chứ?
"........ Người đó đã nói những lời khó nghe với người hàng xóm quý giá của tớ. Tât nhiên tớ phải làm vậy rồi."
'Hàng xóm', giờ đã trở thành 'hàng xóm quý giá'.
Dù có nghĩ mãi, chắc tôi cũng không có câu trả lời đâu. Hiện tại, tôi quyết định chỉ cảm ơn Ichinose- người đang tỏ ra giận dữ và từ bỏ việc suy nghĩ.
"Ừm....... Cảm ơn."
"Không, người phải cảm ơn là tớ mới đúng. Cảm ơn vì đã bảo vệ tớ."
Giờ đây, cảm xúc của cô ấy, lại trở nên dễ đoán tới vậy.
Là do chính mình sao.......
"Tớ muốn uống gì đó ấm nóng khi về nhà."
"Ừm."
"Trước đó, cậu nên tắm nước ấm một chút, Tsukishiro-kun."
"Đây có phải lúc thích hợp để nói câu đấy đâu chứ, haa......"
Đúng là một cô nàng rắc rối hay xen vào chuyện người khác, ngay cả trong lúc này. Gã kia có thực sự muốn làm chuyện này với một người thánh thiện, người mà lại can thiệp vào những việc nhỏ nhặt như chuyện của người mẹ ngay cả khi đang cùng che chung một chiếc ô không?
Chắc là không đâu.
Tôi cảm thấy hơi bực bội trước vẻ mặt ngơ ngác của cô nàng.
Chẳng có tí không khí lãng mạn nào cả.
1 Bình luận