Web Novel
Chương 3: Chiếc vòng tay vô hình và giả thuyết của chị hai
2 Bình luận - Độ dài: 1,521 từ - Cập nhật:
Nằm ngoài mong đợi của Lưu Tinh Lạc, anh không ngờ chiếc vòng tay này chỉ mình anh thấy được.
Nghĩ lại thì chẳng phải hai mẹ con hồi chiều có nói về việc không nhìn thấy thứ gì trên cổ tay anh sao? Có lẽ vì bị chọc tức khi bị nói là kẻ điên đã khiến anh bỏ qua chi tiết này.
"Chị nói đúng rồi à? Em thực sự đã ăn mấy nấm dại đó ư? Không ổn chút nào, chị phải đưa em đến bệnh viên ngay."
Thấy Lưu Tinh Lạc cứ ngồi đờ ra đó không nói gì khiến Lưu Như Yên càng thêm lo lắng.
Cô nghe nói mấy nấm mọc ở phía nam có đặc tính gây ảo giác nếu ăn vào, thậm chí có nhiều loại nấm có độc gây tử vong.
Mặc dù Lưu Tinh Lạc lúc này không có dấu hiệu ngộ độc hay triệu chứng nào bất thường, nhưng để an toàn thì vẫn nên đi gặp bác sĩ.
"Chị không thấy chiếc vòng thì thôi vậy. Nhưng còn cái áo này thì sao? Chị không thấy nó giống như bị một vật gì đó đâm xuyên qua ư?"
Thấy không thể thuyết phục chị bằng chiếc vòng tay, Lưu Tinh Lạc bèm cầm bộ đồ rách nát lên cho Lưu Như Yên xem với hy vọng chị ấy sẽ chú ý đến điểm bất thường.
"Hừm... Em nói chị mới để ý, vết rách này trông rất lạ."
Nghe Lưu Tinh Lạc nói vậy, cô lần nữa xem xét tỉ mỉ chỗ bị rách. Hai vết rách này hoàn toàn thẳng hàng nhau từ đằng trước lẫn sau, còn những nơi khác không hề có vết rách nào ngoài vết bẩn.
Khi so sánh với câu chuyện mà anh vừa kể, Lưu Như Yên bắt đầu nghi ngờ về tính đúng sai.
"Thấy chưa, giờ chị đã tin lời em rồi chứ?"
"Chị vẫn chưa hoàn toàn tin đâu. Vậy em trả lời xem, làm cách nào em có thể sống sót với vết thương đó mà trở về nhà an toàn? Như chưa từng có gì xảy ra?"
"Thực ra em cũng không biết tại sao nữa, nhưng em có một suy đoán là có thể cô gái xinh đẹp bên cạnh em đã làm gì đó với em. Ngoài cái này ra thì em không nghĩ ra lời giải thích nào hợp lý hơn."
Trong không gian đó, vào thời điểm cận tử chỉ có anh và cô gái bên cạnh. Không phải cô ấy cứu thì còn ai chứ. Là kẻ đã giết anh à? Tất nhiên là không rồi. Là anh đã tự cứu lấy mình ư? Anh không nghĩ mình có bản lĩnh lớn đến thế.
"Có khi nào xuất hiện thêm người một người khác ngoài ba người không?"
Lưu Như Yên đột nhiên nghĩ ra một giả thuyết trong đầu.
Lưu Tinh Lạc chỉ là một người bình thường, không có khả năng đặc biệt gì nhưng lại bị dịch chuyển đến thế giới khác. Và không chỉ mình anh bị chuyển đến đó thôi đâu, khả năng còn một người khác cũng vô tình bước vào không gian ấy.
May mắn thay, người bị chuyển đến là một người có năng lực chữa trị.
Mặc dù cô không có hiểu biết nào với người có siêu năng lực đó, dẫu sao ngày thường cũng chưa từng gặp qua, nhưng cô nghĩ nếu một trị liệu sư thực sự đã xuất hiện thì khả năng cao là họ sẵn sàng ra tay cứu người bị thương.
Nếu năng lực chữa trị của người đó mạnh, có khi họ còn có thể hồi sinh người chết miễn là thời gian tử vong cách đây không lâu.
Lưu Như Yên đoán có đến tám mươi phần trăm khả năng này xảy ra. Sau khi kẻ giết người rời đi, người có năng lực chữa trị đến phát hiện ra Lưu Tinh Lạc và cô gái xinh đẹp đang hấp hối, rồi người đó đã sử dụng năng lực cứu lấy cả hai. Và sau cùng người tốt bụng ấy đã dẫn anh thoát khỏi không gian bí ẩn.
"Ồ, nói theo giả thuyết của chị thì đúng là hợp lý hơn."
Lưu Tinh Lạc thấy suy đoán này có khả năng cao xảy ra hơn nhiều so với cái mà anh nghĩ lúc đầu.
Nhưng nếu theo lý của chị nói là đúng thì vòng tay mà anh đang đeo, chiếc vòng chỉ mình anh thấy được và không thể tháo ra thì phải giải thích thế nào? Ngay cả Lưu Tinh Lạc cũng không biết lý do nó tồn tại.
"Thật may là em đã trở về an toàn. Nếu không thì ngôi nhà này sẽ càng thêm hoang vắng chỉ còn lại mình chị."
Khi nói ra câu này, Lưu Như Yên hướng mắt về phía tấm ảnh đóng khung trang trí trên tủ tivi, đó là một bức ảnh chụp chung rất quan trọng với cô.
Trong bức ảnh này có bốn người, là hai chị em cùng với bố mẹ, đằng sau là công viên giải trí. Bức ảnh này được chụp từ hồi cô còn nhỏ.
Nhưng đáng buồn là bố mẹ cô đã chết từ mười ba năm trước trong một thảm hoạ tàn khốc.
Từ khi bố mẹ qua đời, chỉ còn lại hai chị em sống dựa vào nhau, cả hai đã cùng nhau vượt qua những thách thức cuộc sống cho đến hôm nay.
Nếu Lưu Tinh Lạc thực sự chết trong không gian đó, Lưu Như Yên sẽ mất đi người thân duy nhất. Cô sẽ hoàn toàn mất đi phương hướng cuộc đời, chìm trong nổi cô đơn, không phải biết sống sao qua ngày mai.
"Phải, thực sự là em rất mừng vì mình vẫn còn sống. *Phù*, lúc đó em đã nghĩ mình đã chết rồi cơ, ra đi một cách đột ngột trong tiếc nuối. Trước lúc chết em đã nghĩ về chị, không biết chị sẽ cảm thấy thế nào, sống ra sao khi em qua đời."
"Em còn phải hỏi câu đó à? Em là người thân duy nhất của chị, nếu mất em thì chị sống để làm gì nữa cơ chứ? Ngay cả em cũng bỏ chị thì chị sẽ lựa chọn sang thế giới bên kia đoàn tụ với mọi người."
"Không, không, không được! Tuyệt đối không được! Chị không cần phải làm đến mức đó. Dù cho em có không còn thì thế giới này vẫn còn vô số thứ tuyệt vời khác để trải nghiệm, để khám phá mà... Không có lý do nào để chị quyết định làm như vậy cả."
"Chị sẽ làm vậy và chị chắc chắn sẽ không thấy sai với lựa chọn của mình! Khi không còn người thân nào thì thế giới này đối với chị chẳng có gì tốt đẹp để ở lại. Nên là Tinh Lạc à, cho dù mai sau em có gặp khó khăn lớn đến mức nào thì tính mạng phải là thứ đặt lên hàng đầu hiểu chưa?"
"Được rồi, được rồi, em hoàn toàn hiểu. Chị phải yên tâm, cuộc đời em chỉ vừa mới bước sang trang mới thì làm sao em có thể dễ dàng từ bỏ được chứ."
Ngay cả khi không có lời động viên nhắc nhở đó của Lưu Như Yên, Lưu Tinh Lạc vốn đã rất coi trọng mạng sống của bản thân rồi.
Anh vẫn còn rất trẻ, sao anh có thể chấp nhận mình chết ở độ tuổi này chứ. Cho dù anh không quan tâm đến tính mạng của mình đi nữa thì anh cũng phải nghĩ đến chị gái, dẫu sao anh cũng đâu phải loại người ích kỷ.
"Thật tốt khi em hiểu, vậy mới đúng là em trai ngoan của chị. Mà có cái là chị vẫn không biết chiếc vòng tay mà em nói có thực sự ở đó không?"
"Có chứ, chỉ là chị không thấy thôi."
"Hừm... Vậy để chị chạm vào nó thử xem, nếu chiếc vòng ấy đang ở trên tay em thì dù không thấy, chị vẫn có thể chạm vào được đúng không?"
Anh cảm thấy đó là một cách hiệu quả để kiểm chứng. Lúc chiều khi cố tháo nó ra, Lưu Tinh Lạc cảm nhận được chiếc vòng ở trên ngón tay anh rất rõ ràng. Điều đó đã nói lên chiếc vòng có thật và nó thực sự đang nằm trên tay anh.
Do đó, Lưu Tinh Lạc đưa tay ra phía trước và chỉ ra vị trí của nó. Ngay sau, Lưu Như Yên nắm lấy tay anh và thử chạm đến chiếc vòng.
"Ể?"
Đáng tiếc là Lưu Như Yên không cảm nhận được gì, tay của cô cứ vậy mà xuyên qua nó, chạm vào da của Lưu Tinh Lạc.
Theo góc nhìn của anh lúc này, bàn tay cô vừa lướt xuyên qua, như thể chiếc vòng tay ấy chỉ là ảo ảnh.
2 Bình luận