-Ruỳnh! Ruỳnh!
Tôi tập trung lắng nghe âm thanh vang lên từ bên ngoài kìa.
Tiếng động dừng lại không lâu sau đó.
“...Không ra ngoài được đâu.”
Ayla mở lời trước tiên.
“Nếu ra ngoài bây giờ thì kiểu gì cũng chết”
“Vừa rồi nó đã chặn nhát chém của bạn Aiden chỉ bằng một cái móng.”
Lidia lẩm bẩm.
“...Tạm thời chúng ta chỉ có thể trông chờ vào viện trợ thôi.”
Laura cũng nhìn ra ngoài cửa sổ.
Những bóng hình khổng lồ đang lảng vảng phía bên kia cửa sổ.
Như thể chúng đang chờ đợi chúng tôi đi ra.
Khoan đã.
Chờ đợi chúng tôi đi ra?
<...Tại sao chúng không phải hủy nơi này luôn đi?>
Sư phụ lẩm bẩm như thể có cùng suy nghĩ với tôi.
<Với đống móng vuốt đó và ngần ấy sức mạnh thì chúng có thể không chút vấn đề biến tòa nhà này thành cát bụi mà.>
“Đúng.”
<Trông chúng cứ như thể không biết phải làm gì vậy. Kiểu như có một thứ gì đó ở trong này cần phải bảo vệ…>
“...”
Trong khoảnh khắc, sư phụ và tôi cùng chia sẻ một sự im lặng.
“Tóc Vàng.”
“Ơ, ừm…”
“Dây chuyền của vương quốc nằm ở đâu trong tòa thị chính?”
“...Đợi, đợi chút.”
Laura lấy ra một tờ giấy cũ nát từ trong túi áo ngực.
“Ở, ở dưới tầng hầm.”
“Có tầng hầm sao?”
“Trước, trước mắt là có.”
“...”
<Cậu có đang nghĩ giống ta không, đệ tử?>
“Có vẻ là ở dưới hầm có thứ gì đấy.”
<Nếu không thì mấy thứ kia đã phá hủy tòa nhà rồi. Một lũ quái vật vô tri sở hữu sức mạnh để phá hủy tòa nhà này nhưng lại không làm, hơn nữa chỉ lảng vảng bên ngoài như thể đang canh gác mà không rời đi thì đúng kỳ quái.>
“...”
<Nếu may mắn thì có thể sẽ có lối thoát ở dưới đó đấy.>
“Hoặc là…”
<Phải. Hoặc là có một con quái vật nào đó mà chúng đang bảo vệ.>
Lời nói đó không sai.
Tôi nghĩ vậy rồi lên tiếng.
“Chúng ta sẽ đi xuống tầng hầm.”
“...Ừm?”
Ayla hoang mang nhìn tôi.
“Không phải là tìm cách thoát ra sao?”
“Xuyên qua lũ kia?”
Ayla ngay lập tức im bặt trước lời của tôi.
“Cậu định tìm lối đi dưới lòng đất sao?”
Lidia nghiêng đầu.
“Tìm kẻ địch.”
“Vâng?”
“...”
Tôi chậm rãi giải thích cho những người khác về suy luận của mình với sư phụ.
“Có thứ gì đấy ở dưới tầng hầm.”
Sau khi xong nghe lời giải thích, Ayla lẩm bẩm và đặt tay lên cằm.
“Cũng có khả năng đó. Ít nhất thì lời đội trưởng nói cũng có lý. Và hơn tất cả…”
“...Chúng ta không có lựa chọn nào khác.”
Lidia tiếp lời của Ayla.
“Nếu cứ chờ đợi cứu viện thì chúng ta có thể sẽ chết hết.”
“Đội cứu viện cũng có thể bị giết. Mấy người nghĩ họ có thể đánh bại lũ quái vật kia không?”
“...”
Laura hạ thấp tầm mắt xuống sàn,
“...”
Gert chỉ im lặng nhìn chằm chằm vào những bóng hình đang lảng vảng bên ngoài cửa sổ.
“Tạm thời hãy chấn chỉnh một chút rồi đi.”
Để chuẩn bị cho trường hợp có giao tranh nổ ra.
***
“Xui xẻo thật đấy.”
Lính đánh thuê đứng bên cạnh Gert, Oliver lên tiếng.
“Trong bao nhiêu thứ có thể đụng phải thì lại phải là cái lũ này.”
“Chúng ta sẽ chết ở đây sao?”
“Nghe bảo là tiền bồi thường sẽ được gửi đến gia đình chúng ta nếu chúng ta chết.”
“Ít nhất cũng có điều đó là may.”
Những lính đánh thuê cười khẩy, trao đổi những câu đùa cợt đen tối.
Gert thì chỉ im lặng nhìn vào tấm khiên của mình.
Một tấm khiên đầy những mũi tên găm vào.
Rồi ánh mắt của anh hướng về một nơi khác.
Bốn học sinh.
Ứng cử viên Thánh nữ đang cầu nguyện với biểu cảm bi tráng, người phụ nữ tóc vàng đang đếm xu, Phó Đoàn trưởng đang thay giáp tay.
Và cuối cùng,
Cả người đàn ông đang nhắm mắt thiền định.
“...Nếu muốn làm học sinh thì phải đạt đến cấp độ đó sao?”
“Mấy đứa học sinh tôi thấy thì chỉ với một vết xước trên người thôi là đã lăn đùng ra khóc rồi mà.”
“Hoặc là nôn mửa khi nhìn thấy xác chết.”
“Vậy đó không phải là học sinh mà là những chiến binh dày dặn kinh nghiệm sao?”
Phớt lờ lời nói của những người lính đánh thuê, Gert lại nhìn ra cửa sổ.
“...”
Trong tâm trí của anh, những khung cảnh quá khứ hiện về.
Cô con gái từng nói rằng muốn trở thành cung thủ giỏi nhất thế giới.
Và người vợ đã luôn ủng hộ anh cùng con gái.
‘Bố ơi! Mũi tên găm vào khiên rồi này!’
‘Ôi trời, giỏi quá đi! Đúng là Lisa của chúng ta!’
Quá khứ khi anh bế cô con gái nhẹ bẫng và xoay vòng vòng.
‘Tuyến phòng thủ bị xuyên thủng rồi!’
‘Bức tường phía tây! Đã sụp đổ rồi!’
‘Toàn bộ đều đã bị quét sạch! Việc điều động đội cứu hộ là bất khả thi!’
Và khi bức tường phía tây sụp đổ, Gert đã bỏ chạy.
Anh ngoái nhìn lại, nhưng đôi chân của anh đã leo lên xe ngựa từ lúc nào.
Anh cầu rằng gia đình mình đã kịp gia nhập với dòng người tị nạn,
Thế nhưng, không một ai có thể hòa vào dòng người tị nạn ấy.
Thậm chí còn chẳng thể tìm thấy ngay cả một cái xác lạnh lẽo.
Ngày hôm ấy, Gert Tường sắt đã chết.
Bởi vì một kẻ không thể không có cả lòng dũng cảm lẫn thực lực thì không thể gọi bản thân là Tường sắt.
Tất cả những gì còn lại chỉ là một kẻ thất bại tên Gert, đắm chìm trong men rượu và thẫn thờ nhìn chằm chằm vào tấm khiên của mình.
‘Quả là một quá khứ đau buồn.’
‘Nhưng những người còn sống phải sống tiếp chứ.’
‘Hãy đến với đoàn lính đánh thuê của chúng tôi đi. Con người ta tốt nhất nên gửi gắm bản thân vào một nơi nào đó.’
‘Chẳng phải mạng sống này rất quý giá sao. Hãy sử dụng nó thật tốt.’
Đó là lời mà Đoàn trường Đoàn lính đánh thuê đã nói với anh lúc ấy khi mời gọi anh.
Những khung cảnh từ trong quá khứ cứ thế lướt qua trong đầu Gert,
“Gert.”
Giọng nói của người đàn ông gián đoạn suy nghĩ của anh.
“...Vâng?”
Người đàn ông vừa nãy còn thiền định thì giờ đang nhìn anh với đôi mắt sáng đỏ.
“...”
Người đàn ông im lặng nhìn chằm chằm vào Gert.
Khoảnh khắc một cảm giác ớn lạnh trào lên khiến anh nổi da gà khắp người.
“...Sau khi chuyện này kết thúc thì ta sẽ mời cho anh một chén.”
Cậu ta chỉ nói vậy rồi lại quay đi,
“Xuất phát.”
Và ra hiệu lệnh xuất phát
“Phải rồi, phải đi thôi…”
“Nếu có chết thì mong sao chết ít đau hơn chút nhỉ.”
“Những lúc như vậy thì cứ lao mình về trước là được.”
Nghe tiếng cười ồn ào của những người đồng đội lính đánh thuê, Gert nâng tấm khiên lên.
Tấm khiên nặng nề một cách kinh khủng.
***
Chúng tôi tiến xuống tầng hầm.
Gert đi phía trước với tấm khiên trong tay, và chúng tôi đi theo sau anh ta.
“Chỗ này có hơi to cho tầng hầm nhỉ.”
Lidia lẩm bẩm trong khi thắp sáng lối đi bằng một quả cầu được tạo ra từ thánh lực.
“...Là ở quanh đây thôi…”
Laura lẩm bẩm trong khi nhìn mảnh giấy.
<Cẩn thận đấy đệ tử.>
“Có chuyện gì?”
<Ta có một cảm giác chẳng lành.>
“Ta sẽ cẩn thận.”
Và khi tôi đang nói chuyện với sư phụ,
“...Ở đây.”
Laura cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.
Tôi ngẩng đầu nhìn về trước.
Một cánh cửa tầng hầm có song sắt.
Cánh cửa sắt đã mở sẵn, ở sau đó là một lối cầu thang dẫn xuống một tầng sâu hơn nữa.
“Tôi xuống đây.”
“Được thôi.”
Cùng lúc khi Laura lẩm bẩm và bước đi,
Một làn gió lạnh lẽo thổi đến từ bên trong.
Đồng thời, một thứ mùi kinh khủng xốc lên.
<Đúng là lối đi. Nhưng dường như không chỉ có mỗi chúng ta đâu.>
Sư phụ điềm tĩnh lẩm bẩm.
Nhưng điều đó cũng chỉ trong khoảnh khắc.
-Ruỳnh!
Một tiếng động lớn vang đến từ phía trên.
Cùng lúc đó, âm thanh một thứ gì đó đang lao xuống vang lên.
Tất cả chúng tôi nhìn nhau.
“Chạy!”
Trước chỉ thị của tôi, tất cả mọi người bắt đầu chạy.
Gert dẫn đầu, còn tôi thì đứng ở cuối.
Càng đi xuống lối cầu thang vô tận, gió lại càng thổi mạnh hơn.
“...”
-Ruỳnh! Ruỳnh! Ruỳnh!
Âm thanh thứ gì đó đang đuổi theo càng lúc càng lớn dần, và nỗi bất an trong tôi cũng lớn lên tương ứng.
Cứ như này thì khó mà chạy thoát được.
Đúng như dự đoán.
-Khaahh!
Tiếng gào thét bắt đầu vọng đến từ phía sau.
Tôi rút kiếm.
“Nếu chặn ở trong lối đi hẹp này thì ta có thể đối phó với bao nhiêu con?”
<Với thực lực của cậu thì có thể cầm cự được lâu đấy.>
“Hiểu rồi.”
Sau khi trao đổi nhanh với sư phụ, tôi cất lời.
“Đi đi.”
“Vâng?”
“Ta sẽ lo ở đây.”
Tôi vào tư thế chiến đấu, còn Lidia thì đảo mắt liên hồi như thể không biết phải làm gì.
“Vậy thì tớ cũng…!”
“Nếu ở dưới đó có quái vật thì gọi ta.”
“Không, không được đâu!”
“Cãi?”
“Dù có cãi thì cũng không được!”
Lidia nhắm mắt hét lớn, những người khác trao đổi ánh mắt trong giây lát.
“...Không còn cách nào khác.”
Người lính đánh thuê một mắt rút kiếm.
“Hãy cùng nhau chặn bọn chúng nào!”
“Đằng nào nếu bỏ học sinh lại để chạy thì chúng ta cũng sẽ bị phạt thôi.”
Người lính đánh thuê khác cũng cầm lấy ngọn thương,
Laura và Ayla cũng lấy ra tiền xu và giơ nắm đấm.
“...”
<Có đồng đội tốt đấy nhỉ?>
Riêng lần này thì không phản bác gì được.
Tôi nhìn thẳng về trước với cây kiếm trong tay.
Không lâu sau, những con quái vật bắt đầu đi xuống như thể lăn nhào xuống lối cầu thang chật hẹp.
Tôi đánh chệch đón tấn công của con quái vật đang lao đến và dùng kiếm chém đầu nó rồi cao giọng hét lớn.
“Trụ vững! Chỉ cần trụ vững thì sẽ thắng!”
Ngay cả một nhóm tinh nhuệ nhỏ cũng có thể chặn được những thứ kia nếu là ở chiếu nghỉ cầu thang chật hẹp.
Đã từng có lúc tôi nghĩ vậy.
Không biết chúng tôi đã chiến đấu bao lâu rồi nữa.
“...Hà, hà…!”
Cánh tay của tôi tê rần.
----------------------------------------------------------------------------------------------------------
[Hiệu ứng xấu: Tổn thương cơ bắp đã trở nên trầm trọng!]
[Cường hóa đòn tấn công: Còn 2 lần]
----------------------------------------------------------------------------------------------------------
Tôi cố nuốt ngược lại hơi thở đang dâng lên tận cổ họng và nhìn xung quanh.
“Hiu, hiu…!”
“...Hà…”
“...”
Mọi người đều đã kiệt sức.
Với Lidia thì cô ta đã sử dụng nhiều thánh lực đến mức thậm chí còn chẳng thể duy trì quả cầu để thắp sáng xung quanh, còn Ayla trong thời gian đó đã phải thay giáp tay đến hai lần.
<Đến lúc phải rút lui rồi! Phải giữ sức để đề phòng nếu gặp thứ gì ở dưới kia còn chiến đấu chứ!>
Sư phụ nói đúng.
Nhưng mà.
“...”
-Kaaaa!!
Tiếng gào thét lại vang đến từ phía xa.
Rốt cuộc là cái lũ này từ đâu đến và kéo xuống lắm vậy?
Không.
Hãy nghĩ theo hướng tích cực nào.
Nếu chúng không đi xuống tầng hầm này thì chúng tôi đã bị bao vây giết từ lâu rồi.
Dù gì đi nữa, giờ đã đến lúc ra quyết định rồi.
“Sư phụ, ta ở lại có được không?”
<...>
“Giả sử có quái vật ở dưới kia, ai ở lại đây sẽ là lựa chọn tốt nhất?”
<Nếu có thứ gì đang chặn lối đi ở dưới kia, bắt buộc cần phải có ai đấy ở đây cầm chân những thứ này.>
“Đúng.”
<...Và thật lòng mà nói, nếu cậu là người chặn thì tỷ lệ mọi người sống sót thoát ra sẽ cao hơn.>
Vậy thì không có gì phải đắn đo cả.
<Nhưng cậu cần phải cầm cự thật tốt.>
“Việc đó thì ta tự tin.”
[Kích hoạt Vết Thánh!]
“Tất cả mau đi xuống. Đây là lệnh.”
Năng lượng trào ra từ cơ thể của tôi, và tôi dồn lực vào giọng nói của mình.
“...Ư…”
“...”
Những người khác nghe tôi nói liền đứng hình.
“Không, không…”
[Kích hoạt Vết Thánh!]
“...Gư…”
Tôi lại phóng Vết Thánh vào Lidia đang kháng cự lần nữa, và khuôn mặt của cô ta trở nên trắng bệch.
Những người lính đánh thuê khác cũng tương tự, họ không nói được gì, sắc mặt thì tái mét đi.
“...”
Ayla là người đầu tiên hành động.
“Tôi sẽ quay lại đón cậu.”
Cô ta cắn chặt môi nhìn tôi rồi gật đầu.
“...”
Laura cũng cúi đầu,
“...Không, được…”
Lidia vẫn nhìn tôi với ánh mắt như không thể chấp nhận điều này.
“...Xin lỗi.”
Một trong những người lính đánh thuê cúi đầu chào tôi, rồi tất cả bọn họ bắt đầu đi xuống cầu thang.
Đúng rồi. Phải như vậy chứ.
-Rầm! Rầm!
Vừa nghe âm thanh vọng xuống từ phía trên, tôi vừa rút kiếm,
Nhưng rồi một ai đấy nắm lấy vai tôi.
Đồng thời, một bàn tay kéo mạnh tôi lại.
Cơ thể của tôi cứ thế ngã về sau.
“Bắt lấy đội trưởng!”
Một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai tôi.
Tầm mắt của tôi hướng về trước,
Hình ảnh Gert đang chặn đứng lối đi với tấm khiên trong tay hiện lên.
“Cái—”
“Cậu đã bảo tiến lên phía trước mà.”
Gert điềm tĩnh đáp lại lời của tôi.
“Với người cầm khiến, vốn dĩ đây chính là phía trước.”
Cơ thể của tôi cứ thế lăn xuống cầu thang.
“Bạn Aiden!”
Lidia nắm lấy vai tôi.
“Gert!”
Ayla gọi anh ta, nhưng Gert không ngoảnh lại.
“Phó Đoàn trưởng. Xin hãy chuyển lời cảm ơn của tôi tới Đoàn trưởng.”
“...”
“Và làm ơn hãy đến đón tôi. Vì tôi cũng chưa muốn chết đâu.”
Gert nở nụ cười nhân hậu.
“...Vốn dĩ người cầm khiên trụ vững ở nơi như này tốt nhất. Xin hãy đi đi!”
“...Gert!”
Tôi gọi tên anh ta, và anh ta ngoảnh lại nhìn thẳng vào mắt tôi.
Đây là lần đầu tiên.
Trước đây anh ta chưa từng dám nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Sau việc này thì chúng ta cùng đi uống rượu nhé.”
Nói vậy, người đàn ông to lớn đi ngược lên trên với tấm khiên trong tay.
Như thể đó mới là nơi anh cần hướng đến.
***
-Bộp!
Cây chùy sắt của Gert đập nát đầu con quái vật.
-Rầm! Rầm!
Âm thanh vọng lại từ phía dưới.
Họ đang chiến đấu nhỉ.
Anh nhìn về trước trong khi nghĩ vậy.
Tiếng động lại vang đến.
Một bên mắt đã bị cào rách không còn nhìn được nữa.
Dòng máu ấm chảy xuống dọc theo khuôn mặt của anh.
“...Lên nào.”
Anh quấn băng gạc quanh vết thương ở mắt rồi lại nâng khiên lên.
‘Bố!’
Nhìn xuống tấm khiên găm những mũi tên, anh dường như nghe thấy giọng nói hồn nhiên của con gái đang gọi mình.
Nếu như khi ấy chọn đi về phía tây, liệu anh có thể cứu được gia đình mình chứ?
Liệu anh có thể tiếp tục sống cùng với những người thân yêu?
Kể từ ngày đó, không có một ngày nào Gert không hối hận.
Lẽ ra anh nên chết cùng với gia đình mình.
Lẽ ra ít nhất anh cũng phải tìm thấy xác của họ.
Nếu không tìm thấy xác, lẽ ra anh cũng phải tìm được kỷ vật của họ.
Nếu ngay cả kỷ vật cũng không tìm được, thà rằng anh cứ chết đi rồi đi theo họ.
Cuộc đời anh đan xen vô số những hối hận và tiếc nuối.
Một lần nữa, anh lại cầm khiên lên.
Một thứ gì đó lao xuống từ phía trên.
-Rầm!
Mỗi lần móng vuốt của Kẻ phản đồ giáng xuống, ký ức lại hiện về trong tâm trí anh.
‘Bố ơi! Con bắn được một phát rồi này!’
‘Giỏi quá! Con làm tốt lắm! Thử lần nữa đi!’
-Thụp!
‘Lần này thì sao ạ?’
‘Tốt! Con giỏi lắm đấy!’
-Thụp!
‘Cái này găm vào rồi, có sao không ạ?’
‘Tất nhiên là không sao rồi, vậy thì bố mới có thể mang đi khoe với bạn chứ!’
-Thụp!
‘Anh yêu! Sao anh lại dùng trang bị để chơi cùng với con bé như vậy chứ!’
‘Chỉ cần Lisa vui là được nên ổn mà!’
-Rầm!
“Gừ!”
Móng vuốt của Kẻ phản đồ giáng xuống, cơ thể của Gert ngã lăn ra sàn.
Gert bại trận.
Gert xay xỉn.
Gert hèn nhát.
Gert rác rưởi.
Và cả.
‘Bố ơi! Chúng ta cùng đi dạo đi!’
Cô con gái Lisa đáng yêu đưa tay ra với anh.
Như thể muốn nhắn nhủ rằng vẫn chưa đến lúc để anh gục ngã.
Đứa trẻ mỉm cười rạng rã, và Gert như bị mê hoặc, nắm lấy bàn tay ấy đứng dậy.
‘Bố có thể làm được mà!’
Với giọng nói của con gái làm động lực.

-Rầm!
Anh đập mạnh vào tấm khiên của mình, gầm lên đầy vang dội.
“Đến đây!”
-Rầm!
‘Bố ơi! Hôm nay chúng ta đi đâu đây?’
Một lần nữa, anh vừa hét lớn vừa chặn đứng móng vuốt giáng xuống tấm khiên của mình.
“Kể từ phía sau này! Không được dù chỉ một bước!”
Gert Tường sắt đã chặn đường.
Không một kẻ nào có thể vượt qua.
7 Bình luận