“Thật sự không được sao?”
“Không làm.”
“Tại, tại sao chứ!”
Vẻ mặt của Laura trông như chẳng thể nào hiểu nổi sự từ chối của tôi.
Tại sao ấy hả?
Người phụ nữ này thật sự không có lương tâm à?
Chẳng lẽ cô ta đã bán luôn lương tâm khi trở thành hoàng tộc rồi?
Hay là cái Đặc tính xấu của cô ta đã bán sạch lương tâm của cô ta rồi không biết chừng.
Người phụ nữ này bị điên là cái chắc.
“Cô thật sự nghĩ việc yêu cầu lấy lại cả vương quốc chỉ với một con dao găm rẻ tiền là hợp lý sao?”
Nói thẳng ra là dù cô ta có hứa sẽ biến tôi trở thành Hoàng đế của đế quốc thì tôi cũng chẳng làm.
Thật lòng mà nói, dù cô ta có nói như vậy thật thì tôi cũng sẽ không làm đâu.
Điên à, tự nhiên đi làm cái việc kéo aggro của Hoàng đế đấy.
“...Cái này đâu có rẻ gì… Cũng đắt lắm đấy…”
Laura lẩm bẩm như thể bị tổn thương.
Vấn đề không phải là giá cả mà dù cô có cho tôi một con dao găm tốt thì tôi cũng không làm.
“Đó là việc cô định nhờ ta?”
“Ừm.”
Cái đứa này bảo là sẽ hỏi việc mà tôi có thể thực hiện được, vậy mà giờ đây cô ta lại đang nhờ tôi khôi phục lại một vương quốc.
“Chẳng phải Vương quốc Crown nằm ở lục địa ngoài à.”
Lục địa ngoài.
Nơi đã bị xâm chiếm bởi Kẻ phản đồ, không còn có thể được chạm tới bởi bàn tay của nhân loại.
“...Tôi biết là không thể đến đó ngay.”
Laura lẩm bẩm, hơi cúi đầu xuống trước lời chỉ ra của tôi.
“Nhưng tôi nghe được rằng đây sẽ là lần đầu tiên chúng ta thực hiện việc khôi phục.”
Khôi phục sao?
<Đúng là công việc khó nhằn.>
Sư phụ điềm tĩnh lẩm bẩm.
Khôi phục
Theo đúng nghĩa đen là lấy lại tiền tuyến.
Đó cũng là mục tiêu cuối cùng của <Dark Fantasy Saga.>
Điều kiện để kết thúc trò chơi này là khôi phục tất cả lục địa.
Hiện tại, phần lớn sinh vật có tri giác đều đang dốc sức phòng thủ trong khu vực an toàn mà tôi đang ở, còn tiền tuyến thì hơi tí là lại bị đẩy lùi về sau.
Tất nhiên, tôi cũng nghe nói là họ đã đẩy lùi lại sau khi đạt được thành quả khá đáng kể ở Mặt trận phía Nam lần này…
“Điều đó thì có liên quan gì đến vương quốc của cô?”
“...Tuyến phòng thủ Il Mare.”
Laura ngẩng lên nhìn tôi trước câu hỏi đó.
“Nếu có thể khôi phục tuyến phòng thủ Il Mare, ở đó có một chiếc dây chuyền, một trong những bảo vật bí mật của Vương quốc Crown.”
“...”
“Tôi muốn đi lấy cái đó.”
Bảo vật bí mật của Vương quốc Crown.
Ở lượt chơi này lại xui xẻo trúng phải tuyến phòng thủ Il Mare à.
Laura nói tiếp, ánh mắt của cô ta vẫn nhìn thẳng vào tôi.
“Đó không phải là chiếc dây chuyền bất kỳ nào đâu. Tôi đang không nói về tính biểu tượng của nó mà nó sở hữu một sức mạnh to lớn.”
“...”
Tôi biết cái đó.
Nó đúng là một tạo vật mạnh mẽ tương xứng với cái tên của mình, họ đâu gắn cái tên vương quốc vào chỉ để làm cảnh.
Thế nhưng.
“...”
“...”
Khi tôi không trả lời, Laura liền hạ mắt xuống.
Tuyến phòng thủ Il Mare.
Một trong những hầm ngục của <Dark Fantasy Saga>.
Như có thể suy ra được qua từ hầm ngục, nỗ lực nhằm khôi phục lại tuyến phòng thủ Il Mare sẽ thất bại.
Đó là lý do mà ngay cả vào lúc bắt đầu cốt truyện chính một năm sau, đó vẫn còn là một nơi cần phải được khôi phục.
Tất nhiên, phép màu có thể xảy ra, hoặc nếu tôi đi thì có lẽ có thể thay đổi được không biết chừng…
“...Quả nhiên là tôi đã đòi hỏi nhiều quá rồi nhỉ?”
Và rồi, Laura ngẩng đầu lên, cố gượng cười.
“...”
“Xin lỗi. Tôi đã bướng bỉnh nhờ vả quá đáng rồi.”
Laura gãi má và lùi về sau.
“Nhưng món quà đó… ừm, đồ hối lộ… không, tất nhiên nó đúng là đồ hối lộ thật, nhưng mà tôi không phải đưa cho anh chỉ với ý định hối lộ đâu.”
Cô ta chậm rãi lùi lại về sau.
“Tôi còn mắc nợ anh rất nhiều mà. Theo cách của tôi.”
Cô ta từ từ lùi đi với một nụ cười gượng.
“...”
Hãy cân nhắc thử xem nào.
Lý do cuộc chiếm đóng tuyến phòng thủ Il Mare khi ấy lại thất bại.
Đó là bởi những người đó không biết cách để đối phó với Kẻ phản đồ.
Và một trong những bảo vật bí mật của Vương quốc Crown.
Dây chuyền.
Đúng với cái tên bảo vật bí mật, chiếc dây chuyền này được trang bị đủ loại chỉ số gian lận.
1 Sức mạnh tinh thần và 1 May mắn.
Tăng tận hai chỉ số ấy hả?
Trong <Dark Fantasy Saga> thì đó hệt như vũ khí của thần vậy.
Nhìn chỉ số hiện tại của tôi thì…
----------------------------------------------------------------------------------------------------------
[Thể lực: 9]
[Sức mạnh tinh thần: 17]
[Nhanh nhẹn: 7]
[May mắn: 7]
----------------------------------------------------------------------------------------------------------
Hơn nữa, nghe nói nếu thành viên hoàng tộc sử dụng nó thì sẽ có thay đổi xảy ra, nhưng việc cho Laura đeo cái dây chuyền đó trước Chương 3 là gần như bất khả thi.
Mà cũng không phải gần như.
Bởi vì vẫn chưa có ai từng sử dụng thử nó.
Nhưng xét đến hiệu ứng cộng hưởng khi đưa bảo vật hoàng gia cho những nhân vật hoàng tộc khác, có lẽ nó thực sự có hiệu năng bá đạo.
Nhưng mà Sức mạnh tinh thần có ích gì với tôi không đây?
Sức mạnh tinh thần của tôi đã ở mức cao nhất rồi còn gì.
Có cần thiết phải mạo hiểm tính mạng để tăng chỉ số đó hơn nữa không?
Để suy nghĩ thêm chút đã.
“...Trước mắt ta sẽ tạm hoãn trả lời.”
“...Thật sao?”
Laura tròn mắt nhìn tôi.
“Ta sẽ suy nghĩ một chút rồi cho cô biết.”
“Ừm! Ừm! Để tôi mua, bánh kẹo cho anh nhé? Nghe nói gần đây quầy đồ mới nhập đồ ăn vặt ngon lắm đấy!”
Nhìn cái bản mặt xót xa kinh khủng khi định mua cho tôi chút đồ ăn vặt kìa, cũng chẳng phải tự nhiên cô ta được gọi là kẻ keo kiệt.
“Không cần.”
***
Ngay khi vừa vào phòng ký túc xá, tôi liền bắt chuyện với sư phụ.
“Rào chắn tinh thần của ta vẫn ổn chứ?”
<Rào chắn tinh thần? À, cái thứ tròn tròn đó hả? Hừm, đợi chút…>
Đồng thời, giọng của cô ta bắt đầu rung lắc như thể cô ta đang di chuyển.
<Ah, đợi. Đừng có chạm vào. Không. Bây giờ đang bảo trì mà. Này! Đừng có kéo chân ta!>
Sư phụ hét lên bằng giọng đây bực bội như thể đang nhìn quanh.
<Trước mắt thì, mọi thứ đều ổn ngoại trừ một cái.>
“Ngoại trừ một cái?”
<Có một vết nứt nhỏ xíu, nhưng nếu ở mức độ này thì chỉ cần bôi tí nước bọt lên là sẽ ổn ngay thôi.>
“Bây giờ ta sẽ đi ngủ ngay.”
Cô ta bị điên à?
Ngay khi vừa mở mắt, tôi nhìn thấy là sư phụ đang khoanh tay nhìn tôi và những xúc tu đang khéo léo vẫy xúc tu với tôi.
Đây là đang chào à?
“Dẫn đường đi.”
“Đợi chút.”
Trước lời của tôi, cô ta bắt đầu bước đi, còn những xúc tu thì đi theo phía sau mát xa vai cho tôi.
Mấy đứa này không có chân mà vẫn đi theo khéo thật.
“Là cái này.”
Sau khi đi được một lúc, sư phụ chỉ về trước.
Có một vết nứt ở trên lớp màn bảo vệ bán trong suốt hình mái vòm.
“...”
Hôm qua đâu có thấy cái này?
Chẳng lẽ là người phụ nữ này…
“Cô đã phá hủy lớp màn vì tức giận?”
“Đâu có. Dù ta có đấm thế nào đi nữa thì nó cũng đâu có vỡ. Ta đã thử trước đây rồi mà.”
“Treo ngược lên.”
“Yaaah!”
Những xúc tu tóm lấy cổ chân của sư phụ rồi nhấc lên lắc qua lắc lại, còn sư phụ thì vẫn chỉ trỏ vào tôi trong khi đang bị lắc.
“Ta đã bảo là ta thật sự không phá rồi mà! Ta chỉ đấm thôi!”
“Lắc mạnh hơn nữa.”
“Ưaa!”
Tôi rời mắt khỏi sư phụ đang thốt ra tiếng hét kỳ quái.
Người phụ nữ này thật sự đã phá nó sao?
Vậy thì bây giờ tôi phải ra lệnh cho xúc tu dạy cho cô ta một bài học…
“Có lẽ! Có lẽ là!”
Giọng nói của cô ta cắt ngang suy nghĩ của tôi.
“Có lẽ vì dạo này cậu và ta đã thường xuyên nói chuyện nên vết nứt mới bắt đầu xuất hiện ở đây!”
“Giải thích chi tiết.”
“Là cậu!”
Sư phụ nói tiếp trong khi bị lắc qua lắc lại.
“Bây giờ cậu đã cho ta làm ngoại lệ!”
“...”
“Nghĩa là, để có thể truyền giọng nói của ta đến thì cậu đã đục một cái lỗ nhỏ xíu lên màn chắn! Đó là chỗ vết nứt bắt đầu lan ra!”
“...”
“Là, là vậy đấy. Thả ta ra đi!”
“Thả ra.”
“Khặc!”
Những xúc tu thả sư phụ ra, và sư phụ phát ra một âm thanh khó coi khi rơi xuống đất rồi lườm tôi đầy phẫn uất.
“Thứ này mà là đệ tử à…?”
“Vậy thì, ta cần phải làm gì?”
“Còn làm gì nữa. Cậu phải rèn luyện tâm trí thôi. Có muốn ta dạy phương pháp thiền định cho không?”
Cô ta nhắm một mắt, chắp hai tay giả vờ thiền rồi nhìn tôi.
Thiền à…
Cũng không phải một lựa chọn tồi.
Thực tế thì ta có thể tăng chỉ số Sức mạnh tinh thần thông qua thiền định.
Chỉ là nó mất nhiều thời gian kinh khủng thôi.
“Sẽ mất bao lâu?”
“Ta không biết.”
Thật sự chẳng được tích sự gì cả.
“Nhưng đó là cách duy nhất.”
“Thế còn cứ loại bỏ cô luôn, hoặc là cắt đứt liên lạc với nơi này thì sao?”
Ngay khi vừa nghe thấy lời của tôi, những xúc tu liền ngoe nguẩy đầy đe dọa khiến khuôn mặt của sư phụ tái mét.
“Cậu thật sự nghĩ rằng làm vậy sẽ lấp được cái lỗ à?”
“...”
“Thật đấy! Lỗ hổng tinh thần không phải việc dễ dàng gì đâu…!”
Tôi nhìn sư phụ đang hét lên đầy cấp bách.
“...”
Chẳng thể làm gì được.
Dù sao thì cô ta cũng đã chỉ dạy tôi khá tốt mà.
Có cách nào để dễ dàng tăng chỉ số sức mạnh tinh thần không nhỉ?
“...”
Cùng không hẳn là dễ dàng, nhưng có một cách để nhanh chóng kiếm được.
“Sư phụ.”
“Sao…”
Tôi im lặng nhìn cô ta một hồi rồi cất lời.
“Trước hết thì dạy ta cách để đối phó với Kẻ phản đồ. Bây giờ ta sẽ giải thích cho cô về chúng.”
“Cái gì cơ?”
“Thích cãi?”
Những xúc tu lại ngoe nguẩy đầy đe dọa, sư phụ vội vã gật đầu lia lịa.
“Làm là được chứ gì. Ta sẽ làm.”
“Tốt. Ta sẽ giải thích từ bây giờ. Nghe cho kỹ vào đấy, sư phụ.”
“...Đây đâu phải cuộc đời của một sư phụ mà ta nghĩ tới…”
Tôi nhìn sư phụ lẩm bẩm rồi bắt đầu phần giải thích của mình.
***
Ngày hôm sau.
Laura đã đang đợi tôi trước lớp từ sáng sớm và Lidia đang nhìn chằm chằm vào cô ta.
“Bạn Aiden. Bạn có gọi công chúa không?”
“Không.”
“Đi ra ngay.”
“Ah, đợi đã…! Đây mà là Thánh nữ à?”
“Tôi vừa mới trao đổi với Chủ Thần xong, và Ngài ấy bảo rằng tuyệt đối không được tha thứ cho kẻ phản bội.”
“Đừng có nói linh tinh…!”
Tôi cất lời trong khi nhìn hai người kia cãi nhau chí chóe.
“Đi chứ.”
“Thật, thật sao?”
“Vâng? Đi đâu?”
Laura mở to mắt, còn Lidia thì nhìn tôi đầy thắc mắc.
“Nhưng có điều kiện.”
“Điều kiện, ừm! Nói đi. Điều kiện!”
“Cái dây chuyền đó, ta sẽ sử dụng nó.”
“...Ư, chuyện, chuyện, chuyện đó…”
Nghe tôi nói, Laura lắp bắp một hồi rồi im bặt.
Cô ta trông giống đang bối rối và bất ngờ hơn là tức giận.
Cũng phải.
Nếu là tôi thì cũng sẽ bất ngờ nếu đối phương bảo sẽ giúp rồi đòi sử dụng luôn bảo vật của vương quốc.
“Cái đó…”
Laura nói lí nhí.
“...Cũng không sao cả… nhưng mà…”
Vậy thì tốt.
“Ngày xuất chinh là khi nào?”
“Mười ngày sau…”
“Được rồi.”
Tôi thản nhiên nói rồi đi qua cô ta.
Sau này thì tôi mới nghe được từ Ayla đang ôm bụng cười rằng bảo vật của vương quốc chỉ được trao cho những thuộc hạ thân tín nhất hoặc cho bạn đời mà thôi.
Tôi hoàn toàn không có ý định trở thành thuộc hạ của cô ta.
Tất nhiên, tôi càng không muốn trở thành bạn đời.
Với suy nghĩ đó, tôi tiếp tục tập luyện dù thời gian trôi đi.
Những ngày vừa chuẩn bị vừa tập luyện song song.
Trong đó thứ mà tôi để tâm nhất là…
<Sang phải nửa bước.>
“...!”
<Không được. Hơi quá rồi.>
“Phù…”
<Làm lại.>
Cuộc huấn luyện với sư phụ vẫn tiếp tục.
Từ bình minh cho đến tận khuya.
Ngoại trừ những lúc tham gia lớp học, tôi dồn toàn bộ thời gian của mình vào việc tập luyện.
Đến mức Ayla còn phải lo lắng hỏi thăm sức khỏe của tôi cơ mà.
<Một lần nữa, sang phải! Mạnh vào!>
Trước hiệu lệnh của sư phụ, tôi vung kiếm, cơ thể của tôi ngay lập tức lao về trước.
“...Cái gì?”
<Ơ…?>
Cả hai chúng tôi đều lẩm bẩm với vẻ bối rối.
Đồng thời, một cửa sổ trạng thái hiện ra trước mắt tôi.
----------------------------------------------------------------------------------------------------------
[Cấp độ của Kiếm thuật bị nguyền rủa của Kiếm Thánh đã tăng lên!]
[Nhận được kỹ năng mới!]
[Bạn đã học được Đấm gió!]
----------------------------------------------------------------------------------------------------------
Gì vậy. Cái này.
6 Bình luận