trans: SHIA-/1911.
edit: SHIA-/1911.
===========================================================================================================================================================================================================================================================================
Chương 15: Cảm xúc ấy, tôi nhận ra rồi.
"Chào mừng cháu nhé, Kazuki~"
"Xin phép được làm phiền ạ."
Tháng sáu rồi, gần hết hè rồi.
Do Kasumi đã ngủ ở nhà tôi nhiều rồi, nên hôm nay- ngày cuối tuần, tôi đã sắp xếp để ở lại nhà cô ấy, và khi tới thì tôi gặp mẹ Kasumi.
"Ước gì chồng cô về sớm hơn, nhưng hôm nay anh ấy lại có cuộc họp ở công ty mất rồi."
"Ahaha.... Không sao đâu ạ, chuyện đột xuất mà."
Chắc mai tôi sẽ chào hỏi chú sau vậy.
Rồi, Kasumi trở ra từ phía phòng tắm.
"Bồn tắm đã sẵn sàng rồi. Kazuki, cùng vào nào."
"Không muốn."
"Muuuuuuuu........."
"Ara? Bình thường thì, hai đứa vẫn vào cùng nhau mà nhỉ?"
Cô hiểu cháu đang muốn nói gì mà......
Nhìn biểu cảm thích thú của cô, tôi chỉ còn biết thở dài và bước vào phòng tắm với bộ đồ ngủ để thay.
Nhưng, Kasumi lần lày lại không bám theo tôi, và thế là tôi đã có một khoảng thời gian tắm yên bình.
Lau khô người, sấy tóc, thay quần áo, tôi bước ra phòng khách và thấy Kasumi đang ngồi trên ghế với vẻ mặt xị ra.
"...... Muuuuu!!!"
"Ể.....?"
Kasumi phồng má nhìn tôi, rồi lại quay sang trừng mắt với mẹ mình.
Chuyện gì vừa xảy ra vậy......?
Chưa kịp lên tiếng thắc mắc, Kasumi đã khịt nhẹ mũi, bước nhanh vào phòng tắm.
"Đã có chuyện gì vậy ạ?" Tôi quay sang, hỏi cô.
"Cô đã tóm Kasumi lại vì con bé định lao vào phòng tắm với cháu đó. Nếu mà nó vào, chắc Kazuki sẽ xấu hổ mất."
"...... Cháu hiểu rồi."
Cảm ơn cô.......
Và cũng xin lỗi cô, vì....... Cháu đã bị như vậy một lần rồi.........
Không được phép nhắc đến chuyện này, không bao giờ........
"Để cháu phụ cô nấu ạ."
"Không sao đâu. Lâu rồi cháu mới tới đây chơi, cứ thong thả đi."
"Nhưng mà....-"
"Hửm?"
".... Được rồi, cháu hiểu rồi."
Thôi, cứ thong thả vậy....
Tôi ngồi lên ghế, lắng nghe âm thanh phát ra khi cô nấu ăn. Nghĩ lại khung cảnh từng chơi đùa với Kasumi khi nghe âm thanh này, tôi cảm giác mình có thể ở đây bao lâu cũng được...
"........ Hửm?"
Tôi nhìn ra gần đó, một cuốn album được để trên bàn.
'Nhật kí trưởng thành của Kasumi.'
"Cháu xem cái này nhé cô?"
"Ừm~"
Tôi mở cuốn album ra.
Bên trong là hình của Kasumi hồi tiểu học, và bên cạnh là tôi. Thật khó tưởng tượng nổi cô bé nhỏ nhắn ngày ấy, giờ đây lại trở thành một thiếu nữ xinh đẹp như vậy.
Hồi đó, chúng tôi không quá quan trọng về việc đối phương là nam hay nữ, chúng tôi chơi đùa với nhau ngay cả khi không mặc gì.
"Nè nè, cái gì vậy?"
"Cậu không biết sao? Đấy là một con voi đó, nè~!"
"Kyahahaha! Dễ thương quá~!"
..............
Nghĩ lại thì........ Thôi, không nên nghĩ nữa thì tốt hơn nhỉ......
Tôi lúc nào cũng ở bên Kasumi, nhưng từ mốc sơ trung, khuôn mặt tôi dần ít đi trong khung ảnh cùng cô ấy. Và, nụ cười của Kasumi trong ảnh từ lúc đó cũng ngày càng nhạt dần.
"Mọi chuyện đã bắt đầu vào lúc đó nhỉ........."
Khoảng thời gian này, khoảng cách giữa tôi và Kasumi dần xa ra.
Ngay cả khi lên cao trung, những bức ảnh của cô ấy vẫn thật xinh đẹp, nhưng........ Không còn nụ cười nào cả.
"Kasumi thực sự rất xinh đẹp nhỉ?"
"Vậy sao?"
Khi tôi còn đang lẩm bẩm, một sự mềm mại áp lên lưng tôi, sức nặng khiến tôi hơi nghiêng xuống. Một mùi hương ngọt ngào ngay lập tức xộc vào mũi tôi. Dĩ nhiên là Kasumi rồi.
"Cậu đang xem album của tớ à?"
"........ Ừm, tớ thấy hơi hoài niệm."
Kasumi tựa cằm vào vai tôi, im lặng nhìn vào cuốn album. Tôi cũng quay về trang ảnh, lật sang trang kế. Cứ như vậy, cả hai cùng ngắm nhìn những bức ảnh trong im lặng cho tới giờ ăn tối.
◆ ◆ ◆
"Vậy, đồ ăn của cô hay của Kasumi ngon hơn vậy~?"
Sau bữa tối, mẹ Kasumi cười toe toét khi hỏi tôi, còn cô nàng thì nhìn chằm chằm vào tôi, chờ đợi câu trả lời.
"....... E-to.........."
Thành thật mà nói, của ai cũng rất ngon, và tôi không biết phải lựa chọn làm sao.....
Tối nay ăn món thịt heo cốt lết, và vì kết cấu của cả hai rất giống nhau, nên là khó lựa chọn quá........
"Xin lỗi khi phải nói điều này...... Nhưng mà, cả hai đều rất ngon."
Rồi, cả hai im lặng, đồng tình với kết quả.
Dù chú không có ở đây, nhưng ba chúng tôi vẫn trò chuyện rất vui vẻ với nhau, chắc là do lâu rồi........
Và rồi, sau đó, mẹ Kasumi đã hỏi chi tiết về mọi chuyện, lý do xa cách của cả hai, về cách mà cả hai gặp gỡ và nói chuyện, và tới được như bây giờ.
Tôi đã choáng ngợp trước năng lượng của cô ấy, nhưng đó là bằng chứng cho thấy cô ấy quan tâm đến Kasumi, và cô ấy cũng quan tâm đến tôi nữa.
".... Nghĩ lại thì, lâu lắm rồi tớ không vào phòng Kasumi."
"Vậy à. Đi thôi nào."
Kasumi nhẹ nắm lấy tay tôi, đi lên cầu thang.
Cánh cửa quen thuộc ấy, dòng chữ 'phòng của Kasumi' ấy, mọi thứ, vẫn vậy nhỉ.
"Chào mừng, Kazuki."
"Chào mừng, Kazuki-kun!"
Vẫn biểu cảm ấy.
Vẫn con người ấy.
Ra là vậy à, là vậy sao..... Ừm, là vậy nhỉ.
Trong vô thức, tôi mỉm cười.
Từ rất lâu rồi, rất rất rất lâu rồi, tôi đã luôn yêu thích việc ở cạnh Kasumi.
Tôi yêu hơi ấm từ lòng bàn tay nhỏ bé ấy, sự thoải mái khi ở bên cô ấy.
"Kazuki......?"
"........"
Tôi ôm lấy Kasumi.
Cô ấy nhìn tôi với chút bối rối.
Tôi, không muốn buông ra nữa.
4 Bình luận