Toàn tập

Chương 38 Nó tuyệt như vậy đấy

Chương 38 Nó tuyệt như vậy đấy

À thì… Sau bị Himi “đe doạ”, trước hết tôi đã cùng cô ấy tắm rửa xong xuôi. 

Himi là con một, bố mẹ lại hay về muộn nên chúng tôi có thể thoải mái dùng phòng tắm mà chẳng phải lo lắng điều gì.

“…… Himi này.”

“Gì thế?”

“Sao tụi mình lại ra ngoài đường vậy……?”

Đúng thế, bọn tôi đang đứng ngoài trời lúc mặt trời dần lặn. Tất nhiên là tôi có mặc quần áo đàng hoàng. Himi thì diện một bộ đồ mặc nhà thoải mái với quần short bó sát. 

Còn tôi vẫn đang mặc bộ đồng phục mùa hè của trường vì chưa có ghé về nhà lấy đồ thay. 

Vừa mới tắm xong mà cái không khí ẩm ướt của tháng Sáu đã khiến tôi râm ran mồ hôi.

“Còn hỏi tại sao ra ngoài nữa hả… Bình thường tới nước này thì ông phải tự hiểu rồi chứ?”

“Đừng nói với tôi….. là bà định làm 'chuyện đó' ngoài này nha……?”

Nếu cô ấy đã nói vậy thì chỉ còn một khả năng duy nhất hiện lên trong đầu tôi. Ở ngoài trời……

“Thì… cứ cho là vậy đi.”

“Thiệt luôn hả……”

Tôi tự hỏi liệu đây có cách cô ấy đáp ứng cái tiêu chuẩn đang bị đẩy lên kia không.

“… Tạm thời tôi hiểu mục đích rồi. Nhưng… bà định làm chuyện đó ở đâu?”

“Chà, lâu lắm rồi tụi mình mới đi riêng thế này, tui tính ghé lại 'căn cứ bí mật' sau một thời gian dài không tới.”

…… Căn cứ bí mật sao?

Hoài niệm ghê, đó là một tòa chung cư bỏ hoang mà Himi và tôi thường hay lui tới hồi còn học tiểu học và cấp hai. Nó giống như một "góc tối" của thị trấn này, bằng cách nào đó vẫn tồn tại mà chưa bao giờ bị phá dỡ. Một nơi tuyệt vời đấy chứ.

Vì nằm trong khu dân cư nên những người vô gia cư không dám lai vãng (vì họ sẽ bị báo cáo là kẻ khả nghi ngay lập tức). Do đó, tôi có thể thoải mái ghé vào đây kể từ khi còn nhỏ.

Tất nhiên, mỗi căn phòng đều bị khóa chặt và không thể vào bên trong. 

Tuy vậy, có một cầu thang có mái che ở phía ngoài tòa nhà, và tôi thường dùng vị trí gần sân thượng làm địa bàn hoạt động. Tôi thường mang theo một tấm bạt dã ngoại và nằm dài trên đó đọc manga.

“Ồ, vẫn chẳng thay đổi gì cả.”

Khi tụi tôi đến nơi sau khoảng 20 phút di chuyển, tôi thấy không có "vị khách" nào khác, và khu vực chiếu nghỉ gần sân thượng vẫn đầy những dấu vết của tụi tôi. Nó chất đầy những cuốn tạp chí tuần và đủ thứ đồ linh tinh. Nơi này bị bỏ hoang đến mức nếu nó nằm ở vùng ngoại ô, chắc chắn nó đã trở thành lán trại của người vô gia cư từ lâu rồi.

“Tự nhiên thấy nhớ ghê…… Khó mà tin nối là vài tháng trước tụi mình vẫn còn tới đây thường xuyên.”

“Nè, tui nghĩ là từ giờ tụi mình sẽ ít tới đây hơn nữa đó…… hah, vậy ra lớn lên là như vậy sao?”

Himi vừa khẽ thủ thỉ như vậy vừa nhìn lại tôi. 

Himi mà tôi thấy trong quá khứ luôn là một cô nàng Sadako u ám, nhưng hôm tại thì đã khác hẳn. 

Cô ấy đã nỗ lực rất nhiều để thay đổi bản thân. Tôi thấy rất mừng bởi mục tiêu nỗ lực của cô ấy là để thu hút sự chú ý của tôi, nhưng tôi cũng thấy xấu hổ vô cùng.

“Mà, nơi này từng là chỗ trốn của tui, nên tui nghĩ việc không còn ai lui tới đây nữa là một dấu hiệu tốt.”

… Khi Himi nói chỗ trốn, ý cô ấy là cô ấy từng có xu hướng bị bắt nạt, nên nơi này là nơi để cô ấy chạy trốn. Cô ấy vốn là một cô gái nhút nhát, luôn đi lững thững phía sau tôi. Bởi vì tôi đã bảo vệ cô ấy bằng mọi cách có thể, nên tôi thực sự xúc động trước sự thay đổi của cô ấy hiện tại.

“Nhưng thỉnh thoảng tới đây như vầy cũng hay mà. Đây là thiên đường dành cho tui và ông đó, Ryuto.”

“Làm gì có cái thiên đường bỏ hoang nào như thế này chứ?”

“Thì đúng, nhưng ngắm hoàng hôn tuyệt đẹp thế kia thì cũng không tệ chút nào nhỉ?”

Nói rồi, Himi dựa người vào lan can sân thượng và nhìn lên bầu trời đỏ rực, rồi cô ấy xoay người lại nhìn tôi.

“…… Tụi mình bắt đầu luôn nha?” Cô ấy hỏi. 

Tôi biết chính xác chuyện gì sắp tới, nhưng tôi vẫn phải hỏi lại cho chắc.

“Nè…… đây thực sự là chỗ phù hợp cho lần đầu của bà sao?”

“Tất nhiên rồi….. chẳng phải việc đánh mất nó ở đây lại càng có ý nghĩa hơn sao? Như kiểu lời tạm biệt với quá khứ u ám.”

Tôi hiểu rồi…….

“Nhưng…… ông nhớ nhẹ nhàng với tui thôi đó, được không?”

“Tôi biết rồi…..”

“Tuy nhiên, tui không muốn ông quá gượng ép đâu… nếu ông thích cơ thể tui, tui muốn ông hãy làm cho đến khi dùng hết sạch cái hộp này mới thôi…”

Cái hộp mà cô ấy đưa ra một lần nữa là loại hàng tốt và đắt tiền…… trong hộp có ba chiếc.

… Chà, chắc là có đủ thời gian cho hiệp thứ ba đấy. Nhưng tất nhiên mọi thứ còn tùy thuộc vào tình trạng của Himi. Tôi sẽ không ép buộc cô ấy.

… Rốt cuộc tôi đã trụ đến hiệp thứ tư.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!