Toàn tập

Chương 24 Nữ sinh sơ trung tinh nghịch

Chương 24 Nữ sinh sơ trung tinh nghịch

“Ra nhiều như vậy thật ấn tượng…tui thật sự bất ngờ lắm á….”

“Ừ-ừm….”

Khi ra khỏi phòng net cà phê thì mặt trời đã chuẩn bị lặn.

Nói vậy, mặc dù ánh chạng vạng không còn đó, gương mặt Himi vẫn còn lấm tấm từng vệt hồng.

“Tui nói thẳng hen…cái tui mới làm với ông là lần đầu của tui được chứ? Đừng có nghĩ là tui chỉ đang chơi đùa với ông đấy hen?”

“Tôi biết mà…nhát như bà thì làm gì còn ai khác được.”

“Cơ mà…so với Riho-san, ông thích cái nào hơn?”

“À thì, tôi không so được…”

Tôi chỉ có thể nói là cả hai đều rất sướng.

“Ra là vậy….miễn là tui không thua thì ổn. Vậy về hen.”

“Ừm, cẩn thận nhé…với lại.”

“Tui biết tui biết. Tui không kể với ai vụ của Ryuto đâu. Nhưng ông phải làm thật nhiều trò vui với tôi thường xuyên nha?”

“Ể?”

“Ehehe, gặp ông sau nha!”

…Nghĩa là nếu không làm trò dâm dục thường xuyên thì cô ấy sẽ làm lộ ư?

Ác quỷ hay gì vậy chứ…

Mà, nói là succubus thì đúng trong trường hợp này hơn, thôi bỏ đi.

Nếu là một lời đe doạ không mang ý thù ghét thay vào đó là tình yêu cho tôi thì tôi không còn cách nào ngoài chịu đựng.

Nhưng tôi đoán là mối quan hệ như vậy với Himi cũng là bí mật nên giấu khỏi Riho và Rina-chan.

Vãi lồng….bí mật lại thêm bí mật.

Không biết tôi có xử lý được không nữa. Trước mắt cứ về nhà đã.

Tôi sải bước về hướng khu dân cư.

“—— Ryuto-kun♡”

“......”

Trên đường về nhà, tôi đột nhiên nghe thấy tên mình bị ai đó gọi từ phía sau và không khỏi hốt hoảng.

“.....R-Rina-chan.”

“Ehehe, Ryuto-kun đang trên đường về nhà ạ?”

Đúng vậy, Rina-chan, cô bé nữ sinh sơ trung với mái tóc đen dài cột hai bím đang tiến lại chỗ tôi với một nụ cười trên gương mặt, cơ mà sao đồng tử em ấy đen ngòm thế kia?

Vậy chẳng lẽ…tôi đã bị em ấy bám đuôi?

Trên tay Rina-chan không gì khác chính là một chiếc smartphone.

Hiển nhiên trên đó là app thôi miên.

……Nếu tôi bị theo dõi thì từ lúc nào nhỉ?

Liệu em ấy đã nghe thấy cuộc trò chuyện trong nhà hàng chưa…..?

Chắc là chưa…nếu đã biết sự thật tội gì con bé phải sử dụng app thôi miên nữa.

Tạm thời thì tôi vẫn an toàn.

Cơ mà,

“---Anh đã vui vẻ gì đó với Himi-chan ở tiệm net cà phê phải không?”

Có vẻ như là cuộc vui của tôi với HImi đã bại lộ….

Tôi bắt đầu diễn như bị kiểm soát.

Giờ nghĩ nào…mục đích của Rina-chan là gì đây? Dù là gì tôi cũng có linh cảm không lành.

“Em bắt đầu nghĩ là được động chạm trực tiếp với Ryuto-kun vẫn là nhất.” Rina-chan nói.

“Ngắm nhìn Ryuto-kun thân mật với người khác và tận hưởng cảm giác khốn khổ đó không tệ, nhưng mới đây em đã xác thực rằng bản thân vẫn là thích được chạm trực tiếp vào Ryuto-kun nhất♡”

…..Mà, như vậy cũng tính là lành mạnh hơn nhỉ? So với việc thích bị cắm sừng thì cái kia nghe lại là lựa chọn an toàn hơn hẳn so với một nữ sinh sơ trung như Rina-chan.

“Nên là Ryuto-kun, từ hôm nay em cũng sẽ ép anh như cách Chị hai và Himi-san đã làm vậy♡”

…..Tôi mới nghe gì cơ? Tuy không muốn thừa nhận nhưng cái chỗ đó của Rina-chan không đủ lớn.

Rốt cuộc em muốn làm gì vậy chứ?

“Đổi chỗ thôi. Theo em nào tình yêu.”

Tôi được dẫn tới phòng Rina-chan.

“Chị Hai vẫn chưa về, mà về rồi chị ấy cũng chẳng buồn sang phòng em đâu, quả nhiên chỗ nguy hiểm nhất lại là an toàn nhất.” 

Khôn đấy…

“Hehe, mình hôn trước nào ♡”

Nói rồi Rina-chan ủi tôi xuống giường rồi xâm chiến bờ môi tôi. Hệt như cô chị gái của mình, em ấy ưa thích việc hôn lấy hôn để không ngừng nghỉ.

Ngay lập tức khoang miệng hai đứa tràn ngập nước miếng của nhau.

“Puha…hehe, được sở hữu Ryuto cho bản thân như này thật sự vui quá♡”

……Vậy sao?

“Em cũng muốn được tán tỉnh với Ryuto-kun thật giống như Himi-san, nhưng điểm yếu của em là em không đủ can đảm, một ngày nào đó em muốn cải thiện điều đó.”

Tôi đoán là suy nghĩ tích cực như vậy là đáng khen.

“Nhưng trong trạng thái này em có thể bày tỏ tình yêu với Ryuto-kun bao nhiêu tuỳ thích nên nghiện lắm ạ…em cũng muốn thành thật rằng trước đây em thường xuyên trộm đồ lót của Ryuto-kun.”

Ê nha! Trả lại đây!

“Để xin lỗi cho việc đó, em sẽ khiến Ryuto-kun cảm thấy sướng nhất có thể trong tối nay♡”

…..lời xin lỗi được chấp thuận.

“Giờ thì, em cũng muốn cho Ryuto-kun dưa ép, nhưng kích cỡ của em hiện tại thật sự không cho phép.”

….Chuẩn.

“Và rồi em nảy ra ý tưởng. Ngực đâu phải nơi duy nhất có thể làm được trò đó.”

….Thế à.

“Em tự tin nhất khoản chân của mình.”

…Ừm hứm.

Rina-chan của thực có một đôi chân tuyệt đẹp.

Em ấy có thân hình mảnh khảnh với chiều cao 1m60. Đôi chân thon dài của em ấy ló ra từ chiếc váy ngắn, trắng mặt với không một cọng lông. Đôi chân ấy không quá mảnh khảnh mà đầy đặn một cách khỏe mạnh.

“Em tự tin về chân nên sử dụng nó nhé Ryuto-kun?”

Dứt lời, Rina-chan lật váy mình lên và cho tôi xem chiếc quần lót trắng tinh khôi thuần khiết.

Đ-Đây…chẳng lẽ là…rãnh đùi? Nghĩa là em ấy định ép tôi giữa rãnh đùi của mình?

Lý trí ơi, đừng đi vội, ở lại với toa….

“À mà, em sẽ cởi quần lót trong khi làm việc đó nhé…♡”

Ôi…hỡi mẫu thân phụ thân, hài tử nay sẽ hóa thân thành khỉ tại nơi này, tại khoảnh khắc này, ý chí thật sự rời bỏ con mất rồi.

◇POV: Moka◇

“Ryu-Nii…anh đi đâu rồi?”

Khoảng 7h30.

Moka nghiêng đầu khi thấy Ryuto trở về hơi muộn, trông hơi có vẻ kỳ lạ.

“Mình thắng…mình thắng rồi…”

Với vẻ nghiêm nghị, anh ấy trông như thể vừa trở về trên một chiến trường oanh liệt, Ryuto bấu chặt lấy vai Moka như thể sắp ngã bất cứ lúc nào.

“Anh nói thắng là sao.”

“...Tuy cơ thể đã từ bỏ, nhưng ý chí vẫn vươn dậy.”

“Ể?”

“Nhìn cái điệu bộ tinh nghịch đó khiến anh bình tĩnh…chúng sanh bình phẳng.”

“E-Em cảm giác bản thân vừa bị xúc phạm…”

Mặc dù không hiểu tại sao, Moka cảm thấy hơi tức lời nói của Ryuto nên cô nàng đã đổ rất nhiều nấm shiitake vào súp miso cho bữa tối. Ryuto ghét cay ghét đắng loại nấm đó.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!