Chương 03: Chuyến Tàu Địa Ngục

Chap 122: Ta Luôn Đứng Về Phía Con Gái Mình

Chap 122: Ta Luôn Đứng Về Phía Con Gái Mình

"Ngươi... dám đánh ta?"

Người phụ nữ trung niên chạm vào má mình trong cơn bàng hoàng.

Là vợ của Cheng Libei, thì gia cảnh của cô chắc chắn là hơn người thường.

Có thể nói là người phụ nữ này, như con của cô ta, là một kẻ được nuông chiều trong nhung lụa và sung sướng. Từ bé đến giờ, đừng nói là bị đánh, cô ta còn chưa bao giờ nghe qua lời khiển trách nào.

Giận dữ, xấu hổ, và sự bất bình dâng lên trong lòng cô ta, che lấp lý trí của cô ta.

Ngay lúc này, những gì cô ta muốn làm là trả lại Emily một cú tát.

Cô ta tức giận nhìn Emily, giơ tay lên và gào lên, "Cái đồ-"

Nhưng làm sao mà tốc độ lẫn sức mạnh của cô ta có thể bì lại Emily?

Trước khi cô ta kịp đánh dính, Emily nhẹ nhàng chụp lấy tay cô ta.

Sau đó, không hề nhân nhượng, Emily vung tay một lần nữa và tát cô ta thêm một cái.

BỐP!

Âm thanh giòn dã và vang vọng; đến mức cả hầu gái trong hành lang cũng nghe thấy.

Hai vết tay, một nhẹ một im đậm, nằm đều trên má cô ta.

Cơn đau điếng ngươi làm đầu cô ta quá nhiệt, và cô ta bắt đầu la lên như bị khùng.

Sự ồn ào của cô ta nhanh chóng làm người khác chú ý.

Người đầu tiên đến nơi là chú của Emily, Cheng Libei.

Là chồng của cô ta và là cha của Karon, anh ta nhanh chóng xuất hiện khi nghe thấy tiếng la của cô ta.

Khi anh ta nhìn thấy vết tay ở trên má, anh ta chắc hẳn phải bất ngờ lắm.

"Chuyện... chuyện gì đang diễn ra ở đây?" Cheng Libei cẩn trọng hỏi.

Với câu truyện bị bóp méo bởi cô ta, Cheng Libei nhanh chóng hiểu tình hình. Lông mày nhăn lại, rồi anh ta nhìn Emily với vẻ không bằng lòng.

Mặc dù anh ta đến vì muốn hợp tác với Luo Kang, nhưng nếu vợ và con trai anh ta bị đánh, thì anh ta, người đàn ông của gia đình, phải đòi lại công lí.

"Emily, sao con lại đánh họ? Cho chú một lời giải thích."

Tất nhiên, Cheng Libei chẳng dám khiển trách Emily, chứ đừng nói động tay lên cô.

Những gì anh ta muốn chỉ là lời xin lỗi của Emily.

Nhưng dưới sự bất ngờ của anh ta, Emily không chỉ từ chối xin lỗi, mà còn phì cười.

"Sao con lại đánh họ sao? Câu hỏi tốt đấy."

Emily lắc đôi tay đang nhức của mình và nhẹ nhàng nói, "Vì con không thích họ, vậy thôi."

Câu trả lời ngắn gọn đó đã phá vỡ mọi mong muốn hàn gắn giữa hai bên.

Mong chờ lời giải thích từ Emily? Mơ đi.

Cô là một Nguyên Tố Sư cao ngạo, hành động dựa vào mong muốn của bản thân.

Có lẽ, nếu cô giải thích đàng hoàng, thì Cheng Libei sẽ biết ai là người có lỗi.

Nhưng Emily không có kiên nhẫn hay lòng tốt nào cho việc đó.

"Tôi không thích"- câu trả lời của cô là đủ.

"Con!...."

Lông mày của Libei nhăn thêm một chút. Anh ta chuẩn bị nói gì đó thì có một tiêng vỗ tay vang lên từ phía sau làm anh ta phải nuốt lời.

Quay lưng lại, anh ta nhìn hai con người đứng sau mình: Hai người có quyền hạn cao nhất nhà Luo.

Luo Kang và Elith Mi.

Người vô tay không ai khác vào Luo Kang, miệng cười tươi.

Ông mặc kệ gia đình của Libei, đi thẳng đến EMily, dịu dàng nhìn con gái của mình.

"Ôi con gái ngoan của ta, con mất kiểm soát sao?"

Hắc Emily lo lắng.

"À, con hơi quá tay."

Emily bất lực cúi đầu. "Con không nhịn được, cha biết tính khí con rồi đó."

Nếu chỉ để giữ hình ảnh "con gái ngoan" mà để người xung quanh cô chịu khổ là thứ mà Emily sẽ không bao giờ làm.

"Tính cách thì chắc chắn không giấu được... mình phải tìm cách biện minh."

Cô lắc đầu, đợi phản ứng của Luo Kang.

Dưới ánh mắt bất ngờ của cô, Luo Kang không những không mắng cô. Thay vào đó,ông lại giơ bàn tay lớn của mình ra và nhẹ nhàng xoa đầu cô.

"Làm tốt lắm Emily," Luo Kang nói với sụ hài lòng.

Mọi người đều bất động trước lời nói của ông, trong khi mẹ của Emily, Elith Mi, còn giơ ngón cái cho cô.

"Làm- Làm tốt lắm?!"

Libei hỏi tắp lự, "Con bé đánh vợ và con tôi mà không có nguyên nhân, và anh nghĩ con bé không cần giải thích?"

"Giải thích?"

Nụ cười của Luo kang nhanh chóng phai đi, ông quay lại và lạnh lẽo tuyên bố, "Con gái của ta, con gái số một của Luo Kang, làm những gì con bé muốn. Con bé có cần lí do không?"

Tông giọng và lời nói của cả cha và con là y hệt nhau.

Sự thật là, trước khi đến đây, Luo kang và Elith Mi đã nghe thấy những hầu gái trình bày về những gì đã diễn ra.

Nhưng cũng như Emily, Luo Kang không có kiên nhẫn hay tôn trọng để giải thích cho Cheng Libei.

Hơn nữa, nếu mọi thứ là lỗi của Emily, ông vẫn sẽ đứng về phía con gái mình. Đó là lòng thương vô điều kiện của ông.

Nhìn thấy vậy, ngay cả một tên ngốc cũng biết có gì đó không đúng.

Cheng Libei không hỏi bất cứ ai khác, quay sang đứa con ngỗ nghịch của mình.

Dưới sự tra hỏi của người cha, Karon cũng khai ra toàn bộ sự thật.

Xúc phạm các hầu gái, không tôn trọng Lin Yue, phá huỷ vật tư của nhà Luo và một cái bảng, còn dám động tới mèo của EMily.

Mọi thứ đều làm tâm trí Libei bùng nổ.

Ngay khi nghe thấy toàn bộ mọi thứ, anh ta nhận ra Emily đã không làm gì sai trái. Người sai ở đây là gia đình của anh.

Anh ta nhận ra nếu mình không nhanh chóng làm gì đó, thì chuyến viếng thăm lần này của anh ta sẽ đi công cốc.

Nghiến răng, anh ta ấn đầu con trai mình xuống, ép bản thân và con trai mình quỳ lạy trước Emily và Lin Yue.

"Thằng nhóc đần này, nhìn những gì mày gây ra này! Nhanh chóng quỳ xuống và nhận lỗi!"

Tên nhóc banh mắt nhìn cha mình. Chưa bao giờ nó bị đối xử như này.

"Bố- Bố đang làm gì-"

Lời nói của nó bị cắt ngang.

"Im mồm!"

Cheng Libei nhấn mạnh từng chữ: "Xin lỗi, ngay lập tức."

Kinh hãi, tên nhóc cuối cùng cũng nhận ra bố mình không hề đùa cợt một chút nào. Run rẩy, tên nhóc từ từ hạ đầu xuống.

Ngay lúc đó, Luo Kang cản người cha và con trai lại.

"Không cần đâu."

Giọng của Luo Kang vô cảm. "Libei, mang gia đình của mình và cút đi. Đừng làm phiền con gái ta."

Cheng Libei bất động.

Anh ta vô thức hỏi. "Vậy còn hợp đồng của chúng ta?"

Luo kang thở dài và lắc đầu.

"Ta đã nghĩ về nó. Đúng là một canh bạc đang để thử, nhưng nó cần sự hợp tác giữa hai bên đáng tin cậy. Và anh.... tôi không tin anh được. Tìm kẻ khác đi."

Nói xong, Luo Kang vẫy tay sang quản gia Yang.

"Yang, tiễn họ đi."

Nhận lấy mệnh lệnh, quản gia Yang gật đầu, cầm lấy tay Cheng Libei, rồi vô cảm nói: "Đi thôi, ngài Cheng."

Cheng Libei muốn giải thích, nhưng quản gia Yang không cho anh ta cơ hội.

Là một võ sư được huấn luyện bài bản, quản gia Yang nhấc cả ba nhẹ nhàng và mang họ ra khỏi dinh thự.

Mất đi cơ hội này, thì chắc chắn Cheng Libei sẽ dạy cho tên nhóc kia một trận nhớ đời.

Có lẽ lần này tên nhóc ấy sẽ biết lễ phép.

Nhưng kệ đi, không phải vấn đề của Luo Kang.

Sau khi giải quyết được vấn đề gia đình Cheng Libei, Luo Kang nhìn Lin Yue.

Ngay lúc này, Lin Yue đã ngưng khóc.

Cô cúi đầu xuống, áp người lại gần Emily.

"Tiểu Yue, con đã chịu thiệt nhiều rồi..... chú xin lỗi, đừng buồn nhé."

Luo Kang thở dài. Ông thành tâm xin lỗi cô bé.

Lin Yue bất ngờ trước hành động ấy, rồi lắc đầu.

"Không sao ạ, có chị Emily ở đây rồi, con không buồn đâu." Cô lí nhí.

Nghe thấy vậy, Luo Kang mỉm cười.

Ông nhìn sang Emily với vẻ hài lòng, nói: "Emily, ta mừng là con đã bảo vệ bạn bè của mình."

Sự thay đổi của Emily đã làm Luo Kang lẫn Elith Mi bất ngờ.

Cô con gái bé bỏng ngày nào của họ đã trở nên mạnh mẽ hơn.

Là người cha, Luo Kang đã luôn mong cô sẽ trở thành một "quý cô". Nhưng nếu cô còn không thể bảo vệ bản thân, thì quý cô cũng chỉ là một bức bình phong.

Nên là, sự thay đổi trong tính cách này khiến họ rất hài lòng.

Họ không biết lí do tại sao cô lại thay đổi như vậy, nhưng tôn trọng con gái mình, họ không hỏi thêm.

"Đó là những gì con muốn."

Emily nhẹ nhàng đáp lại.

Luo Kang gật đầu. Cùng với Elith Mi, cô nắm bàn tay nhỏ của cô.

"Nhớ này Emily."

Từng chữ rõ ràng, Luo Kang nói: "Dù cho con quyết định làm thứ gì trong tương lai.... hay lựa chọn của con là gì.... Elith và ta đều sẽ ủng hộ con."

Tông giọng của ông, nhưng sức nặng của lời hứa ấy là không thể đong đếm.

Emily âm thầm chấp nhận nó.

Những mối lo khi trước của cô vẫn chỉ là những mối lo không đâu.

Tình thương của cha mẹ là vô đối.

Cô chỉ có thể đón nhận lấy lòng yêu thương vô bờ bến ấy vào lòng.... và mong rằng có thể đáp lại họ vào một ngày nào đó.

Nhưng cô biết, rằng đây là tấm lòng mà cô không bao giờ có thể đáp lại được.

Còn về phần tương lai thì, ai mà biết được nhỉ?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!