Chương 03: Chuyến Tàu Địa Ngục

Chap 121: Cái Tát

Chap 121: Cái Tát

Ngay lúc này, tên nhóc Karon, sau khi trải qua nửa tiếng bị "quản thúc" đã hoàn toàn kiệt sức, đến mức không thể nói.

Ngạt thở gây kiệt sức trầm trọng.

Emily lạnh lùng nhìn người phụ nữ trước mặt cùng đứa con của cô ta, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô không có một chút hối lỗi.

Khả năng điều khiển nguyên tố của cô quá hoàn hảo. Màn hành hạ kéo dài nửa tiếng khiến cho tên nhóc kia phải chịu khốn khổ tột cùng, ấy vậy mà nó chẳng để lại dấu vết nào.

Ít nhất thì, nhìn sơ qua, có lẽ là vậy. Còn những gì thật sự diễn ra thì.... ai mà biết được?

Bằng cách này, phụ huynh của tên nhóc xấc xược ấy chỉ có thể con trai mình hoàn toàn kiệt sức, không thể lý giải rằng Emily đã làm gì.

Hơn nữa, ngay cả tên nhóc kia cũng không biết Emily đã làm gì.

Nó chỉ nhớ rằng bản thân bị tóm bởi Emily, rồi có thứ gì đó che mắt,mũi và miệng của nó.

Những gì diễn ra tiếp theo là nửa tiếng kinh hoàng.

"Karon..... chuyện gì đã diễn ra?"

Người phụ nữ trung niên cố lắc lư tên nhóc, mắt đầy sự lo lắng và hoảng loạn.

Mặt của tên nhóc đỏ chót, không muốn mở lời.

Nó chỉ có thể giơ tay ra chỉ về phía Emily, Lin Yue và Phi Tuyết ở góc phòng.

Người phụ nữ im lặng trong chốc lát, rồi nhìn thấy vết cào trên tay nó, làm cô ta hoảng hốt một ít.

Sau khi suy nghĩ kĩ, cô ta nhanh chóng tưởng tượng ra khung cảnh diễn ra trong phòng.

Qua góc nhìn thiên vị của cha mẹ, cô ta hình dung con trai cô ta là một đứa trẻ ngoan ngoãn và đáng thương.

"Con bé Emily chắc hẵn đã dùng gia thế của mình để tụ tập bắt nạt con của ta......"

Với suy nghĩ đó trong đầu, cô ta giận dữ đúng dậy, tức giận nhìn Emily và Lin Yue.

"Hai con nhóc kia, nếu cả hai ngươi không muốn chơi cùng con ta thì được thôi..... Nhưng tại sao lại bắt nạt con ta? Thằng nhóc là một đứa trẻ ngoan ngoãn. Làm những việc như vậy.... cha mẹ không dạy các ngươi à?"

Nghe thấy những lời dối trá của người phụ nữ, Emily kìm lại tiếng cười trong bụng.

Cô quay về phía Lin Yue bên tường, nhẹ nhàng nói: "Lin Yue, đúng đằng sau chị."

Lin Yue nhanh chóng nghe theo và nấp sau lưng cô.

Sau khi che chở cho Lin Yue, EMily nhanh chóng nhặt chiếc máy tính bảng lên và cho người phụ nữ xem những vết xước nằm trên nó.

"Cô không biết con trai mình hành xử như thế nào sao?"

Cô khịt mũi, giọng sắc xảo: "Không hỏi han ai, cậu ta lấy và phá huỷ những món đồ của người khác. Nói chuyện không có phép tắc, lăng mạ chửi rủa liên tục, không biết phải trái là gì..... cậu ta còn định hành hạ thú vật, và còn muốn giết nó."

"Một tên nhóc như vậy- nếu cô không dạy được, thì để tôi."

Emily đứng trên quan điểm của mình, những gì cô nói làm người phụ nữ cứng họng.

Nếu ai đó làm sai, thì người đó phải gánh chịu hậu quả, đó là quy tắc lúc trước cô đã đặt ra trong xã hội.

"Ngươi...."

Người phụ nữ dường như á khẩu, nên cô ta suy nghĩ một chút rồi thay đổi cách nói, chuyển sang lảng tránh.

"Con trai ta.... chỉ là trẻ con thôi, nó thì biết cái gì? Sao ngươi phải khó khăn với một đứa trẻ?"

"Thằng nhóc còn nhỏ, với lại, ngươi là chị của thằng bé mà phải không? Đáng ra nên chỉ bảo cho thằng bé, sao lại bắt nạt nó chứ?"

Một câu nói quen thuộc như chuông gõ vang lên bên tai Emily.

Nghe thấy câu đó, máu Emily sôi sục.

Cô muốn chửi thẳng vào người phụ nữ trước mặt này, nhưng cô lại thôi.

Không nên trò chuyện cùng kẻ dốt, chúng sẽ lôi bạn xuống cùng vị trí của mình và đánh bại bạn bằng lời lẽ vô lí của chúng.

Tất nhiên là Emily không dễ mắc bẫy rồi.

Cô hít một hơi dài và chọn mặc kệ cô ta.

Sau khi lảm nhảm một hồi lâu, người phụ nữ nhận ra Emily chẳng màn để tâm và cảm thấy bản thân dường như chỉ là không khí.

Cùng lắm thì cô ta chỉ có thể nói vòng vo, còn về những câu từ nhục mạ, cô ta không dám nói thẳng với Emily.

Sau cùng thì, Emily là con gái độc nhất của Luo Kang. Nếu cô ta làm Emily bực mình, thì doanh nghiệp của Cheng Libei sẽ đi tong.

Nhưng một lần nữa, nếu con trai cô bị "bắt nạt" như này, thì cô sẽ không dễ dàng bỏ qua.

Nên ánh nhìn của cô ta chuyển qua Lin Yue.

Trong mắt cô ta, Lin Yue cũng là "Đồng phạm", và cô bé dường như là mục tiêu dễ dàng hơn.

"Mình không thể động tới gia tộc Luo được... Nhưng con ranh này á, còn lâu mới thoát."

Sau khi nghĩ vậy, cô ta nhìn thẳng vào Lin Yue, ánh nhìn đầy lạnh lẽo.

Ánh nhìn kia rất khó chịu, và Lin Yue chắc chắn không thể chịu được nó. Cô cúi đầu xuống, bám chặt vào Emily bằng tay mình.

Ngay lúc đó, cô ta mở miệng lần nữa.

"Lin Yue đúng không? Ta biết gia thế của ngươi."

Cô ta ngừng lại để hít một hơi, rồi nói với tông giọng khen đểu: "Một học sinh gương mẫu từ đại học Mo đúng không? Chỉ mới 15 tuổi đã tham gia vào tập đoàn Lưu Hà và hoạt động như một kĩ sư trưởng.... thật đáng khâm phục."

Sau đó, tông giọng cô ta thay đổi, chuyển sang móc mỉa: "Nhưng tiếc thay. Người ta luôn có câu, Có tài mà không có đức thì bỏ đi......"

"Mặc dù cũng dễ hiểu. Sau cùng thì, đức hạnh chỉ được dạy trong gia đình. Thật tội nghiệp, mồ côi cha mẹ, sống trong trại mồ côi...... không thể là lỗi của ngươi được."

Nếu nghe thoáng qua, thì có vẻ cô ta đang ca ngợi Lin Yue và thông cảm cho gia cảnh của cô. Nhưng sự thật là cô ta đang lăng mạ, xỉ nhục gia cảnh của Lin Yue, nói cô là một đứa nhóc không có cha mẹ chỉ dạy.

Sự thô thiển trong lời nói của cô ta thật quá mức chịu đựng, đến mức cả Emily cũng cảm thấy bị lăng mạ, chứ đừng nói là Lin Yue.

Lin Yue khẽ run ở phía sau Emily, tay nắm chặt, nước mắt tuôn rơi.

Emily ban đầu chỉ muốn dạy thêm cho cô ta một bài học, nhưng cô ta, mang theo Karon, đã đi ra hành lang.

Với nụ cười đắc thắng trên môi vì nhìn thấy nước mắt của Lin Yue, cô ta tiếp tục ba hoa: "Nhưng thật đấy, ta tò mò lắm. Liệu nhân tài như vậy thật sự có thật không? Mới 15 tuổi, trở thành một kĩ sư trưởng của tập đoàn Lưu Hà...."

"Có lẽ nào... Lin Yue, ngươi.... liệu ngươi đã đi cửa sau với cấp cao của tập đoàn-"

BỐP!

Trước khi cô ta kịp dứt câu, Emily phóng lên và vả cô ta một cái mạnh, cắt ngang lời nói của cô ta.

Emily không hề kìm lại một chút nào. Cô dùng toàn bộ sức lực, bị điều khiển bởi cơn thịnh nộ, vào một cú tát, khiến cho cô ta cùng con trai mình ngã xuống sàn.

Cơn đau điếng làm cô ta choáng váng, một vết tay đỏ lòm in sâu vào má cô ta.

"Nói đủ chưa?"

Emily thở dài, nhấn mạnh từng chữ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!